Vào cái ngày định mệnh đó, cái ngày mà màu đỏ nhuộm đỏ cả đất trời, vấy bẩn mọi thứ... tôi đã tận mắt chứng kiến người anh trai tôi yêu quý tan vỡ. Đôi mắt của anh... đôi mắt từng mang màu đỏ ruby trong trẻo, lấp lánh sự ân cần... đã tối sầm lại. Chỉ còn một màu đỏ thẫm, đặc quánh, vô hồn.
Đâu còn là một cậu bé hay cười, đâu còn là ánh nắng ban mai ấm áp nữa. Anh đã biến thành một thứ khác. Một con quỷ cuồng nộ, khát máu.
Cử động của anh lúc ấy thật kinh dị. Tứ chi vặn vẹo, thậm chí là bò trườn trên đất. Anh như một con ác thú, di chuyển với tốc độ không tưởng, lao vào xé nát mọi thứ trong tầm nhìn...và cười, cười một điệu quái quỷ man rợ.
Những kẻ bắt cóc... tất cả chúng... đã bị xé nát, bị phanh thây bởi chính đôi bàn tay đã từng dịu dàng xoa đầu tôi, bàn tay đã luôn bảo vệ tôi.
Tôi không thể nào tin nổi, không thể nào chấp nhận được sự ấm áp đó lại có thể trở nên tàn nhẫn đến tột cùng như thế.
Nỗi sợ hãi nuốt chửng lấy tôi. Một nỗi sợ nguyên thủy, lạnh buốt đến tận xương tủy.
Tôi đã sợ, sợ đến điên dại. Tôi sợ sinh vật đó lại gần. Tôi sợ con quái vật mang gương mặt anh trai tôi... sẽ nhìn về phía này.
Tôi đã sợ chính anh ấy, người đã bảo vệ tôi không màng tính mạng.
Và vì sợ hãi, tôi đã chạy trốn. Tôi đã tàn nhẫn tránh xa anh.
Tôi… đã bỏ rơi anh.
“Làm ơn tránh xa ta ra, đồ quái vật! Cha đã đúng về ngươi.” Tôi vẫn còn nhớ như in câu nói đó, lúc tôi nằm trên giường, vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng của vụ bắt cóc.
Tôi đã nói thế với Leonore, người đã lập tức tìm đến tôi ngay khi anh tỉnh dậy.
Leonore sững người, bàn tay nắm chặt.
“…Vậy sao?” Ánh mắt anh ấy lúc đó rưng rưng nước mắt, gần như sắp vỡ oà. Nhưng cuối cùng, Leonore chẳng phản bác gì cả, chỉ nuốt ngược nỗi đau vào trong, quay đầu đi.
“Anh xin lỗi... có lẽ em nói đúng. Anh chỉ là một con quái vật đội lốt người.”
Tôi đã không nhận ra lời nói ấy đâm sâu vào trái tim anh đến mức nào. Ha… sự thật là, bản chất của Leonore không hề thay đổi, phải không? Sau cái ngày định mệnh đó, anh chỉ trở nên buồn thảm, lạnh lùng và khép kín hơn thôi.
Tôi đã cố bám víu vào lời nói dối của chính mình, tiếp tục buông lời cay đắng. Cố tin rằng anh đã thay đổi hoàn toàn, tin rằng anh đã trở thành một con quái vật máu lạnh... tất cả chỉ để tôi có một cái cớ, một lý do chính đáng để bao biện cho sự hèn nhát tồi tệ của bản thân.
Và rồi tôi đã để mất anh ấy. Leonore đã chẳng còn ai ở bên cạnh và lựa chọn rời đi sau khi đối đầu với chị Kiara.
Dù thật đáng xấu hổ khi nói ra, nhưng... lúc đó tôi đã mừng. Tôi đã thầm mừng rỡ khi anh ấy rời đi. Vì tôi sẽ không còn phải đối mặt với nỗi buồn trong mắt anh, và cũng không phải đối mặt với sự hèn mạt của chính mình nữa.
Vì lúc ấy, ít nhất tôi vẫn còn mẹ, dù bà ấy cũng không đồng ý với cách tôi đối xử với anh trai mình…
…Mãi cho đến khi bà ấy mất, tôi mới nếm trải được một phần của cái địa ngục mà anh đã phải trải qua.
