Trong căn phòng thay đồ chật hẹp, ngột ngạt, chỉ được chiếu sáng lờ mờ bằng thứ ánh sáng vàng hắt ra từ phòng tắm, Leonore đứng đó. Cái bóng cao lớn của anh bao trùm lấy tôi.
Đôi mắt đỏ lừ, vô hồn kia từ bên trên nhìn xuống, lướt qua tôi một thoáng, rồi lười biếng liếc về đống giẻ rách nhuốm máu đang bốc mùi tanh tưởi bên cạnh. Và anh giữ nó ở đó một khoảng khá lâu.
Cuối cùng, anh khẽ khép hờ mắt, thở ra một hơi dài.
“Có vài tên phiền phức, anh giải quyết hết rồi. Em không cần lo.”
Cái giọng điệu đó... nó dửng dưng đến đáng sợ, như thể nói về việc dọn dẹp một mớ rác hơn là lấy mạng người, không một chút hối lỗi, không một gợn cảm xúc.
Nhưng ánh mắt của anh không nhìn thẳng vào tôi mà đang né tránh. Và Leonore... anh ấy luôn làm vậy mỗi khi muốn che giấu điều gì đó.
Tôi nên làm gì đây? Hỏi sao? Không, anh ấy sẽ chẳng bao giờ chịu kể một thứ gì.
Chỉ trích sao? Không thể, chính tôi là kẻ đã lôi anh vào đống hỗn độn này, là người đã một lần nữa khiến tay anh phải nhuốm máu… y như hồi trước. Và nó cũng hoàn thành ý muốn của Leonore là đuổi tôi đi, để anh ấy có thể hành động trong bóng tối.
Leonore giết người… là vì tôi. Một khi tôi vẫn còn mưu cầu ước vọng của mình, anh ấy vẫn sẽ còn xuống tay để đoạt mạng người khác.
Tôi không muốn thế, đây không phải thứ tôi muốn khi tìm lại anh.
“Leonore…” Tôi khó khăn cất tiếng, giọng nói khẽ run rẩy, bàn tay lỡ đặt lên lồng ngực mình. “…Ngươi… có đau ở đâu không?”
Đó là điều duy nhất tôi có thể hỏi.
Bởi vì thứ mà Leonore cần lúc này, thứ mà anh ấy luôn cần, chính là tình thương. Dù tôi không thể chấp nhận nổi hành động tàn nhẫn này, dù tôi không thể đồng tình với cái logic lạnh lùng của anh, nhưng tôi vẫn yêu Leonore. Tôi vẫn yêu cậu bé ấm áp, có chút ngố tàu của ngày đó.
Tôi không muốn cơn phẫn nộ ấy trào ra một lần nào nữa.
“…Không.” Leonore cố kéo lên một nụ cười gượng gạo, bàn tay vỗ bộp bộp vào lồng ngực trần của mình - một tấm thân chi chít những vết sẹo. “Em nhìn xem, có thêm vết sẹo nào mới đâu.”
Tôi chỉ có thể thở dài, ánh mắt lướt qua chúng. Có vài vết sẹo mờ tôi còn nhận ra từ hồi nhỏ, từ những lần tôi lén nhìn anh luyện tập. Nhưng phần lớn... một mớ những vết chém, vết bỏng, vết khâu chằng chịt... tôi hoàn toàn không biết chúng đến từ đâu. Tuy vậy, đúng như anh nói, không hề có một vết thương nào mới.
Ngố thật chứ.
“Đồ ngốc.” Tôi bĩu môi, gõ nhẹ vào mặt ngực trần của anh. “Ai mà lại khoe sẹo như thể chiến tích thế này.”
Nói rồi, ngón tay tôi ngập ngừng lướt trên chúng. Tôi cảm nhận từng vết lồi lõm, từng ký ức đau đớn hằn sâu trên nền da thịt săn chắc, rắn rỏi ấy. Thực sự, tôi không thể tưởng tượng nổi nó đã đau đớn đến mức nào. Chỉ một trong số những vết thương này thôi cũng đủ khiến tôi gục ngã, vậy mà anh...
