Chương 1:Học viện

Tôi là Light.

Light der Calamity.

Một cái tên tôi tự đặt, nghe ngầu phải không? "Calamity" - Tai Ương. Nó hợp với một kẻ mang cái mác giết người, bị cả thế giới săn đuổi. Mặc dù thực tế thì tôi chưa giết ai cả. Chưa thôi.

Ba năm. Đã ba năm kể từ cái ngày tôi trốn khỏi một trại trẻ mồ côi tại thủ đô vương quốc Lychopen, bỏ lại sau lưng một quá khứ chẳng có gì tốt đẹp. Ba năm lang thang, đầu đường xó chợ, làm đủ thứ việc, từ bốc vác đến săn vài con quái cấp thấp ven đường. Tất cả chỉ để đến được nơi này.

Thị trấn Awuood. Một cái trấn biên giới bụi bặm, bẩn thỉu, và ồn ào. Nhưng nó lại là nơi gần nhất để đến được đích đến của tôi.

Tôi ngồi trong một góc của quán trọ rẻ tiền, lau chùi thanh kiếm cũ của mình. Không khí nồng nặc mùi bia rẻ tiền, mồ hôi và tiếng cười nói thô lỗ của đám lính đánh thuê. Tôi mặc trên người bộ đồng phục mới tinh, màu đen tuyền với viền bạc tinh xảo, trên ngực trái là biểu tượng một khối lập phương bằng bạc. Đồng phục của học viện ma thuật danh giá nhất lục địa – Zero Cube.

Thật nực cười. Một thằng có tâm ma lực bé tí như tôi, thứ mà người ta gọi là phế vật, lại sắp vào học ở một nơi toàn quái vật và thiên tài. Nhưng tôi có thứ mà bọn chúng không có. Một cơ thể được rèn luyện đến cực hạn qua ba năm sống còn, và một khả năng kháng ma thuật bẩm sinh cao đến mức lố bịch.

Và quan trọng nhất, tôi có một cuốn sách. Cuốn cẩm nang của một dược sư già mà tôi được tặng. Bên trong là hàng trăm công thức thuốc, từ thuốc hồi phục cấp thấp đến những loại độc dược chết người. Kiếm thuật và Dược thuật. Đó là vũ khí của một kẻ không thể dùng ma thuật một cách đàng hoàng.

RẦM!

Cánh cửa quán trọ bị đạp tung ra. Ba gã to con, say khướt bước vào, trên người mặc giáp da cũ mèm. Gã cầm đầu có một vết sẹo dài trên mặt.

"Chủ quán! Mang rượu ngon nhất ra đây!" Hắn gầm lên.

Cả quán trọ im bặt. Ông chủ quán già nua run rẩy bước ra.

"Thưa... thưa các ngài, chúng tôi chỉ còn loại bia thông thường..."

"Thông thường?" Gã cầm đầu cười khẩy, rồi hắn vung tay, tát một cú trời giáng vào mặt ông lão.

CHÁT!

Ông lão ngã dúi dụi, khóe miệng rớm máu.

Tôi thở dài, đặt thanh kiếm xuống bàn. Lại nữa rồi. Mấy cảnh tượng anh hùng cứu mỹ nhân, à không, cứu lão nhân như thế này, tôi gặp suốt. Phiền phức thật.

Tôi chỉ muốn yên tĩnh ngồi chờ đến ngày mai nhập học thôi mà.

"Này nhóc," một trong ba gã chú ý đến tôi. "Nhìn cái gì đấy? Bộ đồng phục kia trông ngon đấy. Cởi ra đưa cho bọn tao xem nào."

Tôi không trả lời. Tôi chỉ lẳng lặng đứng dậy, rút ra một xu bạc đặt lên bàn. Coi như trả tiền cho bữa ăn dở.

"Mày điếc à?" Gã có vết sẹo tiến lại gần, bàn tay to bè của hắn vươn ra định túm lấy vai tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Ồn ào quá đấy, mấy chú."

Một câu nói không đầu không cuối, nhưng đủ để khiến gã khựng lại. Nụ cười của tôi có lẽ trông không được thân thiện cho lắm.

"Mày vừa nói gì?"

"Tôi nói," tôi lặp lại, chậm rãi, "mấy người làm phiền tôi ăn tối rồi đấy."

Trận chiến diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ. Chúng nó đúng là mấy tay lính đánh thuê hạng bét. Gã đầu tiên lao vào và nhận ngay một cú đá vào hạ bộ. Gã thứ hai rút dao găm ra nhưng bị tôi tước vũ khí và tặng cho một báng kiếm vào mặt.

Chỉ còn lại gã cầm đầu. Hắn có vẻ tức giận thật sự.

"Thằng ranh con! Ma Đạn!"

Hắn giơ tay ra, một quả cầu năng lượng màu đỏ sậm bắn về phía tôi. Tôi không né. Tôi giơ cánh tay trái lên đỡ.

XÈO—BỤP!

Một cảm giác tê rần như bị điện giật nhẹ lan ra. Ống tay áo đồng phục của tôi cháy xém một mảng, để lộ ra làn da bên dưới. Có một vệt bỏng đỏ, nhưng chỉ thế thôi. Cơn đau gần như không đáng kể.

Gã sẹo trợn tròn mắt. "Sao... sao có thể?"

"Ma thuật của chú yếu quá." Tôi nhún vai, rồi lao tới.

Hắn không kịp phản ứng. Tôi đã ở ngay trước mặt. Nhưng thay vì dùng kiếm, tôi lại dùng nắm đấm.

BỊCH! BỊCH! BỊCH!

Tôi đấm liên tiếp vào bụng và mặt hắn. Tôi thích cái cảm giác này. Cảm giác xương va vào thịt, cảm giác kiểm soát được mọi thứ. Hắn ngã gục xuống sàn, hộc ra cả bữa tối.

Tôi đứng đó, phủi tay, nhìn xuống ba kẻ đang nằm rên rỉ. Cả quán trọ im phăng phắc, nhìn tôi như nhìn quái vật.

Tôi quay lại bàn của mình, định lấy thanh kiếm rồi rời đi. Nhưng rồi, cơn đau âm ỉ từ cánh tay trái bắt đầu nhói lên. Cú Ma Đạn kia tuy yếu, nhưng vẫn để lại dấu vết.

Tôi vén tay áo lên. Trên nền da trắng, vết bỏng mới màu đỏ tươi nằm ngay cạnh một vết sẹo cũ, màu trắng mờ, có hình thù kỳ lạ như dấu ấn của một ngọn lửa. Vết sẹo mà con quái vật đó để lại cho tôi.

Tôi vô thức đưa tay lên xoa nhẹ vết sẹo cũ. Cơn đau từ vết bỏng mới và ký ức về cơn đau cũ hòa vào làm một. Một cảm giác quen thuộc đến lạ.

Tôi lấy từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ màu xanh lục, tu một hơi cạn sạch. Vị đắng ngắt lan ra, theo sau là một luồng hơi ấm chạy dọc cánh tay, xoa dịu vết bỏng. Cơn đau biến mất.

Tôi nhìn cánh tay đang tự chữa lành của mình, rồi lại nhìn ba gã đang nằm co quắp dưới sàn. Một nụ cười toe toét hiện ra trên mặt tôi.

Đây rồi. Bị đánh. Bị thương. Rồi tự chữa lành. Lặp đi lặp lại. Để trở nên mạnh hơn. Để sẵn sàng cho ngày gặp lại nó.

Tôi giơ cánh tay có hai vết sẹo, một cũ một mới, lên trước ánh đèn dầu leo lét của quán trọ.

"Thật là....một cảm giác tuyệt vời."

Tôi lẩm bẩm, nụ cười trên môi càng lúc càng rộng. Vết bỏng mới trên cánh tay tôi đang mờ đi nhanh chóng dưới tác dụng của dược liệu. Chẳng mấy chốc, nó sẽ biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại vết sẹo cũ màu trắng mờ, minh chứng cho một lời hứa, một lời nguyền.

Tôi xốc lại thanh kiếm bên hông, ném thêm vài đồng xu lên quầy cho ông chủ quán đang run rẩy, coi như bồi thường thiệt hại.

"Dọn dẹp đống rác này giùm nhé." Tôi hất hàm về phía ba gã đang nằm bất động, rồi thản nhiên bước ra khỏi quán trọ, bỏ lại sau lưng những ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi.

