Echoes of a Mortal God/Chapter 3: Chapter 3:
20px

Hỏa Linh Giới – Vùng đất từng được cai trị bởi các chiến thần cổ, nay hoang tàn sau cuộc chiến giữa thần và người. Một vùng vùng đất từng nhuộm mất đất bằng máu qua các cuộc chiến diễn ra tại đây. Cảnh vật toàn màu đỏ sẫm, bầu trời luôn âm u như có cát bay lơ lửng trong không trung. Những cột kim loại rỉ sét khổng lồ cắm sâu xuống lòng đất – tàn tích từ thời "Binh khí Hóa Thần". Lửa cháy âm ỉ dưới lòng đất; ban đêm có thể nghe tiếng gào khóc của các chiến binh bị nguyền rủa. Kết hợp lại biến nơi đây thành 1 vùng đất chết theo nghĩa đen. 

Hành trang Worth hiện tại chỉ bao gồm một chiếc áo choàng toàn thân, Worth di chuyển qua những vùng đồng bằng, nơi này sinh ra hàng loạt các yêu hồn có lẽ từ những chiến binh đã tử trận, Worth liên tục càn quét chúng, hi vọng họ sẽ được siêu thoát khỏi cái nơi tuyệt vọng này. Cậu tiếp tục đi tiếp, đi mãi tới tối mịt, cứ nghĩ bản thân sẽ phải đào hào ngủ tạm cho tới khi cậu nhận thấy ở phía xa có cái chòi phía trước, quyết định nơi đây sẽ là chỗ dừng chân cho ngày tiếp theo, cậu chui vào bên trong chòi nghỉ ngơi, hiện tại thân thể cậu đang bị ám lấy mùi máu tanh khá khó chịu, hy vọng rằng sẽ tìm được 1 nơi có thể vệ sinh, nhớ lại hồi trước luyện tập, do bị bà Elizabeth đánh đập từ sáng đến tối, cả cơ thể của cậu lúc nào cũng bầm tìm từ đó khi nước dội vào nó rất đau, tắm rửa khó khăn nên Worth lười, cơ mà vì mùi mồ hôi cơ thể bà Worth còn dội mạnh hơn nữa nên từ đó chừa luôn tội ở bẩn, tự cười khẩy, cậu nằm cô đơn giữa ngôi chòi hoang vắng.

Sáng hôm sau bị đánh thức bởi tiếng gào rú của bọn yêu hồn, Worth triệu hồi thanh kiếm tính xông ra thì hòa lẫn bởi tiếng hú rợn người kia thì còn có 1 tiếng giống như con người. Mở cửa xông ra bên ngoài, phía trước có 1 lão già đang vung vung thanh kiếm, người dựa vào một con ngựa nằm ra đất, không chút chần chừ, Worth phi đến giải tán đám đông ngay lập tức, một đòn quạt ngang lập tức cắt đôi tất cả bọn chúng phát ra một tiếng nổ vang giòn. Quay lại chỗ ông già ban nãy, ông đang bịt tai cố chui rúc vào dưới bụng con ngựa.

“Này ông kia, không sao chứ” Worth vừa nói vừa tiến lại gần.

“A, tránh… tránh xa tôi ra…” Lão già hét toáng lên trên tay vung cây kiếm qua lại.

“Tôi sẽ không làm hại ông, tôi chỉ cần hỏi ông vài câu hỏi thôi.” Worth rút lại cây kiếm biến mất, vẻ mặt lão già hiện tại xen lẫn vẻ hoài nghi và sợ hãi.

“Ngươi, là một half-breed, tại sao lại cứu ta.”

“Ừm, từ vựng tôi không nhiều lắm nên không hiểu ý ông là vì, với lại cứu một người hơn xây 7 tòa tháp đúng chứ, với cả tôi cũng chỉ định hỏi ông vài câu hỏi nhận được tôi sẽ rời đi, không ai làm phiền ai được chứ.”

“Không… chậc… nếu đã vậy, cậu muốn hỏi gì.”

“Ở gần đây có khu dân cứ nào không, tôi đang dần cạn kiệt lương thực nên cần nơi để tiếp tế.”

“Ngươi không phải người từ vùng đất này sao?.”

“Không, tôi từ bên Ngọc Thủy Uyển tới đây, tôi là một nhà lữ hành.”

“Vậy thì hiểu rồi… trước hết thì cậu đỡ tôi dậy được không, chân tôi không được khỏe lắm.”

Worth đỡ lão già dậy tới một tảng đá phía trước ngồi tạm.

“Trước hết thì… cảm ơn vì đã cứu tôi, tôi rất cảm kích.”

“Không đâu, cũng may tôi đến kịp.”

“Cảm ơn cậu… ngôi làng mà cậu đang nói cũng chính là điểm đến tôi đang đi tới.. tôi là một thương nhân, trên đường tới đây gặp bọn yêu hồn tấn công, cứ tưởng đây là mồ chôn tôi rồi cơ chứ.”

Thương dân ngồi dậy đi tới cỗ xe đổ ban nãy, ông vơ vét các thứ có thể rồi nhét vào cái balo.

“Thật tốt quá rồi, cơ mà chia buồn với đống hàng hóa của ông.”

“Không sao, miễn tôi còn sống thì vẫn còn có thể buôn bán… đây một chiếc bánh mì cậu ăn tạm… mà cậu tên gì thế.”

Thương nhân ném cho Worth một ổ bánh mì

“Worth… chỉ là Worth.” Worth bắt lấy. 

“Không có họ sao.. liên quan đến phong tục hay người ta thường đặt tên con như vậy.”

“Tôi thường trường hợp đặc biệt hơn một chút.” Vẻ mặt Worth cười khổ.

“Nếu vậy thì tôi không hỏi gì thêm nữa… tên của tôi là Anu Reed, ngôi làng về phía này, đi theo tôi.”

Dọc đường đi đến ngôi làng, Worth vẫn liên tục chạm trán yêu hồn, vẫn kịch bản cũ cậu quét tan hết tất cả cho tới lúc phía trước là một cánh cổng lớn, bên ngoài có 2 người lính canh gác.

“Dừng lại, 2 người vui lòng xuất trình giấy tờ.” Người lính chỉ về phía Worth khi lại gần.

“Anh ta là vệ sĩ của tôi, chúng tôi vừa bị tai nạn do lũ yêu hồn tấn công.” Lão già lục trong balo lấy ra một tờ giấy đưa cho người lính.

“Ông thuê 1 half-breed mà vẫn gặp tai nạn sao.”

“Đó là sơ suất của tôi, với cả do số lượng quá đông anh ta rất khó có thể chọi lại với số lượng lớn như thế.”

“Vậy sao… số lượng ông nói tới là bao nhiêu.”

“Hơn 100 nếu mắt tôi không mờ.”

“Được thôi nếu đã vậy… để họ qua.” Người lính đưa lại giấy cho Worth rồi ra hiệu hai người đi vào trong.

