Echoes of a Mortal God/Chapter 2: Chapter 2:
20px

“Bà Eliz, bà có thể hướng dẫn con cách bà điều khiển nước không.”

“Ý nhóc là sao, riêng ngọn lửa nhóc dùng đã đủ càn quét nguyên một vùng đất rồi sao phải học thêm cái của ta?.”

“Con muốn học cách kiểm soát tốt hơn, nghe nói điều khiển nước cần phải thật khéo léo, biết đâu con áp dụng được gì đó cho sức mạnh này.”

“Hừm, nếu đó là điều nhóc muốn, ta cũng không muốn phải trông chừng nhóc như mấy hôm trước, nó thực sự tốn công ta.”

“Con xin lỗi bà rất nhiều.”

Chúng tôi đang cắm trại ở gần ven sông, hôm nay là buổi đầu tiên bà Eliz bắt đầu hướng dẫn tôi cách điều khiển ma lực trong cơ thể.

“Nghe này Worth, ma lực bản chất là năng lượng chi phối tất cả các ma thuật, giống như con điều hòa khí thở của mình, mỗi lần hít vào là nạp, thở ra là giải phóng, để con có thể kiểm soát được cái thứ ma lực đó, con phải giữ bình tĩnh, bởi vì lượng ma lực lớn như vậy rất khó có thể kiểm soát được, huống chi trước đây con chưa từng làm quen với bất kì loại ma thuật nào.”

“Vậy nghĩa là con chỉ cần giữ bình tĩnh con sẽ kiểm soát được sao.”

“Nói thì dễ hơn làm, con cứ kiểm chứng đi.”

Worth đi đến vị trí mà bà Eliz đã chuẩn bị sẵn, nơi này đã được yểm một loại ma pháp gì đó, có lẽ lo sợ rằng tôi sẽ bị mất kiểm soát, tôi bắt đầu tập trung, tôi muốn làm cái đơn giản trước như triệu hồi 1 quả cầu lửa, tôi bắt đầu hít vào rồi tưởng tượng, một quả cầu ngoại cỡ đã xuất hiện đằng sau tôi nhưng việc duy trì nó khó hơn tưởng tượng, tôi lỡ nhịp để rồi nó bắt đầu nổ tung, tôi nằm xuống đất bịt 2 tai lại bà Eliz tiến đến vỗ vai tôi kéo dậy.

“Nhóc, làm tốt đấy, tiếp tục luyện tập đi.”

“Hả, nhưng con đã để nó nổ, bà có bị dính không vậy.”

“Đừng lo cho ta, với chỉ cái thứ đó không xi nhê gì đâu, nó cùng lắm sẽ dọa được đàn sói hoang tiếp cận nhóc.”

Chúng tôi tiếp tục lặp lại cho đến tối rồi lặp đi lặp lại những ngày kế tiếp. Xuyên suốt mấy ngày tiếp theo, tôi liên tục bị lượng ma lực dày đặc áp đảo khiến cho cơ thể mất kiểm soát, bà Eliz đã luôn tát tôi bằng các đợt nước để tôi tỉnh lại.

“Ta thắc mắc chút, rằng nhóc có thể triệu hồi gì không, Viêm Thần không nhắc gì đến vũ khí của ngài hay sao.”

“Ông ta không nhắc gì đến triệu hồi cả.”

“Nhóc có đọc sách liên quan đến Viêm Thần bao giờ không.”

“Con có, đúng là Viêm Vương sử dụng một thanh giáo trong trận chiến với 10 vạn yêu hồn.”

“Đúng thế, vậy nhóc thử xem có triệu hồi được cây giáo đó không.”

“Hả… con sẽ thử.”

Worth hủy phép lửa đang tập luyện, cậu tiếp tục tập trung, cố nhớ lại lúc khi cậu đọc quyển sách đấy, từng chi tiết viết về cảnh tượng được viết trong sách, bỗng nhiên xung quanh cậu gió bắt đầu giật tít, bà Eliz vội vàng chạy tới chỗ cậu, kéo cậu thẳng xuống nước, bao bọc cả hai trong một bong bóng nước khổng lồ chìm xuống dưới đáy sông, tôi nhìn lên bầu trời, y hệt như lúc ở thị trấn, có một thứ gì đó đang phóng thẳng ngay vị trí tôi ban nãy, nó bắt đầu nghiền nát mặt đất và cây cối xung quanh, chúng tôi chịu một chút chấn động từ nó nhưng vài phút sau đó mọi thứ lại yên tĩnh trở lại. Bà Eliz đưa tôi lên bờ rồi trước mặt chúng tôi, đó là một cục đá đang tỏa ra một hào quang thần thánh gì đó, bà Eliz ra hiệu cho tôi tiến lên kiểm tra, tôi cầm nó lên, nó bắt đầu phát sáng, có cơn gió thổi ngang qua tai tôi thì thầm gì đó.