Không khí đêm ở Awuood lạnh và trong lành hơn trong quán rượu nhiều. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm thảm nhung đen. Và ở phía xa xa, lơ lửng giữa trời đêm, là một thứ không thể nhầm lẫn được.

Một khối lập phương khổng lồ, đen tuyền, không phản chiếu bất cứ một tia sáng nào. Nó cứ lơ lửng ở đó, im lìm và đầy uy áp, như một vị thần cổ đại đang say ngủ.

Zero Cube.

Nơi tôi sẽ bắt đầu một chương mới. Một bước ngoặt lớn của cuộc đời tôi.

Tôi mỉm cười, kéo cao cổ áo, bước đi trong màn đêm, hướng về phía khối lập phương đen.

●▬▬▬๑๑▬▬▬●

Quảng trường trung tâm thị trấn Awuood hôm nay đông nghẹt người. Hầu hết đều là những cô cậu trạc tuổi tôi, ăn mặc sang trọng, đi cùng gia đình hoặc người hầu. Ai nấy đều mang vẻ mặt háo hức, tự hào. Họ là những tân sinh viên của học viện Zero Cube, những tinh anh được tuyển chọn từ khắp nơi trên lục địa.

Tôi lọt thỏm giữa đám đông, trong bộ đồng phục đen giống hệt họ, nhưng lại lạc lõng như một con quạ giữa bầy thiên nga. Tôi chẳng có gia đình đưa tiễn, cũng chẳng có hành lý gì ngoài thanh kiếm bên hông và một cái túi nhỏ đựng vài lọ thuốc cùng cuốn sách dược liệu quý giá.

Ở chính giữa quảng trường là một cái cổng ma thuật khổng lồ, được dựng lên từ đá cẩm thạch trắng. Vòng xoáy năng lượng màu xanh lam bên trong cánh cổng tỏa ra một luồng ma lực mạnh mẽ, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Đây là cổng dịch chuyển duy nhất dẫn thẳng đến học viện.

Một vị pháp sư già, mặc áo choàng của học viện, đang đứng trước cổng kiểm tra giấy báo nhập học. Từng người một bước lên, đưa giấy tờ, rồi biến mất vào trong vòng xoáy năng lượng.

Tôi xếp hàng, kiên nhẫn chờ đến lượt. Gã quý tộc đứng trước tôi quay lại, nhíu mày nhìn tôi từ đầu đến chân.

"Nhìn ngươi quen quen," hắn nói, giọng kênh kiệu. "Hình như tối qua ta thấy ngươi ở quán trọ..."

"Chắc nhầm người rồi." Tôi đáp gọn lỏn, mắt không thèm nhìn hắn.

"Không nhầm được. Chính là cái thằng nhà quê đã gây sự với đám lính đánh thuê. Một kẻ như ngươi mà cũng vào được Zero Cube à? Chắc là dùng tiền đút lót rồi." Hắn cười khẩy.

Tôi thở dài. Sao lúc nào cũng có mấy thằng thích tự tìm đường chết thế nhỉ?

"Này, cậu kia!" Vị pháp sư già gọi tôi. "Đến lượt cậu rồi. Giấy báo nhập học đâu?"

Tôi lờ đi gã quý tộc, bước lên trước, lục trong túi áo ra một tờ giấy da đã hơi nhàu.

Vị pháp sư liếc qua tờ giấy, rồi ngẩng lên nhìn tôi. "Light... der Calamity? Cái tên lạ thật. Được rồi, cậu có thể vào."

Tôi gật đầu, chuẩn bị bước vào cổng.

"Khoan đã!" Gã quý tộc bỗng la lên, chỉ tay vào tôi. "Thưa ngài, thằng này là một kẻ bạo lực! Tối qua chính mắt con thấy nó đánh ba người đến bất tỉnh trong quán trọ! Một kẻ như vậy không xứng đáng vào học viện!"

Vị pháp sư già nheo mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn gã quý tộc. Cả hàng người bắt đầu xì xào.

Tôi dừng bước, quay người lại, đối mặt với gã quý tộc đang vênh váo. Tôi mỉm cười. Một nụ cười rất tươi.

"Ồ, cậu thấy tôi đánh người à?" Tôi hỏi. "Thế cậu có thấy lý do tại sao tôi đánh họ không?"

"Lý... lý do gì chứ? Ngươi chỉ là một thằng côn đồ!" Gã ấp úng.

"Họ quấy rối một ông lão, đánh ông ấy ngã dúi dụi. Tôi chỉ 'giúp' họ bình tĩnh lại một chút thôi." Tôi nhún vai. "Hay nói cách khác, tôi đang làm việc mà một người tốt nên làm."

"Ngươi..." Gã quý tộc cứng họng.

"Còn cậu," tôi bước một bước lại gần, nụ cười trên môi tôi vẫn còn đó, nhưng ánh mắt thì đã lạnh đi. "Cậu thấy tất cả, nhưng lại chẳng làm gì cả. Chỉ đứng nhìn. Vậy giữa một thằng 'côn đồ' ra tay vì chuyện bất bình và một 'quý tộc' chỉ biết khoanh tay đứng nhìn, cậu nghĩ ai mới là kẻ không xứng đáng hơn?"

Gã quý tộc mặt đỏ bừng, lùi lại một bước.

Vị pháp sư già đứng bên cạnh ho khan một tiếng, phá vỡ sự im lặng. Ông nhìn tôi với ánh mắt có chút tò mò.

"Được rồi, đủ rồi. Vào trong đi, cậu Calamity."

Tôi gật đầu với vị pháp sư, rồi quay lưng bước về phía cánh cổng. Khi đi ngang qua gã quý tộc, tôi ghé sát vào tai hắn, thì thầm một câu đủ để chỉ hai chúng tôi nghe thấy."Coi chừng cái miệng của cậu đấy, đồ rác rưởi."

Nói rồi, tôi không thèm nhìn lại vẻ mặt tái mét của gã quý tộc, cứ thế bước thẳng vào vòng xoáy năng lượng màu xanh lam.

Cảm giác khi đi qua cổng dịch chuyển khá là... khó tả. Giống như bị nhét vào một cái máy xay sinh tố khổng lồ đang quay với tốc độ ánh sáng vậy. Thế giới xung quanh tôi nhòe đi, màu sắc hòa quyện vào nhau, tai tôi ù đi vì một tiếng rít a a.

Và rồi, đột ngột, mọi thứ dừng lại.

Tôi loạng choạng bước ra, phải mất vài giây để mắt tôi quen với ánh sáng. Khi tầm nhìn rõ ràng trở lại, tôi không khỏi ngẩn người.

Tôi đang đứng trong một đại sảnh đường khổng lồ, rộng đến mức có thể chứa cả cái thị trấn Awuood. Trần nhà cao vút, trông như một bầu trời đêm đầy sao thực thụ, không phải là ma thuật mô phỏng. Sàn nhà được lát bằng đá obsidian đen bóng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh từ hàng ngàn ngọn nến ma thuật đang lơ lửng giữa không trung.

Khoảng năm nghìn học sinh, chia thành ba khu vực rõ rệt dựa trên màu viền của đồng phục, đang đứng ngay ngắn, tạo ra một biển người mênh mông. Bạc cho năm nhất, Vàng cho năm hai, và Đỏ cho năm ba. Tôi nhanh chóng nhập vào khối màu bạc đông đúc. Tiếng xì xào, bàn tán của hàng ngàn người hòa vào nhau, tạo thành một âm thanh vo ve như một tổ ong khổng lồ.

Ở phía cuối đại sảnh, trên một bục cao, là sân khấu chính. Và đứng trên đó, là một sự hiện diện khiến tôi phải nhíu mày.

Đó không phải là một con người.

Nó là một khối lập phương đen tuyền, to bằng một người trưởng thành, đang lơ lửng cách mặt đất khoảng một gang tay. Trên mỗi mặt của khối lập phương, có một con mắt màu xanh lam, to và sáng rực. Sáu con mắt liên tục đảo quanh, quét qua từng gương mặt trong đại sảnh.

"Chào mừng đến với Zero Cube, những mầm non của tương lai."

Một giọng nói vang lên, không phát ra từ một cái miệng nào cả, mà dường như vang vọng trực tiếp vào trong đầu của tất cả mọi người. Giọng nói đó đều đều, không có âm sắc, không có cảm xúc, như tiếng của một cỗ máy.

"Ta là Zero. Hiệu trưởng của học viện này."

