Echoes of a Mortal God/Chapter 1: Thức tỉnhChapter 1: Thức tỉnh
20px

“Oe oe”

Mưa rào táp xuống thung lũng Ngọc Thủy Uyển, từng giọt nước lạnh lẽo vẽ nên những vệt đen mờ trên nền đất trong căn phòng nhỏ lát tranh vách đất, tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên như khúc ca khởi sinh.

“Là một cậu con trai.” Người đỡ đẻ nói

Người mẹ dang 2 tay ra đón lấy cậu bé từ người đỡ đẻ, người bố xông vào phòng nhìn thấy con mình liền cảm ơn bác sĩ xong tiến đến 2 mẹ con, anh ta cảm ơn người mẹ rồi ngắm nhìn đứa con của mình với đôi mắt đẫm lệ.

“Anh đặt tên cho con đi chứ.” người mẹ tiến bế đứa bé vào lòng cha nó.

“Anh suy nghĩ rất nhiều… con sẽ tên là, Worth, Worth Wilson…” người cha nâng cậu bé lên

"Worth, con của ta... chào mừng con đến thế gian này."

===========================================================================

“WORTH, XUỐNG NGAY TRƯỚC KHI MẸ LÊN TRÊN ĐÓ”.

“DẠ!”

Worth, bật dậy khỏi giường sau khi nghe thấy tiếng mẹ cậu ấy, Aisha. Vội vàng mặc quần áo lên người, hôm nay là buổi học đầu tiên sau kỳ nghỉ dài. Cậu mặc quần áo chỉnh tề, vệ sinh cá nhân xong cậu đi xuống gặp mẹ.

“Hừ,qua lại thức muộn gọi mãi con mới xuống hả?.” Aisha gằn giọng.

“Con xin lỗi mà.. vẫn chưa muộn đâu, con sẽ đến kịp thôi.” Worth vừa nói vừa nhai ổ bánh mì.

“Ăn uống đàng hoàng rồi đi học đi, nay bố với mẹ về muộn, mẹ để thức ăn nguội trong tủ, con đi học về nhớ đảo qua ăn rồi học bài nhé, còn đây là bữa trưa”  Aisha tiến đến đưa cho Worth hộp cơm.

“Con cảm ơn mẹ.. vậy con đi đây.” 

Worth uống cốc sữa xong đi ra ngoài cửa, không thấy mẹ đằng sau, cậu phóng một mạch đến trường, nếu mẹ cậu thấy mẹ cậu sẽ cằn nhằn vì chạy sau bữa ăn sẽ không tốt cho sức khỏe nhưng nếu chuyện muộn học đến tai mẹ nó còn tệ hơn. May thay nhà cũng không cách trường xa lắm, đến gần trường bắt đầu gặp nhiều học sinh hơn, cậu vẫn đến kịp lúc ngay khi chủ nhiệm bắt đầu điểm danh.

“Worth, ngủ quên sau kì nghỉ hè sao.”

“Haha, con xin phép cô cho con vào lớp ạ.”

“Được thôi, nể tình buổi đầu cô sẽ không tính nhé, mau vào đi.”

Sau khi thành công xin xỏ, Worth bắt đầu ngày học đầu tiên. Toán trước rồi đến Văn, sau đó là lịch sử cuối cùng là địa lý. Worth học không nổi trội, các môn cậu đều giữ nó ở mức khá, cậu cảm thấy những kiến thức vậy không áp dụng được vào hằng ngày cho cậu lắm, nhưng đặc biệt có một môn duy nhất chính là địa lí, ước mơ của cậu một ngày nào đó sẽ chu du khắp 9 vùng đất: 

Linh Phong Tịch Sơn

"Nơi thần Gió chôn cánh, nơi kẻ tu hành chôn xác."

Vùng núi cao quanh năm mù mịt. Tương truyền, Thần Gió Phong Cốc từng trú ngụ nơi đây, để lại “Ngọc Phong Đài” – một bàn thờ bằng đá trên đỉnh núi. Kẻ nào chạm vào đài mà không đủ “tâm thanh – khí chính” sẽ bị cuốn vào gió xoáy, không bao giờ trở lại.

Hồ Vân Mẫu

"Sương nổi thì mộng lành, sương tan thì họa giáng."

Hồ này được cho là nơi Vân Mẫu – một vị tiên nữ của Cửu Thiên từng giáng trần dạy người dân cách gieo trồng và yểm nước. Nhưng khi loài người tham lam, bà hóa sương biến mất. Giờ đây, hồ có thể chữa bệnh hoặc gieo lời nguyền, tùy vào lòng người đến cầu xin.

Hỏa Trì Long Tượng

"Rồng đầu voi – sinh ra từ lửa, chết trong lửa."

Là miệng núi lửa thiêng, nơi Long Tượng – thần thú lai rồng và voi từng cư ngụ. Khi nhân gian phản bội thần linh, nó phun lửa thiêu sạch cả một triều đại. Tương truyền, trái tim Long Tượng vẫn ngủ sâu trong đá nóng.

Tử Mộc Uyên

"Cây mọc từ máu thần, lá thì thầm chuyện chết chóc."

Khu rừng đầy cây tử mộc (vỏ đen, lá tím), được cho là mọc lên từ máu của Thần Rừng Tản Viên sau khi ngăn cản Yêu Vương. Tinh linh và yêu hồn cư ngụ nơi đây, và rừng thay đổi hình dạng mỗi khi trăng tròn.

Nơi các pháp sư mộc tụ hội, có thể là nơi cất giấu linh thư, bảo vật hoặc ma trận cổ.

Bích Vân Cổ Thành

"Thành nổi giữa mây, người không mây không vào được."

Từng là nơi cư ngụ của hậu duệ Hồng Bàng thị – các pháp sư cổ đại điều khiển mây trời. Sau cuộc đại chiến linh giới, thành biến mất khỏi nhân gian, chỉ hiện hình khi “mây hợp, khí tụ”. Những bí kíp tối thượng được cất giữ tại đây.

Địa Linh Tàng Cốc

"Đá biết nói, đất biết nhớ."

Một thung lũng sâu bị che khuất bởi đá linh kết tầng. Ở đây có tộc Thạch Hồn – hậu duệ của những người từng giao tiếp được với linh hồn trong lòng đất. Truyền thuyết kể rằng dưới thung lũng có “Mộ Bia Biết Thở” – nơi khắc lại quá khứ đã bị xóa khỏi lịch sử.

Vùng truy tìm bí mật lịch sử, hồi ức bị phong ấn. Kẻ có linh cảm mạnh có thể "nghe" tiếng nói của đất. Nơi lưu giữ những cấm thuật bị xóa khỏi nhân gian.

