Ó... ó....."
Tiếng cú kêu vang vọng giữa đêm khuya, hòa cùng bầu không khí tĩnh mịch. Bóng tối phủ trùm khắp nơi, tạo nên một khung cảnh trầm lặng, vừa cô quạnh vừa lãng mạn—thời điểm thích hợp cho những kẻ cô đơn chìm vào suy tư, và cũng là lúc các cặp tình nhân quấn quýt bên nhau, sẻ chia tâm sự.
Trong căn phòng nhỏ, Bắc Minh Dạ vẫn ngồi xếp bằng, chìm sâu trong trạng thái cảm ngộ. Hắn nhắm mắt, tĩnh tâm tiếp thu võ kỹ vừa lĩnh hội.
Bên cạnh, Ánh Nhi đã ngủ say tự lúc nào. Khuôn mặt non nớt của nàng toát lên vẻ bình yên, đôi môi khẽ mím lại, thỉnh thoảng còn cử động nhẹ như đang mơ thấy điều gì đó thú vị. Nàng tựa đầu lên chiếc gối hồng mềm mại, hoàn toàn chìm đắm trong giấc mộng ngọt ngào.
Bỗng nhiên—
ẦM!
Một luồng khí tức hùng hậu bùng nổ từ cơ thể Bắc Minh Dạ, chấn động lan tỏa khắp phòng, làm đồ vật rung lên bần bật.
Phù...
Bắc Minh Dạ chậm rãi mở mắt, một tia kim quang lóe lên trong đồng tử hắn trước khi tan biến. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận rõ ràng dòng sức mạnh đang lưu chuyển trong cơ thể, khẽ lẩm bẩm:
"Võ kỹ quyền thú quả thực không đơn giản. Chỉ là vài chiêu cơ bản, vậy mà ta vẫn chỉ lĩnh hội được bề ngoài của nó."
Nói rồi, hắn bước lên phía trước, tay phải siết lại thành quyền, gân xanh nổi cộm dọc theo cánh tay. Trong khoảnh khắc, hắn gầm lên một tiếng:
"Lôi Hùng Quyền!"
ẦM!!!
Một quyền mạnh mẽ giáng xuống, không khí như vặn vẹo theo áp lực khủng khiếp, luồng hồn lực cuồn cuộn như muốn xé rách thương khung.
Rắc... rắc... rắc...
Chiếc bàn gỗ đáng thương chịu trận đầu tiên, nó không thể chống đỡ nổi sức mạnh này, lập tức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Ngay cả mặt sàn cũng bị ảnh hưởng, để lại những vết nứt kéo dài.
Bắc Minh Dạ nhìn thành quả trước mắt, khóe môi cong lên đầy thích thú:
"Thật mạnh! Một quyền bình thường của ta cùng lắm cũng chỉ khiến cái bàn rung chuyển, nhưng giờ thì..."
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập hưng phấn.
Lúc này, hắn mới nhớ đến Ánh Nhi. Bắc Minh Dạ xoay người định khoe với nàng, nhưng ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, hắn bất giác đỡ trán:
"Cô nàng này lại ngủ mất rồi..."
Ánh Nhi vẫn say giấc, dường như chẳng hề bị ảnh hưởng bởi tiếng động vừa rồi. Nhìn dòng ngọc dịch tinh khiết chảy xuống chiếc gối hồng, Bắc Minh Dạ bất đắc dĩ lắc đầu.
"Lúc nào cũng có thể ngủ ngon như vậy sao?"
Thấy nàng ngủ yên, hắn cũng không đánh thức, chỉ khẽ đứng dậy. Chợt cảm thấy cổ họng khô khốc, hắn vô thức sờ lên cổ mình.
"Hình như hơi khát nước..."
Thế là, Bắc Minh Dạ quyết định ra ngoài.
Dưới ánh trăng tròn và những ngọn đèn hồn lực le lói trong hành lang, bóng hắn kéo dài trên nền đất. Từng bước chân trầm ổn vang lên trong không gian tĩnh lặng, chẳng mấy chốc, hắn đã tìm đến phòng bếp.
