“Có chuyện gì thế?”   

     Cô gái mù giật nảy mình, tỉnh giấc khi thấy Ravik nằm gục dưới đất. Trên cao, bầu trời đêm vẫn lấp lánh ánh sao. Thế nhưng cảm giác lạnh lẽo đã nhường chỗ cho sự căng thẳng ngột ngạt.

     “Ravik, ngươi có sao không?” – Giọng cô run lên, tay chân bấm loạn, vỗ vào người cậu tìm kiếm hồi đáp.

     “Đây đây! Chưa chết được.” – Cậu lên tiếng, duỗi tay bật dậy. Lắc mình vài cái phủi lớp cát bám trên cơ thể. – “Hình như dưới cát có gì đó, từ nãy đến giờ nó rung…”

     Cậu im bặt, lắng tai nghe động tĩnh. Có gì đó ở đây, nhưng cậu chẳng biết nó là gì. Cảm tưởng không gian vừa chùn lại, kéo đến một khoảng lặng kỳ lạ. Vài cơn gió thổi ngang, dấy lên cái lạnh thấu xương. Bất thình lình, một tiếng rít ghê rợn vang lên, xé toạc màn đêm. Thứ gì đó khủng khiếp trồi ra từ lòng sa mạc, một con bọ cạp khổng lồ, đen tuyền và dữ tợn.

     “Khốn kiếp!” – Cậu hét toáng lên, cắm đầu chạy không dám ngoảnh lại.

     Sát sạt sau lưng, con bọ cạp điên cuồng đuổi theo. Nó to lớn khủng khiếp, hơn một con bò, lớp giáp đen dày cộm bao phủ nổi bật hơn bất kỳ con ngựa chiến nào. Đuôi nó dựng cao, lấp lóe chất kịch độc xanh lè chảy xuống, bốc khói nghi ngút. Lần nào nó chồm người, vung cặp càng khổng lồ, Ravik chết hụt lần đó.

     “Chuyện gì thế?” – Cô ta thốt lên, nhận ra sự hoảng loạn trong bước chân cậu.

     “Một con bọ cạp khổng lồ. Nó đang… đuổi theo chúng ta.” – Ravik hụt hơi, thanh âm ngắt quãng.

     Vừa dứt lời, một cú vồ giáng xuống. Ravik lăn người tránh né, ngã bật ngửa xuống nền cát, đánh rơi mất mảnh kim loại trên tay. Cô gái trên lưng cậu cũng bật ra, trượt sang một bên, va người vào tảng đá gần đó.

     “Khặc… Ravik!!!” – Cô ta hét lớn, tay mò mẫm loạn xạ tìm kiếm cậu trong bóng tối vĩnh cửu của mình.

     “Ở yên đó!”

     Ravik gầm lên, bật dậy đối diện con quái vật. Nó đã trồi lên hoàn toàn, thân thể to lớn đen tuyền không làm cậu khiếp sợ. Ngược lại Ravik càng cố tỏ ra dữ tợn, hai tay siết chặt thủ thế.

     “Giết tao không dễ đâu!”

     Con bọ cạp rít lên, xồ tới cậu trong tốc độ kinh hoàng. Ravik lách người tránh né gang tấc, đấm trả vào khớp chân trước của nó. Chẳng thể xuyên qua nổi, tay cậu tê rần vì đau đớn dữ dội. Sau vài đòn tấn công, cậu nhận ra bộ giáp của nó quá kiên cố, chẳng tài nào tác động đến.

     “Khốn khiếp!”

     Cậu nhảy lùi lại, hạ thấp trọng tâm cơ thể. Con quái vật xông lên lần nữa, đẩy bộ càng lớn, và hụt. Ravik bật lùi về sau, chưa kịp giữ thăng bằng thì đột ngột cái đuôi thúc mạnh tới. Cậu lách đầu trong tích tắt, cảm giác đau nhói vai trái bùng lên. Cảnh vật đột nhiên tối sầm trong mắt cậu, chút hơi thở sót lại phòi ra khỏi phổi thành tiếng rên rỉ.