Cả đại sảnh im phăng phắc.

"Tại đây, quá khứ của các ngươi không có giá trị," giọng nói của Zero tiếp tục. "Quý tộc hay thường dân, thiên tài hay phế vật, tất cả đều sẽ bắt đầu lại từ con số không, đúng như cái tên của học viện này."

Sáu con mắt xanh đồng loạt nhìn về phía khối năm nhất chúng tôi.

"Các ngươi, những tân sinh viên, sẽ được phân vào các lớp học dựa trên bài kiểm tra năng lực đầu vào. Tuy nhiên," giọng nói của Zero có một khoảng lặng ngắn, "năm nay, sẽ có một sự thay đổi. Tất cả tân sinh viên, không phân biệt kết quả, đều sẽ được xếp vào các lớp học ngẫu nhiên. Chúng ta sẽ xem sự hỗn loạn có thể tạo ra những tia lửa thú vị nào."

Một tiếng xì xào lại nổi lên trong đám đông. Ngẫu nhiên à? Thú vị thật. Một thằng phế vật như tôi có thể sẽ học chung lớp với một thiên tài kiệt xuất nào đó. Tôi thích sự hỗn loạn.

"Bây giờ, danh sách phân lớp sẽ hiện ra. Hãy tìm tên và lớp của mình, sau đó đi qua cổng dịch chuyển tương ứng để đến khu vực của năm nhất."

Ngay lập tức, hàng loạt bảng tên ma thuật khổng lồ hiện ra giữa không trung. Tôi nheo mắt tìm kiếm cái tên của mình.

Light der Calamity - Lớp 1-A03.

Tìm thấy rồi. Tôi len lỏi qua đám đông, hướng về phía một cổng dịch chuyển nhỏ hơn có ghi ký hiệu "Khu A".

Bước qua cánh cổng thứ hai, tôi thấy mình đang đứng trong một hành lang dài và rộng. Kiến trúc ở đây hiện đại và tối giản hơn hẳn so với đại sảnh. Tường và sàn đều được làm từ một loại kim loại màu trắng bạc, phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

Và có cả mấy con Gô Lem dọn dẹp nữa.

Mấy con Gô Lem nhỏ, hình cầu, làm bằng kim loại, đang lướt đi trên sàn nhà một cách im lặng. Chúng nó có những cánh tay máy nhỏ thò ra để nhặt rác hoặc lau chùi. Thú vị thật. Công nghệ ma thuật ở đây vượt xa những gì tôi từng thấy.

Tôi đi dọc hành lang, tìm kiếm phòng học có ghi số A03. Giảng đường không quá lớn, có khoảng 70 chỗ ngồi được xếp theo hình bậc thang. Hầu hết các chỗ đã có người ngồi. Tôi chọn một chỗ ở hàng ghế cuối cùng, trong một góc khuất, nơi tôi có thể quan sát tất cả mọi người mà không bị ai chú ý.

Tôi ngồi xuống, gác thanh kiếm lên bàn, quan sát những người bạn học tương lai của mình. Có đứa thì trông giống quý tộc, đang tụ tập thành nhóm nhỏ trò chuyện. Có đứa thì trông giống mọt sách, đang cắm mặt vào một cuốn sách dày cộp. Cũng có vài đứa trông giống tôi, lầm lì và tách biệt.

Và rồi, cánh cửa giảng đường lại mở ra.

Một bóng người bước vào, và không hiểu sao, mọi âm thanh trong phòng dường như nhỏ lại.

Đó là một cô gái. Mái tóc đen nhánh, dài mượt được tết gọn gàng sau lưng. Dáng người cao ráo, thanh mảnh trong bộ đồng phục đen viền bạc. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của tôi, là đôi mắt của cô ấy.

Một đôi mắt màu tím biếc.

Trái tim tôi như hẫng đi một nhịp.

Cô gái đó có vẻ hơi bối rối trước sự chú ý của mọi người. Cô ấy cúi đầu xuống, nhanh chóng tìm một chỗ trống ở hàng ghế đầu và ngồi xuống.

Không thể nào. Không thể có sự trùng hợp như vậy được.

Nhưng mái tóc đó... đôi mắt đó...

Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ đó là nó. Là Ythyr.

Nhưng không. Cô gái này trông rất khác. Cô ấy toát ra một vẻ tự tin, thanh lịch, hoàn toàn không giống con quái vật rụt rè, bẩn thỉu trong ký ức của tôi. Vả lại, sáu năm đã trôi qua rồi. Chắc chỉ là người giống người thôi.

Tôi tự trấn an mình, cố gắng gạt hình bóng đó ra khỏi đầu.

Ngay lúc đó, chuông vào lớp reo lên. Cánh cửa giảng đường mở ra một lần nữa, và một người phụ nữ bước vào. Cô mặc một bộ váy đen bó sát, mái tóc đỏ rực như lửa, và trên tay là một cây roi da. Cô bước lên bục giảng, quất cây roi xuống bàn nghe một tiếng chát chói tai.

Cả lớp im phăng phắc.

"Chào mừng lũ nhóc rắc rối," cô nói, một nụ cười nguy hiểm nở trên môi. "Ta là Sym, giáo viên chủ nhiệm của cái lớp ô hợp 1-A03 này. Trong lớp của ta, có ba quy tắc."

Cô giơ một ngón tay lên. "Thứ nhất: Đừng có chết."

Giơ ngón thứ hai. "Thứ hai: Nếu sắp chết, nhớ lại quy tắc thứ nhất."

Và ngón thứ ba. "Thứ ba: Đừng có làm phiền giấc ngủ của ta. Ai vi phạm, ta sẽ cho nếm thử cây roi 'Yêu Thương' này. Rõ chưa?"

"Rõ ạ!" Cả lớp đồng thanh, trừ tôi.

"Tốt," Sym gật gù hài lòng. "Bây giờ, để bắt đầu, chúng ta sẽ có một buổi làm quen nho nhỏ. Từng đứa một, đứng lên và tự giới thiệu. Bắt đầu từ hàng ghế đầu."

Từng người một đứng lên. Hầu hết đều là con cái quý tộc, giới thiệu tên và gia tộc của mình một cách đầy tự hào. Gã quý tộc mà tôi gặp ở cổng dịch chuyển cũng ở trong lớp này, hắn liếc tôi một cái đầy thù hằn.

Rồi, đến lượt cô gái tóc đen mắt tím kia.

Cô ấy đứng dậy, quay người lại đối mặt với cả lớp. Khi ánh mắt của cô ấy lướt qua tôi, tôi có thể thề rằng nó đã khựng lại một giây.

"Xin chào mọi người," cô ấy nói, giọng nói trong trẻo và bình tĩnh. "Tên mình là..."

Cô ấy ngập ngừng một chút, một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận thấy, thoáng qua trên môi.

"Ythyr von seraphim."

Cái tên đó như một tiếng chuông chùa ngân vang trong đầu tôi, đánh tan mọi sự hoài nghi.

Seraphim. Gia tộc Công tước Seraphim. Một trong tứ đại gia tộc hùng mạnh nhất vương quốc Lychopen, nổi tiếng với ma thuật ánh sáng và hồi phục.

Thì ra là vậy. Con quái vật của tôi, sau khi rời khỏi cái trại trẻ rách nát đó, đã được một gia tộc lớn nhận nuôi. Nó đã trở thành một tiểu thư quý tộc. Nó đã vứt bỏ cái quá khứ bẩn thỉu để khoác lên mình một thân phận mới, một cái tên mới.

Trong một khoảnh khắc, tôi đã hồi tưởng lại cảnh tượng trong nhà kho tối tăm ngày đó. Cái ôm cuối cùng. Lời hứa về một đặc ân.

Đặc ân được phép giết một anh hùng.

Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Ythyr khi nó ngồi xuống. Nó đã thay đổi quá nhiều. Cái vẻ tự tin, thanh lịch đó, nó học được từ đâu vậy? Cái cách nó nói chuyện, cái cách nó mỉm cười... tất cả đều hoàn hảo, không một kẽ hở. Như thể con bé rụt rè, sợ sệt ngày xưa chưa từng tồn tại.

Nhưng tôi biết. Bên dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo đó, con quái vật vẫn còn ở đó. Tôi có thể cảm nhận được nó, qua cái cách ánh mắt nó khựng lại khi nhìn thấy tôi. Nó nhận ra tôi.

Và nó cũng đang giả vờ. Giống hệt như tôi.