Bắc Minh Dạ đứng giữa phòng bếp yên tĩnh, ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua khung cửa sổ, phủ lên người hắn một lớp ánh sáng mờ ảo.
Ực... ực... ực...
Từng ngụm nước mát lành chảy xuống cổ họng khô khốc, mang đến cảm giác sảng khoái dễ chịu.
Khà...
Hắn khẽ thở ra, dùng tay lau mép, ánh mắt dần dời lên vầng trăng tròn treo lơ lửng ngoài kia.
Cảm giác trong lòng lúc này có chút khó tả.
Ba ngày trước, hắn vẫn còn là một thanh niên IT hiện đại, sống cuộc đời vô lo vô nghĩ, đắm chìm trong thế giới của những đoạn mã và chiếc màn hình máy tính. Vậy mà giờ đây, hắn đã trở thành Bắc Minh Dạ—một thiếu niên của dị giới, một kẻ nhỏ bé giữa thế giới cường giả vi tôn, thực lực quyết định tất cả.
Dù bản thân tiếp nhận rất nhanh hoàn cảnh mới, nhưng sự thay đổi quá đột ngột vẫn khiến hắn đôi lúc ngẩn người suy nghĩ.
"Phúc họa do trời, không do ta..."
"Mệnh ta do ta, không do trời..."
Giọng hắn trầm thấp ngâm nga một bài thơ ngắn, như thể tự nhắc nhở bản thân về con đường phía trước.
Xa xa, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng gió, vẽ nên một bức tranh đêm bình yên nhưng cũng đầy những cơn sóng ngầm.
Bắc Minh Dạ khẽ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt đầy kiên định.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ bước tiếp.
Bởi vì, hắn là Bắc Minh Dạ!
"Hửm..."
Bước dọc hành lang dài hẹp, Bắc Minh Dạ bất giác dừng chân khi ánh mắt vô tình bắt gặp một bóng hình quen thuộc. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, nàng đứng lặng yên, bóng dáng mờ ảo trải dài trên nền gạch lạnh. Ánh mắt nàng hướng về vầng trăng tròn trên cao, vẻ trầm tư hiện rõ trên gương mặt tuyệt mỹ, hoàn toàn không để tâm đến thế giới xung quanh.
"Là mẫu thân sao?"
Bắc Minh Dạ cất bước tiến lại gần, đứng bên cạnh nàng, giọng điệu chậm rãi.
"Dạ nhi, sao giờ này con vẫn chưa nghỉ ngơi?"
Uyển Ngọc Khanh thoáng bất ngờ khi thấy hắn, giọng nói mang theo một chút kinh ngạc.
"Con vừa tỉnh dậy, cảm thấy hơi khát nên xuống phòng ăn tìm chút nước. Còn mẫu thân, sao giờ này người vẫn ở đây?"
Thanh âm Bắc Minh Dạ vẫn nhàn nhạt, nhưng ánh mắt hắn lại dừng trên mỹ phụ nhân trước mặt.
Nàng vẫn khoác trên mình bộ y phục mỏng manh ấy, chỉ khác là bên ngoài phủ thêm một chiếc áo choàng cùng tông màu, không làm mất đi nét kiêu sa vốn có, mà ngược lại còn tăng thêm phần huyền bí. Nhưng lúc này, nàng trông khác hẳn so với dáng vẻ thường ngày—trầm lặng, cô tịch, như một người mang nặng tâm sự.
Uyển Ngọc Khanh không vội đáp, chỉ khẽ "ừm" một tiếng, rồi lại lặng lẽ hướng ánh mắt về phía bầu trời đêm.
Bắc Minh Dạ cũng dời mắt theo, nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác khó tả. Một lúc sau, hắn đột nhiên lên tiếng:
"Mẫu thân... người đang nhớ đến phụ thân sao?"
Uyển Ngọc Khanh khẽ rùng mình, nhưng rồi nàng nhẹ gật đầu.
"Phải."
Một chữ đơn giản nhưng lại mang theo cảm xúc trĩu nặng.
