“Bọn chúng có Hem-ka sao?” – Gã lên tiếng.
“Hem-ka? Kiểu pháp sư triệu hồi người chết ấy hả? Phải, có một kẻ như thế. Tôi cứ tưởng giáo hội cấm tiệt nó từ lâu rồi.” – Ravik đáp, mắt không rời khỏi bóng lưng to lớn của gã.
Người đàn ông đứng đó, lặng im ngẫm nghĩ, bóng lưng đổ dài xuống sàn đá nứt nẻ. Vượt ra khỏi khung cửa sổ, thành phố Ashharan ngoài kia vẫn chưa hết náo nhiệt. Âm thanh lễ hội như vỡ òa trong không gian, hội tụ rồi đổ dồn vào căn phòng.
“Lũ Neferuamon đã ẩn mình quá sâu.” – Gã xoay người, ngồi xuống ghế bành. – “Quả thực gia tộc đó từng nắm quyền trong quá khứ. Nhưng đó chỉ là quá khứ, một quá khứ chẳng ai nhớ đến. Cứ dây thử vào mà xem, nơi này giờ chứa đủ loại gan góc hơn chúng nghĩ.”
“Tôi có thể thấy điều đó.” – Cậu gật đầu tán thành.
“Ta không thích dài dòng chuyện lịch sử, nhưng không nhắc thì lại thiếu. Ngươi biết tại sao thành phố này sụp đổ trước kia không?”
“Ngài cứ tiếp tục, thưa ngài hội trưởng Kamos.”
“Không cần khách sáo, cứ thoải mái theo cách ngươi muốn. Dù sao ngươi cũng làm việc cho Hashim, mắt nhìn người cậu ta tốt lắm.” – Gã nhếch môi, gãi chiếc cằm đầy râu xoăn tít. – “Nói đến đâu rồi nhỉ? À bọn Neferuamon. Ngày xưa chúng quyền lực lắm, phải ngang cơ tể tướng, cả tham vọng cũng thế. Chúng muốn làm vua Aramak. Lũ não tàn đó tin xác ướp có thể giúp chúng lên ngôi. Ngươi hỏi kết cục sao? Như cứt! Mấy con quái vật quay sang cắn chủ. Phải chi dừng ở đó thì hay, đằng này chúng kéo cả thành phố chôn cùng. Vặt đầu lũ xác ướp dễ lắm, nhưng vặt một cái đầu hai mươi lần thì sao? Có trời mới đủ sức.”
Gương mặt âm trầm của gã ánh lên những nếp nhăn cằn cỗi. Mắt trái gã mờ đục, một vết sẹo xẻ từ thái dương xuống tận gò má càng làm cho gã trông dữ tợn. Kẻ to con khoác trên người chiếc áo choàng vàng xỉn, bung nút để lộ mớ cơ ngực cuồn cuộn, thẫm màu. Gã hội trưởng Hiệp hội lính đánh thuê Ashharan chợt lặng thinh, gõ nhịp nặng nề lên tay vịn. Thoáng gã liếc qua Ravik, ánh mắt sắc lẹm khiến cậu khó chịu.
“Bọn khốn này biết canh thời cơ lắm.” – Gã nói. – “Chui rút thì kỹ như chuột. Mỗi Hashim biết chuyện gì đang diễn ra. Khổ nỗi cả cậu ta và Tyler đã mất tích hai ngày nay rồi. Có thể bọn họ đang gặp nguy hiểm.”
Gã hội trưởng nhắm nghiền mắt suy nghĩ, Ravik thấy vậy cũng im bặt, chuyển sự chú ý sang Miverlla cạnh bên. Một ít thảo dược và băng bó cẩn thận đã khiến cô trông khá hơn.
“Còn gì nữa không?” – Hắn chợt nói.
“Rất nhiều bí ẩn trong chuyện này. Anubrah, đó là cái tên Tarek nhắc đến. Ông có ý tưởng nào không, thưa hội trưởng?”
“Lần đầu nghe qua.” – Gã lắc đầu. – “Chắc hẳn ngươi cũng biết, thần thoại Aramak dài khủng khiếp. Có gã dở hơi nào viết danh sách các vị thần hay tín ngưỡng lên giấy cói thì nó phải dài từ đây đến thủ đô Jaffarim mất. Nhưng đó là một tin quan trọng, sẽ có người điều tra.”
Cậu gật đầu. Trái ngược với vẻ ngoài thô kệch, gã mang đến cảm giác đáng tin cậy và khôn khéo khó tả cho người đối diện.
