Chương 0: Khởi đầu 

Gió mùa đông ở thủ đô Lychopen lạnh cứa vào da thịt. Mấy bông tuyết lười biếng, thưa thớt rơi xuống từ bầu trời xám xịt, đậu trên mái ngói cũ mèm của trại trẻ mồ côi rồi tan biến. Tôi co ro trong bộ quần áo mỏng dính, thở ra một luồng khói trắng, lững thững đi quanh cái sân sau trống hoác. Chán như con gián. Ở cái nơi này, mùa đông nào cũng thế, vừa lạnh vừa buồn.

Rồi tôi thấy chúng.

Ở góc sân, cạnh bức tường đá phủ đầy rêu mốc, một thằng con trai to con hơn tôi và hai đứa con gái đang vây quanh một bóng người nhỏ bé. Chúng nó thì thầm, cười khúc khích, rồi thằng con trai thô bạo đẩy cái bóng người kia một cái.

Cái bóng nhỏ ngã phịch xuống nền tuyết mỏng.

Đó là Ythyr. Một con nhỏ lập dị mới đến trại được vài tháng. Tóc nó đen tuyền, dài và rối bù, che gần hết cả khuôn mặt. Người ta bảo mắt nó màu tím, nhưng tôi chưa thấy bao giờ. Nó chẳng bao giờ nói chuyện với ai, cứ lủi thủi một mình như một bóng ma. Chính vì thế, nó trở thành cái gai trong mắt của lũ bắt nạt.

"Con nhỏ quái vật, sao mày không nói gì đi?" Đứa con gái có bím tóc hai bên lên tiếng, giọng a dua.

"Chắc nó bị câm rồi." Thằng nhóc cầm đầu cười hềnh hệch, giơ chân định đá vào người Ythyr.

Chướng mắt thật.

Tôi không nghĩ nhiều. Thực ra thì đầu óc tôi có bao giờ nghĩ được cái gì phức tạp đâu. Tôi chỉ thấy một cảnh tượng xấu xí, một kẻ yếu bị bắt nạt. Và trong đầu tôi, một giọng nói vớ vẩn nào đó vang lên: “Anh hùng xuất hiện là phải như thế này.”

Tôi nhặt một cành cây khô gần đó, khá chắc tay. Một luồng hơi ấm quen thuộc bắt đầu chảy ra từ giữa lồng ngực tôi. Đó là ma lực, thứ chảy ra từ cái gọi là tâm ma lực. Mọi người đều có một cái, nhưng cái của tôi thì bé tí tẹo, đến nỗi các sơ ở trại còn bảo tôi là một thằng phế vật. Cái tâm ma lực bé tẹo ấy chỉ đủ cho tôi dùng một loại ma thuật duy nhất, thứ cơ bản nhất trong các loại cơ bản: Ma thuật cường hoá.

Ma lực men theo các mạch ma lực trong cơ thể, truyền đến cánh tay, rồi dồn hết vào cành cây. Cành cây khô khốc khẽ phát ra một luồng sáng xanh lam mờ nhạt rồi tắt ngóm. Thế là đủ rồi.

VÚT!

Tôi lao đến như một con thú nhỏ, không la hét, không cảnh báo. Tôi vung cành cây trong tay, dùng tất cả sức lực bình sinh, đập thẳng vào sau đầu thằng cầm đầu.

BỐP!

Một âm thanh khô khốc vang lên. Thằng nhóc loạng choạng, ôm lấy đầu rồi quay phắt lại, ánh mắt nó đầy vẻ ngạc nhiên và giận dữ.

"Thằng điên này! Mày làm cái gì thế?"

Hai đứa con gái giật mình lùi lại. Ythyr vẫn ngồi bệt dưới đất, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Mái tóc đen dày của nó khẽ rẽ ra, để lộ một bên mắt màu tím biếc, trong veo nhưng trống rỗng, đang nhìn chằm chằm vào tôi.

"Tao làm việc một anh hùng nên làm." Tôi nhún vai, vung cành cây thêm vài lần cho ra vẻ.

"Anh hùng?" Thằng nhóc cười phá lên, rồi mặt nó tối sầm lại. "Để tao cho mày biết thế nào là anh hùng!"

Nó to hơn tôi, khỏe hơn tôi. Nó lao vào, và tôi nhanh chóng nhận ra cành cây của mình chẳng khác gì que tăm. Nó túm được tôi, một cú đấm thẳng vào mặt.

RẮC!

Tôi cảm thấy sống mũi mình như vỡ ra, trời đất quay cuồng. Vị máu tanh lòm lợm tràn ra trong miệng. Cành cây rơi khỏi tay tôi. Chết tiệt, đau quá.

Thằng nhóc đè tôi xuống, liên tiếp vung nắm đấm.

BỊCH! BỊCH!

"Anh hùng này! Anh hùng này! Mày chỉ là một thằng phế vật thôi, Light!"

Tôi chẳng nghe rõ nó nói gì nữa. Tai tôi ù đi. Đầu óc thì choáng váng. Nhưng lạ thật, tôi lại bật cười.

"Ha... haha..."

Nắm đấm của nó khựng lại. "Mày... mày cười cái gì?"

Tôi nhổ một bãi nước bọt lẫn máu ra ngoài, nhìn nó với một bên mắt đã sưng húp. "Vui chứ sao. Được làm anh hùng vui thật đấy."

Có lẽ bộ dạng của tôi lúc đó trông đáng sợ lắm. Cái nụ cười toe toét dính đầy máu, cùng với ánh mắt không hề có chút sợ hãi nào. Thằng nhóc có vẻ rùng mình. Tận dụng khoảnh khắc đó, tôi dùng hết sức bình sinh, húc thẳng đầu mình vào mũi nó.

CỐP!

Lần này đến lượt nó kêu lên một tiếng thất thanh. Máu mũi nó tuôn ra còn nhiều hơn của tôi. Tôi lật ngược tình thế, ngồi lên người nó và bắt đầu trả đũa. Tôi không biết võ vẽ gì sất, chỉ là vung nắm đấm một cách điên cuồng. Tôi đấm vào mặt nó, vào bụng nó, vào bất cứ đâu tôi có thể. Tôi chẳng còn cảm thấy đau nữa, chỉ thấy một sự hưng phấn kỳ lạ.

Hai đứa con gái kia sợ hãi hét lên rồi bỏ chạy. Thằng nhóc dưới người tôi cũng bắt đầu khóc lóc, van xin. Tôi dừng tay, lảo đảo đứng dậy. Cả người ê ẩm, mặt mũi thì sưng vù, máu mũi máu mồm chảy ròng ròng, nhưng tôi đã thắng.

Tôi quay lại nhìn Ythyr.

Nó vẫn ngồi đó, im phăng phắc. Mái tóc đen lại rũ xuống che đi đôi mắt, nhưng tôi có cảm giác nó đang nhìn tôi không chớp. Một sự im lặng đến ngột ngạt bao trùm lấy hai đứa.

Tôi cố nặn ra một nụ cười mà chắc trông còn tệ hơn cả mếu, bước về phía nó. Mỗi bước đi khiến đầu óc tôi quay cuồng, nhưng tôi vẫn cố tỏ ra ổn. Đây là khoảnh khắc ngầu lòi của anh hùng cơ mà.

Tôi đứng trước mặt nó, chìa ra bàn tay bẩn thỉu, dính cả tuyết và máu của mình.

"Nắm lấy tay tớ."Không gian dường như đông cứng lại.

Chỉ còn lại tiếng gió rít khe khẽ và tiếng thở hổn hển đầy mệt nhọc của tôi. Bàn tay tôi vẫn lơ lửng giữa không trung, dính đầy máu và bùn đất. Những bông tuyết nhỏ bé, vô tình đáp xuống rồi tan ra trên đó.

Ythyr không cử động.

Nó chỉ ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt tím ẩn sau mớ tóc rối giờ đây mở to, phản chiếu hình ảnh méo mó của tôi trong đó. Một thằng nhóc mặt mũi sưng vù, máu me be bét, đang chìa tay ra với một nụ cười ngớ ngẩn.

Năm giây. Mười giây.

Bàn tay tôi bắt đầu thấy mỏi. Nụ cười của tôi bắt đầu thấy gượng.

Sao nó không nắm lấy?

Anh hùng đã đánh bại kẻ xấu rồi mà. Nữ chính được cứu rồi mà. Giờ là lúc nữ chính phải nắm lấy tay anh hùng, rơm rớm nước mắt cảm ơn chứ. Sao nó lại ngồi im như phỗng thế?

"Này..." Tôi lên tiếng, giọng khản đặc. "Sao không nắm?"

Vẫn là sự im lặng. Đôi mắt tím kia chỉ nhìn tôi, không một chút biểu cảm. Không sợ hãi, không biết ơn, không có gì cả. Trống rỗng.

Sự trống rỗng đó như một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt tôi. Còn đau hơn cả cú đấm của thằng nhóc ban nãy.

Cơn giận bắt đầu nhen nhóm từ đáy lòng, âm ỉ như một đốm lửa nhỏ trong cơn bão tuyết. Nó thiêu đốt sự mệt mỏi, sự đau đớn, và cả cái ảo tưởng anh hùng ngu ngốc của tôi.