Một nụ cười khẩy vô thức nhếch lên trên môi tôi. Trò chơi lại bắt đầu rồi. Lần này sẽ còn thú vị hơn nhiều.

"Này, cậu bạn ngồi cuối!"

Giọng nói của cô Sym kéo tôi về thực tại. Cả lớp đang đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Đến lượt tôi rồi à?

Tôi uể oải đứng dậy."Light der Calamity."

Tôi chỉ nói có thế rồi ngồi phịch xuống, chẳng thèm để ý đến những tiếng xì xào và ánh mắt tò mò của những người xung quanh. Calamity. Một cái họ tự chế. Nó là lời nhắc nhở cho chính tôi, và cũng là một lời thách thức đến con quái vật đang ngồi ở hàng ghế đầu kia.

Buổi học đầu tiên trôi qua một cách tẻ nhạt. Cô Sym chỉ nói về nội quy của học viện và chương trình học. Toàn những thứ vớ vẩn. Tôi gần như ngủ gật.

Khi chuông hết giờ vang lên, tôi là người đầu tiên đứng dậy, định chuồn khỏi lớp. Nhưng một bàn tay bỗng đặt lên vai tôi.

"Chào cậu! Light der Calamity, đúng không? Cái tên ngầu bá cháy!"

Tôi quay lại. Một thằng con trai tóc vàng hoe, mắt xanh biếc, đang nhe răng cười với tôi. Nụ cười của nó tươi rói như ánh nắng mặt trời, một nụ cười khiến tôi thấy hơi... ngứa mắt. Hắn khoác vai bá cổ tôi một cách cực kỳ tự nhiên.

"Tớ là Andosen! Andosen von Lux! Rất vui được làm quen! Cậu ngồi một mình trông cô đơn quá, hay là từ giờ chúng ta làm bạn nhé?"

Tôi nhíu mày, gạt tay hắn ra khỏi vai mình. "Tôi không cần bạn."

"Ấy, đừng phũ phàng thế chứ!" Andosen không hề tỏ ra bối rối, hắn lại khoác vai tôi lần nữa, lần này còn chặt hơn. "Ai cũng cần bạn bè mà! Nhất là ở một nơi toàn quái vật như thế này. Chúng ta phải đoàn kết lại chứ! Cậu thấy cô chủ nhiệm Sym không? Trông đáng sợ vãi! Tớ cá là cây roi 'Yêu Thương' của cô ấy chẳng yêu thương chút nào đâu!"

Hắn cứ luyên thuyên không ngừng, một mình một sân khấu. Tôi thở dài, chẳng buồn gạt tay hắn ra nữa. Thằng cha này đúng là phiền phức. Nhưng... cũng không đến nỗi quá khó chịu.

Trong lúc Andosen vẫn đang oang oang về kế hoạch khám phá học viện, tôi liếc mắt về phía hàng ghế đầu.

Ythyr đã biến mất.

Thôi kệ đi. Sáu năm rồi, chắc gì nó đã còn nhớ một thằng rác rưởi như mình. Nó giờ là tiểu thư công tước, còn tôi vẫn chỉ là một thằng lang thang may mắn vào được đây. Chúng tôi ở hai thế giới khác nhau rồi. Cố bận tâm làm gì cho mệt óc.

"Nhanh lên nào, Light! Ngồi đây làm gì nữa? Đi khám phá thôi!"

Andosen, vẫn chưa chịu buông tha cho tôi. Hắn kéo tuột tôi ra khỏi giảng đường, miệng vẫn liến thoắng không ngừng.

"Cậu thấy không, nơi này rộng kinh khủng! Tớ nghe nói khu năm nhất thôi đã to bằng cả một thành phố nhỏ rồi đấy! Chúng ta phải đi xem hết mới được!"

Tôi chẳng buồn trả lời, cứ để mặc hắn lôi đi.

Khu giảng đường chỉ là một phần nhỏ của khu vực năm nhất. Sau khi đi qua những hành lang dài bằng kim loại trắng, chúng tôi bước ra một quảng trường trung tâm rộng lớn. Ở chính giữa là một cái cây khổng lồ, thân cây phát ra ánh sáng màu vàng dịu nhẹ, tán lá thì lơ lửng như những dải ngân hà thu nhỏ. Xung quanh quảng trường, có rất nhiều cổng dịch chuyển khác, dẫn đến các khu vực khác nhau. Một tấm bản đồ ba chiều khổng lồ bằng ma thuật đang lơ lửng gần cái cây, hiển thị rõ ràng mọi thứ.

"Woa!" Andosen reo lên như một đứa trẻ. "Nhìn này! Khu Ký Túc Xá này, Khu Luyện Tập Thực Chiến này, Khu Giảng Đường thì mình vừa ở rồi... Ồ! Khu Thương Mại! Bụng tớ đang réo ầm lên đây này! Đi kiếm gì ăn đi, Light! Tớ bao!"

Trong khi thằng cha tóc vàng này hớn hở như trẻ con được cho kẹo, tôi chỉ lẳng lặng quan sát. Học viện này giống như một thế giới thu nhỏ, một thành phố khép kín. Mọi thứ đều được sắp xếp một cách hoàn hảo, sạch sẽ đến lạ thường. Mấy con Gô Lem dọn dẹp lướt qua lướt lại, giữ cho mọi thứ không một hạt bụi. Một sự trật tự đến mức đáng sợ. Nó hoàn toàn trái ngược với những con hẻm bẩn thỉu, hôi thối mà tôi đã lớn lên.

Andosen kéo tôi vào cổng dịch chuyển có ghi "Khu Thương Mại". Chỉ một cái chớp mắt, chúng tôi đã đứng trên một con phố sầm uất. Các cửa hàng san sát nhau, từ tiệm vũ khí, tiệm sách ma thuật, đến các quán ăn, quán nước. Học sinh đi lại tấp nập.

Chúng tôi vào một quán ăn trông có vẻ sạch sẽ. Một con Gô Lem phục vụ hình người, mặc tạp dề, lướt đến bàn chúng tôi.

"Xin chào quý khách. Quý khách muốn dùng gì?" Giọng nó đều đều.

"Cho tớ một suất 'Bò Gầm Thét Sốt Nham Thạch' và một ly 'Nước Ép Yêu Tinh Lấp Lánh'!" Andosen gọi món không cần nhìn thực đơn. Toàn mấy cái tên nghe đã thấy vớ vẩn.

Con Gô Lem quay sang tôi. "Còn quý khách?"

"Một cốc nước lọc."

Andosen nhìn tôi. "Chỉ thế thôi à? Cậu không đói sao?"

"Không có tiền." Tôi trả lời thẳng thừng.

"Tớ đã bảo tớ bao mà!" Hắn vỗ ngực. "Cứ gọi thoải mái đi!"

"Phiền phức." Tôi lắc đầu. Tôi ghét nợ nần người khác.

Chẳng mấy chốc, đồ ăn đã được mang ra. Miếng bít tết của Andosen đúng là đang... xì xèo và bốc khói nhè nhẹ thật. Hắn cắm dĩa vào, sung sướng ăn ngấu nghiến.

Ăn xong, con Gô Lem phục vụ lại lướt tới, trên tay cầm một cái bảng tính ma thuật. "Của quý khách hết năm Cubecoin ạ."

"Được rồi." Andosen ra vẻ đại gia, móc từ trong túi ra một đồng xu vàng chóe, đặt lên bàn. "Đây, khỏi thối!"

Con Gô Lem nghiêng đầu. Con mắt pha lê của nó chớp chớp. "Xin lỗi, học viện không chấp nhận thanh toán bằng ngoại tệ. Vui lòng sử dụng Cubecoin."

"Hả?" Andosen ngớ người. "Cubecoin? Là cái gì thế?"

Con Gô Lem giơ một cánh tay máy lên, một hình ảnh ba chiều hiện ra. Đó là một đồng xu bằng bạc, nhưng không phải hình tròn, mà là hình một khối lập phương nhỏ.

"À... ra thế." Andosen gãi đầu. "Thế... tỉ giá quy đổi thế nào? Một xu vàng đổi được bao nhiêu cái Cubecoin này?"

Con Gô Lem trả lời ngay lập tức, giọng nói vẫn đều đều không cảm xúc.

"Tỉ giá là một đổi một. Một Cubecoin tương đương một xu vàng."