Lôi Quang Phong Ảnh

"Mỗi tiếng sét là một linh hồn thức tỉnh."

Một đỉnh núi nơi sấm sét đánh liên tục, khiến không ai dám ở lại quá một đêm. Theo truyền thuyết, nơi đây từng là chiến trường giữa các tộc thần – khi chết, linh hồn họ hóa thành sấm sét. Người luyện “Lôi thuật” hoặc muốn triệu hồi tổ tiên phải vượt qua Lôi Ảnh Trận tại đây.

Thủy Quái Lạc Hà

"Không có dòng sông nào chảy xuôi mãi nếu lòng người đi ngược."

Con sông từng là đại lộ của giao thương, nhưng sau khi một Thủy Quái bị phong ấn trong lòng nước, dòng sông bị nguyền rủa. Cầu qua sông rạn nứt từng đêm, và nhiều thuyền chở hàng biến mất trong sương đục. Người dân gọi đó là “lạc hà” – con sông đi lạc.

Tuyết Linh Băng Cung

"Một trái tim đóng băng, một linh hồn được cứu."

Nằm ở cực Bắc của thế giới, là cung điện băng giá vĩnh cửu. Truyền thuyết kể rằng Tuyết Linh Nữ – một tiên linh – đã phong ấn trái tim mình tại đây để giữ cho thế giới không rơi vào Hắc Ám Kỷ. Nơi đây chỉ mở khi băng tan vào ngày Nguyệt Thực đỏ.

Hiện tại nơi tôi đang sinh sống là một vùng đồng bằng yên bình thuộc Ngọc Thủy Uyển. Thế giới có đủ các loài có cả elf, dwarf, có cả những sinh vật lai giữa người và động vật tùy từng nơi họ có được đón nhận hay không, có nơi đó là biểu tượng của hoàng gia có những nơi bị hắt hủi. Lịch sử kể lại từ xa xưa thế giới được chia thành 9 cõi do các Tứ Thần Khai Thiên cai quản bao gồm:

Thần Minh Giác, là người đại diện cho tri thức & trật tự, người trả lời được mọi câu hỏi. Ông được miêu tả là một ông già với bộ râu trắng với đầu trọc, ông điềm đạm luôn nhìn với đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ, ông luôn  đi kèm với một cuộn sách bằng sợi tóc trắng cùng với chiếc kính 3 tròng. Ông ban cho thế giới ngôn ngữ, luật lệ, và trí tuệ. Ông trầm mặc, không thiên vị, theo đuổi chân lý thuần khiết, sách viết về ông qua các câu chuyện dạy cho chim cách hát, dạy cho nước cách chảy và để lại “Linh Thư Thiên Mục” – cuốn sách biết tự viết tiếp. 

Thần Viêm Thương, là người đại diện cho sức mạnh, người coi chiến tranh là lý do tồn tại. Ông là một sinh vật lai giữa người và thú với cái đầu sói, ông luôn hướng nanh vuốt với mọi kẻ địch, ông kiêu hùng, nóng nảy, nhưng tôn trọng kẻ mạnh thật sự. Ông tạo ra ngọn lửa sinh mệnh và chiến bại, mang đến khái niệm xung đột để thế giới có động lực phát triển. Truyền thuyết kể lại ông một mình chiến đấu với 10 vạn yêu hồn, lấy máu nhuộm đỏ cả bầu trời phương Nam.

Thần Thủy Mẫu, là người đại diện cho sinh sôi & cảm xúc. Một người dịu dàng nhưng khó đoán khi giận dữ. Bà tạo nên nước mắt đầu tiên, giúp vạn vật sinh trưởng và cảm nhận được yêu – ghét. Khi nàng hát khúc “Nguyên Ca”, cây nở hoa, cá biết múa, nhưng nếu khóc – sẽ là đại hồng thủy.

Thần Huyền Tịch, là người đại diện cho thời gian & cái chết. Bà bình thản, xa cách, không cười cũng không giận. Bà dẫn dắt thời gian trôi đi, định nghĩa sinh – tử, tạo ra sự kết thúc để mọi thứ có giá trị.Mỗi đêm trăng máu, bà đánh một tiếng chuông băng – gọi về một linh hồn đã quên đường về.

Mối quan hệ giữa 4 người cũng góp phần định hình nên 9 cõi.

Viêm Thương & Minh Giác, là 2 cực đối lập nhưng không thể thiếu nhau. Viêm Thương đại diện cho cảm xúc mãnh liệt, hành động, Minh Giác đại diện cho lý trí, trật tự và quy tắc. Họ từng có xung đột nảy lửa vì Viêm Thương muốn “sự tiến hóa bằng thử thách”, còn Minh Giác muốn “sự phát triển bằng hiểu biết”.

Tuy vậy, họ cùng nhau lập nên “Quy Ước Linh Giới”, một bảng luật tối cao kết hợp chiến đấu và hiểu biết – làm nền tảng cho trật tự thế giới.

Thủy Mẫu & Huyền Tịch, có quan hệ chị em.Thủy Mẫu ban sự sống, cảm xúc, và sinh sôi. Huyền Tịch giữ thời gian, kết thúc và cái chết. Họ không mâu thuẫn, nhưng luôn giữ khoảng cách. Mỗi lần Thủy Mẫu rơi lệ sinh ra một sự sống mới, Huyền Tịch đánh tiếng chuông để nhắc rằng “mọi sinh linh đều phải kết thúc.” 

Tương truyền họ chưa bao giờ gặp nhau trực tiếp, nhưng linh khí họ “đối xứng” nhau qua thời gian.

Viêm Thương & Huyền Tịch, Viêm Thương từng thách thức Huyền Tịch, vì cho rằng thần băng là kẻ hèn nhát chỉ biết “chờ chết” mà không hành động. Cuộc chiến giữa họ tạo nên “Vực Nguyệt Vong” – một lỗ hổng thời gian bị phong ấn giữa hai thế giới. Sau này, Viêm Thương nhận ra rằng: "Không có kết thúc thì chiến tranh sẽ không bao giờ có ý nghĩa."

Thủy Mẫu & Minh Giác, Giữa họ từng có một mối tình thầm lặng. Minh Giác đã khắc một cuộn sách bằng chính giọt nước mắt đầu tiên của Thủy Mẫu. Nhưng do Minh Giác quá nặng về lý trí, họ chưa bao giờ thực sự chạm đến nhau.

Tương truyền rằng: “Nếu Minh Giác rơi nước mắt, thì Thủy Mẫu sẽ hóa thành băng, và thời gian sẽ ngừng trôi một khắc.”