"Sao không nắm?" Tôi lặp lại, giọng gằn xuống. Nụ cười trên môi tôi tắt ngấm.

PHỊCH!

Tôi lao tới, xô ngã nó nằm ngửa ra nền tuyết lạnh buốt. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, Ythyr thậm chí không kịp phản ứng. Tôi đè lên người nó, hai tay giữ chặt lấy vai nó.

"Cậu khinh tớ à?" Tôi gầm lên, nước bọt bắn cả vào mặt nó. "Tớ vừa mới bị đấm cho ra bã vì cậu đấy! Cậu có thấy không? Tớ cứu cậu đấy!"

Nó vẫn im lặng, chỉ có đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Sự im lặng của nó như đổ thêm dầu vào lửa.

BỐP!

Một cái tát.

Không, tôi không tát. Tôi vả. Tôi dùng cả mu bàn tay vả liên tiếp vào một bên má nó. Không mạnh, nhưng đủ để lại cảm giác nhục nhã.

BỐP! BỐP!

"Nói cái gì đi chứ! Cảm ơn một tiếng khó thế à? Hay là chìa tay ra nắm lấy tay tớ cũng không được sao?"

Tôi điên lên. Bàn tay tôi rời khỏi vai nó, chuyển sang bóp lấy cái cổ nhỏ nhắn, gầy guộc. Lạ thật, tôi vừa cười vừa tức giận. Khuôn mặt tôi méo xệch đi vì những cảm xúc hỗn loạn.

"Sao không nắm? Hả? SAO KHÔNG NẮM?!"

Lúc này, Ythyr mới có phản ứng. Không khí không vào được phổi, mặt nó đỏ bừng lên. Nước mắt bắt đầu trào ra từ khóe mắt, chảy thành hai hàng dài trên gò má lấm bẩn. Đôi tay yếu ớt của nó cào cấu vào tay tôi, nhưng chẳng có chút sức lực nào.

Nhìn những giọt nước mắt của nó, cơn điên trong tôi nguội đi một chút. Tôi nới lỏng tay. Ythyr ngay lập tức ho sặc sụa, hít lấy hít để không khí lạnh buốt. Nó khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào, tủi hờn bật ra từ lồng ngực nhỏ bé.

"Nói đi. Nói đi." Tôi thì thầm, cúi sát mặt xuống gần nó. "Chỉ cần nắm lấy tay tớ thôi mà."

Tôi buông hẳn nó ra, ngồi dậy, và một lần nữa, chìa bàn tay dính máu của mình ra trước mặt nó. Vẫn là hành động đó.

"Giờ thì nắm đi."

Ythyr vẫn nằm co ro dưới đất, nước mắt giàn giụa. Tiếng khóc nấc của nó là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của sân sau.

Bàn tay tôi vẫn chìa ra. Kiên nhẫn đến lạ.

Nó ngước đôi mắt tím đẫm nước lên nhìn tôi, rồi nhìn bàn tay tôi. Một sự do dự hiện rõ trong ánh mắt. Bàn tay nhỏ bé, run rẩy của nó từ từ nhấc lên khỏi nền tuyết lạnh.

Chậm rãi.

Rụt rè.

Nó sắp nắm lấy rồi. Tôi đã nghĩ thế. Nụ cười của tôi đã chực nở lại trên đôi môi sưng vù.

Nhưng bàn tay nó không vươn về phía tôi. Nó co lại gần ngực, những ngón tay gầy guộc co quắp.

Và rồi, tôi thấy nó.

Một đốm sáng màu cam nhỏ như đầu kim, bùng lên trong lòng bàn tay đang khép hờ của Ythyr. Không khí xung quanh nó như bị bóp méo, cong lại vì một nguồn nhiệt vô hình. Tôi cảm nhận được ma lực đang cuộn lên, một luồng ma lực dày đặc và hung bạo đến mức khiến cái tâm ma lực bé tẹo của tôi run rẩy.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, não tôi không xử lý kịp chuyện gì đang xảy ra.

VÙUUUUU—BÙM!

Một tiếng rít chói tai theo sau là một tiếng nổ nhỏ. Quả cầu lửa màu cam rực, to bằng nắm đấm của tôi, lao thẳng vào cánh tay đang chìa ra.

Một luồng nhiệt kinh hoàng ập tới. Cảm giác như có ai đó dí cả một lò rèn đang cháy vào da thịt tôi. Cú sốc hất văng tôi ngã ngửa ra sau, lưng đập mạnh xuống đất. Mùi len cháy và mùi tóc cháy khét lẹt xộc vào mũi. Tai tôi ù đi, và thế giới trước mắt chỉ còn là một mảng màu cam nhòe nhoẹt.

Đau. Đau bỏng rát.

Tôi nằm đó, thở dốc, cố gắng định thần lại. Cơn đau từ cánh tay trái lan ra khắp cơ thể. Chết tiệt, mình vừa bị nướng chín à?

Tôi từ từ ngồi dậy, đưa mắt nhìn xuống cánh tay trái của mình. Cái ống tay áo bằng len dày cộp đã biến mất, chỉ còn lại vài mẩu vải cháy đen bám trên da. Làn da bên dưới đỏ ửng lên, phồng rộp vài chỗ, nhưng... chỉ có thế. Nó vẫn là cánh tay của tôi. Vẫn còn nguyên vẹn.

Lẽ ra nó phải bị thiêu thành than rồi chứ? Một quả cầu lửa bắn ở cự ly gần như thế... đáng lẽ phải nướng chín cả cánh tay tôi mới phải.

Tôi ngẩng đầu lên. Ythyr đang bò lùi lại, đôi mắt tím mở to hết cỡ, chứa đầy sự kinh hoàng và sợ hãi. Nó nhìn chằm chằm vào cánh tay chỉ bị bỏng nhẹ của tôi, rồi nhìn vào bàn tay của chính nó như thể vừa cầm phải một con quái vật.

Và rồi, tôi hiểu ra.

À.

Thì ra là thế.

Cái cảm giác này... quen quá. Một cảm giác lạnh buốt, sắc nhọn đâm thẳng vào lồng ngực. Cảm giác khi người ta đặt hết niềm tin vào một thứ gì đó, rồi bị nó đâm cho một nhát sau lưng.

Cảm giác khi bị phản bội.

Tôi đã từng cảm nhận nó một lần, vào năm sáu tuổi. Khi cha mẹ tôi phát hiện ra tâm ma lực của tôi bé đến đáng thương, họ đã nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Ánh mắt của sự thất vọng, của sự chối bỏ. Rồi họ bỏ tôi lại trước cổng trại trẻ mồ côi này, không một lời từ biệt.

Họ đã phản bội tôi.

Và bây giờ, con nhỏ này.

Tôi đã cứu nó. Tôi đã đổ máu vì nó. Và nó đáp lại tôi bằng một quả cầu lửa.

Tôi bật cười. Một tràng cười khùng khục, rồi to dần, vang vọng khắp cái sân sau lạnh lẽo. Cơn đau từ vết bỏng và những vết bầm trên mặt dường như tan biến hết.

Tôi chậm rãi đứng dậy, phủi tuyết trên quần áo. Nụ cười vẫn nở trên môi tôi, nhưng tôi chắc nó không còn vẻ ngốc nghếch nữa.

"Hoá ra," tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ, "cậu không phải là nhân vật nữ chính cần được giải cứu."

Tôi bước từng bước về phía Ythyr đang run rẩy.

"Cậu là phản diện, phải không? Giả vờ yếu đuối để lừa một thằng ngu như tớ. Kịch bản hay đấy."

Phản diện thì phải bị đánh bại. Đó là quy tắc của mọi câu chuyện anh hùng.

"Một phản diện... phải bị đánh bại."

"Không... không phải..." Ythyr lắp bắp, giọng nói lí nhí, lạc đi vì sợ hãi. Nó cố lùi lại, nhưng lưng đã đụng phải bức tường đá lạnh cóng. Hết đường lui.

Tôi chẳng thèm để ý đến lời nó nói. Mấy lời chối tội của phản diện thì nghe làm gì cho mệt. Trong đầu tôi giờ đây chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, đơn giản và rõ ràng: Trừng phạt.

Tôi đứng sừng sững trước mặt nó, cái bóng của tôi đổ dài, bao trùm lấy thân hình nhỏ bé đang co rúm lại. Nụ cười trên môi tôi đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt vô cảm đến rợn người.

Tôi nhấc chân lên.

VÚT—RẦM!

Một cú sút.

Không phải là một cú đá bình thường. Tôi dồn hết tất cả sự giận dữ, sự thất vọng, và cảm giác bị phản bội vào mũi giày, sút thẳng vào bụng Ythyr.

"Ực!"

Một tiếng kêu nghẹn ứ bật ra từ cổ họng nó. Cả người nó cong lại như con tôm, cú va chạm mạnh khiến lưng nó đập vào tường đá nghe một tiếng cốp khô khốc. Nó trượt người xuống, ngồi bệt trên nền tuyết, hai tay ôm bụng, mặt mày tái mét.

"Đau không?" Tôi hỏi, giọng đều đều, không một chút cảm xúc. "Cánh tay của tớ cũng đau lắm đấy."

Tôi ngồi xổm xuống, đối diện với nó. Ythyr ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy tèm lem. Nó cố ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt tím giờ đây ngập tràn sự hoảng loạn và không thể tin nổi.