Cả người tôi đông cứng lại. Món bò của thằng cha này giá năm Cubecoin. Tức là năm xu vàng. Đủ cho tôi sống sung túc cả nửa năm ở thế giới bên ngoài. Cái học viện chết tiệt này...

"Há? một xu vàng?"

Andosen lắp bắp, vẻ mặt đại gia lúc nãy đã bay sạch.

"Đùa nhau à? Miếng thịt bò này được ướp bằng vàng hay sao vậy?"

"Nguyên liệu được lấy từ bò ma thú 'Hỏa Ngưu' sống trong vùng núi lửa phía nam, nước sốt được làm từ dung nham tinh khiết, nước ép được lấy từ quả 'Tinh Quang' chỉ mọc trên ngọn Cây Thế Giới của học viện." Con Gô Lem giải thích một tràng, giọng đều đều như đọc thuộc lòng. "Mức giá này là hoàn toàn hợp lý, thưa quý khách."

Hợp lý cái con khỉ. Đây là cướp ngày thì có.

"Chết rồi..." Andosen vò đầu bứt tai. "Tớ... tớ không mang Cubecoin. Tớ cũng không mang nhiều vàng đến thế..."

Tôi nhíu mày. Gã này trông giống con nhà quý tộc mà lại nghèo thế à?

"Thế giờ làm sao?" Tôi hỏi.

"Không thanh toán được, quý khách sẽ bị tạm giữ và thực hiện lao động công ích để trả nợ. Thời gian lao động sẽ tương đương mười Cubecoin." Con Gô Lem thông báo một cách lạnh lùng.

Tuyệt vời. Mới ngày đầu tiên nhập học đã sắp phải đi chùi Gô Lem rồi. Tất cả là tại cái thằng cha ham ăn này.

"Khoan đã!" Andosen bỗng reo lên như vừa nghĩ ra gì đó. Hắn lục lọi trong cái túi đeo bên hông, lôi ra đủ thứ linh tinh, từ la bàn, bản đồ, đến cả một con dao găm nhỏ. Cuối cùng, hắn lôi ra một tấm thẻ bằng kim loại màu trắng, trên đó có khắc một biểu tượng phức tạp.

"Cái này được không?" Hắn chìa tấm thẻ ra trước mặt con Gô Lem.

Con Gô Lem giơ một con mắt cảm biến ra, quét qua tấm thẻ. Một tiếng bíp nhỏ vang lên.

"Xác nhận danh tính. Thanh toán thành công. Cảm ơn quý khách đã dùng bữa."

Nói rồi, con Gô Lem quay người, lướt đi nhẹ nhàng như chưa có gì xảy ra.

Tôi nhìn Andosen, rồi lại nhìn tấm thẻ trên tay hắn. "Cái quái gì thế?"

"À, cái này à?" Andosen cười hề hề, cất tấm thẻ đi. "Là thẻ danh tính hoàng gia thôi mà. Tiện thật đấy."

Tôi im lặng.

Thẻ. Danh tính. Hoàng gia.

Ba từ đó ghép lại với nhau tạo ra một ý nghĩa mà một thằng đầu đường xó chợ như tôi cũng hiểu được.

Tôi nhìn chằm chằm vào thằng cha tóc vàng đang cười toe toét trước mặt mình. Quần áo của hắn tuy trông đơn giản nhưng chất liệu lại là loại vải cao cấp nhất. Cách nói chuyện thì tự nhiên, không có vẻ kênh kiệu của đám quý tộc thông thường, nhưng lại toát ra một sự tự tin và phóng khoáng lạ thường. Và bây giờ là cái thẻ tín dụng hoàng gia.

Tôi thở dài, xoa xoa thái dương. Hình như tôi vừa kết bạn với một nhân vật còn phiền phức hơn cả đám quý tộc rởm đời.

"Andosen von Lux," tôi lẩm bẩm lại cái tên của hắn. "Lux... Ánh Sáng... Nghe quen quen."

"Hehe, chắc cậu nghe nhầm thôi." Hắn xua tay, cố gắng lảng sang chuyện khác. "Thôi, đi thôi! Chúng ta đi xem khu ký túc xá nào! Tớ nghe nói ký túc xá ở đây xịn lắm!"

Hắn lại khoác vai tôi, lôi đi như mọi khi. Nhưng lần này, tôi không để yên. Tôi giữ vai hắn lại, ép hắn phải nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Rốt cuộc thì cậu đến từ đâu?"

Nụ cười trên môi Andosen tắt ngấm. Hắn nhìn tôi, ánh mắt xanh biếc của hắn lần đầu tiên ánh lên một vẻ nghiêm túc. Hắn im lặng một lúc, rồi thở hắt ra một hơi, như thể vừa đưa ra một quyết định khó khăn.

"Iroheal."

Một từ duy nhất. Nhưng nó đủ để giải thích tất cả.

Iroheal. Đế quốc hùng mạnh nhất ở phía Bắc, nổi tiếng với công nghệ và sức mạnh quân sự. Một đế quốc mà ngay cả vương quốc Lychopen của tôi cũng phải kiêng dè.

"Và gia tộc von Lux là..."

"Hoàng tộc cai trị Đế quốc Iroheal." Tôi nói nốt phần còn lại, giọng đều đều.

Andosen gật đầu, vẻ mặt có chút bối rối. "Xin lỗi vì đã giấu cậu. Tớ chỉ không muốn mọi người đối xử với tớ khác đi chỉ vì thân phận..."

Tôi bật cười. Một tràng cười sảng khoái.

"Khác đi à?" Tôi vỗ vỗ vào vai hắn. "Yên tâm đi. Đối với tôi, cậu vẫn chỉ là một người phiền phức, ham ăn và ngu ngơ thôi."

Andosen chớp chớp mắt, rồi cũng bật cười theo. "May thật! Tớ cứ sợ cậu sẽ quỳ xuống tung hô tớ vạn tuế cơ."

"Mơ đi."

Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi quán ăn, không khí ngượng ngùng lúc nãy đã tan biến. Có một người bạn là hoàng tử của một đế quốc hùng mạnh à? Chà, cuộc sống ở học viện này xem ra còn nhiều bất ngờ hơn tôi tưởng.

"Mà này Light," Andosen bỗng hỏi, "cậu thì sao? Cái họ 'der Calamity' của cậu nghe lạ hoắc. Cậu đến từ đâu thế?"

Tôi dừng bước, nụ cười trên môi tôi cũng tắt ngấm. Tôi nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi những học sinh đang đi lại tấp nập. Ký ức về một trại trẻ lạnh lẽo, một nhà kho tối tăm và một đôi mắt tím đầy căm hận bỗng ùa về.

"Một nơi không đáng để nhắc đến."

Andosen có vẻ nhận ra mình vừa chạm vào một vũng bùn mà tốt nhất không nên khuấy lên. Hắn lảng đi một cách khéo léo, nụ cười toe toét lại hiện ra.

"Thôi! Kệ đi! Quá khứ thì để nó ngủ yên! Tương lai mới quan trọng! Mà tương lai gần nhất của chúng ta chính là tìm một cái giường để ngả lưng! Đi xem ký túc xá thôi!"

Hắn lại kéo tôi đi, và lần này tôi cũng chẳng phản đối. Ít ra có một thằng ồn ào bên cạnh cũng giúp xua đi những bóng ma không mời mà đến trong đầu tôi.

●▬▬▬๑๑▬▬▬●

Khu Ký Túc Xá là một tòa tháp xoắn ốc khổng lồ, làm bằng kim loại trắng và kính xanh, cao chọc trời. Nhìn nó giống một tác phẩm nghệ thuật của tương lai hơn là một nơi để ở.

Sảnh chính của ký túc xá còn vắng vẻ, hầu hết tân sinh viên chắc vẫn đang lang thang khám phá. Một con Gô Lem lễ tân, trông có vẻ cao cấp hơn mấy con Gô Lem dọn dẹp, đang đứng sau một cái quầy lớn.

"Xin mời quét thẻ học sinh để nhận phòng," giọng nó máy móc vang lên.

Tôi bước lên trước, áp tấm thẻ bạc của mình vào một mặt phẳng phát sáng trên quầy.

BÍP!

"Light der Calamity. Phòng 777, Khu Nam." Con Gô Lem thông báo. Một chiếc chìa khóa thẻ bằng kim loại hiện ra từ một khe nhỏ. "Phòng của cậu đã được mở khóa. Chúc một ngày tốt lành."