Ha…
“…Này, Leonore.” Tôi thì thầm, ngón tay ấn nhẹ vào một vết sẹo dài, lồi hẳn lên trên bụng anh. “Nó… có đau không?”
Leonore không trả lời ngay. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay chai sạn của mình - chính bàn tay vừa mới sát sinh đó lên tóc tôi. Anh ân cần xoa nhẹ, từng cái vuốt ve đều vô cùng cẩn trọng.
Ưm… cái cảm giác rắn rỏi, ấm áp quen thuộc này… nó khiến tôi thấy an tâm đến lạ.
Thật nực cười mà, sao một thứ tàn nhẫn như vậy lại có thể dễ chịu, có thể an tâm đến vậy chứ.
“Anh quen rồi.” Anh nói, giọng trầm ấm. Bàn tay anh dịu dàng trượt xuống má tôi, ngón cái chai sần khẽ lau đi một giọt nước mắt mà tôi còn không nhận ra là mình đang khóc. “Những thứ này chẳng là gì cả. Nên em đừng lo gì hết.”
Anh lại bảo “đừng lo”, “anh quen rồi”, vẫn cái điệp khúc quen thuộc, mệt mỏi ấy.
Phải, Tôi thì sẽ không sao. Được anh che chở, ở trong vòng tay anh và sẽ không bao giờ phải gánh chịu những vết thương đang hằn trên cơ thể anh.
Nhưng mà…
Tôi ngước nhìn anh, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ mệt mỏi đó. “Còn anh thì sao? Liệu anh... có thể ‘ổn’ không?”
Leonore khẽ khép hờ đôi mắt, che giấu đi bất cứ điều gì đang diễn ra sau đó. Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười trông còn buồn hơn cả khóc.
Anh không cho tôi một câu trả lời.
Thay vào đó, anh chỉ đơn giản là kéo tôi vào lòng, siết chặt. Hơi ấm từ cơ thể anh bao bọc lấy tôi.
Cái tên ngốc này… lại đánh trống lảng nữa rồi.
Nhưng mà… thôi. Tôi dụi đầu vào lồng ngực trần của anh, hít lấy mùi hương sạch sẽ sau khi tắm, lẫn với mùi kim loại nhàn nhạt còn sót lại.
Nếu mượn lời anh hay nói, thì... kệ đi.
Leonore không “ổn”. Và có lẽ, anh sẽ không bao giờ có thể “ổn” thực sự được nữa. Nỗi đau này, sự tàn nhẫn này... nó đã là cả quãng đời của anh, là “thường thức” của anh rồi.
Có lẽ... ngay bây giờ, tôi bất lực, không thể làm được gì.
Nhưng tôi tự thề với lòng mình. Một ngày nào đó, bằng mọi giá, Leonore sẽ có được hạnh phúc mà anh ấy xứng đáng.
“Anh hai ngốc.” Tôi cũng vòng tay qua tấm lưng rộng, đầy sẹo đó, cảm nhận lấy hơi ấm kia mà siết chặt. “Lớn già đầu rồi mà vẫn ngốc.”
Leonore vẫn không nói gì, chỉ tiếp tục ôm tôi, cho tôi cảm nhận lấy nhịp đập trái tim của mình. Nó… nhẹ nhàng và dễ chịu, trái ngược với vẻ mặt lạnh lùng thông thường của anh.
Chúng tôi cứ đứng ôm nhau như vậy trong im lặng. Và rồi, không biết từ lúc nào, người tôi bắt đầu nóng lên. Một cái nóng ran, không phải kiểu khó chịu, mà lại... dễ chịu một cách kỳ lạ.
Đầu óc tôi cũng lâng lâng, hệt như vừa uống rượu. Tim thì đập thình thịch trong lồng ngực, nhanh đến mức vô lý, át cả tiếng gió khẽ rít ngoài cửa sổ. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán tôi.
“Ư…” Một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra khỏi môi tôi, tay tôi siết chặt hơn.
Tại sao... tại sao lại thế này? Cảm giác này là gì?