“Chào mừng đến Tàn Dương” Anu nói với Worth.

Worth theo Anu bước vào Tàn Dương, thị trấn tị nạn nằm bên mép sa mạc. Trước mắt cậu là biển lều bạt trải dài, dựng tạm trên nền cát khô nứtkhói bếp nhè nhẹ vương trên đầu trẻ con hốc hác, đang trêu nhau bằng những cành cây khô; người già ngồi thành nhóm. Họ trông hốc hác, có vẻ như bị bỏ đói lâu ngày, nhà cửa dựng tạm bằng gỗ mục, vải rách, chằng chịt dây kéo, những chiếc giếng cạn, dòng suối khô máu. Trẻ con đang chơi đùa với những cành cây khô vì không có đồ chơi, người già ngồi đếm hạt giống như đếm thời gian còn lại của mình. Mái nhà duy nhất xây tường gạch lở loét, gỗ mục trên ngói lợp sơ sài, là nơi Anu dẫn Worth tới, Anu ra hiệu Worth hãy ở bên ngoài còn ông mở cửa tiến vào bên trong trước, vài phút sau ông đi ra tay cầm một tờ giấy đưa cho Worth.

“Đây, cậu cầm lấy, đây sẽ là nơi cậu sẽ nghỉ ngơi đêm nay, đi theo chỉ dẫn tới nơi đó chỉ có mái che, cậu có vẻ sẽ ấm thôi trong bộ lông đó, tôi sẽ tìm cậu vào ngày hôm sau.” 

Nói xong Anu tạm biệt cậu rồi đi chỗ khác, Worth gật đầu đáp lại, quay người đi theo chỉ dẫn, cậu đến một nơi trông khá giống như một căn chuồng dành cho ngựa, có lẽ như half-breed như cậu sẽ phải ở đây, bên trong thật ra cũng không tệ lắm, nó đủ rộng rãi để cậu có thể xoay người khi ngủ được lót rơm ở dưới nền đất, trong phút chốc Worth muốn chửi ông Anu nhưng có lẽ cậu đã nhầm, nơi này còn ấm cúng hơn cả mấy mái bạt ngoài kia,đến hoàng hôn, Worth thấy người dân đốt một bó hương cho người chết “không thể chôn” – bởi linh hồn vẫn còn lảng vảng quanh đây. Không khí ở đây cũng khác thường, Luôn có một luồng hơi lạnh rất lạ tràn từ hướng Tây, khiến mặt trời dù có mọc vẫn chẳng đủ ấm. Đến đêm, Worth nghe thấy những tiếng rên xiết mơ hồ giữa đêm – có thể nói là tiếng linh hồn gào khóc, có người nói là âm thanh của “đội quân không hồn” đang hành quân, cậu im lặng dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, cậu tỉnh dậy lúc mặt trời mọc, có vẻ như khoảng một lúc nữa ông Anu mới đến, cậu nhớ lại những bài tập hồi trước còn ở cùng bà Eliz, cậu khởi động buổi sáng cho tới khi mặt trời lên đến đỉnh. Lúc cậu đang thiền, có tiếng người gọi cậu.

“Worth, cậu đang làm gì thế.” Anu vừa nói trong khi đi tới.

“Chào buổi sáng Anu, tôi cũng vừa khởi động chút thôi.” Worth đứng dậy về phía Anu.

“Đêm qua cậu có ngủ không thế, tôi thấy có người nói rằng có một con sư tử đang ngủ đi lại.

“Tôi có, qua tôi tìm chỗ đi vệ sinh mà thôi, tôi không cố ý hù dọa mấy người.”

“Tôi còn tưởng cậu đi săn cả đêm qua cơ.”

“...Tôi là một bán nhân mà đâu phải một con thú thực sự đâu chứ.”

“Phải rồi ha… được rồi, để xin lỗi, tôi bao cậu bữa sáng ngày hôm nay nhé.

“Tuyệt vời, tôi bắt đầu đói bụng rồi.”

Worth cùng Anu đi tới một khu đông đúc, nó có 3 nhà chính có vẻ như là nơi cung cấp thực phẩm chính ở đây, bước vào cửa hàng, tôi và Anu chọn 1 chỗ trong cửa hàng rồi Anu đi vào gọi đồ. Trong lúc quan sát xung quanh, có một nhóm khoảng năm người tiến đến, một người chủ động va thẳng vào người Worth rồi nằm ra hò hét giữa quán.

“Tên bán nhân chết tiệt, ngươi động vào ai đó.” Một tên khác tiến nhanh tới đúng trước mặt Worth.

“Cậu ta va vào tôi, đâu phải lỗi tôi chứ.” Worth quay mặt lại với tên đang đứng trước mặt cậu. Chiều cao của những tên này đều chỉ chỉ ngang tầm ngực của cậu.

“Còn lên mặt ta, tên bán nhân bẩn thỉu ăn bám chuồng ngựa kia như ngươi?.”

“Này tôi chỉ muốn một ăn một bữa sáng, xong tôi sẽ rời đi được chứ, còn cậu ta đâm vào tôi xong tự ngã… ý gì đây?.”

“Tên khốn…” một tên dơ nắm đấm thẳng về phía Worth

Tên cao nhất xăm trổ gầm gừ, đấm thẳng vào vai Worth. Cậu né, trượt chân, rồi nhanh như gió quật thẳng nắm đấm vào mũi hắn. Kẻ kia gục xuống, các đồng bọn lao tới. Worth chỉ kịp triệu hồi Viêm Dạ, dứt khoát chặn cú vung gậy tiếp theo, khiến gậy bật ra rồi vỡ tan, có mấy tên đang đứng đằng sau, hốt hoảng chạy đến kéo lết cơ thể bọn chúng ra ngoài.

“Mấy người kia dừng lại ngay, muốn đánh nhau thì ra ngoài mà đánh.”

Có vẻ như ông chủ đang chạy tới, một người đàn ông lực lưỡng tiến đến lại gần chỗ tôi.

“Chết tiệt… cậu bán nhân, cậu động phải một hố phân rồi đó.”

“Ý ông là sao.”

Tay ông chỉ về phía một tên đang nằm bất tỉnh.

“Người đó.. là người ở bên Phú An.. anh ta là con của một nhà có quyền bên đấy… kể cả cậu là người bị gây sự trước, nhưng vì quán ăn của tôi hiện tại đang là trụ cột của cả cái thị trấn này, mong cậu hãy đi xin lỗi dùm tôi, được chứ.”

“Nó đâu phải là lỗi của tôi?.”

“Tôi đã nói rồi, cậu không còn lựa chọn nào khác đâu, sai lầm của cậu là từ khi bước chân vào vùng đất này, còn nếu cậu định từ chối thì tôi không còn lựa chọn nào khác…”.