Từng vùng đất hiện tại đều có sự hiện diện của họ, nhưng trong đó sẽ có những nơi nặng về tôn giáo liên quan đến các vị thần. Thần Viêm Thương – Chiến Chủ Thiên Xích, có Tông giáo: Huyết Hỏa Chi Giáo

Tín đồ tin rằng: "Chỉ có kẻ sống sót sau chiến tranh mới xứng đáng kế thừa thế giới." Họ luyện chiến khí từ máu và lửa, sống theo quy luật sinh tồn khắc nghiệt.

 Thánh địa: Thần Đài Huyết Viêm: Tọa lạc giữa sa mạc nóng bỏng, nơi thiêu xác chiến binh tử trận – linh hồn sẽ nhập vào ngọn lửa vĩnh hằng. Ai bước qua "9 bậc thang thử thách máu" mà không quỵ, sẽ được gọi là “Hỏa Tử”.

Di vật: Hỏa Chiến Lưỡi Giáo – Xích Thương Hồn: Cây thương từng phá vỡ thiên không, nay gãy làm ba mảnh: một ở nhân gian, một ở vực sâu, một bị phong ấn trong lửa thiêng.

Thần Minh Giác – Văn Chủ Vạn Tự Tháp. Tông giáo: Văn Môn Linh Thức

Họ Tôn thờ kiến thức và sự khai ngộ. Họ thu thập, ghi chép, bảo vệ mọi tri thức – kể cả tri thức bị cấm. Phép thuật của họ được viết lên giấy ngọc, đọc bằng linh hồn.

Thánh địa: Vạn Tự Tháp Huyễn Văn: Tháp xoắn tầng, cao đến mây, bên trong là vô số thư viện và "Tĩnh Thất Phán Xét", nơi tri thức được thử bằng linh hồn. Nơi đây được đồn rằng cất giữ một di vật: Linh Thư Thiên Mục: Một quyển sách biết tự viết tiếp theo tư duy người cầm nó. Ai không xứng đáng sẽ bị “văn tử phản nghịch” xé toạc trí óc.

Thủy Mẫu – Mẫu Nguyên Thủy Uyển, có Tông giáo: Thủy Tâm Kính Tự: Dựa vào cảm xúc để truyền pháp, học cách “nghe lòng nước” và “nhìn giọt lệ”.

Đa phần tín đồ là người chữa thương, hiền triết, hoặc những người từng mất mát sâu sắc. Thánh địa: Uyển Nguyệt Hồ Tâm: Hồ hình trái tim, phản chiếu “hình ảnh thật nhất của linh hồn”. Truyền thuyết kể, khi nguyệt thực xuất hiện, hồ sẽ cho người xứng đáng thấy lại "kí ức đã mất". cất giữ di vật: Thủy Tâm Lệ Ngọc, Giọt lệ đầu tiên của Thủy Mẫu hóa thành viên ngọc. Có thể làm dịu cơn thịnh nộ của quái vật, hoặc đánh thức linh hồn bị phong ấn.

Huyền Tịch – Hắc Chủ Tuyết Cung, có Tông giáo: Tĩnh Giáo Vô Niệm. Tín đồ sống ẩn dật, xem cái chết là chu kỳ tái sinh. Họ nắm giữ bí mật về "đồng hồ linh hồn", biết cách ngắt dòng thời gian trong một nhịp thở. Thánh địa: Băng Cung Tuyết Lạc, Lâu đài bằng băng ở phương cực, nơi thời gian ngưng đọng. Không phải ai cũng tìm được đường đến – chỉ người đã “được thời gian chọn”. Di vật: Sa Thời Huyền Cát. Đồng hồ cát đen chứa một giọt “thời gian đọng”. Có thể tua lại 3 giây của quá khứ hoặc đóng băng tương lai trong một cái chớp mắt.

Tóm tắt sơ bộ về thế giới là như vậy, rất hoành tráng, nhưng truyền thuyết vẫn là truyền thuyết mà thôi. Worth dành cả kỳ nghỉ chỉ nghiên cứu về lịch sử, cậu giam mình ở nhà cả ngày trong thế giới riêng của bản thân, mẹ cậu thấy vậy cũng lo lắng vì sợ con mình bị mắc chứng sợ xã hội, nên bố cậu luôn bắt cậu đi cùng làm việc, Bary, bố cậu là một người cần mẫn, ông cực kỳ quan tâm đến gia đình, đặc biệt là cậu con trai út., ông luôn thể hiện trước mặt Worth rằng ông là một người giỏi trong mọi lĩnh vực, thực tế thì ông chính xác như vậy, ông là một thương nhân có tiếng trong thị trấn, một người luôn giữ nụ cười trên khuôn mặt, là người hào sảng, ông uống rượu cùng người bạn đến say khướt rồi về đến nhà bị vợ cằn nhằn, Câu cá thì dở tệ vì cái mồm nói không ngớt. Ấy thế mà, đó lại là người bố tuyệt vời nhất của tôi.

Kết thúc tiết học cuối cùng đến giờ ăn trưa. Tôi tính ngồi ăn tại lớp luôn thì có 2 thằng bạn đến rủ tôi đi căng tin, quên không mang theo bình nước nên tôi đi cùng luôn. Kết thúc giờ trưa, chiều là buổi luyện tập, luyện tập gì ư, kiếm và phép thuật. Những vị thần đã truyền lại cho những con người đầu tiên và họ đã giữ gìn truyền thống đến tận bây giờ, tầm tuổi của tôi họ dạy các phép thuật nguyên tố cơ bản, thông dụng và dễ học nhất là lửa và nước, bắt đầu đơn giản như nhóm lửa hay làm đầy cốc nước hoặc nâng cao hơn là bắn cầu lửa, điều khiển độ nóng, phóng nước, điều chỉnh tốc độ nước. Tôi dùng được cả hai nguyên tố, nhưng thật ra chỉ học cho có vì tương lai tôi quyết định nối nghiệp theo bố tôi, Tôi sẽ kiếm một khoản tiền đủ lớn, rồi sẽ đi du ngoạn khắp chín vùng.

Kết thúc ngày học đầu tiên, tạm biệt mọi người sau đó quay lại con đường trở về nhà hằng ngày, hôm nay bố tôi sẽ về sau chuyến công tác, không biết ông sẽ mang gì nhiều về đây. Tôi đi đến ngoài cổng trường thì có một bóng dáng quen thuộc.

“Yo, bố đến đón con này.”

Là bố tôi, tôi vội chạy lại gần ông.

“Bố mới về ạ?”

“Mẹ với bố vừa ra gần đây tiện thể đón con luôn, mẹ vừa đi ra đây có chút việc rồi, bố con mình ở đây đợi mẹ rồi mình về nhà.”