     Ravik văng ngược về phía sau, cực nhọc gượng dậy một lần nữa. Vai trái rách nát một cách ghê rợn, máu chảy tung tóe khắp nơi. Vị kim loại lúc này thấm đẫm mồm, mê man hoà tan trong cảm giác kích thích khó tả. Bất ngờ cậu hét lên, lao vào nó, không dám bị động thủ đòn thêm. Con bọ cạp xoay người, lia càng vun vút xé toạc không trung. Ravik cuộn mình, áp sát mặt đất né tránh, bật dậy tắp lự tung một cú đấm đáp trả. Nó thộp được cậu, cái càng còn lại khóa chặt giữa thân người, nhấc bổng lên không trung. Ravik dần hoảng loạn, kịch liệt vùng vẫy dữ dội chẳng khác nào con tôm vừa bị bắt.

     Lực kẹp khủng khiếp bùng nổ, toan xé toạc cơ thể Ravik, vô số xương sườn nát vụn, lũ lượt đâm vào nội tạng. Cơn đau như cắt lên từng sợi thần kinh trên người. Cậu suýt tắt thở, cảm giác thân thể sắp đứt lìa làm đôi.

     “Buông…ra!” – Cậu rên rỉ, máu tươi cuộn trào khỏi mồm, chân đạp vào nó trong vô vọng.

     Đúng lúc đó, một thứ xé gió sượt qua, bay đến một hòn đá đập trúng mắt đỏ rực của con quái vật. Nó rít lên đau đớn, buông lỏng càng xuống, đành rơi Ravik xuống cát. Cậu vất vả ngẩng đầu nhìn cô gái mù.

     “Trúng, đúng không?” – Cô ta hét lên. – “Ngươi tưởng ta ngồi yên để ngươi chết chắc!”

     “Cô…” – Ravik nhếch môi, định nói gì đó thì thấy con bọ cạp quay lại, hung dữ hơn bao giờ hết. Nó hừng hực dùng đuôi phi đến.

     Cậu căng người hồi phục, nhào lộn một vòng tránh khỏi cú đâm chí tử, cát bụi xới tung lên mù mịt sau lưng.

     “Ravik, chạy đi!” – Cô ta tiếp tục ném thêm hòn đá khác, lần này còn chẳng chạm đến con quái vật. – “Này, ta ở đây! Đồ gớm ghiếc kia…!”

     Con quái vật chẳng đoái hoài cô ta, nó tấn công Ravik lần nữa, cậu xoay người tránh né, xui rủi, trượt chân ngã uỵch xuống cát. Chỉ kịp thấy đôi càng khổng lồ giáng xuống, Ravik vội vã chụp lấy nó, đẩy mạnh lên tránh bị nghiền nát. Cả hai vào thế giằng co. Sức lực kinh hoàng của con quái vật ép cậu lún sâu, cài người trên nền cát sa mạc. Xương khớp chớm lành nay lại kêu từng hồi răng rắc, hơi thở cũng nghẹn cứng trong họng. Cậu mơ hồ thấy cái đuôi kinh tởm của nó vung lên, đâm thẳng xuống.

     Giây phút sinh tử, Ravik lại nghe được vô số câu từ kì lạ vang vọng trong hộp sọ, tựa hồ cả bầy cả lũ đến từ địa ngục đồng loạt trỗi dậy. Cậu biết nó là gì, thứ tồi tệ nhất cậu sợ sắp xuất hiện.

     Đợi từ nãy đến giờ. Nào thằng ngu, đến lượt ta!

     Những đốm đen đỏ xoay vòng trong mắt Ravik, thái dương và não cậu đau nhói. Chàng trai trẻ gầm lên, hòa lẫn trong sự phẫn nộ không thể kiểm soát. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ thấy Ravik vặn người, hất tung con quái vật trước khi nó kịp phản ứng.

     “Chuyện gì thế?” – Cô gái mù kêu lên.

     Chẳng có ai đáp lại, phía xa, Ravik chui ra từ hố cát, cơ thể run bần bật trong thứ sức mạnh đen đúa cuộn trào khỏi cơ thể. Giờ đây các câu từ thì thầm đã trở thành cơn hồng thủy oang oang xâm lấn não bộ, mở đường cho mọi bản năng nguyên thủy.