“Giờ ta làm gì tiếp theo? Tiếp tục chờ đợi hay kéo quân giết sạch bọn chúng?” – Ravik điềm tĩnh nói. – “Tôi tin rằng vội vàng lúc này không phải ý hay. Kẻ thù có kế hoạch, có thời gian chuẩn bị. Chúng ta cũng cần điều đó ngay lúc này.”
“Rất hợp ý ta, chàng trai trẻ. Có thể chuyện ngươi thoát ra nghe rất đơn giản, nhưng bè lũ Neferuamon không ngu đến thế. Chúng phải còn thứ gì đó mà ta chưa biết.” – Gã nhìn thẳng vào mắt cậu. – “Đêm nay phiền ngươi quay lại đó một lần nữa, dẫn đường cho nhóm trinh sát của bọn ta. Đừng vội từ chối, ta biết ngươi là người ngoài, nhưng lúc này chúng ta cần ngươi. Cả Hashim nữa, dù không biết hai người thỏa thuận gì.”
“Tiền thôi, còn gì khác mong cầu ở lính đánh thuê sao? Như ý ngài, tôi sẽ có mặt đúng hẹn.” – Ravik lập tức đáp, cậu muốn làm rõ những bí mật đang che giấu, về cô gái tên Nafret và cả những bóng tối đang bao phủ nơi này.
“Tốt, quyết định vậy đi.” – Hắn gật đầu, cái nhếch môi trên gương mặt dữ tợn cũng không làm nó trở nên thân thiện. – “Còn cô gái này là?”
“Một nạn nhân xấu số!” – Miverlla chợt lên tiếng.
“Tôi biết cô, thưa nữ tư tế Erynete. Người của nữ hoàng đã đến đây tìm cô hơn nửa tháng trước.” – Gã tiếp lời, gương mặt giãn ra trong nụ cười nhẹ. – “Ngọn gió nào đã mang người của nữ thần Erynete đến đây và can dự vào xung đột nội bộ của chúng tôi?”
Dù thoạt nhìn thân thiện, Ravik vẫn cảm nhận được gã đang rất thận trọng. Cậu cũng hiểu cho y, cái danh nữ tu Erynete chỉ mới xuất hiện gần đây đã trở nên quá nổi tiếng. Những cô gái cao quý, cận thần thân thiết của nữ hoàng đương nhiệm, vô số bài ca về họ lan truyền rộng rãi kể từ khi nữ hoàng lên ngôi.
“Ta và cả đền thần không liên quan đến nơi này, hãy nhớ kỹ điều đó.” – Miverlla đáp, nhìn ra sức nặng trên vai gã. – “Chỉ là sự giao thoa của những mắt xích định mệnh đã dẫn ta đến đây. Nữ hoàng sẽ không trách phạt ngươi, đừng quá bận tâm. Hãy tập trung vào kẻ thù trước mắt.”
Gã hội trưởng gật đầu, nhưng vẫn còn gì đó trăn trở trong ánh mắt gã mà Ravik đọc được.
“Nữ hoàng đáng sợ lắm sao?” – Cậu lên tiếng cắt ngang. – “Tôi nghe người ta nói khác đấy. Rằng bà ta tốt bụng, sáng suốt, vị quân vương dẫn Aramak vào kỷ nguyên vàng gì gì đó.”
“Đúng hết cả thảy! Vì thế bà ta mới bỏ công hành hương đến Orrathim tìm nữ tu Erynete về còn gì. Nhưng con người mà, phải gặp chuyện mới biết trắng đen được.” – Vừa nói, gã vừa nhìn Miverlla.
“Ta không đại diện cho bất kỳ ai, cũng chẳng có ý kiến gì để nói!”
“Bỏ qua vấn đề lòng người đi. Dù không hợp thời điểm nhưng cũng chào mừng hai người đến Ashharan, Ravik xứ Lidian và nữ tu Miverlla của đền thần Erynete. Hừm, một tổ đội kỳ lạ. Trùng hợp thay Ashharan không bao giờ thiếu người lạ.” – Gã đột nhiên cười lớn. – “Mong quý cô thông cảm, một nữ tu bị thương khi đến đây và chúng tôi không thể cứ vậy mà thôi. Ít nhất trong phạm vi thành phố, chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho cô đến khi bàn giao với nữ hoàng. À, đương nhiên ngoại trừ cái chân đã mất của cô.”
“Bọn khốn Omar, chúng phải trả giá khi dám đụng đến nữ tư tế cao quý. Ta chắc chắn như thế.” – Gã tiếp tục, chất giọng ồm ồm vang vọng. – “Còn chuyện khác nữa! Đêm qua có kẻ giấu mặt sát hại đoàn thương nhân gần đó. Hai người biết gì không?”