Phòng 777. Con số đẹp đấy. Tôi cầm lấy chìa khóa.

"Tới tớ!" Andosen hớn hở bước lên, cũng áp thẻ của mình vào.

BÍP!

"Andosen von Lux. Phòng 778, Khu Nữ."

Tôi đang định quay đi thì khựng lại.

Khoan đã.

Nó vừa nói cái gì cơ?

Khu... Nữ?

Tôi quay phắt lại nhìn Andosen. Lần này, tôi nhìn thật kỹ.

Mái tóc vàng hoe cắt ngắn cũn cỡn, trông như một thằng nhóc nghịch ngợm. Cách ăn nói và đi đứng thì phóng khoáng, chẳng có chút gì yểu điệu. Suốt từ lúc gặp đến giờ, tôi đã mặc định nó là con trai.

Nhưng bây giờ, khi tôi nhìn kỹ lại...

Cái cổ thon dài, trắng ngần, hoàn toàn không có yết hầu. Đường quai hàm mềm mại chứ không góc cạnh. Đôi mắt xanh biếc kia tuy tinh nghịch nhưng lại rất to và trong. Làn da thì mịn màng đến mức con gái cũng phải ghen tị. Dáng người tuy mảnh khảnh, giấu dưới bộ đồng phục rộng thùng thình, nhưng vòng eo thì nhỏ đến bất thường so với một thằng con trai.

Chết tiệt.

Làm quái gì có đứa con trai nào xinh như nó.

Tôi đã bị lừa một cách ngoạn mục. Không, phải nói là do tôi chẳng thèm để ý mới đúng.

Thấy tôi nhìn chằm chằm với vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi, Andosen biết là mình đã bị lộ. Nó gãi gãi má, cười trừ một cách đầy bối rối.

"Hehe... bị phát hiện rồi à?"

Giọng nói của nó, giờ nghe lại, đúng là có hơi cao hơn bình thường một chút.

"Chỉ là... tớ thấy làm con trai có vẻ vui hơn thôi! Tóc ngắn cho nó mát!" Nó cố gắng giải thích, nhưng lý do thì nghe vớ vẩn không chịu được.

Tôi đứng im, nhìn nó. Một công chúa hoàng gia, trốn nhà đi học, lại còn giả trai. Sao tôi lại dính vào một mớ phiền phức thế này cơ chứ?

Tôi thở dài, một cái thở dài thật sự mệt mỏi từ tận đáy lòng. "Cậu đúng là một cục phiền phức di động."

"Hì hì, coi như đó là một lời khen nhé!" Andosen, à không, phải là cô ấy, chẳng hề tỏ ra tự ái. Ngược lại, cô nàng còn toe toét cười, khoe ra hàm răng trắng bóng.

"Thôi, tớ về phòng đây! Phòng 778 khu Nữ! Tối gặp lại nha, Light!" Nói rồi, cô ấy huýt sáo một tiếng, xoay người đi về phía hành lang dành cho nữ sinh, dáng đi vẫn nghênh ngang như một thằng con trai. Tôi đứng đó nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô ấy, cảm thấy đầu mình hơi ong ong.

Một công chúa giả trai. Một tiểu thư công tước mang lòng hận thù. Lớp học đầu tiên của tôi ở cái học viện danh giá này đúng là một mớ hỗn độn.

Tôi lắc đầu, cố gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ, rồi đi về phía Khu Nam.

Hành lang của ký túc xá cũng vắng tanh. Tôi tìm đến phòng 777, áp thẻ vào cánh cửa. Một tiếng tít nhẹ vang lên và cánh cửa kim loại tự động trượt sang một bên.

Tôi bước vào và không khỏi ngạc nhiên.

Phòng ký túc xá ở đây không phải là một căn phòng chật hẹp như tôi tưởng. Nó là một căn hộ đơn đúng nghĩa. Rộng rãi, sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi. Có một cái giường lớn, một bàn học, một tủ quần áo, và thậm chí là cả một phòng tắm riêng với vòi hoa sen nước nóng. Cửa sổ kính khổng lồ chiếm trọn một bức tường, nhìn ra khung cảnh bên ngoài khối lập phương - một khoảng không vũ trụ bao la với những tinh tú - Nguồn gốc ma lực.

Tôi quăng cái túi nhỏ của mình lên giường rồi nằm phịch xuống. Cái nệm êm ái hơn bất cứ thứ gì tôi từng nằm trong suốt mười sáu năm cuộc đời. Sướng thật.

Tôi gác tay lên trán, nhìn lên trần nhà màu trắng.

Tương lai.

Cái từ mà con nhỏ Andosen đã nhắc đến. Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ đến nó. Đối với một thằng nhóc mồ côi, lang thang đầu đường xó chợ, tương lai là một thứ gì đó quá xa xỉ. Mỗi ngày trôi qua chỉ là một cuộc chiến để sinh tồn. Kiếm đủ thức ăn để không bị chết đói. Tìm một chỗ đủ ấm để không bị chết cóng. Đánh nhau để không bị kẻ khác cướp mất những gì mình có.

Nhưng giờ thì khác.

Tôi đã ở đây. Zero Cube. Nơi có thể biến một thằng phóc thành một con rồng. Nơi mà sức mạnh là thứ duy nhất có giá trị.

Sức mạnh.

Tôi cần sức mạnh. Không phải để làm anh hùng cứu thế. Cái ảo tưởng đó, tôi đã vứt bỏ nó từ sáu năm trước, trong cái sân sau lạnh lẽo của trại trẻ mồ côi.

Tôi cần sức mạnh để tồn tại. Để không ai có thể chà đạp lên tôi nữa. Để không ai có thể phản bội tôi nữa.

Và... để chuẩn bị cho ngày con quái vật đó quay lại tìm tôi.

Đặc ân được phép giết một anh hùng. Một kẻ vĩ đại... trong tương lai.

Tôi đã nói với nó như thế. Một lời nói dối điên rồ được thốt ra trong một khoảnh khắc điên rồ.

Nhưng giờ đây, nằm trong căn phòng sang trọng này, nhìn ra vũ trụ bao la ngoài kia, tôi bỗng nhận ra một điều.

Nếu Ythyr, một thiên tài thực thụ, có thể trở thành một "kẻ vĩ đại..."

Vậy thì tôi, một kẻ đã hủy hoại tương lai của một thiên tài, sẽ là gì?

Phản diện?

Tôi khẽ bật cười. Một vai diễn cũng không tồi.

Anh hùng hay phản diện, có khác gì nhau chứ? Đến cuối cùng, kẻ chiến thắng sẽ là người viết nên lịch sử. Kẻ chiến thắng sẽ là chính nghĩa.

Và tôi... sẽ là kẻ chiến thắng.

●▬▬▬๑๑▬▬▬●

Tôi đứng trước sảnh chính của khu ký túc xá, tựa lưng vào một cây cột kim loại mát lạnh. Tôi đang đợi Andosen.

Tại sao tôi lại đợi nó nhỉ? Chính tôi cũng không biết. Có lẽ vì cái câu "Tối gặp lại nha!" của nó cứ lởn vởn trong đầu. Hoặc có lẽ, chỉ là một chút thôi, tôi thấy hơi cô đơn.

Vài phút sau, một bóng người tóc vàng lon ton chạy ra từ phía khu Nữ.

"Light! Xin lỗi nha, tớ sắp xếp đồ đạc hơi lâu!"

Andosen, vẫn trong bộ dạng một thằng con trai, chạy tới và rất tự nhiên, lại giơ tay ra định khoác vai tôi như mọi khi.

Nhưng lần này, tôi phản xạ nhanh hơn. Tôi lùi lại một bước, né được cánh tay của cô ấy.

"Ấy?" Andosen ngớ người, tay lơ lửng giữa không trung. "Sao thế? Tớ có mùi lạ à?"

Cô ấy còn giơ tay áo lên tự ngửi ngửi.

Tôi không trả lời, chỉ cảm thấy hơi... ngượng. Suốt cả buổi chiều, tôi đã quen với việc bị một thằng cha phiền phức bám theo. Nhưng bây giờ, khi biết rõ người trước mặt mình là một cô gái, một công chúa hẳn hoi, thì cái cảm giác nó khác hẳn. Cái khoác vai, cái bá cổ... nó không còn đơn thuần là hành động của một thằng bạn nữa.