“Vâng ạ” tôi dựa vào tường bên cạnh bố.

“Vậy, buổi học đầu tiên như nào.”

“Toàn mấy môn học chán ngắt thôi à”

“Vậy hả, chán bằng việc dọn phòng của con hiện tại không.”

“A, sáng nay dậy muộn, để tí con về phòng dọn.”

“Con lo giải thích với mẹ con ấy.”

“Ựa, giờ con lại không muốn về chút nào cả.”

“ Đáng đời thôi con trai.”

“Bố nói hộ con chút với…” Worth cầu xin 

“Ta sẽ cố gắng, không hứa với con được gì đâu.” Bary phì cười

“ Vâng..” Worth buồn rầu đáp lại

Đợi khoảng một lúc sau Aisha quay lại với 2 túi đồ, hôm nay gia đình Wilson sẽ ăn vịt nướng. Dọc đường đi Aisha vô cùng vui vẻ trò chuyện cùng Worth cho đến khi cánh cửa nhà đóng sầm lại, và đó là một buổi tối tuyệt vọng của Worth.

“Hôm nay, một kỉ nguyên mới sẽ được sinh ra.”

Ngay dưới chân thị trấn, có một đám người tụ tập xung quanh tế đàn. Họ đang liên tục tung hô cho điều sắp diễn ra.

“Hãy bắt đầu đi”

Một người bắt đầu tiến đến gần tế đàn, ở trên đó là một người đàn ông bị trói chặt đang nằm trên đó, 1 tên lấy một thanh kim loại bắt đầu nung nóng lên, họ dí thẳng vào bụng của người đàn ông, tiếng hét vang vọng khắp các hang động. Sau đó một  người tư tế bước đến bắt đầu đọc thần chú

“Máu là ấn, lửa là ấn, linh hồn chiến tranh dẫn lối —

Lửa đỏ tụ thân, linh hồn binh sĩ cổ đại hiện ra.

Ta dùng máu mình mở tháp phong ấn,

Xưng danh Viêm Thương – chiến thần bất diệt!

Lửa cháy khắp mười phương, chín cõi đều rúng động,

Linh hồn lửa thức dậy, trời đất phải run sợ.

Ngọn đèn linh hồn, cánh lửa thiêng,

Hãy giáng lâm, Thần Viêm Thương!"

Tiếng hét người đàn ông càng ngày càng thảm thiết, da của người đàn ông bắt đầu bốc cháy, có thể thấy từng mạch máu bắt đầu hiện rõ lên làn da, đỏ chót sắp sửa phát nổ, những ký tự cháy nổi lên trên da. Ngay khi chuẩn bị có thứ gì đó sắp sửa được triệu hồi, từ đầu một dòng nước mạnh đổ ập đến, dòng nước đi đến đâu mọi thứ được cuốn vào nó rồi đẩy mạnh vào tường.

“CANH GÁC ĐÂU, CHUYỆN GÌ XẢY RA VẬY.”

Hang động chìm trong hơi nước nồng nặc, tên tư tế hét lớn lên tìm người giúp, một số tên đô con đã đi đến chỗ ông ta và bắt đầu bao quanh bảo vệ. Trong làn sương xuất hiện một bóng hình của một người đang đi chậm rãi lại gần.

“LÀ AI, MAU XƯNG TÊN.” tên tư tế hét lớn thẳng về phía cái bóng.

Bóng kia đi lại gần hơn rồi xuất hiện trước mặt, một bà lão kỳ lạ xuất hiện từ màn sương – dáng người cao lớn, mái tóc đen như mực dù tuổi đã xế chiều. Đôi mắt lạnh lùng tỏa ra áp lực khiến cả không gian như đông cứng. 

“Tên ngu xuẩn nhà ngươi, chỉ vì lòng ích kỷ người đã đánh thức vị thần tối cao.” Bà lão hét lớn.

“Gì chứ, ngươi là ai, ngươi biết cái gì về việc chúng ta đang làm chứ.” Tên tứ tến trốn sau lưng mấy tên lâu la nói.

“Câm mồm, một con người không biết tôn trọng thần linh không có quyền được lên tiếng.”

“Nghi lễ đã sắp hoàn thiện, Viêm Vương sẽ đến thế giới này và ta sẽ là người phục vụ cho ngài, không phải đấy là tôn trọng của ta dành cho ngài ấy sao.”

“Tôn trọng, ngươi biết được ngài ấy sẽ muốn gì ư, những gì ngươi biết được chỉ qua những quyển sách xuyên tạc bởi nhưng tên não tàn như ngươi, ngươi chắc chắn rằng ngài sẽ nghe lời ngươi?.” Bà lão gằn giọng.

“...Miễn ngài được phục sinh tại thế giới này, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành.”

“Chết đi tên rác rưởi.”

“Các ngươi mau bảo vệ ta.”

Những tên béo đứng vây quanh tư tế bắt đầu xông lên, dòng nước xung quanh bắt đầu cô đọng lại thành các mũi tên bắn thẳng về lên tư tế, ngay khi trúng hàng ngàn giọt nước bắn liên tục khắp xung quanh nghiền nát mọi thứ.

“Phù, mong là mình đã đến kịp.”

Bà lão bắt đầu  tìm kiếm gì đó, quay lại nơi từng là tế đàn, cô lục soát xung quanh, dưới nơi tảng đá đè lên, cô tìm thấy người đàn ông đã bị hiến tế trên khắp người chi chít các mao mạch máu tím bầm, anh ta đã chết. Kiểm tra xung quanh lần nữa chắc chắn không bỏ sót thứ gì, bà bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm. Trùm mũ chuẩn bị tính rời đi thì bỗng, bên trên mặt đất, một nhiệt lượng cực lớn, bà có thể cảm nhận rõ sát khí đang tràn ngập trên đó, mặt đất bắt đầu rung chuyển và hang động đang dần sụp xuống. Bà bắt đầu tăng tốc phi thẳng lên ra khỏi hang tìm đường lên mặt đất.

“Không thể nào, lẽ ra phải kịp rồi chứ.” Bà lẩm bẩm.

Ra khỏi hang nhìn lên bầu trời, một cột khói nghi ngút hiện rõ từ thị trấn đằng xa. Bà lấy hết sức bình sinh phóng tới đó.

—---------------------------------------------------------

“Worth, nhớ đánh răng rửa trước khi ngủ đó.” Aisha nói.

“Con biết rồi..”.

Worth vừa rửa bát xong, cậu bắt đầu đi lên tầng để bắt đầu hoạt động buổi tối của mình.