Có những người khác bắt đầu đến gần chỗ chủ quán, có người tay chân hốc hác tay đang cầm một chiếc chai thủy tinh chân còn đang run bần bật, có cả phụ nữ tay cầm chiếc chổi lông giữ chặt trong lòng bàn tay, họ đều tỏ thái độ thù địch đến Worth.. trông họ như vậy Worth không nỡ lòng nào ra tay, cậu dơ 2 tay lên trời.

“Được thôi… tôi sẽ đi xin lỗi người ta.”

Không khí căng thẳng tan nhanh. Một cụ bà run run thắp nén nhang:

— Chúa ơi, oan ức quá!

“Cảm ơn cậu nhiều, có lẽ bằng này chúng tôi cũng không thể nào cản được cậu nếu cậu muốn.”

“Tôi không phải là thằng khốn nạn như tên nằm đất kia… thế, tên tôi cần xin lỗi ở đâu?.”

“Cách thị trấn Tàn Dương khoảng nửa ngày đi bộ, nằm gần biên giới của vùng bị nguyền, ở đó cậu sẽ thấy vô số phù hiệu của Harez.”

“Harez?.. đó là ai thế.”

“Đó là một vị thần ở nơi đây, ông ta… cậu đến đó rồi sẽ biết.” Ông chủ đi đến vỗ vào vai Worth rồi quay lại trong quầy, đám đông bắt đầu giải tán, có một số ánh nhìn hướng vào anh với vẻ thương hại. Worth bước ra khỏi quán ăn lúc sáng, hỏi một số người dân về địa điểm, anh được chỉ về hướng tới nơi đó. Anh bước ra khỏi cổng thành, hướng về phía Phú An thì có tiếng người quen thuộc gọi anh.

“Worth, chờ đã.” Anu hớt hải chạy đến chỗ Worth, có vẻ như ông vừa chạy một mạch tới đây.

“Anu, ông vẫn ổn.”

“Tôi… cậu cần phải biết điều này.” Anu vừa nói vừa thở hồng hộc.

“Có gì tôi nên biết sao.”

“Trước hết tôi xin lỗi vì đã không giúp cậu ở quán… tôi.. không muốn bản thân liên lụy.”

“Tôi có thể hiểu được lí do phần nào… ông có một người thân ở đây sao?”

“... sao cậu lại biết?.”

“Qua lúc ông đưa tôi tờ giấy, tôi thấy ông vội vàng đi tới quán ăn ban nãy.. có vẻ như con gái của ông là người phục vụ nhỉ.”

“Không.. đó là cháu gái của tôi.. bố mẹ của chúng đã bị người bên Phú An sát hại, tôi thay mặt họ chăm sóc cho con bé.”

“Điều đó… tôi xin chia buồn với gia đình.”

“Không sao đâu chuyện cũng đã lâu rồi… trước khi cậu đi hãy đọc tờ giấy này.”

Anu đưa cho Worth một tờ giấy, khi anh chạm vào tờ giấy này được làm một cách rất tinh xảo, chữ viết trên đó là loại mực mà giáo viên Worth hồi trước hay sử dụng, nói cách khác là rất đắt tiền. Nội dung nói về việc tuyên bố vùng đất này được hợp nhất do một người cai quản.

“Có vẻ như đây là bản tuyên ngôn của ai đây.”

“Cậu đã nghe tới Harez rồi đúng chứ, trước đây ngài ấy không phải như bây giờ, là một trong những chỉ huy xuất sắc nhất, một mình ngài thống nhất cả cõi Hỏa Linh, chiến công của ngài là thứ muôn đời người dân ở đây trong đó có tôi không bao giờ quên, nhưng mọi chuyện bắt đầu khác đi từ khi ngôi mộ đó được khai quật.”

Anu nuốt nước bọt rồi nói tiếp.

“Ngôi mộ vạn xác, nơi đó là lò thiêu của các chiến binh bất tử phản kháng chính nghĩa, ngài ấy đã dẫn đầu mọi người vào nơi đó để khai quật. Từ khi đó, Harez không còn là chính mình nữa, ông ta để bản ngã mình chiếm lấy.“

“...”

“Tôi đã cố gắng nói điều đó với Harez, nhưng vì người dân đang thực sự thiếu thốn biết rõ vào một tàn tích như vậy là nguy hiểm nhưng ngài vẫn quyết định đi vào…”

“Ông từng là người thân cận của Harez sao.”

“Tôi là một thủ thư dưới trướng Harez.”

“Vậy.. cái người tôi sắp đi nói chuyện cùng có phải Harez không?.”

“Không.. tên trong quan ban nãy chỉ là một tên Trưởng tộc ở đó… nhưng nếu cậu có chạm trán Harez, xin nhớ rằng… ngài ấy trước đây từng là một người tốt… nếu có thể… tôi tin rằng cậu rất đặc biệt, cái thanh kiếm ban nãy không phải là một vũ khí bình thường đúng chứ, đó là một thần kiếm đúng chứ… với cả khi cậu vung cây kiếm đó kèm theo một ngọn lửa đấy… tôi là một người nghiên cứu về lịch sử trước đây… đó không phải là thứ bình thường một sinh vật có thể sử dụng đến trình độ như thế. Với cả hình xăm ở bên trái cậu đó là Hỏa Lân Ấn… ngài là thần linh đúng chứ.”

“... tại sao ông biết đến Hỏa Lân Ấn?.”

“Tôi phải nói ra, vậy chính xác rồi đúng chứ… thần linh ơi, ngài cuối cùng cũng đã hạ phàm xuống cứu rỗi cái thế giới này…”

Anu lập tức hành lễ với Worth.

“Anu.. chờ đã”

“Có lẽ Harez đã động tới một nơi được thần linh bảo vệ và ngài ấy đã làm nổi giận ngài, tôi cho rằng điều đó xứng đáng tội chết.. nhưng mà cầu xin ngài, hãy rủ lòng từ bi với Harez, ông ta đều là vì người dân ở đây nên mới làm liều, ông ta từng có một trái tim nhân hậu một lòng hướng tới những người của vùng đất, nếu có điều gì có thể giúp giảm án của Harez, tôi xin được chịu thay.”

“Anu… tôi không phải là thần.”

“CHẮC CHẮN LÀ NGÀI ĐÃ HẠ PHÀM, XIN NGÀI… NẾU TÔI PHẢI CHẾT, XIN HÃY ĐỂ TÔI CHẾT DƯỚI TAY CỦA NGÀI.” Anu van xin thảm thiết.

Worth tiến đến quỳ xuống kéo Anu dậy.

“Tôi từng là một con người, tôi bị nguyền rủa và trở lại thế giới với thân xác mới này, nơi tôi sinh sống đã bị tàn phá chỉ riêng tôi sống sót.. tôi được một người thầy hết lòng giúp đỡ chỉ cho tôi một con đường mới để tôi sống tiếp.”

Worth đứng dậy kéo theo Anu.