"Tại... tại sao...?" Nó thều thào.

"Tại sao à?" Tôi nghiêng đầu. "Phản diện mà cũng biết hỏi tại sao à? Cậu là quái vật. Một con quái vật thì phải bị đối xử như một con quái vật chứ."

Tôi đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng gạt đi một lọn tóc bết dính trên trán nó. Một hành động tưởng chừng như dịu dàng, nhưng lại khiến Ythyr run lên bần bật.

"Đồ quái vật." Tôi lặp lại, như thể đang nói một chân lý không thể chối cãi.

Tôi đứng dậy, phủi nhẹ đầu gối. Cơn điên trong tôi đã nguôi đi, chỉ còn lại một sự trống rỗng lạnh lẽo. Trò chơi anh hùng kết thúc rồi. Chẳng có công chúa nào cả, chỉ có một thằng hề và một con quái vật.

Tôi quay lưng, lững thững bước đi, bỏ lại Ythyr đang ngồi co quắp trong góc tường. Gió mùa đông thổi mạnh hơn, cuốn theo những bông tuyết dày đặc. Cơn đau từ cánh tay bỏng và những vết thương trên mặt bắt đầu nhói lên, nhưng tôi chẳng quan tâm.

Đi được vài bước, tôi dừng lại, nhưng không quay đầu.

"Xem mày sống nổi với tao không."

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để Ythyr nghe thấy trong tiếng gió rít.

"Ngồi đây và cầu nguyện đi."

Tôi rồi đi.khi tôi chưa đi được bao xa thì một giọng nói sắc như dao cạo, quen thuộc đến phát chán, vang lên từ phía sau, át cả tiếng gió.

"LIGHT!"

Tôi khựng lại, thở hắt ra một hơi. Lại là sơ Enam. Bà sơ già khó tính nhất nhì trại trẻ này. Tôi chậm chạp quay người lại.

Sơ Enam đang tất tả chạy tới, bộ đồ tu sĩ màu đen của bà bay phần phật trong gió. Khuôn mặt bà nhăn lại vì giận dữ, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào mớ hỗn độn ở góc sân. Bà lướt qua tôi như thể tôi là không khí, vội vã chạy đến chỗ Ythyr.

"Trời đất ơi, con có sao không?" Sơ Enam quỳ xuống, đỡ lấy Ythyr.

Ythyr chỉ khóc, không nói được lời nào, úp mặt vào vai áo của sơ. Thật là một cảnh tượng cảm động. Con quái vật giả tạo. Nó diễn giỏi thật đấy. Tôi đứng đó, khoanh tay, lặng lẽ quan sát màn kịch rẻ tiền. 

Sau khi dỗ dành Ythyr xong, sơ Enam cuối cùng cũng quay sang tôi. Ánh mắt bà như hai mũi khoan băng, xoáy sâu vào tôi.

"Con đã làm gì thế này?" Giọng bà đanh lại. "Thằng bé kia thì mũi chảy máu, còn con bé này thì... Con nhìn xem con đã gây ra chuyện gì này!"

Tôi nhún vai. "Con chỉ làm việc cần làm thôi."

"Việc cần làm?" Sơ Enam cao giọng. "Đánh bạn đến mức này mà con gọi là việc cần làm à?"

Tôi im lặng. Giải thích làm gì cơ chứ? Có nói bà ta cũng chẳng tin. Người lớn lúc nào cũng chỉ tin vào những gì họ muốn tin, vào cái vẻ ngoài yếu đuối đáng thương.

"Con sẽ bị phạt." Bà tuyên bố. "Tối nay không có bữa tối. Và con sẽ phải lau dọn toàn bộ sàn nhà nguyện. Một mình."

"Hai tội," Sơ Enam giơ hai ngón tay lên. "Tội thứ nhất: Gây sự đánh nhau với bạn bè. Tội thứ hai: Ức hiếp một đứa trẻ yếu ớt hơn mình."

Yếu ớt hơn?

Một nụ cười khẩy vô thức nhếch lên trên môi tôi. Yếu ớt á? Một đứa có thể ném ra một quả cầu lửa mà gọi là yếu ớt à? Đúng là trò cười.

Sơ Enam thấy nụ cười của tôi, và bà càng thêm tức giận. "Con còn cười được sao? Con không thấy hối lỗi chút nào à, Light?"

Hối lỗi? Tại sao tôi phải hối lỗi vì đã trừng trị một con quái vật?

Tôi không trả lời. Tôi chỉ liếc nhìn về phía Ythyr, lúc này đã được sơ Enam dìu đứng dậy. Nó cũng đang nhìn tôi, qua bờ vai của bà sơ. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong một khắc. Trong đôi mắt tím đẫm nước kia, tôi thấy sự hối hận và sợ hãi.

Và trong tôi, sự căm ghét dành cho nó không chỉ là một đốm lửa nữa. Nó đã bùng lên thành một đám cháy rừng, thiêu rụi mọi thứ.

Kể từ ngày hôm đó, tôi đã có một mục tiêu mới. Không phải làm anh hùng.

Mà là làm cho cuộc sống của con quái vật tên Ythyr ở nơi này trở thành địa ngục

Cái sàn nhà nguyện lạnh như băng.

Tôi quỳ gối, tay cầm cái giẻ lau to sụ, chà đi chà lại trên nền đá hoa cương. Mùi sáp nến và gỗ cũ xộc vào mũi, một mùi hương lẽ ra phải đem lại sự bình yên, nhưng đối với tôi lúc này, nó chỉ khiến cơn tức giận càng thêm sôi sục. Cả người tôi ê ẩm, cái mặt sưng vù, nhưng thứ đau nhất lại là cánh tay trái. Vết bỏng đỏ ửng, phồng rộp, cứ âm ỉ nhói lên từng cơn dưới lớp áo mỏng, như một lời nhắc nhở cay độc về sự ngu ngốc của tôi.

Tôi đã bị lừa. Bị một con quái vật đội lốt một đứa con gái đáng thương lừa.

Sơ Enam phạt tôi, nhưng bà ta đâu có biết chuyện gì đã xảy ra. Bà ta đâu có thấy quả cầu lửa. Người lớn là thế. Họ chỉ nhìn thấy thứ họ muốn thấy.

Càng nghĩ, tay tôi càng chà mạnh hơn, như muốn trút hết cơn giận vào phiến đá vô tri.

Những ngày sau đó, mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Thằng nhóc cầm đầu mà tôi đã cho ăn đấm hôm trước, mặt mũi nó cũng sưng không kém gì tôi. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù, và tôi biết, nó sẽ không để yên.

Đúng như tôi dự đoán. Vài ngày sau, nó chặn tôi ở con hẻm nhỏ phía sau nhà bếp, nơi khuất tầm nhìn của các sơ. Lần này, nó không đi một mình. Có thêm hai thằng nữa, to con hơn hẳn.

"Mày ngon lắm, Light." Thằng cầm đầu gằn giọng, cái mũi vẫn còn hơi sưng của nó khịt khịt. "Hôm nay, bọn tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ."

"Ồ," tôi uể oải đáp, "lại là màn kịch cũ rích này à? Chán thế."

Một thằng trong bọn chúng bước lên trước. Tay nó giơ ra, và một luồng ma lực yếu ớt bắt đầu tụ lại. "Để tao cho mày nếm thử ma thuật của tao! Phong Đạn!"

VEO!

Một viên đạn không khí nhỏ, trong suốt, xoáy tít lao về phía tôi. Phản xạ của tôi rất nhanh, tôi giơ cánh tay phải lên che mặt. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cú va đập rát buốt, giống như bị ai đó ném một hòn đá sắc nhọn vào người.

BỤP!

Nó đập vào tay tôi.

Và... thế thôi.

Nó giống như bị một đứa trẻ con ném một quả bóng tuyết vào người vậy. Có lực đẩy, nhưng chẳng đau đớn gì sất. Chỉ hơi tê tê một chút.

Cả ba đứa chúng nó đều ngẩn ra. Tôi cũng ngẩn ra.

Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?

Tôi nhìn xuống cánh tay mình, chẳng có một vết xước. Rồi tôi nhớ lại quả cầu lửa của Ythyr. Lẽ ra nó phải thiêu rụi cả cánh tay tôi, nhưng cuối cùng chỉ là một vết bỏng.

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu tôi.

"Ha..." Tôi bắt đầu cười. "Haha... HAHAHAHA!"

"Mày... mày cười cái gì, thằng điên?" Thằng cầm đầu trông có vẻ hơi sợ.

Tôi không trả lời. Thay vào đó, tôi nhìn thẳng vào thằng vừa bắn ma thuật. "Bắn nữa đi. Dùng cái mạnh nhất của mày ấy."

"Mày... mày nói gì?"

"Tao bảo. Bắn. Nữa. Đi." Tôi gằn từng chữ, một nụ cười toe toét đến tận mang tai nở trên khuôn mặt bầm dập của mình.

Có lẽ vẻ điên loạn của tôi đã dọa nó sợ, nhưng nó vẫn làm theo. Nó lẩm bẩm một câu thần chú dài hơn, và lần này, một lưỡi dao bằng gió, sắc lẻm và lớn hơn, hình thành trước mặt nó.