Nó khiến tôi khó chịu. Một sự khó chịu không phải vì ghét bỏ, mà vì... không quen. Tôi chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với một đứa con gái nào theo cách này. À không, có một đứa, nhưng ký ức đó chỉ toàn là bạo lực và căm hận.

Thấy tôi cứ im lặng nhìn mình chằm chằm, Andosen thu tay lại, vẻ mặt có chút bối rối.

"Này... cậu sao vậy, Light? Trông cậu lạ lắm."

Tôi thở hắt ra một hơi. "Không có gì. Chỉ là... cậu là con gái, đừng có tùy tiện khoác vai người khác như thế."

"À..." Andosen à lên một tiếng, rồi gãi đầu, trông có vẻ hơi hối lỗi. "Xin lỗi, xin lỗi. Thói quen thôi. Ở trong cung, tớ lúc nào cũng phải giữ ý tứ, phải đi đứng nhẹ nhàng, nói năng nhỏ nhẹ. Mệt chết đi được! Cắt tóc ngắn, ăn mặc như con trai thế này, tớ mới thấy mình được là chính mình."

Cô ấy nhìn tôi, nụ cười toe toét thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt có chút gì đó xa xăm.

"Làm một công chúa... không vui như người ta tưởng đâu."

Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy tỏ ra nghiêm túc như vậy. Hóa ra, đứa con gái lúc nào cũng rạng rỡ như ánh mặt trời này cũng có nỗi khổ riêng. Có lẽ, ai cũng có một cái nhà kho tối tăm của riêng mình.

Sự im lặng bao trùm lấy cả hai. Gió đêm từ quảng trường thổi tới, mang theo hơi lạnh.

"Mà thôi, kệ đi!" Andosen bỗng vỗ tay một cái, phá tan sự im lặng. Nụ cười rạng rỡ lại quay trở lại. "Chuyện đó không quan trọng! Quan trọng là chúng ta là bạn rồi, đúng không?"

Bạn bè. Một từ nghe vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn cô ấy.

Thấy tôi không phản đối, Andosen coi như đó là một lời đồng ý. Cô ấy cười thật tươi, một nụ cười không còn vẻ tinh nghịch, mà có chút gì đó dịu dàng.

"Là bạn rồi thì gọi tớ là Sena là được."

"Sena?" Tôi lẩm bẩm.

"Ừm. Đó là tên thật của tớ. Andosen chỉ là cái tên giả thôi." Sena nói, đôi mắt xanh biếc của cô ấy lấp lánh dưới ánh sáng dịu nhẹ từ Cây Thế Giới. "Chỉ có những người tớ thật sự tin tưởng mới được gọi tớ bằng cái tên này."

Tin tưởng.

Lại một từ nữa khiến tôi thấy hơi nhói. Lần cuối cùng tôi tin tưởng một người, tôi đã nhận lại một quả cầu lửa và một vết sẹo không bao giờ phai mờ.

Nhưng nhìn vào cô gái trước mặt, tôi lại không cảm thấy một chút đề phòng nào. Có lẽ vì sự ngây thơ và thẳng thắn của cô ấy quá mức chân thật, đến nỗi một kẻ đa nghi như tôi cũng không tìm ra được kẽ hở nào để hoài nghi. Hoặc có lẽ, tôi chỉ đơn giản là đã quá mệt mỏi với việc phải sống trong một thế giới chỉ có thù hận và toan tính.

Tôi xoa xoa thái dương. Đau đầu thật. Thôi kệ đi.

"Được rồi, Sena." Tôi nói, có chút ngượng nghịu khi gọi cái tên đó. "Giờ đi đâu?"

"Hehe, cuối cùng cũng chịu gọi tên tớ rồi!" Sena cười khúc khích. "Đi đâu à? Để xem nào... Tớ nghe nói ở Khu Luyện Tập Thực Chiến có một thứ rất hay ho. 'Phòng Mô Phỏng Chiến Đấu'. Người ta nói nó có thể tái tạo lại bất kỳ môi trường và đối thủ nào mà mình muốn. Chúng ta đến đó thử đi!"

"Phòng Mô Phỏng?" Tôi nhíu mày. Nghe có vẻ thú vị. Một nơi để thử sức mà không sợ chết thật.

"Đúng vậy! Đi thôi!" Sena lại định giơ tay kéo tôi đi theo thói quen, nhưng cô ấy khựng lại giữa chừng, rồi rụt tay về, chỉ hất hàm về phía cổng dịch chuyển. "Đi nào, bạn của tớ!"

Chúng tôi bước vào cổng dịch chuyển, và chỉ một lát sau, đã có mặt ở Khu Luyện Tập. Không khí ở đây hoàn toàn khác hẳn những nơi khác. Nó tràn ngập mùi kim loại, mùi mồ hôi và một luồng năng lượng căng thẳng. Rất nhiều sân đấu được dựng lên, nơi các học sinh đang luyện tập ma thuật hoặc đấu kiếm với nhau. Tiếng nổ, tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét vang lên khắp nơi.

Đây mới là thế giới của tôi.

Chúng tôi đi sâu vào bên trong, đến một tòa nhà hình vòm khổng lồ. Đó là nơi đặt các Phòng Mô Phỏng.

Một con Gô Lem hướng dẫn giải thích cho chúng tôi. "Phòng Mô Phỏng Chiến Đấu có thể tái tạo môi trường và đối thủ dựa trên dữ liệu thu thập được hoặc do người dùng tự thiết lập. Phí sử dụng là mười Cubecoin một giờ. Cấp độ khó càng cao, phí càng đắt."

Mười Cubecoin một giờ. Đốt tiền đúng nghĩa.

"Không sao! Tớ trả!" Sena lại vỗ ngực, rút ra tấm thẻ hoàng gia của mình. "Cho chúng tôi một phòng, cấp độ... trung bình đi!"

Chúng tôi được dẫn vào một căn phòng tròn, trống không, màu trắng toát. Cánh cửa kim loại đóng sập lại sau lưng.

"Chào mừng đến với Phòng Mô Phỏng Chiến Đấu." Một giọng nói máy móc vang lên. "Vui lòng chọn môi trường và đối thủ."

Một bảng điều khiển ba chiều hiện ra trước mặt Sena. Cô ấy hào hứng nghịch ngợm một lúc.

"Chọn Rừng Rậm Hắc Ám đi! Đối thủ là... một bầy Sói Ma!"

Ngay lập tức, bốn bức tường trắng xóa biến mất. Thay vào đó là một khu rừng rậm âm u, cây cối cao vút che khuất ánh trăng, mặt đất thì lầy lội. Tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng côn trùng kêu a a sống động đến mức tôi có cảm giác như mình đang ở đó thật.

Grừ...

Từ trong bóng tối, những cặp mắt đỏ ngầu bắt đầu sáng lên.kèm theo những tiếng gầm gừ khát máu. Một, hai... năm... tám con Sói Ma. Chúng nó từ từ bước ra khỏi những bụi cây rậm rạp, nước dãi nhỏ ròng ròng từ mép, những chiếc nanh đen bóng nhe ra.

"Woa! Y như thật luôn!" Sena reo lên, giọng đầy phấn khích thay vì sợ hãi. "Sẵn sàng chưa, Light?"

Tôi không trả lời. Tay tôi theo phản xạ sờ vào cái túi nhỏ vẫn thường đeo bên hông.

Trống không.

Chết tiệt.

Tôi vứt cái túi ở phòng rồi.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi, còn lạnh hơn cả không khí trong khu rừng giả lập này. Toàn bộ thuốc men, dược liệu, những thứ đã cứu mạng tôi không biết bao nhiêu lần trong ba năm qua... tất cả đều đang nằm gọn trong phòng 777.

Giờ tôi mới để ý. Trong suốt ba năm, tôi chưa bao giờ rời xa cái túi đó quá một sải tay. Nhưng sự thoải mái giả tạo của học viện đã khiến tôi lơ là.

Trong tay tôi giờ chỉ có thanh kiếm. Và trong cơ thể tôi, chỉ còn lại cái tâm ma lực bé tí, đủ sức cho một loại phép thuật duy nhất.

Cường hoá.

Thế thôi.

"Đừng có chết đấy." Tôi gằn giọng, một lời cảnh báo cho Sena, và cũng là cho chính mình.

Không có thuốc chữa thương. Một sai lầm nhỏ nhất cũng có thể trả giá đắt, dù đây chỉ là mô phỏng.

GÀO!