“Bà ơi, có vẻ như nó muốn con đặt tên cho nó.” Tôi quay lại nói.

“Cứ làm theo đi” Bà Eliz gật đầu.

“Ta gọi ngươi là Viêm Dạ”

Nó tỏa ánh sáng sau đó tắt lịm, biến thành một thanh kiếm, cầm trên tay, tôi cảm thấy một năng lượng mạnh mẽ phát ra từ nó, khi tôi thử truyền lại ma lực vào thanh kiếm, một lượng ma lực cực lớn bị theo cánh tay tống thẳng vào cơ thể tôi, do quá bất ngờ nên lỡ đà, thanh kiếm bay lên không trung rồi phi thẳng ngay xuống nơi tôi ngã, bà Eliz lập tức dùng ma thuật kéo thanh kiếm làm trật hướng nhưng thanh kiếm chỉ đơn giản xuyên thủng qua ma thuật của bà và tiếp tục hướng về phía tôi.”

“AAAAAAAAAA, BIẾN MẤT ĐI”

Thanh kiếm biến mất trước khi nó đâm thẳng vào bụng Worth, người lúc này đang co rúm lại, bà Eliz tiến đến kéo Worth dậy”

“Nhóc, có sao không.”

“Dạ.. đáng sợ lắm ạ.”

“Cây kiếm biến mất khi nhóc hét lên.., nhóc thử triệu hồi lại xem.”

“Thôi lỡ nó đâm con thì sao.”

“Tin ta đi, lần này ta sẽ nghiêm túc.”

“Bà chắc không chứ.”

“Làm ngay không tối nay đừng có hòng được ngủ yên.”

“Ư..”

Worth lại tiến ra vị trí chỉ định của bà Eliz, lần nữa, cậu tập trung, thanh kiếm xuất hiện ngay trong tay Worth, cậu lập tức truyền ma lực vào trong thanh kiếm như ban nãy, dấu ấn bên tay trái của cậu phát sáng đồng thời thanh kiếm cũng phản ứng theo, Worth cảm thấy gì đó, lập tức quét thẳng một đường ngang, một tia lửa ngang qua, mọi thứ xung quanh nổ tung làm mọi thứ chìm trong hơi nước.

“Khụ khụ… bà Eliz, bà vẫn ổn chứ.” Worth hét lên trong khi cố gắng lết dưới nền đất. 

Một cơn gió tạt qua Worth thổi bay hết đống sương mù dày đặc.

“Rất tốt, không hổ danh là Viêm Thần.” Bà Eliz cười đắc chí.

“Bà không sao chứ.”

“Ta đã nói đừng có lo cho ta, nhóc cứ tốc độ phát triển này thì nhanh chóng sẽ làm chủ được sức mạnh này mà thôi.”

“Haha, tuyệt thật chứ.”

Những ngày tiếp theo Worth và Eliz tiếp tục thử lại nhiều lần hơn nữa, họ phát hiện ra rằng, thứ vũ khí Viêm Vương sử dụng không phải đơn thuần là một ngọn giáo bình thường, nó là một vũ khí có khả năng “vạn hóa” theo ý trí của người sử dụng và có tính chất ma lực cường hóa, không khác gì hổ mọc thêm cánh, kết hợp với thể chất của một vị thần kết hợp cùng với thứ vũ khí trong khoảng thời gian ngắn một số chiêu thức kết hợp đã được ra đời với sức công phá cực lớn.

“Tuyệt thật, giờ con nghĩ con có thể dùng được thanh kiếm này bình thường rồi.”

“Nhớ luôn giữ bình tĩnh, tuy vũ khí đó giúp đầu ra ma lực con mạnh hơn nhưng cùng lúc cũng có thể phản vệ nếu con đẩy nó quá giới hạn, nên nhớ, dùng vừa đủ đừng quá giới hạn, ta sợ con sẽ làm tổn thương đến xung quanh đó.”

“Con hiểu mà, con sẽ chú ý.”