     Nhanh như cắt, cậu bổ nhào đến con bọ cạp. Hai tay giữ chặt càng của nó, kéo ra đứt lìa. Con quái vật lần đầu rít lên, sợ hãi lùi lại, nọc độc bắn tới tấp từ cái đuôi dài ngoẵng. Ravik lách người tránh né, nhảy lên không trung đáp thẳng xuống đầu thứ đó. Tay cậu đẩy tới tắp lự, chọc xuyên qua lớp giáp dài cộm như thép nguội, moi ra vô số máu thịt tím ngắt, bầy nhầy.

     Con quái vật kêu lên lần cuối trước khi ngã gục xuống, nhưng Ravik chưa dừng lại, cậu điên cuồng mổ xẻ nó bằng tay trần, tận khi nào xác con bọ cạp vỡ toạc mới thôi. Máu đen đặc sệt chảy dài, nhuộm cát sa mạc thành một màu kinh dị, trải thành đường cho Ravik từ tốn đi ra. Cậu vẫn chưa thỏa mãn, cần nhiều hơn nữa, cần có thêm người chết.

     “Sao rồi? Ngươi còn sống không… trả lời ta đi.” – Cô gái mù hoảng sợ nói, đã chẳng còn nghe được bất kì âm thanh xung đột nào. Cô ta chỉ còn cách loạng choạng mò mẫm trên nền cát, dùng chân trái lết từng chút một tiến lên, đoạn vô tình chạm vào chân ai đó. – “Là ngươi, Ravik đúng không!? May quá ngươi vẫn còn…”

     Chưa dứt câu, giọng nói lập tức chuyển sang sặc sụa. Bàn tay lạnh ngắt của hắn siết chặt lấy cổ cô, ghì mạnh xuống mặt cát. Cô ta hoảng loạn tột độ, cố gắng dùng bàn tay mảnh dẻ cào cấu kẻ đối diện, tất cả đều vô ích.

     “Ngươi… ngươi làm gì vậy…?” – Câu từ thốt ra thều thào, đứt quãng trong hơi thở nghẹt dần. Tuy nhiên kẻ đó vẫn tàn nhẫn, đôi mắt đỏ rực màu máu đã chẳng còn lý trí.

     “Chết đi!” – Giọng hắn trầm đục, méo mó sang một thứ xa lạ khác hẳn trong ký ức cô.

     Tay hắn siết chặt hơn, khiến cô bật ra vài tiếng rên đau khổ sở. Máu từ khóe miệng rỉ xuống, nhỏ dài trên nền cát.

     Trong khoảnh khắc ấy, gió sa mạc thổi cuộn qua, kéo theo cơn lạnh cắt vào xương tủy. Cô gái mù tuyệt vọng cùng cực, vẫn cố làm điều gì đó, dùng chút ít sức lực sót lại chạm vào mặt hắn. Đầu ngón tay run rẩy lướt qua má, phủ đầy cát và máu.

     “Ravik… đừng…”

     Bất ngờ, cái chạm ấy dường như có tác dụng. Những lời gào thét vốn sang sảng chợt nhỏ dần trong tâm trí cậu, nhường chỗ cho một khoảng lặng lạ kỳ. Cậu giật nảy mình, hoảng hốt giật tay ra. Suýt nữa thôi nó lại mất kiểm soát.

     Mình đang làm gì vậy? Không… nàng ấy phải chết lần nữa sao… Không… Cút đi!

     Chàng trai trẻ lảo đảo lùi lại, rên rỉ trong tuyệt vọng. Kẻ đáng thương cào xé mặt mình, vận sức đến bật móng. Trong cơn điên loạn, hắn thấy bóng hình người yêu ngã gục trước mặt, máu me đầm đìa. Hắn ước gì tất cả chỉ là giấc mơ, hắn không muốn tiếp tục mơ nữa. Hắn muốn chết.