Làm theo như mẹ dặn, cậu vào phòng rồi đóng cửa lại, đi đến giá sách lấy ra cuốn lịch sử cậu vừa được bố cậu tặng, quay ra ngồi ở bàn học. Cuốn sách nói về cuộc hành trình của một người sau khi chết được chuyển sinh đến một thế giới ,nơi cậu ta bắt đầu cuộc hành trình mạo hiểm giả của mình, Worth không hẳn thích mô tuýp kiểu này cho lắm, nhưng vì cũng là món quà của bố cậu mà bố cậu đâu tự dưng tặng cậu một cuốn sách vô ích như vậy, kiểu gì cũng có điều gì sâu xa ẩn trong trang sách nào đó trong đây. Ngay trong lần đầu đi thám hiểm, nhân vật chính đã thu nhận được một bảo kiếm truyền thuyết, sau khi về làng, làng bị tấn công bởi một con thú vô danh nhưng vô cùng mạnh mẽ, đánh bại nó thì nó là thú cưng của một vị thần và đã thu nhận nó….

“Nhảm cứt.” Worth đóng cuốn sách lại cất vào tủ rồi nhảy lên giường.

“Nếu đời đã dễ như vậy thì tốt…”

Cậu lim dim, dùng phép tắt nến, rồi chìm dần vào giấc ngủ.. Không biết là bao lâu, cửa sổ của cậu bắt đầu bị vỗ mạnh, cậu bật dậy, là do gió sao, sao không thấy trưởng khu nói gì về việc thời tiết xấu như vậy, cậu đi tìm xung quanh xem có gì để chèn cho chắc chắn thì bỗng, cửa cậu vỡ toang, gió rít thổi thẳng vào phòng cậu, cậu vội vàng ngồi xuống dưới bàn học, cậu muốn di chuyển nhưng gió quá mạnh khiến cậu gần như ngạt thở và bị ghi thẳng vào trong góc phòng, hình như có tiếng bố của cậu nhưng bây giờ tai cậu ù quá không thể nghe rõ được. Cậu mãi mới dám mở mắt và sững sờ trước cảnh tượng bên ngoài cửa sổ, giữa đêm bầu trời sáng rực mang màu đỏ của máu, gió nóng quét qua, có những vệt sáng giống như vết cắt ngoài trời. Ngồi im ở trong góc phòng cậu sợ hãi, tại sao bố mẹ mãi vẫn chưa đến, bố mẹ còn ổn không vậy, cánh cửa phòng cậu không chịu được nữa bị bật tung ra, sàn nhà bắt đầu có dấu hiệu nứt vỡ, cậu sợ hãi hét lên, ngay sau đó mọi thứ đổ sụp xuống.

“khụ khụ.”

Cậu rơi xuống, bị đập lưng vào sàn nhà dưới tầng, cậu may mắn không bị thứ gì nặng rơi xuống, cậu dùng ma thuật nước làm mát cơ thể, lấy hết sức bình sinh chạy ra khỏi căn nhà đang chuẩn bị đổ sập xuống, bên ngoài mọi thứ đang cực kỳ hỗn loạn, mọi thứ đang bốc cháy, mọi người chạy toán loạn khắp nơi, cậu muốn chạy đi nhưng nhận ra bố mẹ cậu đang không thấy ở đâu, cậu tuyệt vọng đánh liều quay trở lại đống đổ nát, cố gắng dùng mọi sức lực nâng những tảng đá to gấp nhiều lần cậu lên nhưng không thể, mắt cậu sưng lên vì nóng rát, bàn tay đang dần sưng rộp nhưng cậu cứ liên tục duy trì phép nước làm dịu để cố gắng bới đống gạch vụn lên với hi vọng rằng có thể bố mẹ vẫn còn sống, một cơn gió nóng quét qua làm cậu ngã nhào xuống, chui xuống cổ họng cậu nóng rát làm cậu co giật lên rồi nằm xuống. Nhìn lên bầu trời đỏ máu, tầm nhìn của cậu bắt đầu dần dần mờ đi, tiếng gào thét xung quanh đang dần dịu lại, cậu nghĩ cậu sắp chết rồi, cậu muốn nói gì đó nhưng cổ họng cậu như bị thiêu, cậu chỉ mấp mé môi cố gắng nói gì đó trong vô vọng, bầu trời bắt đầu xé toạc ra và cậu nhìn thấy một ngọn thương cháy rực bắt đầu phi thẳng xuống ngay xuống đây.

“Nhóc con.. tỉnh dậy đi.”

Đầu đau nhức, cơ thể không thể cử động, cậu cố gắng mở mắt, lờ mờ dần dần có một bóng đen trước mặt cậu, cậu nheo mắt cố gắng xem đó là ai. 

“Nhóc con nghe ta nói chứ, giải thích cho ta chuyện gì đang diễn ra.”

Một cái chạm nhẹ vào ngực cậu, sáng lên, cậu cảm thấy cơ thể cậu dễ chịu hơn, tầm nhìn khôi phục trở lại, cậu bật dậy định cảm ơn, nhưng khi thấy trước mặt là một sinh vật nửa người nửa thú với đôi mắt đỏ rực như máu, Worth hét lên và lùi lại hoảng sợ.

“Nhóc… thôi kệ vậy, nếu nhóc trả lời câu hỏi của ta, ta sẽ không làm gì nhóc.” Sinh vật kia trỏ thẳng ngón tay về phía cậu.

“Ngài, ngài là ai.”

“Viêm Vương, đã nghe danh bao giờ chưa.”

“Ngài là.. 1 trong những vị thần tạo ra thế giới.”

“Đúng vậy, và ngươi là kẻ đã gọi ta?.”

“Gọi ngài sao, không ạ, bản thân lúc đó đang hấp hối, ngay sau đó đã xuất hiện tại nơi này.” 

“Cái gì… vậy thứ gì đã đánh thức ta, mà sao ta có thể nhập vào ngươi.”

“Ngài.. đang nhập vào tôi ư.”

“Vậy nhóc nghĩ sao ta có thể nói chuyện.”

“...”

“Việc quan trọng bây giờ là lý do tại sao ta lại ở đây.”

“Tôi hoàn toàn không biết lý do thưa ngài.”

“Hả… đừng có mà nói dối ta, con người kể cả thần đều có giới hạn, mạng sống của ngươi hiện tại đang nằm trong tay ta, khôn hồn mau nói nhanh ta còn tha mạng cho ngươi.”

“Thưa Viêm Vương, tôi chỉ mới 13 tuổi, tôi hoàn toàn biết ngài qua những cuốn sách do bố tôi mua cho tôi, tôi không hề biết một chút gì liên quan đến lý do mà ngài mong muốn.

“...Ngươi muốn chết hả?.”