“Được rồi đến giai đoạn cuối cùng nào.

“Hả, còn giai đoạn nữa sao.”

“Nhóc đã kiểm soát được ma lực, tiếp theo sẽ là cách chiến đấu, từ bây giờ, nhóc sẽ đánh tay không với ta, sau đó là sử dụng vũ khí, cuối cùng là kết hợp cả 2.”

“Con vẫn chưa kiểm soát tốt lắm, con sợ sẽ làm tổn thương bà.”

“Vậy thì lo mà học thêm đi nếu không muốn gây thù với ta, với cả nhóc con nghĩ có thể chạm vào ta với chỉ chút đó sức mạnh sao.”

“Chút đó sức mạnh… bà bà tự tin đến vậy sao.”

“Nhóc con từ giờ ta sẽ cho ngươi nếu trải cảm giác địa ngục là như thế nào.”

Mấy tuần sau, có thể là đến năm, Worth đã mất đi khái niệm thời gian, một ngày của cậu bắt đầu bằng một đợt sóng thẳng vào nơi cậu đang ngủ, tập đối kháng với bà Eliz cho tới tối, nói thẳng ra là bị đấm cho sưng cả người đến tối rồi lặp đi lặp lại ngày kế tiếp. Trong khoảng thời gian đó, Worth nhận ra 1 điều rằng nếu ngày hôm đó Eliz mà ra tay, có lẽ cậu đã không còn ở đây, lượng ma lực của Eliz điên rồ như một con thú dữ, cậu thậm chí bị phản ngược lại ma thuật của chính mình do chênh lệch trình độ. Ngoài ma lực ra, khả năng đối kháng của bà lại còn ở một tầm cao khác, cú đấm của bà không giống một bà lão tí nào, để mà miêu tả như một cục đá bay với tốc độ cao vào thẳng người, tôi bị đập không thương tiếc, ngất đi khoảng 1 lúc bà lại hồi phục rồi bắt đầu lại.

Nhưng mà trong lúc ăn đòn tôi cũng phát triển các kỹ năng tôi lên một tầng cao mới. Tôi hiện tại đã sáng tạo ra chiêu trò với thanh kiếm, tôi giờ có thể triệu hồi được vũ khí bất cứ khi nào tôi muốn cứ như phản xạ, điều đó khiến cho đòn đánh có tôi luôn bất ngờ yếu tố bất ngờ, ma thuật hiện tại của tôi có thể nói là đang ngang bằng với bà Eliz khi tôi không còn bị phản ngược lại nữa, tốc độ ra đòn của tôi cũng nhanh hơn đồng thời phản xạ đang dần còn hơn cả chính bà Eliz. Những ngày tháng ăn đòn của tôi đã và đang đi đến hồi kết, cho đến vào một buổi sáng.

“Worth, dậy đi.”

“Ư, hỏa quyển” Worth dơ tay lên tạo một tấm màn từ lửa ý đồ chặn lại cú tạt nước.

“Không, hôm nay là ngày nghỉ, mau theo ta.”

“Dạ… vâng bà.”

Worth bật dậy cậu vươn người một cái, có gì đó khá kỳ lạ ở bà Eliz hôm nay, đi ra ven sông rửa mặt, biến dòng nước thành các mũi kim để vệ sinh từng kẽ răng. Sau đó Worth quay lại chỗ bà Eliz, người hiện tại đang đứng ở nơi Worth dùng để tập ma thuật.

“Worth.. ta công nhận, giờ con đã đủ cứng cáp để có thể tự bước đi trên hành trình này rồi đó.”

“Dạ… không uổng công bà dạy dỗ con chứ ạ.”

“Ta rất hài lòng, và hối tiếc.”

“...Là sao ạ?.”

“Ta không còn nhiều thời gian nữa…”

“Hả… bà sẽ chết ư.” Worth ngắt lời Eliz

“Nhóc con để ta nói nốt.” Eliz gõ vào đầu Worth.

“Ay da, vậy có chuyện gì chứ, bà hôm nay khác hẳn so với mọi hôm.” Worth vừa nói vừa xoa cái đầu đang dần nóng lên của mình.

“Ta còn có nghĩa vụ ở nơi khác… hôm nay ta sẽ rời đi, nhóc sẽ phải tự bước đi thôi.”

“Vậy thì con sẽ đi cùng bà, đâu có vấn đề gì chứ.”