Con Sói Ma to nhất gầm lên một tiếng, và cả bầy đồng loạt lao tới. Chúng nó di chuyển cực nhanh, bốn cái chân guồng trên mặt đất, tạo thành những vệt đen mờ ảo trong bóng tối.

"Đến đây nào!" Sena không hề nao núng. Cô ấy giơ tay ra trước, những hạt ánh sáng màu vàng bắt đầu tụ lại trong lòng bàn tay. "Cho các ngươi nếm thử ánh sáng của Iroheal này! Thánh Quang Thương!"

VÚT!

Một cây thương làm bằng ánh sáng thuần khiết, rực rỡ như một mặt trời nhỏ, bắn ra từ tay Sena. Nó xé tan không khí, lao thẳng vào con Sói Ma đang dẫn đầu.

XUYÊN!

Không một tiếng động. Cây thương ánh sáng xuyên qua đầu con sói một cách dễ dàng. Con ma thú khựng lại, rồi cơ thể nó tan rã thành vô số hạt ánh sáng màu xanh lam trước khi biến mất hoàn toàn.

Ma thuật mạnh thật.

Nhưng chúng nó không chỉ có một con.

Trong khi Sena đang xử lý con đầu đàn, hai con khác đã tách ra, vòng sang hai bên, định tấn công bọc hậu. Mục tiêu của chúng là tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu. Ma lực chảy rần rần xuống cánh tay, dồn cả vào lưỡi kiếm. Lưỡi thép cũ kỹ khẽ phát ra một vầng sáng xanh mờ nhạt.

Con sói bên trái đã ở ngay trước mặt, nó há to cái miệng đầy răng nanh, định đớp vào cổ tôi.

Quá chậm.

Tôi xoay người, thanh kiếm trong tay vẽ một vòng cung bạc.

XOẸT!

Một đường cắt ngọt lịm. Con sói đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung, rồi cơ thể nó tách ra làm đôi trước khi tan biến thành những hạt ánh sáng.

Con còn lại thấy đồng bọn bị hạ, nó không lao vào một cách ngu ngốc nữa. Nó gầm gừ, rồi một quả cầu năng lượng bóng tối nhỏ bằng nắm tay hình thành trước mõm nó.

Ảnh Đạn. Một loại ma thuật cấp thấp.

Nó bắn thẳng vào ngực tôi.

Thay vì né, tôi lại giơ cánh tay trái lên đỡ. Chính là cánh tay có vết sẹo của Ythyr.

BỤP!

Quả cầu bóng tối đập vào tay tôi, tan biến. Một lực đẩy khá mạnh khiến tôi phải lùi lại nửa bước. Cảm giác tê rần và hơi rát, như bị ai đó ném một hòn đá nóng vào người. Ống tay áo lại cháy xém một mảng. Nhưng chỉ thế thôi.

"Light! Cậu...!" Tôi nghe thấy tiếng Sena hét lên đầy kinh ngạc.

Tôi không có thời gian để giải thích cho cô ấy về khả năng kháng ma thuật của mình. Con sói thứ ba đã chớp lấy thời cơ, lao vào từ điểm mù của tôi.

Nhưng tôi đã chờ sẵn.

Tôi xoay gót chân, vung kiếm theo một quỹ đạo không thể ngờ tới. Lưỡi kiếm chém ngược từ dưới lên, cắt đứt lìa cả bốn chân của con ma thú đang ở trên không. Nó rơi bịch xuống đất, hú lên một tiếng thảm thiết trước khi tan biến.

"Chỉ là mấy con chó con thôi mà." Tôi thở ra một luồng khói trắng, quay sang nhìn Sena. Cô ấy vừa dùng thêm một cây thương ánh sáng nữa để tiêu diệt một con khác.

"Cậu... cậu đỡ đòn ma thuật bằng tay không á? Cậu bị điên à?" Sena nhìn tôi như thể tôi vừa mọc thêm một cái đầu.

"Điên hay không thì tớ vẫn còn sống," tôi nhếch mép, "còn cậu thì suýt nữa đã thành bữa tối cho chúng nó rồi đấy."

"Tớ... tớ chỉ hơi bất ngờ thôi!" Sena phản bác lại, hai má cô ấy hơi ửng hồng, không biết là vì tức giận hay vì mệt. "Ma thuật của tớ mạnh hơn cậu tưởng nhiều!"

"Vậy à?" Tôi liếc nhìn ba con Sói Ma cuối cùng đang gầm gừ, bao vây chúng tôi thành hình tam giác. "Thế thì chứng minh đi, công chúa."

"Đừng có gọi tớ là công chúa!"

Sena hét lên, và lần này, cô ấy không chỉ tạo ra một cây thương ánh sáng. Hàng chục mũi tên bằng ánh sáng rực rỡ hiện ra lơ lửng sau lưng cô ấy. "Thấy chưa! Thánh Quang Liên Hoàn Tiễn!"

VÚT VÚT VÚT!

Cơn mưa tên ánh sáng trút xuống, găm thẳng vào ba con sói còn lại. Chúng nó hú lên những tiếng cuối cùng rồi đồng loạt tan biến.

"Mô phỏng kết thúc. Người chơi chiến thắng."

Giọng nói máy móc vang lên. Khu rừng rậm âm u biến mất, trả lại bốn bức tường trắng xóa của căn phòng.

Sena thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi. Cô ấy có vẻ đã dùng khá nhiều ma lực.

"Thấy... thấy chưa..." cô ấy chống tay lên đầu gối, thở dốc, "tớ... mạnh mà..."

Tôi im lặng bước tới trước mặt cô ấy. Sena ngẩng lên, có lẽ cô ấy nghĩ tôi định nói gì đó để châm chọc.

Nhưng thay vào đó, tôi lại đưa tay lên.

Và xoa đầu cô ấy.

Một cách rất tự nhiên.

Mái tóc vàng hoe, cắt ngắn của cô ấy hơi khô và cứng, nhưng cũng khá mềm.

Sena hoàn toàn sững sờ. Cô ấy đứng im như tượng, đôi mắt xanh biếc mở to, chớp chớp liên tục. Mặt cô ấy đỏ bừng lên, lần này thì chắc chắn không phải vì mệt.

"Làm... làm gì thế...?" Cô ấy lắp bắp.

"Tóc cậu dính lá cây." Tôi nói dối một cách tỉnh bơ, rồi rụt tay lại.

Chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại làm thế. Có lẽ vì nhìn bộ dạng cố tỏ ra mạnh mẽ của cô ấy lúc này trông khá... thú vị. Hoặc có lẽ, trong một khoảnh khắc vô thức, tôi đã xem cô ấy như một người bạn thực sự. Một người mà tôi có thể thoải mái trêu chọc một chút.

Chết tiệt.

Thân thiết quá mức khi quen nhau chưa nổi một ngày. Đây không phải là phong cách của tôi.

"Đi về." Tôi quay lưng, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày. "Ở đây chán rồi."

"Ơ... đợi đã!" Sena vội vàng chạy theo sau.

Chúng tôi rời khỏi Khu Luyện Tập trong im lặng. Sena không còn luyên thuyên như trước nữa, cô ấy chỉ lẳng lặng đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng lại liếc trộm tôi một cái rồi lại cúi gằm mặt xuống. Không khí bỗng trở nên hơi ngượng ngùng.

Đến trước sảnh ký túc xá, chúng tôi dừng lại.

"Vậy..." Sena lên tiếng trước. "Ngủ ngon nhé, Light."

"Ừm."

Cô ấy ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp, giọng lí nhí. "Cảm ơn... vì hôm nay."

Nói rồi, cô ấy vội vàng quay người chạy về phía khu Nữ, như thể đang chạy trốn khỏi thứ gì đó.

Tôi đứng đó một mình, nhìn theo bóng lưng của cô ấy cho đến khi khuất hẳn. Tôi bất giác đưa tay lên nhìn. Cái cảm giác mềm mại của mái tóc cô ấy dường như vẫn còn lưu lại.

Tôi thở dài, một cái thở dài không biết là vì mệt mỏi hay vì một cảm xúc phức tạp nào đó mà tôi không thể gọi tên.

Cuộc sống ở học viện này... xem ra sẽ còn nhiều phiền phức hơn tôi tưởng.

Tôi quay người, đi về phía phòng của mình, cái bóng của tôi đổ dài trên sàn nhà kim loại lạnh lẽo.

Ngày đầu tiên ở Zero Cube, cuối cùng cũng kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...