Gã quay ngoắt sang Ravik, ánh nhìn dò xét lại quét qua cậu từ trên xuống dưới.
“Tôi không biết.” – Cậu bình thản đáp. – “Nạn nhân khác của Omar chăng? Gần đây chúng bắt người như cơm bữa còn gì.”
“Vậy sao!” – Gã nhếch môi. – “Lộng hành gớm.”
Thấy thế, Ravik lén thở phào nhẹ nhõm. Lại nợ cô ta một ân tình. Cậu nghĩ vậy.
Ravik để lại Miverlla ở đó, một thân rời khỏi những con phố náo nhiệt. Cậu trở về nhà trọ Gió Sa Mạc trước khi mặt trời lên đỉnh đầu. Cả khu này giờ đây vắng tanh, hiếm lắm mới có vài người qua lại. Cảm tưởng mùa lễ hội đã xua sạch mọi người khỏi các ngóc ngách bẩn thỉu, tụ tập đông đúc ngoài kia. Cậu lúc này ngồi lặng thinh, dõi mắt ra ngoài hiên đắm chìm trong sự tĩnh lặng hiếm hoi của không gian. Đó là một khoảnh sân rộng, bao quanh bởi những bức tường gạch nung cao quá đầu người, ánh nắng chói chang soi xuống nền đất nứt nẻ rồi bốc lên những tia nóng rực. Nép mình hơn ở góc sân, một cây chà là khẳng khiu rũ các tán lá khô, lọt thỏm vào những chum nước rỗng tuếch xếp thành hàng bên dưới.
“Xin lỗi vì để cậu một mình.” – Ronan cất tiếng, phá tan bầu không khí yên ắng. – “Đáng lẽ lúc đó tôi nên ở lại cùng cậu.”
“Đừng bận tâm.” – Ravik thì thầm, nhai nốt miếng bánh dẹt trong miệng. – “Tôi vẫn ổn đấy thôi.”
Họ gặp nhau vài giờ trước, Ravik liền tóm tắt ngắn gọn những gì trải qua cho Ronan nghe. Cả hai lúc này ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ sycamore, trên những chiếc ghế ba chân cũ kỹ. Dư vị rượu nho pha lẫn mùi không khí thô ráp cứ ngọ nguậy trong khoang mũi làm Ravik khó chịu.
“Ý cậu là những kẻ lén lúc đêm trước đều thuộc băng nhóm của gã Omar. Chúng đang bí mật giở trò gì đó quanh đây và nó liên quan đến Alina hoặc thương đoàn Rashid.”
“Trò gì đó là thật, còn liên quan hay không vẫn chưa biết được. Mọi thứ vẫn mù mịt lắm. Biết đâu ta ngồi đây nhàn nhã trong khi chúng giết hết đám dân Ashharan rồi cũng nên. Đành vậy, tôi nhất định phải quản chuyện này. Cậu biết gì về Nafret? Cô ta chính là một trong ba người xuất hiện tối hôm đó.”
“Tôi cũng nhận ra cô ta.” – Ronan đổ người về trước, thận trọng nói. – “Sau lần cuối gặp cậu, tôi quyết định tìm hiểu chuyện này từ chỗ Nafret.”
“Hay lắm. Tôi biết cậu sẽ làm thế. Tiếp tục đi!”
“Nafret tham gia đoàn thương nhân từ sáu năm trước. Cô gái hòa đồng, tốt bụng. Người ta bảo thế. Cô ấy với Alina lo sổ sách và quản lý hàng hóa. Nhìn chung đời tư sạch sẽ, không phạm pháp gì.” – Ronan nốc một ngụm rượu giữa chừng. – “Nhưng cách đây ba tuần đột nhiên cô ta có nhiều biểu hiện kỳ lạ.”
“Như thế nào?”
“Người ta nói gần đây cô ta đổi tính, lầm lì hơn hẳn. Đôi khi trong trạng thái lo sợ điều gì. Đỉnh điểm vào đêm chúng ta đến nhà trọ này, cô ta dẫn người ngoài trộm đồ của Alina.”
“Chúng bước ngang phòng mình chứ đâu. Mất thứ gì?”
“Họ kín đáo kinh khủng. Ban đầu Alina chẳng biết chúng vớ được thứ gì. Phải hơn nửa giờ kiểm kê mới biết chúng đã đánh tráo một chiếc vòng cổ hình con bọ hung. Thứ mẹ Alina để lại cho cô ấy trước khi mất. Lũ trộm thay nó bằng một cái khác rẻ tiền hơn mà còn chẳng làm bằng vàng. Tôi có mang theo đây.”