Nên tôi tiếp tục là một con hèn, chạy tới tìm lại anh ấy. Không phải để bù đắp, mà là để tìm kiếm sự an ủi. Tôi khao khát được một lần nữa cảm nhận cái cảm giác an tâm tuyệt đối khi ở bên anh. Đương nhiên, một phần cũng vì tôi căm ghét Arthur và cả cái gia tộc đó, và tôi cũng cần học ma pháp thời gian.
Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, khi tôi quyết định vứt bỏ cái lốt giả tạo bên ngoài, hơi ấm đó đã thực sự quay trở lại. Leonore trông có vẻ chán đời hơn, mệt mỏi hơn, nhưng bản chất của anh vẫn ở đó. Sự ấm áp của anh vẫn không hề thay đổi.
Nó vẫn dịu dàng... Ấm áp đến nhói lòng.
Nên, tôi phải làm gì đó để ngăn sự tự hại của anh.
“Ư…” Tôi mở tầm nhìn mình ra sau một giấc mơ dài, ánh mắt lơ đãng quay ra cửa sổ phía ban công.
Ngoài kia, trời vẫn tối xầm, tuyết đã ngừng rơi nhưng vẫn phảng phất những bông tuyết lạc trôi giữa thế gian.
Cả người tôi ê ẩm, một cảm giác rát bỏng âm ỉ chạy dọc theo các mạch ma lực, tất cả là do hậu quả của việc sử dụng quá nhiều năng lượng.
“Ô, cô tỉnh rồi đấy à Alicia?” Rồi từ phía bên phải, tôi nghe thấy giọng của một người phụ nữ đáng ghét - em gái của tên “hôn phu” tôi, kẻ đã cướp lấy sự bình yên ngắn ngủi giữa tôi và Leonore.
Một con ả phiền phức.
“Hừ.” Tôi gằn giọng, lặng lẽ ngồi dậy khỏi giường và quay mặt sang phía giọng nói kia.
Laura đang ngồi trên chiếc ghế sofa gần đó, tay cầm một tách trà bốc khói nghi ngút. Ả nhâm nhi một ngụm, trong khi ngón tay thon dài lơ đãng mân mê mặt dây chuyền mà tôi vừa sửa. Tuy nhiên, ánh mắt ả có chút lạ thường… nó buồn hơn mọi khi?
Chẳng quan trọng.
“Leonore đâu, đừng bảo vẫn đang ngoài trời tuyết nữa đấy.” Tôi nheo mắt lại, hỏi ả với cái giọng chẳng mấy thân thiện, không hề che dấu sự thù địch.
Laura không trả lời ngay. Ả chỉ thong thả nhúng túi trà thêm vài lần, rồi lại nhấp thêm một ngụm.“Đừng lo, tôi đâu thể nào để hôn phu mình đứng ngoài tuyết mãi được.”
“Hôn phu này, hôn phu nọ! Ngươi chỉ đang cố lợi dụng anh ấy thôi!” Tôi không kìm được mà hét lên, tiếng quát xé toạc sự yên tĩnh của căn phòng.
Tôi quát ả vì chịu không nổi rồi, mọi nỗ lực kéo anh ấy ra khỏi đống hổ lốn mang tên chính trị đều bị con nhỏ này phá hết. Đã thế, ả còn dám thân mật với anh ấy trước mặt tôi, dám lợi dụng mối quan hệ của bọn tôi để trục lợi.
Laura mở mắt to ra, nhìn tôi một thoáng. nhưng ả lập tức nheo mắt lại, chậm rãi đặt tách trà nóng xuống bàn.
“Mối quan hệ này là sự tự nguyện từ hai phía, là cho và nhận.” Ả thở dài một tiếng, vẻ mặt tỏ rõ sự khó chịu. “Cô chẳng có quyền gì để xen vào hay quyết định cả.”
Mặt tôi co rúm lại. Một luồng ma lực đỏ thẫm bắt đầu rò rỉ ra, lan tỏa khắp phòng, bất chấp cơn đau rát trong người.