     “Ngươi ổn không?” – Cô gái mù lê lết đến bên cậu. Tay vừa dang ra liền bị hất văng lập tức.

     “Làm ơn đừng lại đây!” – Ravik thành khẩn thốt lên, cả cơ thể run lẩy bẩy như đang gắng sức kiềm chế thứ gì đó trong người. Ánh lửa trong mắt cậu lập lòe, chưa tắt hẳn ác ý.

     Cô ta lặng thinh, không biết nên làm gì tiếp theo, cánh tay vô thức khựng lại giữa không trung, cách cậu vài gang. Chỉ còn cách sỗ sàng hơn, cô nhẹ tiến đến sát cậu, chậm rãi ôm trọn kẻ đáng thương bằng vòng tay nhỏ nhắn của mình.

     “Ngươi đã không bỏ mặc ta cho con quái vật. Ta biết bên trong ngươi vẫn còn điều gì đó tốt đẹp.” – Cô an ủi. – “Đừng để quá khứ nuốt chửng ngươi.”

     “Đáng tiếc ta không nghĩ như vậy.” – Ravik bật dậy, hất văng cô gái. Ánh mắt hắn lúc này chuyển sang đỏ rực, gương mặt tàn nhẫn cùng cực dần quay trở lại. Hắn từ tốn xoay người, tựa hồ thư giãn cơ bắp. – “Không giết con ả là được chứ gì.”

     Ravik lúc này lia đầu dáo dác, khịt mũi liên tục, chợt quay ngoắt cổ ra sau lưng nhìn chăm chăm vào nơi nào đó. Đồng tử của Ravik co rút lại, xuyên thấu qua màn đêm. Hắn thấy xa tít đằng kia là một đoàn thương nhân đang hạ trại giữa ốc đảo, dù không nghe ra nhưng vẫn tưởng tượng được tiếng cười đùa cùng âm thanh tí tách củi lửa bên tai. Lý trí trong hắn mờ dần, chỉ còn sót lại những con mồi trước mắt.

     “Thức ăn…”

     Hắn tập tễnh tiến lên hai ba bước, từng sợi khí đen ngòm bốc ra từ cơ thể cuộn trào phấn khích. Thoáng cái, cô gái mù giật nảy mình, định mệnh gào thét dữ dội trong đầu cô vẽ nên tương lai kinh khủng phía trước nếu để mặc hắn như thế.

     “Không được..! Ngươi không thể làm thế!”

     Ravik bỏ ngoài tai, hắn khom người hạ thấp trọng tâm, toan bật nhảy đi thì đột nhiên cô ta lao lên lưng hắn bằng cái chân trái lò cò. Ravik điên cuồng vặn người, thử hất văng mấy lần nhưng thất bại. Cô ta dùng hết sức bình sinh bám chặt vào người hắn, gào thét gọi tên cũng chẳng nhận được hồi âm.

     Hết cách, cô gái xé toạc áo của mình, cắt bằng ngón tay, nhanh nhảu cởi xuống cố định nó. Lúc này cô ta lõa thể hoàn toàn, thân gầy đét với bầu ngực nhỏ nhọn siết chặt Ravik. Hắn vùng vẫy dữ dội, tuy nhiên vẫn không có tí nào gây tổn hại cô ta, chỉ đơn thuần giãy giụa thoát khỏi nó. Cô gái lập tức cuộn vải, quấn quanh mặt Ravik, chỉ vừa kịp buộc chặt thành khăn che mặt thì đã rơi tuột xuống cát.

     Cô ta lăn lông lốc, cơ thể trần trụi run rẩy trong cái lạnh cắt da. Dù đau đớn và hoảng loạn, cô vẫn cố chống tay ngồi dậy, mò mẫm xung quanh.

     “Hiệp sĩ…! Ravik…! Ngươi có ở đó không, có nghe ta nói không…” – Cô hét lên, bị át đi bởi tiếng gió và gào thét đang nhỏ dần phía trước. Hắn đã rời đi.