“Cho tôi xem.” – Ravik vội vã nói.
“Alina đã ủy thác điều tra chuyện này cho tôi.”
Ronan rút ra một chiếc vòng cổ vàng nhạt đặt lên bàn, nó nổi bật trong một viên đá xanh lục làm từ lapis lazuli với tạo hình con bọ hung và những chi tiết tỉ mỉ khác. Một góc chiếc vòng trầy xước, lộ ra lớp bạc ẩn bên dưới.
“Đồ giả dạo này làm chi tiết gớm.” – Ravik cầm nó lên, ngó vài vòng rồi trả lại Ronan. – “Tại sao chúng phải mạo hiểm vì thứ này? Thậm chí còn thận trọng đến mức đánh tráo chứ không lấy trộm nó.”
“Ai mà biết chúng nghĩ gì trong đầu. Alina quý cái vòng cổ lắm, Nafret hỏi mua tận ba bốn lần cũng vô ích. Có lẽ gã tên Omar kia muốn có bằng được thứ này.”
“Thông tin giá trị. Cơ mà chuyện này từ miệng Alina ra đúng không?” – Ravik bỗng hạ giọng xuống, ngó quanh một lượt rồi tiếp tục. – “Hình như cậu tiếp xúc với cô ta hơi nhiều gần đây. Trả lời thật lòng nhé! Cậu nghĩ cô gái này đáng tin không?”
“Chuyện này…” – Ronan ngập ngừng. – “Thú thực tôi cảm thấy cô ta có gì đó mờ ám, vẫn nên nghi ngờ thì hơn.”
“Một sự khôn ngoan cần thiết.” – Ravik gật đầu, xoa hai tay vào nhau. – “Mọi chuyện càng lúc càng trở nên thú vị. Cậu thấy rồi đấy, chúng ta hoàn toàn trắng tay lúc này. Mặc dù Rashid rộng rãi là thế, nhưng ta cũng không thể để mặc vậy được. Phải tìm cách trả lại đủ cả cho ông ta, còn tiền sinh hoạt khi đến Jaffarim nữa. Đã đến lúc tôi và cậu kiếm ít tiền phòng thân.”
“Rất giống ý tôi. Tôi định tìm việc làm ngắn hạn khi ta đến Jaffarim. Theo tôi nhớ thì chi phí cổng dịch chuyển không rẻ, có thể ta phải mất vài tuần hơn ở đó.”
“Vậy sao không tận dụng cơ hội này? Thành phố đang lâm nguy và tôi nhận được ủy thác từ kẻ lãnh đạo. Sao! Nghe sặc mùi tiền lắm đúng không?”
“Chỉ khi chúng ta làm nên chuyện. Cứ thử xem sao. Tôi tham gia với cậu bằng cách nào?”
“Cứ đến thẳng tòa nhà trung tâm tìm lão hội trưởng Kamos, ông ta đang thiếu người nên không từ chối cậu đâu. À, nói thêm cậu quen tôi và Hashim, có thể mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Giờ đi luôn đi.”
“Được thôi! Còn cậu?” – Ronan đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Tôi còn việc khác phải làm.”
Ravik dõi theo bóng Ronan khuất đi sau cửa chính. Cậu vẫn tiếp tục ngồi đó, nhấm nháp hết mớ thức ăn trên bàn. Một lát sau, cậu chậm rãi đứng dậy, dạo một vòng tìm gã chủ trọ nhưng không thấy đâu. Chẳng biết gã trốn ở xó xỉnh nào. Dịch vụ dở tệ thật. Thây kệ, mình nên nghỉ ngơi trước khi lên đường đêm nay . Nghĩ vậy, Ravik trở về căn phòng cũ kỹ của mình trên lầu, ngả người ra chiếc thảm sờn rách, muốn suy tư thêm một chút thì cơn mệt mỏi chợt bùng lên, kéo mi mắt cậu nặng trĩu xuống.
Chàng trai trẻ dần chìm vào giấc ngủ, như một thói quen, Ravik mơ rất nhiều. Nhưng lần này có gì đó khác biệt. Khi vừa mở mắt, cậu thấy mình đột nhiên xuất hiện giữa sa mạc rộng lớn, nơi chỉ có miền cát bỏng rát và bầu trời xanh trong cao vời vợi.
Cậu đứng chết chân, không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra.