Tôi không biết... tôi thực sự không biết, nó khác với khi chúng tôi ôm nhau khi còn nhỏ… nó mãnh liệt hơn, kích thích hơn.
Tôi muốn được ôm thế này... nhiều hơn nữa.
Ấy thế mà Leonore lại đột ngột buông ra, phá vỡ cái ôm ngay khi bầu không khí trở nên gượng gạo. Anh lùi lại một bước, tay đưa lên gãi đầu, vẻ mặt lúng túng.
“Ừm… đêm muộn rồi, em đi tắm rồi ngủ đi nhé.”
Hơi ấm đột ngột biến mất, để lại một cảm giác trống rỗng. Không hiểu sao, nhưng tôi cảm thấy thất vọng đến lạ.
“Còn cái đống kia.” Anh đánh mắt về phía bộ giáp dính máu. “Để lát anh xử lý.” Leonore thở dài, lách người bước ngang qua tôi, như muốn thoát khỏi sự ngượng ngùng vừa rồi.
Song, trước khi anh đi hẳn, tay tôi đã vô thức giơ ra, nắm lấy cổ tay anh. Tại sao tôi lại làm vậy? Thực tình, chính tôi cũng không biết. Cảm xúc trong tôi lúc này là một mớ hỗn độn, rối bời.
“Ừm… Leonore.” Tôi lí nhí, mặt nóng bừng. “Lát nữa ngủ… anh có thể ôm em không?” Ấy vậy mà, bất chấp tất cả, tôi vẫn nói ra cái điều mình thầm muốn.
Anh ấy sững lại, mắt mở to trong giây lát, rồi bật ra một tiếng cười khẩy có phần gượng gạo. “Lạ thật đấy. Em có còn là trẻ con đâu.”
“Hứ! Vậy thì sao?” Tôi bĩu môi.
“À thì… chúng ta lớn cả rồi.” Anh lại gãi má, ánh mắt vội vã nhìn đi chỗ khác. “Làm vậy… không nên.”
Cái tên này... rõ ràng là lại đang che giấu suy nghĩ. Hẳn là đang nghĩ lung tung gì rồi.
Có gì sai khi muốn anh trai ôm mình lúc ngủ chứ? Lớn thì sao? Không còn là trẻ con nữa thì sao? Tôi... tôi chỉ đơn giản là thèm muốn cái cảm giác ấm áp, an toàn đó thôi.
“Hay là.” Tôi nhướn mày. “Anh đang nhìn em như một người phụ nữ đấy à? Tởm.” Tôi quyết định trêu anh một chút.
Leonore thì vẫn ngố như vậy. Anh liếc vào mắt tôi, rồi lại thở dài, lúng túng trả lời trong khi xách đống giáp bẩn thỉu, dính máu ném vào chậu rửa. “Tất nhiên là không rồi… chỉ là… làm thế trước mặt Laura thì hơi ngại. Mà thôi, kệ đi.”
Tôi có cảm giác anh hai đang nói dối. Đã vậy, phải trêu thêm chút nữa.
“Thật á? Vậy sao anh không thấy ngại khi ‘mát xa’ cho ả ta ngay trước mắt em hả?”
Tay Leonore sững lại giữa không trung, hơi run run. Anh quay phắt lại. “Cái đấy… anh xin lỗi rồi mà. Đừng dí anh nữa.”
Nhưng mà tôi thì vẫn cứ thích khịa anh, dù sao thì Leonore cũng có làm được gì tôi đâu. Tôi khoanh tay lại, nhướn mày. “Thế tóm lại là có chịu ôm em không?”
“Rồi, rồi cô nương.” Leonore xị mặt ra, trông rõ là bất lực. “Anh sẽ ôm em. Mỗi tối luôn.” Anh lầm bầm. “Thế được chưa?”
“Phải thế chứ.” Tôi cười thật tươi, một nụ cười đắc thắng. Nhìn vẻ mặt cam chịu của anh ấy làm tâm trạng tôi tốt lên hẳn.