     Tuyệt vọng, cô nằm bệt xuống nền cát lạnh lẽo. Gương mặt ngẩng lên đối diện vòm trời đen đặc trên cao, nơi vũ trụ lấp lánh chẳng chiếu được đến cô. Từng giọt nước mắt thấm đẫm qua lớp vải băng, lăn dài sang hai bên gò má rồi hòa vào lớp cát khô ráp.

     “Tất cả… là lỗi của ta. Ta đã phản bội định mệnh.” – Cô nấc nghẹn.

     Cảm xúc vỡ òa khiến cô lăn lộn, hai tay thọc vào hốc mắt mình, rút ra rồi lại khoét vào, khiến nó lở loét và toé máu. Nhưng điều khiếp đảm nhất lúc này là viễn cảnh tăm tối của thế giới hiện ra trong trí óc, tiếng rền rĩ của số phận cứ văng vẳng bên tai người con gái, tàn nhẫn đến tuyệt vọng.

     Tại sao? Tại sao ta lại nhìn thấy nó? Hắn sẽ hủy diệt tất cả… hàng triệu sinh mạng… Ta đã làm gì thế này?

     Dòng lệ trong suốt chuyển sang màu máu đen đặc. Năng lực ấy đang đòi lại cái giá của nó. Cô đã tận mắt thấy sự trừng phạt dành cho kẻ dám chạm vào sợi chỉ của số phận.

     “Không…! Lẽ ra ta phải chết trong nhà giam đó… mục rữa trong bóng tối còn hơn kéo thế giới xuống sâu hơn.”

     Cô gái điên cuồng tự trách mình, không dám tưởng tượng đến hậu quả sau này, máu cứ tiếp tục chảy dài từ hai bên hốc mắt sâu hoắm, đen ngòm. Cô tiếp tục đập đầu xuống nền cát, một lần, hai lần rồi liên tục hành hạ mình như thể trừng phạt vì ngu dốt đó. Đau đớn lan tỏa khắp người, kéo đến từng cơn tê rần nhưng cô không dừng lại, cứ tiếp tục trong vô vọng.

     Thế rồi, trong cơn hỗn loạn của tự trách và đau đớn, một âm thanh chợt lóe lên trong ký ức cô.

      Tin vào hành động của mình.

     Chợt cô dừng lại.

     “Ta có thể không? Có thể tin vào chính mình một lần không?” – Cô tự nhủ, dường như có điều gì đó vừa mở ra.

     Một khoảng lặng. Rồi cô chống tay ngồi dậy. Hốc mắt lòi ra từng mảng thịt li ti, run rẩy như thể tự bóc trần linh hồn trước thế giới.

     “Ravik…!” – Cô hít một hơi thật sâu, gào lên. – “Ta tên là Miverlla…!”

     Tiếng hét vang vọng, kéo dài như thể xé rách màn đêm. Cô ho sặc sụa, vụt ra từng ngụm máu. Cổ họng gần như nứt toác, chỉ còn sót lại những tiếng rên rỉ. Miverlla kiên định chống tay xuống cát, dùng lực đẩy nhích từng chút một tiến lên phía trước, về phía thanh âm mà hắn biến mất trong màn đêm.

    “Ta sẽ thay đổi định mệnh.” – Miverlla thều thào, mỗi chữ đều cắt từ cổ họng ra. – “Ta sẽ… cứu lấy thế giới này… Ta sẽ cứu… ngươi!”

                                        

                                                   

     Chàng trai trẻ trôi bềnh bồng theo dòng nước mát lạnh, giữa ốc đảo hoang vu, cậu dõi mắt lên cao. Một khoảng không mênh mông, xa tít tắp chẳng có lấy gợn mây nào. Đằng Đông, ánh bình minh vừa ló dạng, kéo đến những tia sáng nhợt nhạt nơi chân trời.

     Dải sáng vàng cam mỏng manh đầu tiên xuất hiện, vẽ một đường cong mềm mại chia đôi đất trời. Nó chậm rãi lan tỏa, nhuộm lên nền xanh sẫm của đêm tàn một lớp hồng phấn mỏng manh. Bầu trời lúc này chia làm đôi nửa, màn đêm vừa đối chọi, vừa bổ khuyết cho những tia sáng đầu ngày. Trong làn nước, bóng chàng trai in ngược, lấp lánh theo từng gợn sóng nhấp nhô. Cậu rẽ sóng, bơi dọc theo ranh giới sắc màu tiến vào bờ.