“Mơ sao!? Lần này chân thực hơn mọi khi.” – Chàng trai trẻ lên tiếng. Dù nắng hừng hực, Ravik vẫn cảm thấy ớn lạnh. Đó là lí do duy nhất khiến cậu nhận ra đây chỉ là giấc mơ.
Cậu nhích chân, toan rời đi thì đột nhiên có một thứ gì đó bên dưới ghì mạnh nó xuống. Từ lớp cát vàng, một bàn tay khô đét trồi lên bấu chặt cổ chân Ravik. Cậu giật nảy mình, hét toáng lên, vùng vẫy cố thoát ra khỏi nó. Có đến hai, ba rồi vô số những cánh tay khác lũ lượt xuất hiện. Chúng đen sạm, thô ráp và kéo dựng hết da gà lẫn thần kinh cậu.
“Khốn khiếp!!! Cút ra nhanh lên. Cút khỏi người ta!” – Ravik giãy dụa dữ dội, cố rút đôi chân lún sâu xuống cát đến tận đầu gối.
“Bình tĩnh lại! Đừng để nó che mắt ngươi.” – Một âm thanh đột nhiên phát ra bên tai cậu. – “Thả lỏng cơ thể. Cảm nhận nó đi!”
Ravik khựng người, chợt cảm thấy một luồng gió phả vào mặt mình. Cậu liền hiểu ý, thả trôi cơ thể theo nó và khi mở mắt ra, những cánh tay kỳ lạ đã biến mất. Chàng trai trẻ lại thấy mình đứng chơi vơi giữa không gian rộng lớn.
“Chẳng được tích sự gì!” – Âm thanh lần nữa vang lên, ngay sát bên cạnh cậu.
“Cái giọng ồm ồm này là…” – Ravik quay đầu, nhìn thấy một bóng đen lơ lửng giữa không trung. – “Sao ngươi lại ở đây, thằng khốn?”
“Còn không phải cứu kẻ chết tiệt nào đó sao?” – Thứ đó cáu kỉnh quát.
“Tốt, giỏi lắm, giờ thì cút đi! Mỗi lần ngươi mở mồm đều hôi thối kinh tởm.” – Ravik xua tay, cậu biết nó là gì, thứ bóng đen đáng nguyền rủa bên trong cậu. Sự tồn tại của nhân cách mà cậu luôn chối bỏ giờ đây lại xuất hiện một cách hữu hình.
“Vậy sao!?” – Thứ đó cười lớn, âm điệu khàn đục như rút từ địa ngục. Nó không có hình dạng cố định, chỉ quanh quẩn tựa một đám mây nhỏ đen đặc giữa không trung. – “Ngươi chỉ giỏi múa mép thôi, Ravik. Ta nằm trong ngươi suốt ngần ấy năm, cứu ngươi qua bao hiểm cảnh, dạy ngươi cổ ngữ. Giờ đây ngươi lại giở cái giọng chó rách đó cắn kẻ vừa cứu mình? Thật vô ơn! Đáng ra ngươi phải rối rít cảm tạ ta bằng những lời vàng ngọc thốt lên từ cái cổ họng hôi hám đó mới phải.”
“Đúng, ngươi đúng. Có lý hết. Ta đôi co không lại ngươi!” – Cậu lườm mắt, đè xuống cảm giác khó chịu trong lòng. – “Thưa đồ chết tiệt cao quý, tại sao chúng ta lại ở đây?”
“Tự dùng cặp mắt chó của ngươi nhìn cho kỹ đi.”
Hắn vừa dứt lời, một đám mây đen liền kéo đến quấn lấy mắt cậu và rút vào bên trong. Khi cậu mở mắt ra lần nữa, không gian đột nhiên uốn éo rồi biến đổi một cách nhanh chóng. Giữa sa mạc đột nhiên xuất hiện một khối kiến trúc khổng lồ. Nó to đến mức cậu ngẩng đầu cũng chẳng nhìn thấy điểm cuối. Có hai cột đá lớn, dựng thẳng hai bên như hai cột trụ trời, trên thân khắc chi chít chữ tượng hình hoặc ngôn ngữ gì đó Ravik chưa từng thấy qua. Chúng chống cho một bức tường đen tuyền ở giữa, có vài vết nứt thẳng tắp khiến cậu mơ hồ nhận ra đây là thứ gì.
“Trên đời này có cánh cổng to đến thế sao? Thứ gì trong đó vậy?” – Ravik trầm trồ, không khỏi ngạc nhiên trước mức độ hùng vĩ của nó.
“Chưa hết đâu.”
“Hả!?”