“Ông đã sai lầm khi để Harez đi vào đấy, bây giờ ông đang hối hận.. nếu việc tôi sắp làm tới đây có thể giúp ông nhẹ nhõm đi phần nào, được thôi tôi sẽ chấp nhận.”

“Ngài Worth.”

“Không, đừng có mà gọi tôi như vậy, tôi chỉ tình cờ cứu giúp ông trong khi vừa gây cho ông thêm phiền phức thôi.”

“Cảm ơn ngài… hức hức.. đội ơn ngài rất nhiều.” 

Worth chào tạm biệt Anu, đi theo chỉ dẫn của chủ quán tiến về Phú An. Xuyên suốt dọc đường đi, Worth tự hỏi về bản thân về sứ mệnh của mình, cậu có thể đoán ra được tên mình sẽ phải chiến đấu phía trước nhưng bên cạnh việc cậu tiêu diệt mối lo thì liệu còn cách nào khác có thể làm, bà không ở đây, cậu không thể hỏi một người lạ, Worth nghi ngờ về quyết định bản thân. 

Ngôi làng nằm phía Tây thị trấn Tàn Dương. Trái ngược với khung cảnh nghèo đói nơi tị nạn, Phú An là một ốc đảo no đủ giữa biển khổ: tường đá được trát vữa cẩn thận, mái ngói đỏ rực dưới ánh mặt trời lờ mờ, người dân ăn mặc tử tế, mắt sáng ngời như thể chẳng cùng thế giới với những người bên kia suối. Ở phía trước cổng tương tự như bên Tàn Dương, đó chính là 2 tên ban nãy, mấy tên đó hoảng sợ, liền rung chuông báo động, hàng loạt quân lính kéo đến trước cổng thành bao vây lấy Worth.

“Bình tĩnh nào, tôi đến đây để nói chuyện.” Worth dơ tay lên.

“Tên đó chính là người đã đánh thiếu gia.”

“Tên đó rất nguy hiểm, mọi người chuẩn bị tấn công.”

“TẤT CẢ IM MỒM HẾT CHO TA.”

Một tên có vẻ như là chỉ huy, đi về phía Worth.

“Ngươi đã đến, tên phản thần.. dẫn hắn đi.. Tộc trưởng có đôi lời muốn nói với hắn.”

Worth được đưa đến một căn nhà lớn ở trung tâm làng — nơi ở của Trưởng tộc Ganhar, cha của kẻ đã gây chuyện sáng nay. Bước vào bên trong là một đại sảnh lớn hai bên là hàng loạt ghế ngồi được xếp ngay ngắn. Phía trước là bậc thang trên đỉnh giống như một cái ngai vàng, và có một người đang ngồi ở trên đó chính là Ganhar. Dưới mặt đất, ánh sáng lóe lên từ một ma trận kéo Worth khụy xuống. Ganhar tiếp Worth bằng ánh nhìn khinh miệt sau lớp áo choàng nhung đen viền bạc. 

“Nhà người mau xưng tên.”

“...Worth”.

“Một cái tên ngu xuẩn, ngươi là người từ vùng đất nào tới đây.”

“Ngọc Thủy Uyển.”

“Nơi đó chẳng phải bị hủy diệt rồi sao, một tên lưu lạc như người, không biết phải trái dám động đến bọn ta.”

“Con trai ngươi là người gây chuyện trước.”

“Còn dám nói dối ta, tên chủ quán đã nói với ta chính ngươi là người túm cổ con trai ta rồi đánh hắn đến bất tỉnh.”

Worth cũng không bất ngờ lắm, vốn dĩ ông ta đã nói như vậy. Việc cậu cần làm bây giờ tìm cách giảm tư thù với tên ngu ngốc này, có thể gặp mặt được Harez và về báo tin với Anu.

“Người đâu, trảm hắn ta.”

“Chờ chút đã, sao phải đi thẳng vào vấn đề như thế.”

“Hửm ngươi còn gì để trăn trối?.”

“Tôi cần phải gặp được Harez, hãy cho tôi gặp ông ta.”

“Láo toét, ngươi chính là một tên phản thần còn dám xưng tên ngài ấy ra, người đâu mau giết hắn đi.”

Mấy tên lính rút ra một con dao, có một ma lực đã được yểm vào tỏa ra một màu xanh rợi người. Không còn cách nào khác.

“Khai Vũ”. Viêm Dạ xuất hiện cắm thẳng xuống mặt sàn, mọi thứ xung quanh nổ tung khiến ngôi nhà sập xuống. Mọi thứ xung quanh bắt đầu bốc cháy, Worth đứng dậy, có những thân xác đã cháy đen, nhớ lại lời bà Eliz từng dặn ‘Kiểm soát ngọn lửa từ trong tâm của mình, nhẹ nhàng như dòng nước sau đó cắt đi nguồn sống của ngọn lửa. Hỏa Lân Ấn sáng lên rồi lịm xuống cũng như ngọn lửa xung quanh thưa dần. Có những tên đã cháy hơn nửa cơ thể đang thoi thóp, ở phía trước tên Ganhar, người lúc này đang đau đớn, những vết bỏng đang hằn rõ lên da hắn ta. Worth từ từ bước đến phía hắn. 

Hắn ta ngẩng đầu lên về phía Worth, nhìn anh với một ánh mắt chết người, có điều gì đó đang không ổn, linh tính Worth mách bảo rằng lùi lại, y như rằng, từ chiếc nhẫn bên tay phải của hắn sáng lên. Ganhar bật cười, vẫy tay một cái. Những kẻ đứng sau ông ta – làng binh của Phú An – đồng loạt rút dao. Nhưng không phải dao thường… những mũi kim loại ấy phát sáng bằng ma thuật máu, rồi họ tự đâm thẳng vào tim mình. Một làn sương đen bốc lên từ lồng ngực họ. Máu nhỏ giọt trên đất, rồi bốc hơi thành khói, quấn lấy thân thể những người đó. Trong nháy mắt, một đội quân bất tử mới hiện hình – làn da xám xịt, đôi mắt vô hồn, và vũ khí run lên từng nhịp, như một cơn ác mộng vừa thức tỉnh.

— Chào mừng cậu đến nghĩa địa còn sống, — Ganhar cười điên dại — những con người này... không còn là dân làng, mà là tín đồ của sự bất tử.

Cuộc chiến nổ ra giữa trung tâm Phú An. Worth tung mình giữa hàng chục chiến binh vô hồn, thanh Viêm Dạ cháy rực đỏ cam trong tay, cắt xuyên qua màn sương ma quái. Dưới mỗi nhát chém, là một ký ức dày vò hiện về từng người từng bị ép hiến dâng linh hồn cho sự "bảo vệ" của Harez, Worth đều cảm nhận tất cả, ý trí, cảm xúc của họ đều hiện rõ. Ganhar, tên đó đang lẩn đằng sau những chiến binh, ông ta liên tục bắn những làn sương thẳng về phía Worth, tất cả đều bị vô hiệu khi chạm vào lửa của Viêm Dạ.