     Chàng trai trồi ra khỏi mặt nước, đôi chân trần sải bước trên nền cát lạnh buốt. Tay rút chiếc khăn vắt dưới gốc cây, lau sạch cơ thể trước khi khoác vào bộ Tunic trắng nhàu nhĩ. Chỉnh trang xong, cậu lê bước đến trước đống lửa cháy rực, kéo ra chiếc ghế nhỏ.

     Cậu rót cho mình một ít rượu mạnh, hòa thêm nước, nhấp từng ngụm nhỏ. Hai mắt lướt qua khung cảnh xung quanh, một ốc đảo xinh đẹp nằm lọt thỏm giữa sa mạc khô cằn. Rồi cậu nhắm mắt lại, tai chẳng còn dư âm tiếng la hét hay gào khóc nào, chỉ còn sót lại tiếng rả rích của gió lùa qua cồn cát, tiếng những cây cọ xanh mơn mởn đung đưa và cả ngọn lửa cháy rực trước mặt.

     “Thật yên bình!” – Giọng chàng trai trẻ khàn đục. Cậu nâng ly rượu lên môi, nuốt trôi cái đắng nghẹn trong cổ họng – “Nhỉ, Astri… À không, Miverlla!?”

     Cô ta ngồi đó, bất động. Đầu gục nhẹ về phía trước, mái tóc đen rủ xuống che khuất khuôn mặt hốc hác. Bàn tay cô buông thõng bên hông, ngón tay khẽ chạm vào mặt cát tựa hồ níu lấy thứ gì đó vô hình.

     “Cô biết sau khi tỉnh dậy tôi làm gì không?” – Cậu cất tiếng. – “Tôi quay lại tìm cô, Miverlla. Và tôi thấy gì? Một cái xác lạnh ngắt đợi sẵn, giống như nàng ấy, giống như lúc ấy…”

     “Lại một lần nữa mình làm điều này.” – Cậu thì thầm.

     Hình ảnh Miverlla lúc này như ghi đè bởi ai đó trong ký ức cậu. Vẫn là kịch bản đó, diễn biến đó và kết cục đó. Cậu nâng người con gái ấy lên, chẳng biết đây là lần thứ mấy, nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống đống củi khô.

     Giọng nói ai đó chợt lảnh lót bên tai, kéo đến từng cơn mê muội triền miên trong đầu chàng trai trẻ. Cậu nhớ nàng ấy, người con gái chạy nhảy tung tăng trên đồng cỏ xanh mướt, cặp mắt long lanh mỗi khi nhìn cậu. Đó không phải Miverlla, cậu biết, đó là người đã chết.

     Nhánh củi cháy nham nhở được Ravik rút ra từ đống lửa lớn, ánh sáp lập lòe lắc lư trong đôi mắt mờ sương. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gạt đi tất thảy cảm xúc. Ngọn lửa dần nhen nhóm, ban đầu nhỏ tí tách, chuẩn bị bùng lên thì đột nhiên một âm thanh khẽ vang lên.

     “Chuyện…!” – Cậu khựng lại, nheo mắt lắng nghe.

     Ravik vội quăng nhánh củi, đá tung mồi lửa chưa kịp bùng cháy.

     “Atr…! Miverlla, cô… cô nghe tôi nói chứ!?”

     “Ravik! Có… nước không?”

     Ravik lập tức bật dậy, chạy đến bờ hồ rồi vội vã quay lại. Cậu nâng đầu cô lên, từ từ rót vào miệng từng ngụm nhỏ.

     “Cô còn sống!?” – Cuối cùng cậu thốt lên. – “Nhưng hơi thở, mạch của cô lúc nãy…”

     “Ta chưa thể chết?” – Cô ấy nhẹ nhàng nói.