Bất thình lình, một con rắn đen tuyền với kích thước khổng lồ trườn từ trên cánh cổng xuống. Cơ thể đồ sộ của nó lóe lên lớp vảy dài cộm một màu đen u ám. Nó cuộn quanh chiếc cổng vài vòng, ngẩn cao cái đầu tam giác với đôi mắt tựa hai hố lửa âm ỉ rọi thẳng vào Ravik. Cậu ớn lạnh sống lưng, cảm giác đang đối diện trước một tồn tại vĩ đại dõi mắt xuống kẻ hèn mọn.
“Sakhur Apephet, meret shet-raem ankhesha. Meruesh nekh, tashet aruhet?” – Con rắn cất lời với tiếng gầm vang như kèn đồng. – “Shetka nekh meru, aruhet na kheth.”
“Nó nói gì vậy?” – Bóng đen thì thầm.
“Ai mà biết! Cái vòng cổ phiên dịch Alina đưa ta đâu có ở đây.” – Cậu hạ giọng. – “Nghe qua thì có vẻ giống tiếng Aramak đó. Ngôn ngữ thời cổ vương quốc. Chắc vậy. Chẳng phải ngươi rành cổ ngữ lắm sao? Dịch đi!”
“Được thì ta nhờ ngươi làm gì? Ngươi lúc nào cũng đâm đầu vào học mấy thứ vô bổ để rồi lúc cần lại chẳng được tích sự gì.” – Bóng đen gầm gừ.
Con rắn mở toác miệng, để lộ hàm răng sắc nhọn và chiếc lưỡi chẻ đôi đáng sợ.
“Hỡi nhân loại thấp hèn và thứ sinh vật đáng nguyền rủa kia. Tại sao các ngươi đến đây?” – Con rắn nói. – “Đã rất lâu rồi nơi này chưa từng xuất hiện những kẻ ô uế như hai ngươi.”
Cả hai há hốc mồm.
“Nó biết ngôn ngữ Eredrith!” – Ravik mãi mới lên tiếng.
“Vậy ra con quái vật này biết ngoại ngữ. Tốt! Không tệ chút nào trên phương diện quái vật.” – Bóng đen nói.
“Ta nghĩ nó tệ hơn ngươi tưởng đấy.” – Ravik đáp.
“Này, thứ kia!” – Bóng đen hét lên. – “Nói ngươi đấy. Cái con rắn phải mả kia. Làm cách nào để thoát ra khỏi đây? Chứ ngươi nghĩ ta thích cái chỗ hôi hám này lắm chắc? Còn không mau chỉ đường ra cho bọn ta?”
Ravik xám mặt, thận trọng nhìn con rắn khổng lồ. Cậu thở phào nhẹ nhõm khi thấy nó không có vẻ gì là giận giữ hay bực tức trước thái độ đáng nguyền rủa đó.
“Xin ngài thứ lỗi vì sự bất kính của hắn.” – Cậu hét lên, quay sang nhỏ giọng với cái bóng. – “Ngươi ngậm miệng lại một chút được không? Từ giờ để ta ra mặt xử lý.”
“Hừ! Thật sự ta chẳng trông đợi gì ở ngươi. Thôi, biết đâu lại ích lợi lúc này. Ngươi liệu mà làm cho ra hồn.”
“Vẫn đỡ hơn ngươi, thứ mục nát. Nếu không phải vì lợi ích thì có mười đời ta cũng không bao giờ chung cạ với ngươi” – Ravik nghiến răng, quay sang con rắn khổng lồ với biểu cảm hòa nhã hơn. – “Xin phép được giới thiệu, tôi là Ravik, Ravik xứ Lidian của đại lục Eredrith. Cho hỏi ngài rắn đây là?”
“Ta là Sekhemraet, vị thần canh giữ cánh cổng cuối cùng của thế giới.” – Giọng của nó vang vọng trong không gian, âm hưởng hào hùng và bi tráng. – “Nơi các ngươi đang đứng chính là Đại Sảnh Vô Tận, vùng đất giao nhau của những thế giới và thực tại vĩnh viễn.”
“Đại Sảnh Vô Tận? Chuyện này thật kì lạ! Chẳng lẽ tôi đã chết rồi? Mà tôi có chết đi chăng nữa cũng không thể đến đây được. Tôi đâu phải người bản địa Mythoria. Xin ngài giải thích thêm.”