“Đó hoàn toàn là sự thật, nếu không thể thỏa mãn cho ngài… xin hãy giết tôi đi.”

“Im lặng. Có điều lạ thường nơi huyết quản của ngươi.”

Viêm Vương tiến để chỗ Worth, cắt qua làn da của cậu, máu dính lên tay của Viêm Thần, ông quan sát.

“Ra là vậy, ta đã thắc mắc, rõ ràng có những tên đần độn cố gắng triệu hồi ta nhưng chỉ có cái chết đang chờ chúng khi hoàn thành, nhưng ngươi, một tên nhóc con hoàn toàn có thể đối diện với ta mà vẫn giữ được bản ngã.”

Viêm Vương tiến đến gần mặt Worth.

“Một tâm hồn tự do, ta thích ngươi rồi đấy.”

“Dạ… chuyện gì…”

“Nhóc con, từ bắt đầu giây phút này, ngươi sẽ mang cho mình một vẻ ngoài khác, mang trong mình một sứ mệnh mới.”

“Chuyện, chuyện gì vậy, mong ngài có thể giải thích cho tôi.”

“Máu ngươi có mùi lửa, linh hồn ngươi có thể chế ngự được một vị thần, ngươi xứng đáng kế thừa di sản của ta.”

“Kế thừa ngài, như nào chứ”

Viêm Thân tiến đến kéo Worth dậy, đặt tay lên vai cậu nói:

“Không còn nhiều thời gian nữa, nhớ điều này, sứ mệnh của ngươi là người canh giữ cân bằng chín cõi, mỗi cõi giờ đây có một kẻ làm lệch cán cân – hoặc do lòng tham, hoặc bị tha hóa bởi di vật của bọn ta, giống như sự kiện hôm nay là một trong số đó, bọn ta giờ chỉ còn sót lại là những hiện tượng tự nhiên, không thể tồn tại được ở thế giới này, nhưng nó sẽ thay đổi từ bây giờ, ngươi sẽ đại diện cho ta, hãy dùng sức mạnh của ta để mọi không mất kiểm soát.”

“Sức mạnh của ngài…”

“Ngươi sẽ bất tử, là một con quái vật, ngươi sẽ chiến đấu vĩnh viễn, sẽ không bao giờ có kiếp sau, sống với cương vị là một đấu thần ở thế giới này… tên ngươi là gì?”

“Worth Wilson”

“Worth, giờ chỉ còn là Worth thôi.”

Bàn tay của Viêm Vương bắt đầu bốc lửa, hướng bàn tay đến Worth, ngay khi chạm vào một cơn nóng khủng khiếp từ bên trong Worth trào ra khiến cậu lập tức mất nhận thức.

—----------------

Bà lão đã tiếp cận được gần thị trấn, giờ đây đang chìm trong biển lửa, xuyên suốt dọc đường là những vết đen, đó là những người đã bị cháy, số lượng thương vong là không thể đếm được. Nước của bà không thể dập vì đó chính là Hỏa Lân Ấn - một ma lực thần thánh từ Viêm Thần.

“Chết tiệt, vậy xung quanh đây hẳn sẽ có một tên tông đồ nào đó..”

Bà bắt đầu tìm kiếm mọi ngóc ngách thị trấn, tìm kiếm xem dấu hiệu của ma lực, tìm kiếm khó hơn do lượng ma lực đang lấn át đi giác quan của bà, hiện tại bà đang bao bọc trong một lượng giáp nước quanh cơ thể mới có thể di chuyển được, người bình thường sẽ chỉ biến thành một miếng thịt cháy đen. Qua đến đoạn quảng trường, có lẽ bà sẽ ám ảnh dài với khung cảnh trước mắt, hàng loạt những cái xác cháy đang trồng lên nhau, có vẻ như người dân hoảng loạn nên đã dẫm đạp lên nhau tìm cách chạy thoát… bà quay mặt lại tiếp tục tìm kiếm, đi tạt qua một ngôi nhà đổ nát, trong một thoáng chốc bà đột nhiên cảm thấy rùng mình, quay lại nhìn vào đống gạch vụn đó xong bà tiến lại gần nơi vừa phát ra cái ma lực đó, sợ hãi, là thứ có thể miêu tả. Bà bắt đầu niệm phép phòng thủ, có vẻ như sẽ phải có một trận chiến, bà tiến đến để rồi phát hiện đó là một thi thể đang nằm trên vũng máu của chính mình, bà chạy đến lại gần quan sát, đó là một half-breed, nằm trên vũng máu nhưng cơ thể không có dấu hiệu bị tác động đến cơ thể, nhưng bà chắc chắn 1 điều rằng. Cái thứ đáng sợ đó đang đâu đó bên trong cơ thể của sinh vật này.

“Trước hết, phải tra hỏi tên này trước.”

Bà niệm thêm một phép thôi miên lên, xong cõng lên vai rồi rời khỏi cái thị trấn chết này, một đêm đẫm máu.

Worth tỉnh dậy, cơn đau đầu đang hành hạ cậu lúc này, cậu lăn lộn rồi đập đầu vào một tảng đá gần đó, choáng váng, cậu cố gắng đứng dậy nhưng để rồi phát hiện ra hiện tại bản thân đang bị trói chặt cả tay chân với sợi xích. Cậu quan sát xung quanh, phía trước là cửa hang động, nhìn ngó thì không thấy ai ở đây cả, có vẻ như tên bắt cậu đến đây đã đi đâu đó, cậu cố gắng bẻ sợi xích nhưng có vẻ đây là một thứ ma thuật gì đấy, nó càng ngày càng siết chặt hơn, nhưng còn đau đớn hơn nữa, cậu nhìn bàn tay của cậu, đấy không phải là bàn tay của con người, cậu có lông và móng, chân cậu cũng vậy nó giống như một con sư tử. Cố gắng giữ bình tĩnh, việc trước mắt là cần thoát ra khỏi đây, lý giải cho việc cậu bị biến thành như này là do Viêm Vương, ông ta có ý đồ gì đây, gì mà sứ mệnh của bản thân cơ chứ, Worth chỉ là một thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn sao có thể gánh được cái trọng trách như trông coi 9 cõi rộng lớn thế được. Cậu bắt đầu niệm phép lửa, khi ma lực bắt đầu tạo hình có một cái xích ở cổ đã bóp nghẹt lại, Worth đau đớn cố gắng vùng vẫy, mà càng ngày cái gông nó càng siết chặt hơn, cậu lại chuẩn bị mất đi ý thức…

“Giải”

Một tiếng nói từ hướng cửa hang động, toàn bộ dây xích xung quanh Worth đã biến mất, cậu đau điếng cố gắng hít từng đợt khí vào lại khí quản của mình, cậu ngẩng đầu lên, đó là một khuôn mặt già nua ngoài 60 với chiều cao quá khổ, cậu chưa bao giờ thấy một bà lão sở hữu chiều cao đến như vậy. Bà ta đi lại gần rồi nhìn cậu với một ánh mắt hình viên đạn.