Worth tung một đòn chém thẳng về phía Ganhar, ngọn lửa bùng lên phóng thẳng về phía ông ta, vài chiến binh đã lập tức nhảy ra phía trước chắn nhưng tất cả đều chịu chung số phận với Ganhar. Ông ta gục ngã, Worth phi  tới tung đòn kết liễu, bỗng nhiên bầu trời rung chuyển, Một luồng khí lạnh xuyên thấu mặt đất, không khí đặc quánh lại,từ trong làn sương, một bóng người khoác áo đen dài tới gót chân xuất hiện — Sứ giả của Harez.

— Ngươi... là đốm lửa cuối cùng còn phản kháng sao?

“Nói cái gì ta không hiểu, kệ đi, ngươi còn gì muốn gửi đến ta thì đến đây.”

Hai bên lao vào nhau như sấm sét. Khí lửa và hắc khí va chạm trên mái ngói, thổi tung từng viên gạch, từng bức tường. Mắt dân làng nhìn lên trời – vừa kinh sợ, vừa say mê. Từng đòn Viêm Dạ dáng vào vũ khí của tên sứ giả gây ra những vết thương sâu lên cơ thể của hắn, Worth đã học từ bà Eliz, giống như các đốm lửa tuy nhìn vô hại, nếu nó rơi lên bất kì vị trí nào nó sẽ càng ngày càng lan rộng cho đến khi thành một ngọn lửa lớn. Worth tăng tốc độ ra đòn, tay của hắn lộ rõ các vết bầm do sát thương lan, Worth kích hoạt nó, ngọn lửa đốt cháy 2 tay tên đó, Worth chỉ chờ có thế phi tới đá một đòn thẳng vào đầu hắn, hắn ngã gục xuống. Trong khoảnh khắc Worth cắm kiếm xuống cổ sứ giả, giọng nói như tiếng trống trận từ cõi âm vang lên khắp thôn làng.

“Dừng lại.”

Không cần ai giải thích, tất cả đều biết — Harez đã hiện thân.

Từ trong làn sương dày, một chiến binh khổng lồ khoác giáp cháy đen bước ra. Thanh Diệt Địa trên tay hắn cắm xuống đất khiến đất nứt thành từng vết rạn đỏ máu.

Hắn nhìn thẳng vào Worth — không giận dữ, không khinh miệt, mà chỉ như một người đã chờ đợi điều này rất lâu:

“Ngươi là một vị thần. Nhưng ngươi sẽ không thể cứu ai nếu cứ mãi khư khư giữ lấy công lý.”

“Cái gì thế…” Worth nói xong nhìn về phía Harez.

Trong một khoảnh khắc, toàn bộ dân làng Phú An quỳ xuống.

Ma pháp bùng nổ.

Một vòng tròn ánh sáng màu đỏ vẽ dưới chân từng người.

Linh hồn họ bị rút ra, hòa vào lưới trận.

Rồi toàn bộ dân làng biến thành những chiến binh bất tử mới, xếp thành từng hàng như tượng đá — và Worth, kẻ duy nhất còn mang hơi thở, bị vây giữa bầy xác sống ấy.

“Ta sẽ giữ ngươi ở đây. Để ngươi hiểu, bảo vệ nhân loại không đồng nghĩa với việc giết kẻ thù của họ... mà đôi khi là chính bản thân họ.”

Nói rồi Harez quay lưng, bước vào làn sương, biến mất.

Chỉ còn tiếng than thở của linh hồn dân làng — và lửa trong mắt Worth bừng lên như mặt trời trước khi lặn.

Quét sách ngôi làng, Worth ngồi bịch xuống vì thấm mệt, đây là trận tử chiến đầu tiên từ khi bắt đầu hành trình của cậu, nhìn ngôi làng khi cậu đến giờ chỉ con là một đống hoang tàn, những cái xác cháy đen không rõ nhân dạng.

“Chết tiệt..”

Worth nằm xuống mặt đất nhìn lên bầu trời, rằng ông Viêm Vương, việc làm của ông ta trước đây là như này sao. Cậu nhớ lại ban nãy, tên Ganhar, hắn có một chiếc nhẫn biến những kẻ khác thành các chiến binh chết chóc kia có lẽ do Harez đưa cho hắn, tên sứ giả đó đã gọi Worth là một ‘đốm lửa cuối cùng’, cậu không thực sự hiểu ý của hắn ta cho đến khi Harez tới, hắn biết về cậu là một vị thần, cơ mà thắc mắc rằng hắn có biết đến Worth trước đây hay không. Có lẽ vết thắt của Viêm Vương đã chiếm lấy hết bản tính con người của Worth.

“Trước mắt thì.. quay trở lại gặp Anu đã.”

Cậu ngồi dậy, đem theo cái thân xác mệt mỏi quay lại thị trấn Tàn Dương một lần nữa.

Mất khoảng gần một giờ đồng hồ cậu quay lại tới Tàn dương thì đã tối. Khung cảnh Tàn Dương khi Worth quay trở lại đã hoàn toàn thay đổi. Không còn không khí u ám im lìm như trước, mà thay vào đó là một cơn cuồng loạn kỳ lạ đang bao trùm. Tiếng trống thùng thình vọng ra từ trung tâm thị trấn – nơi tế đàn cổ nằm lặng lẽ hàng trăm năm qua. Dân làng tụ tập kín như biển người, hò reo như đang tham gia một lễ hội… nhưng cái mà họ đang ăn mừng, là một cái chết.

Worth chen vào giữa dòng người, ẩn mình dưới một chiếc áo choàng rách, ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt vàng của cậu. Trên cột tế đàn cao, Anu – người đàn ông cằn cỗi nhưng đầy lòng tốt ấy – bị treo lơ lửng, tóc bạc rối bời, quần áo rách tươm, máu loang ra từ những vết tra tấn. Dưới chân ông là đống củi tẩm dầu, sẵn sàng bốc cháy.

“Con người này đã bị nguyền rủa bởi một vị thần tà ác, thay mặt mọi người hôm nay, tôi, sẽ thanh tẩy thân xác ông ta, giải phóng khỏi ác quỷ.” Một tên gào to

Worth siết chặt tay. Cậu chuẩn bị tiến lên thì ánh mắt Anu bỗng bắt gặp cậu giữa đám đông. Không giận dữ, không tuyệt vọng – chỉ là một cái lắc đầu nhẹ, và một nụ cười đầy tha thứ. Cậu đứng yên, tim như bị siết lại. Tiếng gào khóc xé lòng vang lên từ phía sau – một cô gái trẻ lao đến, bị người dân giữ lại. Đó là con gái của Anu, đi cùng một chàng trai khác. Cô khóc đến mức mất giọng, đôi mắt sưng húp, lắp bắp nói gì đó không ai nghe thấy giữa tiếng hoan hô của dân chúng. Tai Worth dần dần không còn nghe rõ tiếng động xung quanh nữa, ngọn đuốc được châm lửa, ánh sáng đỏ phủ lên khuôn mặt Anu,ánh mắt cậu chỉ còn hình ảnh ông ấy, đang mỉm cười, không một chút giao động, ngọn lửa bùng nên nuốt chửng lấy ông. Worth quay đi — không thể chịu nổi khi nghe tiếng lửa bén vào gỗ, mùi tóc cháy thoảng qua, và tiếng gào thét cuối cùng bị lấn át bởi tiếng reo mừng rằng "tà thần đã bị thiêu sống."