Cái con điếm này vừa nói cái quái gì vậy? Rõ ràng ả là kẻ đã tự lao vào cuộc đời của chúng tôi, sao ả có thể trơ tráo lật lọng như thế?
“Ngươi có tin là ta sẽ giết ngươi ngay tại đây không?” Tôi nghiến răng, hai tay siết chặt tấm chăn ấm đến mức nó nhăn nhúm lại.
Nhưng đối mặt với sát khí của tôi, Laura vẫn bình thản một cách đáng ghét. “Cô không thể, và cũng không dám.” Ả thở dài, thản nhiên nhấc tách trà lên, chuẩn bị uống tiếp.
“Vì ‘Tiểu thư Alicia’ đâu muốn làm phiền anh trai mình, đúng không?” Ả nhếch mép cười nhẹ.
“Hay là… cô muốn chui vào quần anh ấy đến mức bất chấp rồi? À, đừng hiểu lầm nhé, tôi thì chẳng có gì phản đối đâu, thậm chí còn ủng hộ cơ.”
Ả vừa nói gì cơ?
“Con khốn! Chưa bị đánh bao giờ nên láo toét!” Tôi gầm lên, không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa mà vùng dậy khỏi giường, lao tới và xô thẳng con ả tóc vàng ngã ngửa ra sàn.
Choang!
Tách trà văng khỏi tay ả, vỡ tan tành, bắn tung toé thứ nước nóng hổi lên tấm thảm.
Nhưng ngay cả khi ngã sõng soài, cái mặt ả vẫn câng câng, vẫn thách thức. Chết tiệt, nếu được thì tôi chỉ muốn xoá xổ ả khỏi cuộc đời này, nhưng đúng như ả nói, thứ tôi làm được cùng lắm là đấm ả vài phát cho nhớ đời.
“Ngươi thì hiểu cái quái gì về ta? Tình cảm của ta đối với anh ấy cao quý hơn bất cứ thứ gì mà ngươi nghĩ.” Tôi rít lên, giọng lạc đi vì giận, tung cú đấm vào mặt con khốn trước mặt.
Tôi cứ đấm và đấm, vung nắm đấm của mình vào khuôn mặt đáng ghét đó, đấm cho hộc cả máu miệng, tím cả mắt.
“Đáng lẽ! Đáng lẽ ngay từ đầu ta nên lừa Leonore để xoá sổ ngươi khỏi ký ức của anh ấy!”
Laura lườm tôi với đôi mắt sưng húp, mặt vẫn bình tĩnh một cách kinh khủng. Rồi ả thản nhiên đưa tay quệt vệt máu vừa rỉ ra bên mép và buông một câu. “Gì của ta, mẹ của cô - Lily von Enderwise, cô đang cố hồi sinh bà ấy đúng không?”
“...”Não tôi như ngừng hoạt động trong một giây.
“Hả?” Tôi buột miệng, giọng nói vỡ ra.
Làm thế nào… làm thế nào ả có thể đoán được? Chờ đã, ý định của tôi lộ liễu đến vậy sao? Không thể nào, tôi chưa từng nói bất cứ điều gì về mẹ.
Không lẽ nào.
“Sự im lặng là dấu hiệu của đồng ý.” Ả cười khẩy, một nụ cười đắc thắng hiện rõ trên đôi môi nhuốm máu. Ả dùng chút sức, nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra, rồi thản nhiên đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, lau đi máu trên mặt.
“Tôi đoán đúng rồi, phải không?”
“…” Tôi sững sờ, cắn chặt môi, hít một hơi thật sâu. Alicia, bình tĩnh lại. Đừng để con khốn này chọc tức.
“Không. Sai hoàn toàn.” Tôi gằn giọng, cố nặn ra một vẻ thản nhiên, dù tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Nhưng Laura dường như hoàn toàn phớt lờ lời chối bỏ của tôi. Ả chỉ liếc qua đống mảnh vỡ của tách trà trên sàn trong khi tự hồi phục, rồi tung ra mồi câu. “Tôi có thể liên hệ cô với một bậc thầy sử dụng ma pháp thời gian.” Giọng con ả nghiêm túc đến lạ.