Bắc Minh Dạ không ngạc nhiên, bởi từ trong ký ức, hắn biết rất ít về người cha chưa từng gặp mặt của mình. Hắn chỉ biết người đó thuộc Bắc Minh gia tộc, nhưng đã rời đi trước cả khi hắn được sinh ra.
"Vậy tại sao người không đi tìm ông ấy?"
Bắc Minh Dạ hỏi, giọng điệu vẫn bình thản như cũ.
Uyển Ngọc Khanh khẽ thở dài, ánh mắt nàng lóe lên tia bất lực:
"Ta không biết ông ấy đã đi đâu. Ta từng tìm kiếm, nhưng suốt mười mấy năm trời, mọi dấu vết đều bặt vô âm tín."
Nàng—quý nữ của Uyển gia, thánh nữ của Vũ Hồn Điện—một người có địa vị và quyền lực cao đến mức có thể đi ngang Nam Kỳ mà không kiêng kỵ bất kỳ ai. Nhưng đối mặt với sự mất tích của một người, dù đã dốc hết khả năng tìm kiếm, nàng vẫn không thể có được dù chỉ một chút manh mối.
Bắc Minh Dạ định nói thêm điều gì đó, nhưng ngay lúc ấy—
"Phịch!"
Hai thân ảnh trong bộ hắc y xuất hiện trong bóng tối, quỳ một gối xuống trước mặt bọn họ.
"Thuộc hạ bái kiến tiểu thư, tiểu thiếu gia!"
Giọng nói trầm thấp vang lên đồng thời từ cả hai.
Bắc Minh Dạ thoáng giật mình. Hắn không hề cảm nhận được bất kỳ dao động không gian nào, vậy mà hai người này lại có thể xuất hiện trước mặt hắn mà không gây ra chút tiếng động.
Uyển Ngọc Khanh không hề quay lại nhìn, chỉ hờ hững hỏi:
"Có chuyện gì?"
Một trong hai hắc y nhân lập tức báo cáo:
"Có một toán người lạ mặt xuất hiện gần đây, có vẻ như đang tiến về hướng biệt phủ."
"Bao nhiêu người?"
"Ước chừng khoảng mười kẻ, phần lớn có tu vi Võ Sư, hai kẻ cầm đầu là Võ Tôn."
"Ngươi có thể đoán được bọn chúng là ai không?"
Uyển Ngọc Khanh vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt, không hề có chút dao động nào.
"Theo quan sát của thuộc hạ, bọn chúng không phải người của Nam Kỳ Lục Tỉnh, tám chín phần là từ nơi khác đến."
Nghe vậy, mày liễu của Uyển Ngọc Khanh khẽ nhíu lại.
"Không phải người Nam Kỳ?"
Bắc Minh Dạ đứng bên cạnh, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an. Hắn có thể hiểu được một phần nội dung cuộc đối thoại, nhưng lại không rõ nguyên nhân sâu xa của sự việc này.
"Mẫu thân, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Uyển Ngọc Khanh nhẹ lắc đầu, mỉm cười dịu dàng:
"Không có gì đâu. Con đi nghỉ ngơi sớm đi, trời cũng đã khuya rồi."
Nghe vậy, Bắc Minh Dạ không hỏi thêm. Hắn hiểu rằng nếu mẫu thân đã không muốn nói, thì dù có cố gắng truy vấn cũng chẳng có kết quả.
Bóng lưng hắn dần khuất xa trong hành lang, hòa vào bóng đêm tĩnh mịch.
Lúc này, sắc mặt Uyển Ngọc Khanh dần trầm xuống, đôi mắt sắc bén lướt qua hai hắc y nhân trước mặt.
"Đi thôi."
Nàng ra lệnh, giọng nói không còn chút ôn nhu nào. Hai bóng đen lập tức đứng dậy, nhanh chóng hòa vào bóng tối, biến mất như chưa từng xuất hiện.
....
Trở lại phòng, Bắc Minh Dạ nhẹ nhàng khép cửa lại, hắn nằm xuống bên giường, vẻ mặt đăm chiêu như đang suy nghĩ điều gì đó, song nhãn vàng đồng nhìn về phía trần nhà.
Ưm...