“Một lũ ngu dốt.” Cậu nói một câu rồi đi về một góc bờ tường, ngồi sụp xuống ở đấy.

Sau khi kết thúc, Worth tìm đến cô gái sau khi đám đông tan. Hỏi những người xung quanh đây mọi người chỉ về một cô gái chạy về phía bìa rừng. Trong căn lều nhỏ, cô vẫn khóc thút thít, gục đầu vào người chàng trai.

“Anh là ai vậy.” Chàng trai nói trong khi cố gắng đứng chắn trước cô gái.

“Xin chào, tôi muốn nói đôi lời với cô gái đó, cháu gái của Anu.”

Cậu ngồi xuống bên cạnh họ, nhẹ giọng

“Tại sao… lại là ông ấy?” Cô gái ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe.

“Xin chia buồn với cô.. tôi là một người quen của Worth, thực sự tôi bất lực khi phải chứng kiến ông rời đi như thế, ông ấy là một người tốt, một người đã giúp đỡ tôi rất nhiều.”

“Ông.. là bạn của ông sao.. cháu có thể xem khuôn mặt của bác được không.”

“Xin thứ lỗi cho tôi, khuôn mặt tôi bị biến dạng do dính phải lời nguyền, nhờ Anu nên tôi mới dám quay trở lại với xã hội con người.

“Ông cháu không bao giờ kể cho cháu nghe về điều này cả.”

“Dĩ nhiên rồi, đó là lời hứa Anu đã hứa với tôi rằng cậu ta sẽ giữ bí mật về điều này ngay cả với người thân của ông.”

“...Cảm ơn bác vì đã đến đây… ông cháu là một người tốt đúng chứ.. nhưng sao số phận của ông lại phải đau đớn như vậy chứ.”

“Tôi có thể hỏi lí do tại sao ông Anu lại phải chịu cảnh như vậy không.”

“Có ai đó khai với bọn họ rằng cha tôi từng che giấu một "thần nhân có móng vuốt"... ông ấy không chối. Ông còn... còn nói rằng anh là người được định sẵn, rằng người đàn ông tên Worth sẽ là người dẫn mọi người ra khỏi bóng tối.” Chàng trai nói.

“Vậy sao..” Worth cười khổ.

“Ông cầu xin họ hãy tin. Nhưng họ nói ông bị ma thuật thao túng, rằng ông phản bội đức tin của Harez, và rằng Worth chỉ là một con ác quỷ đội lốt thần linh. Họ không cho ông cơ hội...!” Chàng trai nói với giọng căm phẫn

Cô lại òa khóc. Worth không nói gì, chỉ cúi đầu. Lần đầu tiên kể từ khi trở thành Viêm Thần, cậu cảm thấy lửa trong tim mình không đủ để sưởi ấm một nỗi đau.

“Tôi sẽ để hai người riêng tư, hôm nay là một ngày dài đối với tôi, Anu sẽ luôn khắc ghi mãi trong tâm trí của tôi, tôi sẽ không bao giờ quên người đàn ông đó.”

“Chờ đã” cháu gái Anu gọi.

“cháu có thể biết tên của ông không”

“Tên ta là Wilson, mong rằng đây không phải là lần cuối gặp lại cháu.”

Worth nói xong rồi rời đi khỏi căn nhà. Lòng cậu nặng trĩu, sở hữu sức mạnh của thần nhưng không thể bảo vệ người thân của mình khỏi những điều xấu xa ngoài kia. Worth qua đêm tại một căn lều cạnh khu rừng. Sáng hôm sau, khi Worth bước ra ngoài, có một đám đông chờ sẵn trước lều. Chủ quán ăn hôm trước dẫn đầu, đi cùng những người đàn ông vác cuốc xẻng, gậy gộc và cả một vài tên mặc giáp.

“ Chúng ta đã quá nhân từ, khi để ngươi sống sót rời khỏi Tàn Dương!.”

 Ông ta nói, ánh mắt đanh lại. 

“Nhưng giờ thì đủ rồi. Ngươi mang theo cái chết, lời dối trá, và thiêu rụi cả niềm tin của chúng ta!.”

“Tôi không giết Anu.” Worth nói, giọng trầm.

“Không, nhưng ngươi khiến ông ấy chết.”

Dân làng bắt đầu reo hò đuổi Worth đi. Đứa trẻ từng cười với Worth hôm trước giờ đứng nép sau lưng mẹ, ánh mắt hoang mang. Những người yếu ớt, run rẩy giơ gậy lên với vẻ cam chịu. Worth nhận ra họ không thù ghét mình, họ chỉ sợ. Cậu dơ tay lên cao, lùi lại vài bước, không phản kháng. 

“Tôi sẽ rời đi. Nhưng... tôi sẽ quay lại. Không phải để báo thù, mà để dập tắt thứ ngọn lửa đang thiêu rụi lòng tin của các người”

Cậu quay lưng bước đi. Lưng áo cháy nhẹ nơi lửa ma thuật vừa sượt qua một tên trong đám đông ném đá lửa theo, nhưng không ai dám làm thêm gì.

Cậu đi tiếp một đoạn thì bắt gặp cháu gái của Worth cùng chàng trai. Chàng trai lập tức đứng chắn trước Worth rồi thủ thế, cầu cầm một cành cây khô vừa vớ được ở dưới đất, tay run lên nhưng ánh mắt kiên định nhìn về phía này. Worth tránh sang một bên rồi tiếp tục đi tiếp.

“Ông, chính là người đã gặp chúng tôi trong căn chòi đó.. ông chính là Worth đó sao.” cháu gái của Worth nói, cô gái định đi tới gần cậu.

“Đừng, đừng có tới đây, ta không muốn giết thêm một người vô tội nữa, TA KHÔNG HỀ QUEN HAI NGƯƠI, CHỈ LÀ MỘT TÊN TÀ THẦN MÀ CÁC NGƯỜI SỢ HÃI THÔI.”  

Worth gầm lên, ông trùm lên cái mũ rách rưới rồi đi tiếp. Chàng trai và cháu gái Anu nhìn theo Worth tới khi khuất tầm nhìn.

Đêm đó, Worth ngồi bên căn chòi – nơi lần đầu tiên cậu gặp Anu. Ánh trăng mờ soi xuống mặt đất đã chết.

“Ông đã luôn tin tôi, đến cuối cùng.”