“Đúng, ngươi vẫn chưa chết, nhân loại. Ngươi đến đây vì cánh cổng này.” – Con rắn nói. – “Đã mấy triệu năm trôi qua từ lần cuối cánh cổng này mở ra. Thật hiếm khi có một sinh vật sống đặt chân đến được đây. Ngươi muốn tìm kiếm điều gì, hỡi nhân loại?”
“Thật ra chúng tôi không cố ý xâm phạm.” – Cậu nói, cố giữ bình tĩnh trở lại. – “Chỉ là chúng tôi bị ai đó đưa đến đây.”
“Ta thấy được điều đó. Có người muốn mở ra cánh cổng này một lần nữa. Một tham vọng xuẩn ngốc muốn bao trùm cả thế giới ngoài kia. Tội nghiệp thay, ngươi chính là một trong năm vật hiến tế cho tham vọng đó.”
“Thì ra gã Hem-ka hại ta. Bọn khốn khiếp.” – Cậu rít lên. – “Tôi cứ tưởng gã muốn hồi sinh người chết gì đó thôi. Còn mở ra cánh cổng này thì…”
“Nực cười, thứ thấp hèn như các ngươi làm gì có thể mở ra được. Nhưng rạch một khe nứt không gian thì vẫn khả thi. Đó chính xác là điều mà gã ngươi nhắc đến mong muốn. Tuy nhiên nó cần nhiều hơn thế, cần nhiều hơn nữa.” – Con rắn trầm giọng đáp. – “Đây là cánh cổng mở ra thế giới bên kia, nơi hỗn mang tạo thành trật tự và các linh hồn đã biến mất tồn tại song hành. Lũ nhân loại thấp hèn các ngươi lúc nào cũng chăm chăm mơ đến việc đảo lộn trật tự của thế giới, chẳng thèm quan tâm điều gì ngoài lòng tham vô tận đó.”
“Chuyện này…” – Ravik nuốt khan, chậm rãi tiêu hóa mớ thông tin vừa nghe.
“Tỉnh lại đi, ngươi tưởng chúng ta là chìa khóa cho mớ tôn giáo rẻ tiền này chắc?” – Bóng đen bật cười. – “Con giun đất này kể chuyện vui tai phết. Tiếp tục đi! Ta mà viết tiểu thuyết chắc phải được mười cuốn.”
“Cẩn thận lời nói của ngươi trước khi ta giáng sự trừng phạt xuống.” – Con rắn gầm lên, đôi mắt nó sáng bừng và tàn ác nhìn thẳng vào cái bóng của cậu. – “Ta không bỏ qua cho sự láo xược của ngươi thêm lần nào nữa đâu.”
“Đáng đời!” – Cậu thì thầm, vô cùng hả hê khi thấy cái bóng bắt đầu trở nên dè dặt.
“Ngươi giống y hệt ngày xưa, dù chỉ là một thế hệ xa xôi của hắn. Vẫn thái độ bất trị, cái giọng báng bổ và tính cách đốn mạt đó làm ta thật chướng mắt, hỡi đứa con của quỷ.”
Ravik ngạc nhiên ra mặt, cậu chưa bao giờ tưởng tượng được con rắn này lại có quen biết sâu xa với cái bóng của cậu. Ravik thầm ghi nhớ điều này, và xem chừng trên thái độ của Sekhemraet thì đó cũng không phải chuyện đáng để ôn lại.
“Thưa ngài, nếu vậy ngài sẽ ngăn chặn bọn chúng lại đúng không?”
“Tại sao? Việc của các ngươi đâu liên quan đến ta.” – Nó nói.
Ravik lạnh sống lưng khi thấy thái độ dửng dưng đó. Cậu không biết gã Hem-ka có mục đích gì với cánh cổng này, nhưng bằng mọi giá cậu phải ngăn chặn nó trước khi mọi thứ tồi tệ hơn xảy đến.
“Tôi phải làm cách nào để ngăn chặn bọn chúng, thưa ngài rắn Sekhemraet. Nếu chúng đạt được mục đích, trật tự sẽ đảo lộn và có rất nhiều người phải chết.” – Cậu khẩn thiết nói.
“Ồ hố! Từ khi nào ngươi trở nên cao thượng vậy? Làm ta nôn ra đây mất. Hôm nay chó sủa tiếng người à?” – Bóng đen cạnh cậu phá lên cười. – “Hay là ngươi tiếc rẻ mớ công sức bỏ ra mà chẳng thu được đồng bạc nào? Phải thế không, người bạn đồng hành tốt bụng của ta?”
“Ngậm miệng đi!” – Cậu quát khẽ.