“Nghe này, tôi biết cô ghét tôi. Nhưng về cơ bản, chúng ta đang ở trên cùng một con thuyền. Bình tĩnh lại và suy nghĩ đi, rốt cuộc thì cái gì mới là quan trọng nhất.”
Cái gì quan trọng nhất à?
“Hơ, ngươi nên im đi thì tốt hơn, ta ghét nhất là bị người khác lên mặt.”
Nói gì chứ tôi biết thừa, nếu nhờ con khốn này giúp thì kiểu gì cũng mắc nợ và dễ rơi vào một cái bẫy khó thoát. Và tôi, không thích lâm vào đường cùng. Tốt nhất là từ chối mọi lời đề nghị.
Nên tôi chống tay lên hông, bật mắt sáng lên lườm ả, sẵn sàng lao vào đấm tiếp.
Laura thấy thế đành tặc lưỡi, chẳng buồn cãi nữa mà quay mặt đi chỗ khác.
“Cô cố giấu chuyện bà ấy chết khỏi anh ấy không lâu được nữa đâu. Muốn làm gì thì tuỳ.” Rồi con ả hứ một cái, đi tới chiếc sofa, nằm xuống và trùm chăn kín mít.
Trước khi ả ngủ hẳn, còn buông thêm một câu.
“Ngu dốt.”
Hừ. Dám mắng mình ngu dốt, trong khi vẫn cố lôi kéo mình về phe ả. Chưa cho ăn đạn là may lắm rồi.
“Bực thật.” Tôi thở hắt ra, lắc đầu ngao ngán. Mấy cuộc nói chuyện với Laura lúc nào cũng khiến đầu tôi bốc hỏa, cảm giác như con nhỏ này luôn cố tình chọc tức tôi vậy.
Tôi cần phải đi tắm. Vừa để hạ hỏa, vừa để gột sạch cái mùi đồ ăn khó chịu đang bám trên người. Nghĩ vậy, tôi liếc mắt về phía phòng tắm. Ánh đèn hắt qua khe cửa vẫn đang sáng. Leonore... hẳn là đang ở trong đó.
Tôi lấy một bộ quần áo sạch và bước về phía phòng tắm. Nhưng tôi khựng lại chỉ sau vài bước.
Càng đến gần, một mùi hương khiến tôi buồn nôn xộc thẳng vào mũi. Nó không chỉ là mùi tanh của kim loại... nó là mùi máu. Một mùi tanh tưởi, nồng nặc đến mức đặc quánh cả không khí, lấn át mọi thứ.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến tôi run rẩy. Lồng ngực tôi thắt lại.
Ánh mắt tôi run run liếc về phía góc phòng, nơi anh ấy thường để đồ. Đó không còn là đống quần áo... đó là một đống giẻ rách bết dính, sền sệt. Bộ giáp cũ mèn, áo choàng, tất cả... đều ướt đẫm một màu đỏ thẫm. Máu đã khô lại ở vài chỗ, nhưng phần lớn vẫn còn ươn ướt.
Và rồi tôi thấy nó. Thanh kiếm của anh vứt chỏng chơ trên đống đồ bẩn. Lưỡi kiếm xỉn màu... máu vẫn còn đọng trên đó, nhỏ từng giọt tí tách xuống đống rẻ rách kia.
Leonore…
Anh ấy... lại vừa giết người nữa rồi.
“A.” Tôi khẽ thốt lên một tiếng rên khi trái tim tôi quặn lại. Ký ức về “con quỷ” ngày hôm đó lại ùa về, rõ nét đến đau đớn.
Soạt…
Tiếng động khô khốc, đột ngột đó vang lên, phá vỡ bầu không khí nặng nề, đặc quánh mùi máu. Cánh cửa nhà tắm trượt sang một bên. Và rồi, Leonore bước ra.
Ánh mắt tôi vô tình chạm phải ánh mắt anh. Và tôi sững người. Đôi mắt đỏ thẫm ấy... chúng trống rỗng, lạnh lẽo, tàn nhẫn. Đó không phải là đôi mắt của một con người.
Một lần nữa, tôi bị buộc phải đối diện với phần quái vật bên trong anh trai mình.
Chaporia
Bình Luận (0)