VÚT!

Nó lao tới, chém thẳng vào ngực tôi. Tôi đứng im, không né, không đỡ.

XOẸT—BỊCH!

Áo tôi bị rách một đường dài. Nhưng trên ngực tôi, chỉ có một vệt hằn đỏ au, rát như bị roi quất. Vẫn đau, nhưng so với việc bị một lưỡi dao chém vào người thì đây chẳng khác nào bị muỗi chích.

À. Thì ra là vậy.

Cơ thể tôi, không hiểu vì lý do gì, có thể giảm bớt tác động của ma thuật. Nó không triệt tiêu hoàn toàn, nhưng nó làm ma thuật yếu đi rất, rất nhiều.

"Hết lượt chúng mày rồi." Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. "Đến lượt tao."

Tôi truyền ma lực vào hai nắm đấm. Một luồng sáng xanh mờ nhạt bao bọc lấy chúng.tôi lao vào.

RẦM! BỐP! BỊCH!

Trận chiến kết thúc nhanh hơn tôi tưởng. Chúng nó có thể biết chút ma thuật vặt vãnh, nhưng cận chiến thì đúng là một lũ gà mờ.

Chẳng mấy chốc, cả ba đứa đã nằm sõng soài trên đất, rên rỉ. Tôi đứng giữa chúng nó, thở hổn hển, nhưng cảm thấy một sự thỏa mãn đến tột cùng.

Kể từ ngày hôm đó, không một đứa trẻ nào trong trại dám gây sự với tôi nữa. Ngược lại, có vài đứa bắt đầu lân la bám theo tôi. Hai trong số đó là Kven và Sayn. Kven thì gầy gò, lanh lợi, còn Sayn thì to con nhưng đầu óc hơi chậm. Chúng nó gọi tôi là "đại ca", sẵn sàng làm mọi thứ tôi sai bảo.

Một buổi chiều, tôi, Kven và Sayn đang ngồi trên hàng rào gỗ, nhìn xuống sân chơi. Hầu hết bọn trẻ đều đang chơi đùa, la hét ầm ĩ. Chỉ có một bóng người ngồi tách biệt trong góc, dưới bóng của một cái cây khô héo.

Là Ythyr. Nó đang dùng một cành cây nhỏ vẽ nguệch ngoạc thứ gì đó trên mặt đất.

Kven huých tay tôi. "Đại ca, chán quá. Giờ làm gì cho vui?"

Tôi không trả lời ngay. Ánh mắt tôi dán chặt vào bóng lưng cô độc kia. Vết sẹo mờ trên cánh tay trái của tôi khẽ nhói lên.

"Vui à?" Tôi lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng hiện ra.

Tôi hất hàm về phía góc sân. "Xem đồ quái vật làm gì kìa."

Kven và Sayn nhìn nhau, rồi nhìn tôi. Khuôn mặt chúng nó lộ rõ vẻ tò mò pha lẫn một chút sợ hãi. Chúng nó biết tôi ghét Ythyr, nhưng chưa bao giờ thấy tôi chủ động tìm đến nó kể từ sau vụ ẩu đả hôm đó.

"Đi." Tôi buông một tiếng gọn lỏn rồi nhảy xuống khỏi hàng rào. Tiếng giày của tôi nện trên nền đất khô khốc nghe cồm cộp. Kven và Sayn vội vàng bám theo sau, như hai cái bóng.

Bọn trẻ đang chơi đùa dạt cả ra khi thấy tôi đi tới. Chúng nó nhìn tôi với ánh mắt vừa nể vừa sợ. Tôi chẳng quan tâm. Mục tiêu của tôi đang ở ngay trước mặt.

Ythyr dường như cảm nhận được điều gì đó. Nó dừng tay, ngẩng đầu lên. Mái tóc đen vẫn che gần hết khuôn mặt, nhưng tôi có thể thấy đôi vai nhỏ của nó khẽ run lên khi thấy tôi đang tiến thẳng về phía mình.

Tôi không nói một lời nào. Tôi đi đến, túm lấy cổ áo sau gáy nó, nhấc bổng lên. Nó nhẹ hẫng, chẳng khác gì một con mèo con. Ythyr không chống cự, không la hét, chỉ im lặng chịu trận. Sự im lặng đó, một lần nữa, lại chọc tức tôi.

"Kéo nó đi." Tôi ra lệnh cho Sayn.

Sayn, với sức vóc to lớn của mình, dễ dàng lôi Ythyr đi xềnh xệch. Kven chạy trước mở đường. Tôi đi sau cùng, hai tay đút túi quần, huýt sáo một giai điệu vu vơ. Chúng tôi đi vòng ra sau khu nhà chính, đến một nhà kho cũ kỹ, bị bỏ hoang từ lâu. Cánh cửa gỗ mục nát kêu lên một tiếng kẽo kẹt não nề khi Kven đẩy ra.

Bên trong tối om, nồng nặc mùi ẩm mốc và bụi bặm. Ánh sáng duy nhất lọt vào là qua những khe hở trên mái.

"Ném nó vào trong."

Sayn quẳng Ythyr vào một góc. Nó ngã dúi dụi trên sàn nhà bẩn thỉu.

"Hai đứa mày," tôi quay sang Kven và Sayn, "ra ngoài canh cửa. Đừng cho ai vào. Nghe rõ chưa?"

"Rõ, đại ca!" Cả hai đồng thanh, rồi nhanh chóng lui ra ngoài, đóng sập cánh cửa lại.

RẦM!

Cả nhà kho chìm vào bóng tối gần như tuyệt đối. Chỉ còn lại tôi và nó.

Trong không gian tĩnh lặng, tôi có thể nghe thấy tiếng thở dốc, đứt quãng của Ythyr. Tôi từ từ tiến lại gần, tiếng bước chân của tôi vang vọng trong căn phòng trống.

"Sợ không?" Tôi hỏi, giọng nhẹ tênh.

Nó không trả lời.

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt nó. Dù trong bóng tối, tôi vẫn có thể thấy đôi mắt tím của nó mở to, lấp lánh vì những giọt nước mắt chực trào.

"Ghét tớ lắm phải không?" Tôi hỏi tiếp. "Ghét cái thằng đã đánh cậu, sút cậu, làm bẽ mặt cậu trước mặt mọi người. Ghét chứ?"

Sự im lặng của nó như một lời thách thức.

Tôi thở dài, một cái thở dài đầy kịch tính. "Không nói gì à? Chán thật. Thế thì... mình chơi trò chơi nhé?"

Tôi túm lấy cánh tay trái của nó, cái tay đã ném quả cầu lửa vào tôi. Tôi dùng tay còn lại, bẻ quặt một ngón tay út của nó ra sau.

RẮC!

Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"AAAAA!"

Cuối cùng thì nó cũng hét lên. Một tiếng hét chói tai, xé lòng, đầy đau đớn. Nước mắt nó tuôn ra như suối.

Tôi mỉm cười. "Đấy, phải thế chứ. Ít ra cũng có phản ứng."

Tôi buông tay nó ra. Ythyr ôm lấy bàn tay gãy, co quắp lại, khóc nấc lên từng hồi. Tiếng khóc của nó nghe thật thảm thiết. Nhưng trong tai tôi, nó lại như một bản nhạc du dương.

"Nào, nói đi," tôi thì thầm, "nói 'tớ ghét cậu' đi. Nói đi rồi tớ sẽ dừng lại."

Nó chỉ lắc đầu nguầy nguậy, không thốt nên lời.

"Cứng đầu thật." Tôi tặc lưỡi. "Vậy thì... ngón tiếp theo nhé?"

Tôi lại vươn tay ra, định tóm lấy bàn tay đáng thương của nó. Nhưng rồi, tôi khựng lại.

Một luồng sáng xanh lục dịu nhẹ, mờ ảo, bỗng phát ra từ lòng bàn tay của Ythyr. Ánh sáng đó bao bọc lấy ngón tay út bị gãy của nó. Dưới ánh sáng đó, tôi có thể thấy rõ ngón tay đang sưng tấy và biến dạng của nó đang từ từ... thẳng lại. Vết sưng cũng đang xẹp dần đi.

Cơn đau của nó dường như cũng dịu đi. Tiếng khóc của Ythyr nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào.

Tôi sững người.

Cái luồng sáng xanh lục đó... Tôi đã đọc về nó trong một cuốn sách cũ ở thư viện.

Đó là ma thuật hồi phục.

Một loại ma thuật cao cấp mà người ta nói rằng chỉ những tu sĩ hoặc pháp sư tài năng nhất, sau nhiều năm rèn luyện, mới có thể sử dụng được.

Vậy mà một con nhóc mười tuổi... một đứa trẻ trong trại mồ côi... lại có thể dùng nó một cách bản năng.

Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang tự chữa lành của nó, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Ythyr. Nụ cười trên môi tôi càng lúc càng rộng.

"Ồ?"

Một tiếng thốt lên đầy kinh ngạc, nhưng cũng tràn ngập sự phấn khích bệnh hoạn.

"Ma thuật hồi phục. Một thiên tài... sao một thiên tài lại ở cái xó này nhỉ? Mà ở cái tuổi này, đã dùng được cả ma thuật hồi phục cơ đấy."

Thiên tài.

Tôi ghét nhất cái từ đó.