“Chết nhiều hay ít khỏi cần nhắc đến. Nó vô nghĩa. Để xem! Xét trên giao tình giữa ta và gã đó thì…” – Con rắn trườn tới, thoáng nhìn qua cái bóng. – “Được thôi, nếu ngươi có thể làm gì đó. Hãy tìm một chiếc vòng cổ hình con bọ hung và phá hủy nó. Chiếc vòng đó là di vật đại diện cho mối liên kết cổ xưa của cánh cổng và thế giới nơi các ngươi tồn tại. Chỉ có thế thôi. Rất đơn giản phải không?”
“Tôi hiểu rồi! Cảm ơn ngài.” – Cậu hớn hở đáp. – “À cho tôi hỏi một câu cuối, ngài biết cái tên Anubrah là ai không?”
“Nực cười! Ngươi nghĩ ta là ai mà phải nghe qua cái tên thấp hèn đó? Có hàng trăm tỉ cái tên đằng sau cánh cửa này và còn chẳng đáng để ta lọt tai. Luyên thuyên vậy là đủ rồi, đừng bao giờ hỏi những câu ngu ngốc nữa. Đáng lẽ ta phải đập chết hai mươi mới phải, ngay từ lúc đến đây. Nhờ chút ơn tình xưa kia mà phải nghe các ngươi lải nhải từ nãy đến giờ.”
Ravik bị quát cho im bặt, cho rằng cứ tiếp tục như thế sẽ tốt hơn. Cậu trầm mặt, có cảm giác như từng tiếng thở của mình đang tan dần vào không gian mênh mông của Đại Sảnh. Khi đối diện với một thực thể hùng mạnh, chàng trai trẻ bất giác cảm thấy bản thân nhỏ bé biết bao và liên tục trách cứ mình trong cái hạn định ít ỏi đó.
“Thấy chưa? Suy cho cùng vẫn nhờ ta cả. Ngươi làm được cóc khô gì?.” – Bóng đen chợt nói. – “Đã đến lúc chúng ta rời khỏi đây. Ê con rắn kia, lối ra ở đâu?”
“Không được! Một trong hai ngươi phải ở lại, đừng quên các ngươi là vật hiến tế của hắn.”
Sekhemraet vừa dứt lời, hàng ngàn tiếng âm u oán rền vang từ phía sau cánh cổng. Nó gửi đến lời gọi, lời nguyền và cả những tiếng gào thét bất tận.
“Không cần lo lắng, sau khi chiếc vòng bị phá hủy thì linh hồn các ngươi sẽ trở về thân xác cũ. Nguyên vẹn và tử tế.”
“Ngươi ở lại với con rắn đó đi. Để ta ra ngoài kia chấm dứt chuyện này.” – Bóng đen thốt lên với một sự hào hứng hiếm thấy.
“Điên à!? Thả ngươi ra để ngươi giết người bừa bãi hay gì? Nằm mơ đi, ta sẽ là người ngăn cản hắn. Còn ngươi, chỉ cần an phận chỗ này thôi. Đừng nghĩ đến chuyện làm loạn nữa, thứ ma quỷ chết dẫm. Ngươi chỉ việc ở yên chỗ này, ngậm kín mõm lại là mọi chuyện tự nhiên tốt đẹp. Còn tuyệt vời hơn nữa nếu ngươi mãi mãi mắc kẹt ở đây.”
“Ngươi…”
“Hắn nói đúng. Ngươi làm không được đâu.” – Con rắn cắt ngang. – “Hãy trở về thế giới của ngươi đi, nhân loại.”
“Không được, Ravik! Làm ơn đừng bắt ta ở lại với thứ…”
Khi con rắn Sekhemraet gầm lên, một dòng thủy triều đen đặc xuất hiện, đổ ập xuống đầu Ravik và nhấn chìm cậu vào trong biển nước. Một tiếng nổ động trời vang lên, làm Ravik bật dậy lập tức. Cậu thở hồng hộc và đổ mồ hôi ướt đẫm áo. Xung quanh vẫn là khung cảnh cũ, căn phòng trọ rách nát và mùi sa mạc không lẫn đi đâu được. Thế nhưng những chuyện vừa qua vẫn còn quanh quẩn trong đầu chàng trai trẻ, bất giác làm cậu cảm thấy thật may mắn khi còn có thể trở về thế giới thực.
“Phức tạp rồi đây! Trước tiên mình cần…”
Cánh cửa phòng trọ vỡ tan tành, gã chủ trọ bê bết máu bị ném bay vào trong phòng, lăn lông lốc, nằm sõng soài trên sàn trong hơi thở yếu ớt.
“Hả!?”
Chaporia
Bình Luận (0)