Ánh Nhi rốt cục cũng đã tỉnh giấc, nàng ngồi dậy vươn người lên, ngọc thủ trắng nõn lộ ra, gương mặt vẫn còn có chút ngái ngủ.
"Nàng tỉnh rồi sao?"
Nhìn cô nàng bé nhỏ đã tỉnh giấc, Bắc Minh Dạ lên tiếng.
"Phải, thiếu gia giờ này vẫn còn thức sao? Việc tu luyện của ngài tiến đến đâu rồi?"
Ánh Nhi gật đầu, nàng quay sang hỏi.
Bắc Minh Dạ bật người ngồi dậy, hắn trả lời:
"Tinh Linh Quyền Thú đúng là Huyền Kỹ Võ Kỹ, ta đây tuy nắm được hết nhưng thi triển vẫn còn chút thiếu sót, chắc có lẽ do tu vi vẫn còn quá yếu nên vẫn chưa phát huy được hết tiềm năng."
Ánh Nhi xoa cằm nhỏ, nàng cũng không có làm lạ gì mấy. Nói thật thiên tư của thiếu gia nhà mình, dù bên cạnh hắn chỉ mới có mấy ngày nhưng nàng cũng nắm chắc được phần nào.
"Mà thiếu gia có chuyện gì sao? Nhìn thiếu gia có vẻ đang có tâm sự."
Nhìn vẻ mặt của hắn, dường như có điều gì đó, Ánh Nhi lên tiếng hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng.
Bắc Minh Dạ gật đầu, hắn kể lại chuyện lúc nãy bên cạnh mẫu thân của hắn cho tiểu tinh linh này nghe.
"Hừm, đối với chuyện này thì nó nằm ngoài tầm kiểm soát của thiếu gia, nhưng mà ngài cũng đừng lo lắng quá. Nếu đối phương chỉ có mười người, hơn nữa mạnh nhất cũng chỉ là Võ Tôn, bấy nhiêu đó thì mẫu thân của ngài thừa sức đối phó."
Ánh Nhi nhẹ giọng nói.
"Ta cũng mong là như vậy!"
Bắc Minh Dạ nghe lời nàng, hắn nằm xuống giường nhắm mặt lại, tiến vào trạng thái thiền định. Hắn cũng không để tâm nhiều đến vậy, bởi vì hắn cũng biết hiện tại chỉ là một Võ Đồ Ngũ Trọng, trong chuyện này không giúp ít được gì, nếu khùng điên đi theo chẳng khác nào tạo thêm mối lo lắng cho mẫu thân của mình.
Đêm khuya tĩnh lặng, ánh trăng ngoài khung cửa sổ hắt vào căn phòng một màu bạc nhàn nhạt. Bắc Minh Dạ nằm trên giường, hơi thở dần dần ổn định, song mục khép hờ, tiến vào trạng thái thiền định.
Bên cạnh hắn, Ánh Nhi thu mình trong góc giường, bàn tay nhỏ bé chống cằm, đôi mắt trong veo lấp lánh nhìn chủ nhân của mình.
Nàng biết, dù hắn không nói ra, nhưng trong lòng hắn vẫn còn vướng bận.
Thế giới này, mạnh được yếu thua, muốn bảo vệ những người quan trọng, chỉ có thể không ngừng mạnh lên. Bắc Minh Dạ là người thông minh, hắn hiểu rõ điều đó, nhưng cảm giác bất lực khi không thể làm gì cho mẫu thân vẫn khiến hắn có chút không cam lòng.
"Thiếu gia, một ngày nào đó, ngài sẽ đứng trên đỉnh cao, không còn phải lo lắng về bất cứ điều gì nữa!"
Ánh Nhi lẩm bẩm, trong đôi mắt nhỏ lóe lên một tia kiên định.
Rồi, nàng cũng rúc vào chiếc gối hồng mềm mại, chầm chậm nhắm mắt, để bản thân chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, nhưng màn đêm không còn tĩnh lặng như trước.
Xa xa trong rừng rậm, từng cơn gió lùa qua tán lá, mang theo hơi thở của một cơn bão sắp đến.
Chaporia
Bình Luận (0)