Nó như một cái gai độc, cắm sâu vào tim tôi từ khi tôi còn là một thằng nhóc sáu tuổi. Cha mẹ tôi, họ đã khao khát một đứa con thiên tài.

Một đứa trẻ có tâm ma lực khổng lồ, có thể làm rạng danh gia tộc. Và rồi họ có tôi. Một thằng phế vật với tâm ma lực bé như hạt đậu. Ánh mắt họ nhìn tôi ngày hôm đó, tôi sẽ không bao giờ quên. Nó còn lạnh hơn cả mùa đông ở Lychopen.

Và giờ, trước mặt tôi, là một thiên tài thực thụ.

Một con quái vật. Một kẻ phản bội. Lại còn là một thiên tài.

Mọi thứ mà tôi căm ghét, tất cả đều hội tụ trong cái thân hình nhỏ bé, run rẩy này.

Sự phấn khích trong tôi nguội đi, nhường chỗ cho một cơn đố kỵ lạnh lẽo, độc địa như nọc rắn. Nụ cười của tôi biến mất. Ánh sáng xanh lục từ tay Ythyr cũng đã tắt hẳn, ngón tay nó đã lành lặn như chưa có gì xảy ra, chỉ còn lại vết bẩn và vệt nước mắt.

Thế giới này thật không công bằng.

VỤT!

Tôi lao tới, nhanh như một con thú săn mồi. Bàn tay tôi chộp lấy cổ họng nó, đè ngửa nó xuống sàn nhà lần nữa. Lưng nó va vào nền gỗ mục, phát ra một tiếng bịch khô khốc.

Lần này, tôi siết chặt hơn.

"Kh... khụ..."

Ythyr không hét lên được nữa. Không khí bị chặn lại, mặt nó nhanh chóng đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái. Hai tay nó cào cấu vào cánh tay tôi một cách tuyệt vọng, nhưng sức của nó yếu ớt như một con mèo con. Đôi mắt tím mở to, ngập tràn sự kinh hoàng tột độ.

"Nói đi."

Tôi thì thầm, giọng nói của tôi lạnh băng, vang vọng trong không gian kín mít. Hơi thở của tôi phả vào khuôn mặt đang méo xệch đi vì ngạt thở của nó.

Tôi bóp cổ nó, nhưng lại bắt nó phải nói.

Thật nực cười.

Tôi cũng thấy mình thật nực cười.

"Sao cậu không nói gì hết?" Tôi tiếp tục thì thầm, siết tay chặt hơn một chút. Tôi có thể cảm nhận được mạch đập yếu ớt, hoảng loạn của nó dưới những ngón tay của mình. "Cậu có ma thuật lửa. Cậu có ma thuật hồi phục. Cậu có tất cả. Tại sao cậu lại phải giả vờ yếu đuối? Hả? Trả lời tớ đi."

Nó chỉ có thể phát ra những tiếng ực ực nghẹn ngào trong cổ họng. Móng tay nó cào vào da tôi, để lại những vệt đỏ rát.

"Cậu lừa tớ." Tôi gằn giọng, cơn thịnh nộ kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng bùng nổ. "Cậu lừa tất cả mọi người! Với sức mạnh đó, cậu có thể tự bảo vệ mình! Cậu không cần ai cứu hết! Nhưng cậu vẫn để yên cho bọn chúng bắt nạt, để rồi đóng vai nạn nhân đáng thương! Để làm gì? Để tớ, một thằng ngu, nhảy vào và bị ăn đấm thay cho cậu à? Để rồi cậu bắn một quả cầu lửa vào tớ như một lời cảm ơn à?"

Mỗi câu nói, tay tôi lại siết thêm một chút. Khóe mắt Ythyr bắt đầu rỉ máu.

Thấy nó sắp ngất đi, tôi khẽ nới lỏng tay, chỉ một chút thôi, đủ để một ít không khí lọt vào buồng phổi đang cháy bỏng của nó.

Ythyr ngay lập tức hít vào một hơi thật sâu, ho sặc sụa. Nước mắt, nước mũi, nước dãi thi nhau chảy ra. Trông nó thảm hại vô cùng.

Nhưng tôi chưa xong.

Tôi cúi sát mặt xuống, gần đến mức mũi chúng tôi gần như chạm vào nhau."Trả lời đi chứ, đồ thiên tài."

Cổ họng Ythyr như một cái ống sáo bị bóp nghẹt. Nó cố gắng hít thở, cố gắng nói, nhưng tất cả những gì phát ra chỉ là những âm thanh khò khè, tuyệt vọng.

"Tớ..." Cuối cùng, một từ cũng thoát ra được, yếu ớt như một làn khói. "Tớ... sợ..."

Sợ?

Cái từ đó vang lên trong đầu tôi. Tôi gần như bật cười.

"Sợ à?" Tôi nhại lại, giọng đầy vẻ miệt thị. "Sợ mà dám bắn cả một quả cầu lửa vào người vừa cứu mình à? Cái lý do của cậu nghe hay thật đấy, đồ thiên tài."

Tôi buông tay.

PHỊCH!

Đầu nó đập xuống sàn gỗ. Tôi đứng dậy, phủi tay vào quần như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. Ythyr nằm đó, co người lại, ho sặc sụa, cả người run lên không ngừng. Nó không nhìn tôi nữa, chỉ úp mặt xuống sàn nhà đầy bụi bặm mà khóc.

Tôi nhìn nó một lúc lâu, cơn giận dữ điên cuồng trong tôi đã nguội lạnh, chỉ còn lại một sự khinh bỉ và ghê tởm.

Trò tra tấn thể xác này... chán rồi. Nó phản ứng quá dễ đoán. Phải tìm cái gì đó vui hơn mới được.

Tôi quay lưng, đi ra cửa. "Hai đứa, vào dọn dẹp đi."

Kven và Sayn lúi húi chạy vào, nhìn Ythyr đang nằm bất động trên sàn với vẻ sợ hãi rồi lại nhìn tôi với ánh mắt sùng bái.

...

Thời gian cứ thế trôi đi. Mùa đông qua, xuân tới.

Trò tra tấn của tôi không còn là bạo lực thể xác đơn thuần nữa. Nó trở nên tinh vi hơn, tàn nhẫn hơn. Tôi không đánh nó nữa. Thay vào đó, tôi biến nó thành một bóng ma thực sự trong trại trẻ này.

Khi đến giờ ăn, tôi sẽ ra hiệu cho Kven "vô tình" làm đổ khay thức ăn của nó. Khi nó được phát quần áo mới, Sayn sẽ "lỡ tay" làm vấy bẩn chúng. Không một đứa trẻ nào dám nói chuyện hay lại gần nó, vì chúng biết, Ythyr là "đồ chơi" của tôi. Ai dám bén mảng đến gần sẽ phải nếm thử nắm đấm được cường hóa của tôi.

Nó ngày càng gầy gò, xanh xao. Mái tóc đen lúc nào cũng rối bù, che đi khuôn mặt hốc hác. Nó lầm lũi đi qua các hành lang như một bóng ma, không tồn tại, không ai nhìn thấy. Đôi mắt tím từng có lúc lóe lên sự phản kháng giờ đây chỉ còn lại một màu tro tàn, trống rỗng và vô hồn.

Nó không bao giờ dùng ma thuật nữa. Dù bị bắt nạt đến đâu, bị đối xử bất công thế nào, nó cũng cắn răng chịu đựng. Có lẽ nó đã hiểu ra rằng, việc để lộ tài năng của mình chỉ khiến nó thêm đau khổ.

Một buổi trưa, trong phòng ăn ồn ào, tôi ngồi ở cái bàn trung tâm cùng Kven và Sayn. Tôi là vua của nơi này. Ánh mắt tôi lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở một góc khuất, tối tăm.

Ythyr đang ngồi đó, một mình. Khay thức ăn của nó hôm nay chỉ có một mẩu bánh mì khô khốc. Nó đang bẻ từng mẩu nhỏ, từ từ cho vào miệng, nhai một cách chậm rãi, như thể đang cố gắng kéo dài sự tồn tại của bữa ăn duy nhất trong ngày.

Kven huých tay tôi. "Đại ca, nhìn nó thảm hại chưa kìa."

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát. Con quái vật của tôi. Nó đang học cách che giấu nanh vuốt của mình. Nó đang học cách chịu đựng. 

Màn đêm ở trại trẻ mồ côi luôn có một sự tĩnh lặng đặc biệt. Sự ồn ào, la hét ban ngày đã tắt ngấm, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió lùa qua những khe cửa sổ cũ.

Tôi không ngủ được.

Tôi lẻn ra khỏi phòng ngủ tập thể, đi chân trần trên hành lang lạnh lẽo. Tôi biết nó ở đâu. Gần như đêm nào cũng vậy, nó sẽ lẻn ra sau bếp, hy vọng tìm được chút thức ăn thừa mà bà đầu bếp bỏ lại.

Đúng như dự đoán, tôi thấy một cái bóng nhỏ đang lúi húi bên cạnh mấy thùng rác.

Tôi không gây ra tiếng động. Tôi tiến lại gần, như một con mèo vờn chuột. Nó quá tập trung vào việc tìm kiếm đến nỗi không nhận ra sự hiện diện của tôi cho đến khi tôi đứng ngay sau lưng.