Worth đứng dậy, ánh lửa phủ kín quanh cơ thể. Lần đầu tiên, Viêm Thần bước đi không phải để sống, mà để phán xét.

"Harez, ta đến." Lửa bắn ra từ trong miệng.

Gió Tây gào thét như linh hồn bị lột da. Worth bước đi giữa cánh đồng tro tàn, nơi mặt đất không còn màu đất, mà nhuốm thứ đen lạnh như than cháy dở. Mỗi bước chân của cậu để lại dấu vết bốc khói, như thể cậu đang đốt cháy chính thế giới mà mình bước qua. Trước mắt cậu, Pháo đài Huyết Khốc hiện lên như một vết rạn trong kết cấu của thế giới. Nó không được xây lên, mà như thể trỗi dậy từ lòng đất, uốn vặn, gãy gập như xác một con thú chết lâu năm, nhưng vẫn chưa chịu phân hủy. Tường thành được dựng từ xương, hòa lẫn sắt gỉ, chằng chịt những dây xích kéo từ cổ của các chiến binh bất tử bị đóng đinh. Trên cổng chính là biểu tượng: Một thanh đại phủ khảm giữa hai cánh tay bị chặt lìa – tượng trưng cho “sức mạnh không còn gì để gìn giữ.”

Cánh cổng không khóa.

Bởi vì không ai đủ ngu ngốc để muốn vào.

Worth đẩy cửa, và một luồng khí lạnh như dao rạch xuyên qua áo choàng cậu. Phía sau cánh cổng là một hành lang dài như hầm mộ, treo kín những bức tranh sống động được vẽ bằng máu, tái hiện những trận chiến cổ đại: nơi thần thánh và nhân loại cùng bị nghiền nát trong một cơn thịnh nộ duy nhất – Haraz, vị vua bất tử. Mỗi bước Worth đi, tường đá thì thầm – là tiếng của những hồn ma chiến binh gục ngã, vang vọng qua thời gian. Đột nhiên,Một ánh sáng đỏ nhấp nháy. Từ bóng tối, những hình thù bọc giáp cháy đen trồi lên, mắt không đồng tử, vết thương hở miệng mà không chảy máu. Đội quân bất tử — vệ binh của Harez, đang trỗi dậy.

Worth triệu hồi thanh kiếm. Lưỡi lửa rít lên như một lời thề trả máu. Trận chiến bắt đầu. 

Worth phi thẳng tới, Mỗi nhát chém, Worth cắt xuyên qua xác thịt và kí ức. Mỗi khi lưỡi kiếm chạm vào kẻ địch, cậu thấy hình ảnh trong tâm trí mình, một chiến binh trẻ ôm lấy thi thể vợ giữa chiến trường. một nữ tướng tháo giáp, treo cổ trên tháp canh vì từ chối giết thường dân, một đạo quân tan rã, chỉ để bảo vệ một ngôi làng con. Họ không phải là quái vật, họ từng là người. Nhưng giờ, họ chỉ biết chiến đấu… và chiến đấu… để không quên tại sao mình tồn tại. Worth bắt đầu rút lui vào bản năng, mỗi đòn đánh trở nên ngắn gọn, gọn gàng – không còn giận dữ, mà là thương xót.

Worth quét sạch nơi chan chứa đầy kí ức đau thương đó. Phía cuối hành lang là một quảng trường âm u, và một thứ ánh sáng đỏ như máu khô lập lòe. Worth chậm bước. Cậu cảm thấy... có ai đó đang chờ mình, không phải để chiến đấu, mà để chết. Cậu tiếp tục đi tiếp, từng bước đi ngọn lửa dõi theo từng bước chân của câu. Tới một khu vực rộng lớn, giữa quảng trường trung tâm pháo đài, nơi có một cột trụ lửa đen cháy không tắt, Haraz xuất hiện, Một hình hài đồ sộ, khoác lên bộ giáp đỏ cháy, từng vết nứt rạn như chứa dung nham sôi sục bên trong. Tay phải nắm Diệt Địa – đại phủ huyền thoại, lưỡi rìu nứt toác, mẻ sắt, nhưng vẫn đáng sợ. Haraz nhìn Worth. Không là thù hận, mà là nhận thức.

“Ngươi… là một vị thần, đúng không?”

“...”

“Vậy ngươi đã cứu được ai chưa?”

Worth siết chặt thanh kiếm.

“Hay ngươi chỉ biết ban xuống lời phán, rồi rời đi khi mọi thứ hóa tro tàn?”

“Ngươi thấy gì ở ta?, MỘT VỊ THẦN.” Worth gằn giọng.

“Một kẻ hèn nhát, luôn bị cái tầm nhìn hạn hẹp của ngươi che ngươi khỏi chân lý, ta biết, ngươi chỉ là một tên bán thần, sự kiện đã được tiên đoán từ trước, ‘Từ phía cột lửa vĩ đại, một bạo thần sẽ hạ phàm’, Viêm Vương, một đấu thần thống trị 9 cõi nhưng đáng buồn thay hắn chọn một tên yếu mềm sử dụng cảm xúc để quyết định.”

“Ngươi cứu nhân loại khỏi cái gì? Sự thật sao?”

“Khỏi chính họ. Nếu không có ta, họ đã giết nhau rồi.”

Không đợi trả lời, Haraz bước tới. Mỗi bước chân là một cú đập nứt đất.

“Ta không bảo vệ loài người khỏi quỷ dữ… mà khỏi chính họ.”

“Ta xiềng bản thân, giam giữ đội quân, vì nếu chúng ta còn sống… thế giới này không thể tha thứ.”

Cả hai lao vào nhau. 

Kiếm và phủ va chạm, lửa và bóng tối đan xen. Mỗi đòn từ Haraz truyền vào Worth ký ức của một thời đại đã chết, Haraz quỳ xuống trước một vị thần, xin được quyền chấm dứt chiến tranh, Haraz chặt tay chính em trai mình, vì phản bội lời thề với nhân loại. Haraz tự xiềng mình bằng xích thần, cấm mình rời khỏi địa ngục do chính ông dựng lên, lượng thông tin truyền đến não bộ Worth hàng loạt, Worth gào lên, Hỏa Lân Ấn sáng bừng.

“Viêm Long Thức”

Viêm Dạ biến thành long hồn hỏa diệm, tấn công liên hoàn, cuốn Haraz vào vòng lửa xoắn tràn ma lực, để mô tả ‘hư không rách nát, từ trong đó, một long thể rực cháy trồi lên’. Haraz trúng chiêu, toàn bộ cơ thể bị gãy vụn.

“Vì sao ông không để mình được chết?!”  Worth đưa cây kiếm về trước mặt Haraz

Haraz thở dốc, tay chống đại phủ.

“Bởi vì… người ta chỉ nhớ những ai chết trong vinh quang. Không ai nhớ kẻ đã sống để dọn dẹp sau cùng.”