“Không, Worth, con nhớ rằng con có một sứ mệnh phải thực hiện chứ.”

“Có chứ, con sẽ tìm những tên đó đập cho một trận để cân bằng lại thế giới, chẳng nhẽ, bà không định theo con ư.”

“Không đâu Worth, ta không thể theo con được.”

“TẠI SAO CHỨ!” Worth gào lên.

“Con làm phật ý bà sao, bà hãy nói cho con, con sẽ sửa nó ngay lập tức….” Worth tiến đến cầm tay Eliz.

“Worth, ta chưa từng nói với con, về thân phận của ta đúng chứ.” 

“Vì bà có bao giờ kể cho con đâu chứ.”

“Ta vốn là một tu sĩ ở Thủy Tâm Kính Tự, từng là người giữ Thủy Tâm Lệ Ngọc.”

“Thứ đó.. thật sự có thật sao.”

“Đúng vậy, nó là một tạo vật của thần và trên thế giới này sẽ có vô số những tạo vật như vậy nữa.”

“Điều này… liên quan gì chứ.”

“Ta là người bảo vệ, được phái đi để phá hủy cái nghi lễ đó nhưng vì mặc cảm tội lỗi với con ta quyết định trì hoãn việc quay trở về để giúp con.”

“...” 

“Bây giờ ta phải quay trở về còn con sẽ phải tiếp tục hành trình phía trước.”

“Vậy bao lâu nay… bà thương hại con ư.” Worth cúi gằm mặt xuống.

“Không… không bao giờ… con sẽ luôn mãi là đứa cháu bé bỏng của ta… điều này thực sự khó cho ta, nhưng bây giờ con đã đủ sẵn sàng để tự bước đi rồi.” Elizabeth kéo Worth lại ôm đầu cậu.

“Vậy con có thể gặp lại bà lần nữa chứ.”

“...Chắc chắn, trong tương lai, khi ta hoàn thành nghĩa vụ của mình, ta sẽ đi tìm con, lúc đó chúng ta sẽ ăn mừng cho sự vĩ đại của con..”

“Bà hứa chứ?”

“Thôi nào đừng bắt ta phải nói thế, theo phong tục của ta khi chia tay lời hứa có thể như một cái chết đeo bám cả 2 người đó.”

“Cái phong tục gì kì lạ thế chứ.”

“Ta cũng không rõ… ta sẽ nhớ cái cục lông này lắm đó.”

“Cảm ơn bà… vì thời gian qua.” Worth nghẹn lời.

“Đứa trẻ này, trông chẳng ra dáng một chút nào cả, đừng có đưa cái vẻ yếu đuối này ra trước tất cả mọi người, nghe rõ chưa.”

“Chỉ mình bà mới thấy được nó thôi.” Worth đưa 2 tay lên lau nước mắt.

“Con phải sống thật tốt, thật lâu, hãy tìm cho mình một người chân quý có thể tin tưởng bằng cả mạng sống mình, yêu thương họ, bảo vệ họ. Con sẽ làm được thôi. Viêm Thần tin tưởng giao cho con một sứ mệnh, còn ta giao cho con một việc ‘phải sống thật hạnh phúc con nhé’. “

Worth từ từ bỏ tay bà Eliz, 2 người nhìn nhau lần cuối trước khi bà Eliz quay lưng đi rồi từ từ tan vào làn sương sớm, còn lại đây một mình Worth,cậu quay lại hang động nhớ lại lúc được bà Eliz cứu lần đầu tiên, cười với bà khi cùng nhóm lửa, cậu quay lại chỗ cậu hay ngủ rồi nhìn sang chỗ bà hay ngủ, cậu bò sang đấy, co người lại. Mở mắt ra, ánh nắng bắt đầu chiếu vào bên trong hang động, Worth từ từ xoay người, đi về phía ánh sáng đấy, nhìn lên bầu trời xanh, cậu đã đưa ra quyết định. Cậu tìm một phiến đá rồi dùng kiếm khắc lên dòng chữ ‘Hỏa Linh Giới - Thiết Cảnh Tử Sa con sẽ đi tới đó.’ Đặt xuống giữa hang động, nó là ngôi nhà của bà và Worth suốt thời gian qua, lại một lần nữa phải chia tay, nhưng lần này có vẻ như cậu không còn giao động nữa. Quay lưng đi về đích đến tiếp theo, cậu đã sẵn sàng cho cuộc hành trình sắp tới của mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...