“Bà là ai, tại sao lại giam giữ tôi chứ.”

“Câm miệng, chỉ ta mới được phép đặt câu hỏi.”

Bà lão hất tay cái gông đã xuất hiện trở lại xích cổ Worth, đồng thời 4 cái xích kéo cậu quỳ xuống trước mặt bà.

“Trước hết, tên của ngươi là?.”

“Worth… chỉ có Worth.”

“Worth, ta hỏi ngươi, làm sao ngươi có thể thoát ra khỏi hang động hôm đó, trong khi ta chắc chắn rằng không có một nơi trong hang đủ cao có thể thoát được.”

“Tôi thực sự không hiểu bà đang nói đến gì cả.” 

“Đừng có giả ngu ở đây, ta với ngươi đều biết rằng nghi lễ đã thành công và đâu đó vết tích của Thần đang bên trong cơ thể ngươi.”

“Tôi đã nói rồi, tôi không hề biết nghi lễ nào bà nhắc đến.”

“Hử, vậy tại sao ngươi lại có được nó, cái dấu ấn bên tay trái đó?”

“Dấu ấn nào… hả!.”

Worth nhìn xuống bên tay trái, nhìn kĩ lại đúng có một vết được xăm lên tay trái, ký hiệu gì đó có một hình giống với lửa và đầu của một con rồng.

“Đó chính là dấu hiệu của thần, có nghĩa rằng ngươi đang sở hữu thứ sức mạnh phi lý đấy.”

“..Trước khi tôi trả lời, bà đã thấy tôi ở thị trấn đúng chứ, vậy thị trấn đó giờ ra sao rồi.”

“Ta đến nơi thì mọi thứ đã tan hoang rồi, không thấy có sự sống, chỉ riêng mình ngươi nằm giữa cái đống gạch vụn đấy mà thôi.”

“Mọi thứ, không còn sót lại gì ư?.” Worth cố gắng đứng dậy thì bị dây xích lần nữa ghì xuống.

“Dấu ấn trên tay trái ngươi là Hỏa Lân Ấn - đó chính là ngọn lửa bất diệt của Viêm Thần, không có một thứ gì có thể dập tắt được.”

“Vậy bố, mẹ, đã chết rồi sao…” Worth gục xuống, những giọt nước mắt bắt đầu chảy xuống cậu gào khóc, cơn đau đớn từ cái gồng ban nãy cũng không ngăn được cậu, cậu tự hỏi tại sao lại là cậu, đang nhẽ hôm nay cậu định dậy sớm hộ mẹ chuẩn bị bữa sáng, gọi bố dậy đi làm, cậu ăn xong sẽ bắt đầu đi đến trường học, hôm nay có tiết đọc sách và cậu đã chuẩn bị được đọc cuốn mà cậu thích, ăn trưa cùng bạn bè, tiếp tục luyện đến phép thuật gió, tan học về nhà cùng bố, rồi lặp lại vào những ngày kế tiếp, những ngày tháng đó giờ đây sẽ không quay lại nữa. 

Bà lão bất ngờ với thái độ của Worth, thông thường một tông đồ sẽ cố gắng phản công lại cô rồi cuối cùng bị chính sức mạnh đó giết chết vì cơ thể không chịu đựng được phản vệ, nhưng đây là lần đầu tiên, tiếng khóc nghẹn của Worth nó là tiếng khóc của một đứa bé phát hiện ra rằng quê nhà của nó đã bị phá hủy, cô có thể cảm nhận sâu thẳm trong Worth.

“Ngươi, không phải là một tông đồ ư?.”

Worth vẫn đang nằm xuống khóc nức nở, bà bối rối không biết làm gì, tạm thời bà cởi gông cho Worth, có vẻ như còn không để ý, bà khẽ chạm vào bộ lông đó, có vẻ như cậu còn không thèm quan tâm gì nữa rồi, có lẽ bà đã phạm phải sai lầm cực nghiêm trọng, bà đã quá tự tin cho rằng bản thân đã không mắc phải sai lầm, nhưng thực tế bà đã gián tiếp đem tới cái chết tới thị trấn của Worth, bà đặt 2 tay lên vai cậu, Worth ngước lên nhìn rồi lập tức ôm lấy bà lão, rồi tiếp tục khóc nức nở. Bà lão sứng sờ muốn gạt ra nhưng quyết định ôm lấy Worth. Khoảng mấy phút sau cậu bắt đầu dịu dần, bà từ từ gạt Worth ra và cúi xuống nhìn vào khuôn mặt đó, nước mắt cùng nước mũi đang bám đầy lên khuôn mặt lông lá đó, cái mũi ướt sũng cùng với đôi mắt đỏ hoe, một vệt dài in hằn trên bộ lông đó. 

“Ta, ta không biết cậu đã trải qua những gì… cậu có thể kể cho ta được không”

Worth nấc lên, phải hít vài hơi thì cậu mới có sức để nói.

“Tôi…tôi… tôi sống ở đó… cùng với bố mẹ tôi…mẹ Aisha…bố Bary… đêm đó tôi đang ngủ thì gió dội vào cửa sổ phòng tôi… sau đó tôi hoảng sợ … căn nhà đã sụp ngay sau đó. Tôi vẫn sống, nhưng bố mẹ….. tôi cố tìm bố mẹ tôi…..”

Worth tiếp tục khóc nấc lên. Bà lão thấy vậy ôm cậu vào lòng, cậu lập tức bám víu vào người bà, cậu tiếp tục khóc. Sau khi bình tĩnh trở lại cậu tiếp tục trả lời.

“Khi đó, mọi thứ trắng xóa, tôi đã gặp Viêm Vương, ngài ấy nói tôi sẽ kế thừa di sản của ông ta, rồi ông ta chạm vào tôi, lúc đó do đau đớn nên tôi bị mất ý thức, và rồi tỉnh lại thì đang ở đây.”

“Cái… cậu đã nói chuyện với Viêm Thần ư?.”

“Đúng vậy, khi tôi tỉnh dậy tôi đã thành bộ dạng như này.”

“Hả… vậy ý cậu là Viêm Thần đã biến cậu trở thành như này và trao cho cậu dấu ấn đó.”

“Đúng thế, ông ta còn nói rằng tôi bất tử và phải gánh vác sứ mệnh giữ cân bằng cho 9 cõi.”