“Cái gì.. người còn sống sẽ luôn tạo ra ý nghĩa, chết chính là chấm dứt, ngươi nghĩ rằng để những con người ở giữa như thế sẽ giúp họ sao.”

“Họ đều bị thế giới này lấn át, những con người khốn khổ sống không bằng chết, ta ban cho họ sức mạnh thì đâu có gì sai.”

“Cái sai của ngươi chính là không nghe lời Anu, khi tới ngôi mộ đấy.”

“Anu?!. Cái tên này… ta từng nghe qua.”

“Anu nói ngươi là một người khác so với bây giờ, việc ngươi bị xâm lẫn bởi những thứ tà ác này.”

“Ta không thể nhớ, những gì còn lại đối với ta chỉ còn là đội quân và bản thân ta, Diệt Địa phủ.”

“Khốn khiếp, Anu cầu xin ta, để cứu lấy ngươi, nhưng ông ta đã chết rồi, vì những tên ngu xuẩn tin rằng ta đã kiểm soát ông ta để chống lại ngươi.”

“Anu… thật hoài niệm.”

Worth đặt tay lên lưỡi kiếm của mình, máu nhỏ xuống sàn mộ.

“Ta hiểu vì sao ngươi chiến đấu… Nhưng nếu kẻ mang sức mạnh lại không chịu dừng lại… thì ngươi chỉ đang nối dài chiến tranh bằng một cái cớ đẹp đẽ.”

Haraz gật đầu.

“Nếu có kiếp sau… hãy để ta tái sinh làm một con người bình thường. Không ai cần nhớ đến.”

Sau đó Haraz quỳ xuống, tay đặt đại phủ trước mặt, ánh lửa phản chiếu trong hốc mắt rỗng. Cậu đặt tay lên trán Haraz, một ngọn lửa trắng từ lòng bàn tay dần lan tỏa. Không phải lửa giận, mà là lửa giải thoát.. Một làn sương đen thoát ra từ dưới đất,  bay ngược lên trời, rồi tỏa về phía Bắc-Đông như khói lan khắp chín tầng trời, Worth cảm thấy, từ tận trong đất, có thứ gì đó bắt đầu... sống dậy. Và nó không cần thần thánh. Chỉ cần… không chết. Thân thể khổng lồ của Haraz dần tan vào không khí, như tro bụi đã hoàn thành sứ mệnh.., cột lửa đen ở quảng trường dần tắt. Trong tro tàn còn lại, Worth thấy một miếng giáp rơi, khắc một biểu tượng cổ – không phải của Haraz, mà là của một kẻ cổ xưa hơn cả chiến tranh. 

“Yên nghỉ đi, kẻ canh giữ tận cùng nhân tính.” 

Worth quay lại giữa buổi hoàng hôn. Bầu trời đỏ như máu đông, người dân Tàn Dương không reo hò, cũng không la ó. Khi Worth bước vào, dân làng đồng loạt ngẩng đầu, nín thở. Không ai nói gì, nhưng một làn sóng cảm xúc tràn qua ánh mắt họ — sợ hãi, kinh ngạc… rồi, không hiểu sao, cả hy vọng.

Một bé trai kéo áo mẹ:

“Mẹ ơi, đó là người làm trời nứt ra hôm nọ đó.”

“Phải rồi… Worth… Worth đã giết Hỏa Quỷ.”

Ông chủ quán ăn, người từng đòi đuổi Worth đi, quỳ xuống đầu tiên.

“Thưa Thần Nhân… chúng tôi đã sai…”

Nhưng Worth không đáp. Cậu chỉ nhìn về phía tấm bia đá nơi Anu từng đứng giảng dạy.

Không còn ai đứng đó. Worth đi tới quán ăn lúc trước, gặp lại tên chủ hiên tại đang quỳ xuống trước Worth.

“Thưa ngài..”

Một tiếng gọi yếu ớt phát ra từ đằng sau Worth. Quay đầu lại đó chính là cháu gái của Anu.

“Xin chào, cô cần gì từ ta.”

“Ngài Worth chính là người Wilson hôm trước đúng không.”

“...đúng vậy… ta xin lỗi vì thái độ hôm trước.” Worth cúi đầu xuống.

“Không… xin ngài đừng làm như vậy!”

Tiếng cô gái vang lên như một vệt sáng nhỏ trong cơn giông đen đặc.

Cô lao tới, mái tóc rối tung theo từng bước chân hoảng loạn. Dưới đôi mắt còn sưng vì khóc, là ánh nhìn run rẩy nhưng đầy dũng cảm. Cô lao đến Worth – không phải để phản đối, mà như muốn giữ lại chút gì đó trước khi mọi thứ lại rơi vào vòng xoáy máu và lửa. Cô gái phải kiễng chân lên để cố nắm lấy tay cậu. Nhưng đôi chân nhỏ vấp phải đất tro, thân hình nhẹ như chiếc lá ngã nhào vào lồng ngực Worth.

Phập!

Tiếng va chạm nhỏ, nhưng lại như khiến cả quảng trường lặng đi.

Worth theo bản năng đưa tay đỡ lấy cô.

Cô bé níu lấy tấm áo choàng đã cháy xém của cậu, mặt vùi vào lồng ngực đang nóng rực như than hồng.

“Xin ngài… đừng đi nữa…”

“Nếu ai cũng chết… thì những ông cháu… đã chết vì cái gì chứ?”

Worth siết chặt bàn tay. Hỏa ấn trên cổ tay chớp tắt.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lửa không cháy… mà lặng đi.

Cậu cúi đầu, nhẹ đặt tay lên vai cô gái – không phải thần, không phải chiến binh. Chỉ là Worth.

“Ta sẽ không để ông ấy chết vô nghĩa.”

“Nhưng nếu vùng đất kế tiếp đang đòi mạng người… thì ta phải đi.”

Cô gái siết tay, rồi lùi lại. Cô không nói gì nữa – nhưng ánh mắt đã thay đổi. Không còn sợ hãi, mà là chờ đợi.

“Tên cháu cháu là gì?.”

“cháu là Helen.”

“Helen, ta là Worth, ta sẽ nhớ khắc ghi cái tên này cùng với Anu, một ngày nào đó ta sẽ trở về, còn bây giờ coi như là lời tạm biệt.”

Helen lao tới vùi mặt vào ngực Worth, cậu cũng đáp lại một cái ôm ấm áp dành cho cô. 

“Trước khi ngài đi xin ngài hãy nhận lấy thứ này.” Helen đưa tay vào túi rút ra một tấm bản đồ -  mở nó ra đó chính là bản đồ 9 cõi và “danh sách ấn thần” từng được phong ấn khắp nơi, Worth cất tấm bản đồ đi, cúi chào Tàn Dương lần cuối, quay đầu đi về hướng đi tiếp theo. Dân làng nhìn theo bóng dáng của Worth, có những tiếng hò reo, những tiếng khóc, nhưng họ đều chúc cho sự bình an cho Worth.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...