Nó giật nảy mình, quay phắt lại. Dưới ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt nó trắng bệch vì sợ hãi. Trong tay nó là một nửa củ khoai tây luộc đã thiu. Thấy tôi, nó vội vàng giấu củ khoai ra sau lưng.

Tôi không nói gì, chỉ túm lấy cánh tay gầy guộc của nó và lôi đi. Nó không phản kháng, chỉ líu ríu bước theo, run rẩy. Tôi kéo nó đến một góc khuất sau nhà nguyện, nơi bóng tối dày đặc nhất.

Tôi đẩy nó ngồi xuống, dựa lưng vào bức tường đá lạnh.

"Ăn đi này."

Tôi lấy từ trong túi áo ra một mẩu bánh mì vẫn còn hơi ấm và một miếng thịt khô nhỏ. Là phần ăn tối của tôi. Tôi đã cố tình để dành lại.

Ythyr sững sờ. Nó nhìn miếng bánh mì, rồi lại nhìn tôi, đôi mắt tím vô hồn của nó ánh lên một tia hoang mang tột độ. Nó không dám nhận. Nó co rúm người lại, như thể thứ tôi đưa cho nó là một con rắn độc.

"Sao thế?" Tôi ngồi xuống bên cạnh, giọng dịu dàng một cách bất thường. "Tớ cho cậu mà. Cậu đói phải không? Ăn đi."

Tôi cố đưa miếng bánh mì lại gần miệng nó. Nó lập tức quay mặt đi, cả người run lên bần bật.

Sự kiên nhẫn của tôi bắt đầu cạn. Sự dịu dàng giả tạo này mệt thật đấy.

"Tớ bảo cậu ăn." Giọng tôi bắt đầu lạnh đi. "Hay cậu muốn tớ nhét nó vào họng cậu?"

Nó vẫn không nhúc nhích.

Sự im lặng. Lại là sự im lặng đáng nguyền rủa đó. Nó đang thách thức tôi. Nó đang coi thường lòng tốt hiếm hoi của tôi.

Tôi vứt mẩu bánh mì và miếng thịt xuống đất, ngay trước mặt nó.

"Tớ hỏi cậu một câu." Tôi ghé sát vào tai nó, hơi thở của tôi khiến nó rùng mình. "Cậu có bao giờ nghĩ tại sao tớ lại làm thế với cậu không?"

Im lặng.

"Tại sao tớ lại cho cậu ăn sau khi đã bỏ đói cậu?"

Im lặng.

"Tại sao tớ lại ở đây với cậu, thay vì đi ngủ như những đứa khác?"

Cơn giận của tôi lại bùng lên. Tôi túm lấy hai vai nó, lắc mạnh."Nói đi."

Đầu nó lắc lư theo cú lắc của tôi, mái tóc đen rối bù quất cả vào mặt tôi. Nhưng nó vẫn không nói.

"NÓI!" Tôi gầm lên, giọng tôi vỡ ra vì tức giận. Tôi ghét sự im lặng này. Nó làm tôi cảm thấy như mình mới là thằng hề, đang độc diễn một mình trong khi khán giả duy nhất lại chẳng thèm quan tâm. Tôi cần một phản ứng. Tôi cần nó phải nói gì đó. Bất cứ điều gì cũng được.

Lần này, Ythyr ngẩng đầu lên. Dưới ánh trăng le lói, tôi thấy đôi mắt tím của nó. Không còn vô hồn nữa. Chúng ngập nước, và trong đó là một sự hỗn loạn của sợ hãi, đau đớn, và một thứ gì đó tôi không thể gọi tên.

Đôi môi khô khốc, nứt nẻ của nó mấp máy. Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt, run rẩy như sắp vỡ tan, thoát ra."Tại sao lại là tớ?"

Câu hỏi đó như một mũi kim chọc thẳng vào tai tôi.

Nó không phải là một câu hỏi đơn thuần. Nó là một lời van xin, một tiếng nấc nghẹn của một linh hồn đã bị dồn đến chân tường. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cái vỏ bọc lạnh lùng, tàn nhẫn của tôi như bị nứt ra.

Tại sao lại là nó?

Chính tôi cũng không biết nữa. Hay là tôi biết, nhưng không dám thừa nhận?

"Tại sao?" Ythyr lặp lại, nước mắt lã chã rơi. Lần đầu tiên, nó không còn sợ hãi mà túm lấy gấu áo sờn cũ của tôi, như người chết đuối vớ được cọc. "Tại sao lại là tớ? Tớ đã làm gì sai chứ? Tớ đã cố gắng... cố gắng vô hình rồi mà... Tại sao cậu không để cho tớ yên?"

Nó khóc nức nở, những tiếng nấc làm rung lên cả lồng ngực. Mỗi một câu hỏi của nó như một nhát búa nện vào bức tường mà tôi đã cố công xây dựng quanh trái tim mình.

Trong một thoáng, chỉ một thoáng thôi, tôi không còn thấy con quái vật, kẻ phản bội, hay một thiên tài nữa. Tôi chỉ thấy một đứa con gái đang khóc. Một đứa trẻ cô độc và tuyệt vọng, giống hệt như tôi của nhiều năm về trước, đứng trước cánh cổng sắt lạnh lẽo của trại trẻ này.

Cái cảm giác đó... cái cảm giác bị cả thế giới quay lưng, bị chọn ra để gánh chịu sự bất công... Tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai.

Và chính vì tôi hiểu, nên tôi càng căm ghét nó hơn.

Cơn đồng cảm yếu ớt vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bởi một ngọn lửa đố kỵ và giận dữ.

Tại sao nó lại có quyền được hỏi câu đó?

Nó là một thiên tài. Nó có sức mạnh. Nó có thứ mà tôi khao khát cả đời cũng không có được. Kẻ có tất cả thì không có quyền than khóc như một nạn nhân. Chỉ có những kẻ không có gì trong tay như tôi mới có cái quyền đó.

Bàn tay tôi siết lại thành nắm đấm. Tôi gỡ tay nó ra khỏi áo mình, một cách thô bạo.

"Cậu hỏi tớ tại sao à?" Tôi cười, một nụ cười méo mó, chua chát. "Một câu hỏi hay đấy."

Tôi đứng dậy, nhìn xuống nó từ trên cao. Ánh trăng rọi qua kẽ lá, vẽ lên khuôn mặt tôi những vệt sáng tối kỳ dị.

"Vì cậu dễ ghét." Tôi trả lời, giọng bình thản. "Vì mái tóc đen của cậu. Vì đôi mắt tím của cậu. Vì cái cách cậu im lặng. Vì cái cách cậu thở. Tất cả mọi thứ về cậu, đều khiến tớ muốn phá hủy nó."

Ythyr nín bặt. Nó ngước lên nhìn tôi, đôi mắt ngấn lệ mở to, không hiểu.

"Vô lý lắm, phải không?" Tôi tiếp tục, đi vòng quanh nó như một con sói đang vờn con mồi. "Nhưng thế giới này vốn dĩ là một nơi vô lý mà. Cha mẹ bỏ rơi con cái vì một thứ chúng không thể kiểm soát. Kẻ mạnh chà đạp kẻ yếu chỉ để cho vui. Và một thằng phế vật như tớ... thì cần một lý do để tồn tại."

Tôi dừng lại, đứng đối diện với nó. Tôi cúi người xuống, thì thầm câu trả lời cuối cùng, câu trả lời thật nhất từ tận đáy lòng mục ruỗng của mình.

"Bởi vì trong câu chuyện của tớ, tớ cần một con quái vật. Và cậu hợp vai lắm."

Câu trả lời của tôi dường như đã bóp nát chút sức lực cuối cùng của nó. Ythyr ngồi bệt xuống nền đất lạnh, không khóc nữa, chỉ nhìn tôi với ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ. Sự tuyệt vọng thuần khiết.

Và tôi, nhìn thấy sự tuyệt vọng đó, lại bật cười.

"Hahahaha!"

Tiếng cười của tôi vang lên, khô khốc và điên dại trong đêm tĩnh mịch. Tiếng cười của một kẻ đã tìm thấy chân lý của riêng mình.

Trong túi áo, ngón tay tôi mân mê một cái lọ thủy tinh nhỏ, lạnh lẽo. Tôi đã chôm nó từ phòng y tế của sơ Enam từ mấy tuần trước, chờ đợi một dịp thích hợp. Và chẳng có dịp nào thích hợp hơn bây giờ.

Tôi lấy nó ra, giơ lên dưới ánh trăng. Một thứ chất lỏng màu xanh lam nhạt, lấp lánh như sao trời bị giam cầm, sóng sánh bên trong.

"Biết đây là gì không, Ythyr?" Tôi hỏi, giọng vui vẻ đến lạ.

Nó chỉ nhìn cái lọ, rồi lại nhìn tôi, sự cảnh giác và sợ hãi bắt đầu nhen nhóm trở lại trong đôi mắt đã chết của nó.

"Đây là 'Ma Thể Dược'," tôi giải thích một cách say sưa. "Xem nào... nó có thể giúp người uống hồi phục thể chất, từ bờ vực cái chết trở thành một người hoàn toàn bình thường. Hay lắm phải không?"

Tôi lắc nhẹ cái lọ, thứ chất lỏng bên trong tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo.