Tôi vui vẻ xoay người, bước thẳng vào phòng tắm, bắt đầu tắm rửa.
Hơi nước ấm áp đã gột rửa sạch sẽ mọi mệt mỏi, và cả cái mùi máu tanh khó chịu. Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm, khoác trên mình bộ đồ ngủ thoải mái, tâm trạng tôi đã phấn khởi hơn hẳn.
Tôi bước vào phòng. Ánh trăng ngoài kia đã bị mây che khuất, cả căn phòng chìm trong bóng tối, nguồn sáng duy nhất chỉ là ánh đèn vàng lập lòe phát ra từ lò sửa ma thuật ở góc phòng. Và tôi thấy anh. Leonore đang ngồi trên giường, bóng lưng im lìm hướng ra cửa sổ, mắt anh vẫn dán vào bầu trời đêm.
Giống như mọi khi, trong ánh mắt đỏ thẫm ấy, tôi vẫn cảm nhận được một nỗi buồn man mác. Cái nỗi buồn đó giống hệt khi anh rời nhà, và cũng giống hệt khi chúng tôi gặp lại nhau lần đầu sau năm năm.
Thực sự, đôi lúc tôi không thể nào hiểu nổi những suy nghĩ, những toan tính xa vời của anh. Và tôi cũng không tài nào phân biệt được lúc nào Leonore đang nói dối hay đang che giấu điều gì.
Nhưng có một điều tôi biết chắc: cái ôm lúc nãy của anh là thật.
Và tôi nghĩ, nếu tôi ôm anh, có lẽ hơi ấm của tôi có thể chạm đến anh. Có lẽ nó có thể để anh biết... tôi yêu anh đến nhường nào.
Nghĩ là làm, tôi lùi lại vài bước lấy đà, rồi nhảy phốc lên giường, đáp thẳng vào lòng Leonore.
“Này, em nặng lắm đấy biết không?” Anh càu nhàu, nhưng vòng tay vẫn theo phản xạ đỡ lấy tôi, và tôi nghe rõ ý cười trong giọng nói của anh.
Tôi khúc khích, dụi mặt vào lồng ngực ấm áp của anh. “Thế thì phàn nàn to lên đi.”
Nhưng anh không làm vậy, chỉ thở dài một hơi, rồi nhẹ nhàng đặt tôi nằm xuống giường. “Mệt rồi.”
Nói xong, anh cũng nằm xuống bên cạnh, và như đã hứa, có phần máy móc dang rộng vòng tay ra. Vẻ mặt anh trông vẫn gượng gạo, cam chịu y như đang chấp nhận một hình phạt nào đó.
Chính cái vẻ mặt đó lại càng khiến tôi muốn trêu chọc anh. Tôi lập tức rúc người vào lòng anh thật chặt, rồi nhướn người lên, hôn chụt một cái rõ kêu lên má anh.
Toàn thân Leonore cứng đờ lại ngay lập tức. Dù chỉ là một thoáng, tôi vẫn kịp nhìn thấy vệt đỏ ửng lan nhanh lên gò má anh.
Trời ơi! Anh ấy xấu hổ kìa! Dễ thương chết đi được.
Tôi cười khẩy, rướn người lên nhìn thẳng vào mắt anh, cố tình trêu chọc. “Sao thế?”
Leonore cúi đầu nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đỏ thẫm có chút bối rối. Xong anh lẩm bẩm. “Cái con bé này…” rồi đưa tay lên nhéo má tôi một cái.
“Đi ngủ!”
Nói rồi, anh kéo chăn lên trùm kín cả hai, tìm một tư thế thoải mái rồi nhắm mắt lại, hơi thở dần đều.
Thôi vậy, không trêu anh nữa, dù sao Leonore cũng mệt rồi.
Thế là tôi rúc sâu hơn vào lồng ngực anh, nằm làm sao để cho thoải mái. Mí mắt tôi dần nặng trĩu. Và chẳng biết từ lúc nào tôi đã nhắm tịt mắt lại, chìm vào một giấc ngủ sâu và bình yên.
Chaporia
Bình Luận (0)