“Cậu… tôi muốn nói rằng cậu đang nói dối, nhưng từ những gì cậu thể hiện ban nãy… không thể nào tôi không tin được.”

“Tôi đã kể hết mọi thứ tôi biết cho bà rồi, tôi cầu xin bà hãy thả tôi ra, tôi không có ý thù địch gì cả… tôi chỉ muốn về thăm bố mẹ thôi.”

“...Cậu hiện tại là bao nhiêu tuổi.”

“13 tuổi.”

“Trời đất…”

Thông tin ập đến toàn tin sốc, bà lão ôm mặt tỏ rõ sự khó chịu, bà lão đã thất bại trong việc ngăn chặn nghi lễ đã vậy còn gián tiếp phá hủy một thị trấn đã thế còn hăm dọa 1 đứa trẻ còn chưa đến tuổi vị thành niên. Nhưng ít nhất, bà biết bà còn điều phải làm, bà vẫn có thể sửa sai, bà quyết định sẽ giúp thằng bé, nó sẽ không xoa dịu nỗi đau cho nó nhưng ít nhất, bà phải bảo vệ nó, thay cho bố mẹ đã khuất, thằng bé nói chuyện cứng cáp hơn so với lứa tuổi, chứng minh cho việc cha mẹ nó dạy dỗ rất tốt.

“Ta sẽ đi cùng nhóc.”

“Tôi sẽ không chạy trốn.”

“Nhóc muốn cũng không thể chạy được đâu, tuy sở hữu thứ sức mạnh to lớn như thế nhưng nhóc bây giờ vẫn không thể đánh bại được ta đâu.”

“Vậy tại sao chứ.”

“Nhóc không biết sao, rằng ma thú sẽ xuất hiện hàng loạt nơi đầy máu me như vậy, ta sẽ bảo vệ nhóc.”

“Ban nãy bà còn nói tôi nói dối cơ mà.”

“Quên hết mọi thứ ban nãy đi, ta xin lỗi, ta đã sai rồi… ta chính là người gián tiếp đem cái chết đến thị trấn đó.”

“Vậy bà là người làm nghi lễ đó ư.”

“Không, vốn dĩ ta đến để ngăn chặn nó, nhưng ta đã đến muộn, và thảm kịch đã diễn ra, nhóc là người ngoài cuộc không hề liên quan đến chuyện này… ta giờ chỉ muốn cầu xin sự tha thứ của nhóc mà thôi..”

“Bà.. là người tốt.”

“Sao nhóc lại nói vậy.”

“Bà đến ngăn chặn nghi lễ nhưng đã thất bại nhưng đó đâu phải điều bà mong muốn,có lẽ do số phận của chúng tôi là phải chết.”

“Số phận…”

“Bà không cần phải làm như vậy đâu, vì suy cho cùng bà cũng đã cứu tôi khỏi đó, biết đâu nếu không có bà thì tôi sẽ chết ở đó thay vì ở đây nói chuyện cùng bà”

“ Vậy nhóc cho ta theo cùng đi, ta cầu xin nhóc cho ta đi cùng.”

“Hể..”

“Ta đã thất bại trong việc bảo vệ mọi người trong thị trấn, nhưng ít nhất ta đã cứu được ngươi, nếu ngươi bị sao, ta chết ta cũng sẽ không thể siêu thoát nổi. Với cả, thứ sức mạnh đó, nhóc sẽ cần một người đủ hiểu biết để sử dụng nó, Viêm Thần nói nhóc mang một sứ mệnh đó, vậy trước khi nhóc tự bước đi trên hành trình của mình, ta sẽ dạy cho nhóc toàn bộ kiến thức mà ta biết.”

Bà lão tiến đến gần Worth.

“Ta tên là Elizabeth, nhóc có thể gọi ta là Eliz.”

“Bà Eliz.. cháu cảm ơn.” Worth tính cúi đầu thì Elizabeth đỡ lại.

“Chưa được, ta vẫn chưa xứng đáng lời cảm ơn của nhóc, có thể là sau này nhưng không phải bây giờ.”

“Vậy… bà Eliz, mong từ giờ bà chiếu cố.”

“Được thôi nhóc con, ta sẽ nghiêm khắc đó.”

“Bố mẹ cháu trước đây cũng vậy mà.”

“Đó là muốn tốt cho mình mà thôi.”

2 người đi ra khỏi hang, cách xa thị trấn khoảng 10km, đi bộ ra đấy mất khoảng 30 phút, thị trấn bây giờ không thể nào nhận ra được nữa, giờ chỉ là một bãi đất đen ngòm mùi xác thịt. Đi theo cảm tính của Worth, xuyên suốt dọc đường những con ma thú liên tục tấn công nhưng Elizabeth chỉ đơn giản là quét sạch hết chúng.

“Đến rồi.” Worth chỉ tay về một bãi đất.”

“Có vẻ ngược, qua nhóc nằm ở đối diện cơ.”

“Ơ vậy sao… con xin lỗi bố, mẹ huhu.”

Tiến đến đó, Worth bắt đầu công việc, cậu dùng một hòn đá nhọn cạo hết bề mặt cháy trên đất, 2 ô đã xong, câu tiếp tục đi xung quanh nhấc 2 phiến đá chữ nhật về dùng hòn đá ban nãy khắc tên bố mẹ cậu lên, Elizabeth tìm một vài bông hoa dùng để trang trí lên mộ.

“Đã hoàn thành, con xin lỗi, con tạm thời chỉ dựng cho bố mẹ được bia mộ như này thôi.”

Worth quỳ xuống, ánh mắt cậu bắt đầu đỏ ửng lên, khóc cũng được thôi, nhưng cậu biết dù cậu làm gì chăng nữa bố mẹ cậu không thể quay lại với cậu được nữa.

“Con xin lỗi, vì đã không chúc ngủ ngon bố mẹ lần cuối, mẹ ạ, con đã đánh răng trước khi đi ngủ như lời mẹ dặn… bố à, quyển sách bố mua nó dở tệ, chẳng hay chút nào cả…”

Worth nín chặt môi, ngăn tiếng nấc thoát ra từ cổ họng nhưng không thể, Eliz đưa tay lên vai cậu, cậu chạm vào đôi tay đấy từ từ đứng dậy.

“Thưa bố mẹ, không biết lần tiếp theo trong tương lai con quay lại là khi nào nữa… con được Viêm Thần giao cho một sứ mệnh, một công việc bây giờ chỉ mình con làm được. Mong bố mẹ sẽ phù hộ con từ trên cao… Con yêu bố mẹ nhiều lắm. Con đi đây!”

Quay lưng đi mà không hề ngoái lại, Worth cùng Elizabeth bước vào cuộc hành trình dài phía trước.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...