"Nhưng... một liều thuốc thần kỳ như vậy," tôi hạ giọng, "cái giá phải trả là gì nhỉ?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, tận hưởng sự bối rối và sợ hãi đang lớn dần trong đó.

"Đúng rồi! Lạm dụng nó. Thường thì... quá ba lọ, sẽ bắt đầu thoái hoá dần các mạch ma lực, chứ sao." Tôi nói như thể đang chia sẻ một bí mật thú vị. "Các mạch ma lực, những con đường dẫn dắt sức mạnh của cậu, sẽ dần dần mục rữa, giòn tan. Và khi chúng vỡ nát hết... thì... bùm."

Tôi dang hai tay ra, mô tả một vụ nổ vô hình.

"Phế hơn cả phế nhân."

Tôi thì thầm, từng từ một như những nhát dao găm vào không khí. "Một thiên tài trở thành một thứ còn không bằng cả rác rưởi. Sẽ không còn ma thuật lửa. Không còn ma thuật hồi phục. Không còn gì hết. Chỉ còn lại một cái vỏ rỗng."

Tôi cúi người xuống, dí sát cái lọ vào mặt nó.

"Tuyệt, phải không?"

Nó bắt đầu lùi lại, bò trên nền đất, ánh mắt nó cuối cùng cũng ánh lên sự kinh hoàng thuần túy.

"Phải không?"

Nhưng đã quá muộn.

Tách!

Tôi bật nắp lọ. Tôi không cố ép nó uống. Không, như thế thì tầm thường quá.

Tôi ngửa cổ, tu một hơi cạn sạch thứ chất lỏng trong lọ. Vị ngọt gắt, xen lẫn một chút đắng chát lan ra trong miệng. Một luồng năng lượng ấm áp tức thì chạy khắp cơ thể, xoa dịu những cơn đau nhức âm ỉ.

Và trước khi Ythyr kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã lao tới.

Một tay tôi giữ chặt lấy gáy nó, ghì đầu nó lại không cho cựa quậy. Tay kia bóp lấy hai má nó, ép miệng nó phải mở ra.

Rồi tôi áp môi mình lên môi nó.

Đó không phải là một nụ hôn. Đó là một hành động xâm phạm, một sự trừng phạt. Tôi ép chặt, dùng lưỡi đẩy thứ chất lỏng thần kỳ nhưng cũng đầy độc địa trong miệng mình, ép thẳng vào cổ họng đang cố gắng chống cự một cách yếu ớt của nó.

Ythyr giãy giụa như một con cá mắc cạn.

Nó đấm, nó cào cấu vào lưng tôi, nhưng tất cả đều vô ích. Tôi mạnh hơn. Tôi giữ chặt lấy nó cho đến khi giọt Ma Thể Dược cuối cùng đã chảy hết vào cổ họng nó.

Tôi dứt ra.

"Ọe... khụ... khụ khụ..."

Ythyr lập tức gập người lại, ho sặc sụa. Nó cố gắng nôn thứ chất lỏng vừa bị ép uống ra, nhưng đã quá muộn. Thứ thuốc đó đã ngấm vào cơ thể nó.

Một luồng sáng xanh lam mờ nhạt, giống hệt thứ chất lỏng trong lọ, bao bọc lấy toàn thân nó rồi nhanh chóng lặn vào trong. Khuôn mặt nó bắt đầu co giật, những cơn run rẩy mạnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng răng nó va vào nhau cầm cập.

Tôi đứng lùi lại, khoanh tay, bình thản quan sát tác phẩm của mình.

Vài giây sau, cơn co giật dừng lại. Ythyr từ từ ngẩng đầu lên.

Điều kỳ diệu đã xảy ra.

Khuôn mặt hốc hác, xanh xao của nó bỗng trở nên hồng hào, đầy đặn hơn. Vầng thâm quầng dưới mắt biến mất. Những vết trầy xước nhỏ trên da thịt mờ đi rồi lành hẳn. Cả người nó dường như toát ra một sức sống mãnh liệt mà tôi chưa từng thấy trước đây. Trông nó... khỏe mạnh.

Ma Thể Dược đã phát huy tác dụng. Nó đã chữa lành mọi tổn thương thể chất, mọi dấu vết của sự suy dinh dưỡng, của những tháng ngày bị tôi hành hạ.

Nhưng tôi biết, bên trong cơ thể khỏe mạnh đó, một quả bom hẹn giờ đã được cài vào. Một mầm mống hủy diệt đã được gieo.

Ythyr nhìn tôi, đôi mắt tím của nó không còn sự sợ hãi hay tuyệt vọng nữa. Chỉ còn lại một sự căm ghét lạnh lẽo, sâu không thấy đáy. Sự căm ghét mà một sinh vật dành cho kẻ đã hủy hoại tương lai của nó.

Và tôi, nhìn vào sự căm ghét đó, cảm thấy một sự thỏa mãn đến tột cùng.

Đây rồi. Đây mới là ánh mắt mà tôi muốn thấy. Không phải sợ hãi, không phải phục tùng, mà là sự căm thù ngang hàng.

"Giờ thì..." tôi mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn điên dại hay méo mó nữa, mà là một nụ cười mãn nguyện, "chúng ta bình đẳng rồi nhé."

Một thiên tài đang trên con đường trở thành phế nhân. Và một phế nhân... vẫn là một phế nhân.

Tôi quay lưng bỏ đi, để lại nó một mình trong bóng tối, với cơ thể được chữa lành và một tương lai đã bị đầu độc. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Trò chơi này, đến đây là kết thúc được rồi.

Đêm đó, lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi ngủ một giấc thật ngon.

Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, đánh thức tôi dậy. Không khí trong phòng ngủ tập thể vẫn còn ngái ngủ. Tôi vươn vai, cảm thấy sảng khoái lạ thường.

Nhưng sự sảng khoái đó không kéo dài được lâu.

RẦM!

Cánh cửa phòng bật tung ra. Sơ Enam lao vào, khuôn mặt bà trắng bệch, thất thần. Theo sau là vài sơ khác, ai nấy đều mang vẻ mặt hoảng hốt.

"Có chuyện gì vậy ạ?" Một đứa nhóc ngái ngủ hỏi.

Sơ Enam không trả lời. Ánh mắt bà quét một vòng khắp phòng, rồi dừng lại ở tôi. Một ánh mắt phức tạp, vừa có sự nghi ngờ, vừa có sự lo lắng.

"Light," bà gọi, giọng run run, "tối qua... con có ở cùng Ythyr không?"

Tim tôi thót lại một nhịp, nhưng tôi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. "Không ạ. Con ngủ ở đây suốt mà."

Sơ Enam nhìn tôi chằm chằm thêm vài giây, rồi bà thở dài, đưa tay lên ôm mặt. Giọng bà lạc đi.

"Ythyr... con bé biến mất rồi."

Cả căn phòng im phăng phắc.

Biến mất?

Tôi ngẩn người. Nó... trốn đi rồi à? Con quái vật của tôi, món đồ chơi của tôi, nó đã trốn đi rồi? Một cảm giác hụt hẫng, trống rỗng đến khó tả ập đến.

Và rồi, sơ Enam nói tiếp, một câu nói khiến cả thế giới của tôi như sụp đổ.

"Trên giường của con bé... người ta tìm thấy cái này."

Bà giơ lên một mảnh giấy nhàu nát. Trên đó, được viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy, là một dòng chữ duy nhất.

"Ta sẽ tìm ngươi, Light."

Mấy từ đó như tiếng sét đánh ngang tai, khiến đầu óc tôi ong ong. Cả căn phòng xì xào bàn tán. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò, nghi hoặc, sợ hãi. Kven và Sayn nhìn tôi với vẻ mặt tái mét.

Còn tôi?

Trong một thoáng, tôi hoảng sợ. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khác lạ, một sự phấn khích đến run rẩy trào lên trong lồng ngực.

Nó không trốn chạy.

Nó đang tuyên chiến.

"Tìm thấy ở đâu ạ?" Tôi hỏi sơ Enam, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng tim tôi đang đập thình thịch như trống trận.

"Trên giường con bé... nhưng giờ không phải lúc nói chuyện đó." Sơ Enam lắc đầu, vẻ mặt đầy lo âu. "Tất cả mọi người, chia nhau ra tìm Ythyr ngay! Kiểm tra mọi ngóc ngách trong trại! Nhanh lên!"

Bọn trẻ nháo nhác chạy ra khỏi phòng. Tôi cũng hòa vào đám đông, nhưng trong khi chúng nó tỏa ra khắp nơi, tôi lại đi thẳng đến một chỗ duy nhất.

Cái nhà kho cũ kỹ, bị bỏ hoang.

Trực giác mách bảo tôi nó ở đó.

Cánh cửa gỗ mục nát hé mở. Tôi nhẹ nhàng đẩy vào, không gây ra tiếng động. Bên trong vẫn tối om và ẩm mốc như mọi khi.

Và tôi nghe thấy nó.

Những tiếng nấc nghẹn ngào, bị kìm nén đến mức gần như không nghe thấy, phát ra từ một góc tối.

Tôi bước vào, đóng sập cửa lại sau lưng.

RẦM!