     Vô số suy nghĩ xoay vòng trong đầu Ravik, dẫn cậu đi hết cung bậc này đến trạng thái khác. Để rồi cuối cùng sót lại, cậu chỉ thấy một cảm giác khó tả.

     Mình… thất vọng sao!?

     Chàng trai trẻ vỗ trán mấy lần, cố trấn tĩnh bản thân. Cậu dìu Miverlla đến bên đống lửa, nhìn cô ấy ăn uống thoải mái sau màn dạo quanh địa ngục.

     “Muộn lát thôi chắc giờ ta thành đống tro rồi.” – Cô bắt chuyện sau khi no nê.

     “Tôi…” – Ravik ấp úng, khó tìm được câu đáp lời.

     “Đừng để tâm đến nó, ta chỉ có thể chết sau khi sứ mệnh hoàn thành. Giờ nó đã trở thành một lời nguyền.”

     “Hừm!? Sao cũng được, cô còn sống nghĩa là tôi vẫn không bội ước.” – Thấy cô ta mạnh khỏe, cậu chuyển sang thái độ lạnh nhạt thường có.”

     “Tự ngươi muốn cứu ta từ đầu còn gì.”

     “Đúng, cô có chết hay không cũng chẳng ý nghĩa gì đối với tôi.” – Ravik cười lạnh – “Tuy nhiên tôi không phải kiểu người nuốt lời, ít nhất dẫn cô đến Ashharan an toàn tôi vẫn làm được.”

     Cả hai im lặng, ánh sáng từ đống lửa hắt lên mặt Ravik, bật lên đường nét góc cạnh và cơn ám ảnh chưa dứt của cậu.

     “Ravik… ngươi có thể lại gần đây không?” – Chợt Miverlla thốt lên, nghe có gì đó khẩn thiết.

     “Cô muốn gì?” – Cậu nhăn mặt, thoáng do dự nhưng cũng miễn cưỡng tiến đến.

     Miverlla chậm rãi nâng hai tay, những ngón tay nứt nẻ đặt lên gương mặt Ravik. Cậu giật nảy mình, kịp ghìm lại trước khi hất văng cô ta. Miverlla từ từ lướt qua trán, dời xuống sống mũi cao rồi dừng lại ở đôi môi mím chặt của cậu. Cô ấy không nói gì, chỉ tập trung cảm nhận.

     “Nếu ngươi cứ tiếp tục sử dụng nó như hiện tại, ngươi sẽ chết rất thê thảm.”

     “Hả!?” – Cậu trừng mắt. – “Nhảm nhí gì đây?”

     “Sức mạnh đó! Nó đang ăn mòn cơ thể ngươi.” – Miverlla thu tay lại, giọng nói nghiêm trọng hơn. – “Không chỉ ngươi, những người xung quanh ngươi cũng liên lụy. Định mệnh đã vạch ra cho ngươi một kết cục tàn khốc. Nhưng không sao, có ta ở đây. Chúng ta sẽ tìm cách thay đổi nó.”

     Ravik ngẩn người, ánh mắt lướt qua toàn bộ cơ thể cô gái. Cố tìm kiếm một dấu hiệu bất thường hay động cơ cá nhân.

     “Đủ rồi!” – Cậu hất tay. – “Đừng ba hoa về định mệnh trước mặt tôi nữa. Nếu nó là sự thật thì cũng là chuyện của tôi, can dự gì đến cô?”

     “Ta…!” – Miverlla ấp úng.

     “Thôi, đừng mất thời gian!” – Ravik đứng dậy. – “Còn không nhanh trở về Ashharan? Cô muốn chết khô ở đây thì tôi không cản.”

     “Chỉ là thế giới…” – Miverlla ngập ngừng, phân vân liệu nên nói ra hay không.

     “Kết thúc vấn đề.” – Ravik bất ngờ nâng Miverlla lên. – “May mắn còn một con lạc đà.”

     “Ít nhất thì lúc nào khó khăn ngươi có thể tìm đến ta!” – Miverlla nói, tay yếu ớt giữ thăng bằng.

     “Chuyện này để sau hẵng nói.” – Cậu ngắt lời, thúc cương tiến về phía trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...