Cái bóng nhỏ trong góc giật nảy mình. Nó ngẩng phắt lên, và trong tia sáng le lói lọt qua khe hở trên mái, tôi thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của nó. Ythyr.

Nó không trốn đi đâu cả. Nó chỉ đang trốn ở đây. Một mình. Và khóc.

Tất cả sự phấn khích, sự mong chờ một cuộc đối đầu trong tôi bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cơn giận dữ lạnh buốt.

Cái mảnh giấy đó... "Ta sẽ tìm ngươi"... chỉ là một lời dọa dẫm yếu ớt của một kẻ sắp gục ngã thôi sao?

Tôi đã kỳ vọng quá nhiều à?

"Tưởng cậu đi đâu rồi chứ." Tôi lên tiếng, giọng nói của tôi vang vọng trong không gian tĩnh lặng, lạnh lẽo như băng.

Ythyr co rúm người lại, vội vàng lau nước mắt. Nó cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng đôi vai đang run rẩy đã tố cáo tất cả.

Tôi từ từ tiến lại gần, tiếng bước chân của tôi nện trên sàn gỗ nghe thật nặng nề. Tôi đứng trước mặt nó, nhìn xuống con người đang cố gắng thu mình lại trong bóng tối.

"Ta sẽ tìm ngươi, Light." Tôi nhại lại dòng chữ trên mảnh giấy, giọng đầy vẻ châm biếm. "Nghe ghê gớm thật đấy. Thế mà lại trốn ở đây khóc lóc một mình à?"

Nó cúi gằm mặt xuống, không trả lời. Những giọt nước mắt lại bắt đầu rơi, thấm ướt cả nền đất bẩn thỉu.

Nhìn những giọt nước mắt đó, tôi không cảm thấy thỏa mãn, mà chỉ thấy bực bội. Một sự bực bội vô cớ.

Tôi không muốn thấy nó khóc. Tôi muốn thấy nó căm ghét tôi, chiến đấu với tôi, tìm cách hủy hoại tôi như tôi đã làm với nó. Tôi đã cho nó một lý do để hận thù, một mục tiêu để sống. Tại sao nó lại yếu đuối như vậy?

Tôi ngồi xổm xuống, đối diện với nó. Tôi vươn tay ra, thô bạo lau đi những giọt nước mắt trên má nó."Ai cho cậu khóc?"

Cái chạm tay của tôi khiến Ythyr giật bắn người, như thể vừa bị một que sắt nung đỏ dí vào da. Nó nín bặt, cả người cứng đờ, chỉ có đôi mắt tím là mở to, ngập tràn nỗi kinh hoàng.

Nhìn bộ dạng đó, tôi bỗng thấy chán. Tức giận, đánh đập, dọa nạt... tất cả đều vô dụng. Nó chỉ biết khóc và sợ hãi. Thật là một món đồ chơi dễ hỏng.

Có lẽ... tôi nên thử cách khác.

Bàn tay đang lau nước mắt cho nó bỗng trở nên dịu dàng một cách kỳ lạ. Tôi nhẹ nhàng vuốt lọn tóc bết dính ra khỏi khuôn mặt lấm lem của nó. Giọng tôi trầm xuống, mềm mại đến mức chính tôi cũng thấy ghê tởm.

"Ngoan nào, ngoan thương lắm cơ."

Ythyr sững sờ. Nó hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Sự thay đổi 180 độ của tôi còn đáng sợ hơn cả những cú đấm. Nó bắt đầu run rẩy dữ dội hơn.

"Đừng khóc nữa," tôi tiếp tục dỗ dành, bàn tay di chuyển xuống vai nó, vỗ về nhẹ nhàng. "Khóc trông xấu lắm. Tớ không thích đâu."

Tôi thấy nó đang nín thở. Sự bối rối và sợ hãi trong mắt nó ngày một lớn, như một con thỏ bị dồn vào góc bởi một con cáo đang giả làm cừu.

Và tôi thích ánh mắt đó.

"Tớ làm tất cả những chuyện này," tôi thì thầm, ghé sát vào nó hơn, "cũng chỉ vì tớ thương cậu thôi."

Bàn tay tôi đặt trên vai nó khẽ siết lại.

"Thương."

Nó khẽ rên lên một tiếng đau đớn.

"Cậu yếu đuối quá. Cậu có sức mạnh mà lại không dám dùng. Tớ phải giúp cậu mạnh mẽ lên chứ, đúng không?"

Tay tôi siết mạnh hơn một chút.

"Thương."

"Cậu phải căm ghét tớ. Phải muốn giết tớ. Đó mới là cách để cậu sống sót."

Tôi cảm nhận được xương vai nhỏ bé của nó đang kêu răng rắc dưới những ngón tay của mình. Đôi mắt nó nhắm nghiền lại, môi mím chặt cố không bật ra tiếng thét.

"Sao cậu không hiểu nhỉ? Hả? Tớ đang giúp cậu đấy! Tớ THƯƠNG cậu mà!"

RẮC!

Tôi siết mạnh hết mức có thể.

"THƯƠNG!"

Tôi buông nó ra. Ythyr ngã gục xuống, ôm lấy bả vai vừa bị tôi bóp đến trật khớp. Nhưng lần này, nó không hét lên. Nó chỉ cắn chặt môi dưới đến bật máu, cả người co giật vì đau đớn.

Và rồi tôi bật cười.

"Hahaha... khục... khục khục..."

Tôi cười đến chảy cả nước mắt. Cười vì sự ngu ngốc của nó. Cười vì sự điên rồ của chính mình. Cười vì cái thế giới chó chết này.

Cơn cười qua đi, tôi ngồi xuống bên cạnh nó. Nó vẫn đang run rẩy, nhưng đã ngừng khóc. Ánh mắt nó nhìn tôi giờ đây không còn là sợ hãi nữa. Đó là một vực thẳm của sự căm hận, lạnh lẽo và tĩnh lặng.

Đúng rồi. Phải thế chứ.

Tôi nhẹ nhàng kéo nó vào lòng. Một cái ôm.

Nó không chống cự, chỉ để yên cho tôi ôm lấy thân hình nhỏ bé, đau đớn của nó. Tôi có thể cảm nhận được trái tim nó đang đập loạn xạ vì căm thù và đau đớn. Tôi có thể cảm nhận được cơ thể nó đang gồng lên, chuẩn bị cho một cuộc phản kháng trong tương lai.

Tôi gục đầu vào vai nó, hít một hơi thật sâu mùi tóc rối bù và mùi của nỗi đau."Thế mới ngoan chứ."

Tôi có thể cảm nhận từng thớ cơ trong cơ thể Ythyr đang căng cứng lại vì đau đớn và căm hận. Tốt. Rất tốt.

Trong lồng ngực đang áp vào tai tôi, một tiếng nấc khe khẽ bật ra.

"Híc..."

Nó không phải là tiếng khóc vì buồn bã hay sợ hãi nữa. Nó là tiếng nấc của sự uất nghẹn, của một thứ gì đó đã vỡ nát bên trong.

Rồi, một giọng nói run rẩy, gần như không nghe thấy, vang lên từ ngay dưới cằm tôi.

"...nếu tớ ngoan..."

Tôi khựng lại.

"...vậy thì... sẽ được gì?"

Tôi từ từ nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn giữ nó trong phạm vi kiểm soát của mình. Tôi nhìn xuống khuôn mặt nó. Dưới ánh sáng yếu ớt, tôi thấy đôi mắt tím đang nhìn thẳng vào tôi. Không còn né tránh. Trong đó là một sự tĩnh lặng đến chết người. Nó đang hỏi một cách nghiêm túc.

Câu hỏi đó... làm tôi thích thú.

Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi tôi.

"Cậu sẽ có được một người bạn." Tôi trả lời, giọng chân thành đến đáng sợ.

Tôi thấy sự hoài nghi và ghê tởm thoáng qua trong mắt nó. Bạn bè? Sau tất cả những gì tôi đã làm?

"Một người bạn," tôi lặp lại, nhấn mạnh từng từ, "sẽ không bao giờ phản bội cậu."

Tôi cúi xuống gần hơn, hít một hơi thật sâu mùi hương của nó. Một mùi hỗn tạp của bụi bặm, nước mắt và một thứ gì đó rất riêng, một mùi của sự căm hận đang nảy mầm. Thật là một mùi hương gây nghiện.

"Đổi lại," tôi thì thầm, hơi thở của tôi lướt trên vành tai nó, "cậu cũng không được phản bội tớ. Giống như cái lần tớ cứu cậu khỏi lũ bắt nạt ấy."

Tôi cảm nhận được nó khẽ rùng mình khi tôi nhắc lại "tội lỗi" của nó.

"Nếu cậu làm được điều đó... nếu cậu thật sự 'ngoan'..."

Tôi ôm nó chặt hơn một lần nữa, vùi mặt vào mái tóc rối của nó. Sự điên cuồng và hưng phấn đang sôi sục trong lồng ngực tôi, một cảm giác còn tuyệt vời hơn cả việc đánh bại kẻ mạnh.

"...thì cậu sẽ có được một đặc ân."

Tôi thì thầm câu nói cuối cùng, một lời hứa, một lời nguyền, một sự thật chỉ có hai chúng tôi biết.

"Đặc ân được phép giết một anh hùng. Một kẻ vĩ đại... trong tương lai."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...