“Thập Trảm!”
Khi mười đường kiếm siêu tốc cuối cùng của tôi xé toạc cơ thể con rồng, cũng là lúc hầm ngục mất đi chủ nhân của nó.
Máu đỏ bắn tung toé, nhuộm đẫm cả không gian. Từng tảng thịt khổng lồ rơi xuống nền đá lạnh lẽo, tạo nên những tiếng “bịch” nặng nề, kéo theo đó là mùi tanh tưởi nồng nặc của máu hòa cùng mùi khét lẹt của ma lực đang phân rã.
“Xong.”
Tôi thở hắt ra một hơi, vẩy mạnh thanh kiếm để rũ sạch vết máu bám trên lưỡi thép, rồi lau qua loa nó vào vạt áo choàng đen trước khi tra lại vào bao. Tiếng cạch khô khốc vang lên, đánh dấu sự kết thúc của cuộc chiến.
“Không thể tin được là mày vẫn kẹt ở hạng B đấy.” John - tên to con, bặm trợn với vết sẹo dài chạy dọc qua mặt lên tiếng cảm thán. Vừa nói gã vừa ngắt dòng ma lực đang chảy trong quyền trượng trên tay.
“Hệ thống thăng cấp đâu có phụ thuộc hoàn toàn vào sức mạnh, đành chịu thôi.”
Tôi cười trừ, rồi bước tới cái xác nát bấy của con rồng, cúi xuống lục lọi trong đống thịt nhầy nhụa. Một lúc sau, tôi móc ra được một viên tinh thạch tròn trịa hoàn hảo màu đen tuyền. Nó sáng bóng, hơi ấm, và dù trong môi trường thiếu sáng của hầm ngục, bề mặt trơn láng của nó vẫn phản chiếu rõ ràng hình ảnh đẫm máu của tôi.
“Đây, lần này lõi là phần của mày.” Tôi quay lại, ném quả cầu đen về phía John.
Gã bắt lấy nó gọn gàng bằng một tay, nhưng vẻ mặt lại không mấy thoải mái.
“Sao thế?” Thấy vậy, tôi hỏi.
“Cảm giác không làm gì nhiều mà vẫn được chia phần ngon, cứ thấy sao sao ấy.”
“Dù gì mày cũng giúp tao khống chế nó để tao kết liễu mà. Cứ kệ đi mà nhận.”
Nghe vậy, John cũng đành tặc lưỡi, gãi đầu. “Thế vậy.” Gã dắt cây trượng ra sau lưng rồi bắt đầu bước đi, hướng về phía lối ra.
“Mà hôm nay là ngày cuối năm đấy, mày không có kế hoạch nào à?” Gã hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước chứ không quay lại nhìn tôi.
“Không. Thế nên tao mới đi cày đây.” Tôi vừa trả lời, vừa tiện tay nhặt thêm một viên ma thạch nhỏ rơi vãi trên nền đá nứt vỡ.
Đối với tôi, hôm nay cũng chỉ như bao ngày khác. Vào hầm ngục, diệt quái, đấm trùm, rồi về hội mạo hiểm giả trả nhiệm vụ. Một vòng lặp tẻ nhạt và quen thuộc. Lần này cũng chỉ là hầm ngục hạng A bình thường, không có gì đáng để nói.
“Còn tao thì đang thiếu tiền nên mới phải đi.”
“Mày chắc còn nhiều tiền tiết kiệm hơn cả tao. Hay là kiếm em nào đó rồi ổn định cuộc sống đi?”
John rút từ túi áo ra một điếu thuốc, búng tay tạo ra một đốm lửa nhỏ trên đầu ngón tay để châm thuốc, rồi rít một hơi thật sâu. Làn khói trắng bay lên, lờ lững trong không khí ẩm thấp.
“Này.” Gã châm thêm một điếu nữa, ném về phía tôi.
Tôi bắt lấy điếu thuốc, đưa lên miệng. Vừa phì phèo nhả khói, tôi vừa bước qua cánh cổng thời không để trở về thế giới bên ngoài.
Ánh sáng trắng xóa lập tức bao trùm lấy tôi, kéo theo đó là cảm giác nôn nao, chếnh choáng quen thuộc khi không gian ảo của hầm ngục bị ngắt kết nối với thực tại.
Bầu trời trên cao đã ngả sang màu chạng vạng. Từng đàn chim nhạn vội vã bay về tổ, lướt qua những tán cây cao vút của cánh rừng già. Không khí trong lành ùa vào phổi, tuy cái lạnh đầu đông khá buốt giá nhưng vẫn dễ chịu hơn vạn lần thứ mùi ẩm mốc và máu tanh bên trong kia.
Tôi quay đầu lại, bắt gặp John đang nheo đôi mắt nâu của mình. Những nếp nhăn trên gương mặt già trước tuổi hằn sâu hơn dưới ánh chiều tà. Trông gã suy tư lạ thường, khác hẳn cái vẻ tự tin, bặm trợn mọi ngày.
“Sao thế? Người yêu giận à?” Tôi cười khan, lấy từ trong túi ra thiết bị ma thuật để phát tín hiệu gọi xe rồng. Tầm này chắc nó cũng sẽ tự động đến rồi, còn lâu hơn mà vẫn không bấm thì tức là có chuyện xảy ra. Đơn vị giải cứu sẽ được gửi đến.
“Không, chỉ là dạo này em nó giục cưới thôi. Em sợ tao chết rũ xương trong hầm ngục nên cũng đang giục kiếm một công việc khác.” Gã thở dài thườn thượt, ngồi phịch xuống mỏm đá gần đó, rít một hơi thuốc dài.
“Má… chán thật. Nghề này kiếm được nhiều tiền vậy mà… nhưng cũng công nhận là nguy hiểm quá.”
Gã lại lầm bầm, cảm giác như đang tự dằn vặt với chính mình hơn là nói chuyện với tôi.
“Phiền thật nhỉ?”
Tôi gãi đầu, ngồi xuống cạnh gã, cũng rít một hơi thật sâu để khói thuốc làm ấm lồng ngực. “Chuyện này là chuyện này, chuyện kia là chuyện kia.” Tôi vỗ mạnh vào vai thằng bạn. “Nếu tao là người yêu mày, tao cũng khuyên mày nghỉ rồi kiếm cái khác mà làm cho lành.”
“Nhưng với tư cách là một thằng bạn, tao nghĩ mày cứ cố kiếm chác thêm chút đã. Mua được căn nhà, tích tí vốn liếng rồi hẵng tính.”
Nó liếc tôi, nhìn mặt đúng cái kiểu khinh khỉnh. “Nghe như đó là kế hoạch của mày hả?”
“Không. Tao không có ý định cưới xin gì đâu. Cuộc đời tao... chắc sẽ gắn chặt với cái nghề này cho đến lúc chết.”
John không biết gia thế thật của tôi, càng không biết những địa ngục tôi đã phải bò qua. Thế nên, gã sẽ chẳng bao giờ hiểu được tại sao tôi lại đưa ra một quyết định như vậy.
Tôi có cô đơn không? Có, tôi muốn có một người bên cạnh mình, muốn có một cuộc sống hạnh phúc không? Tất nhiên là cũng có.
Nhưng hi vọng để đạt được tương lai ấy, tôi không có.
John nhìn vào cái mặt của tôi, gã chỉ cười khẩy, vỗ một cú trời giáng vào lưng.
“Thôi, xe sắp đến rồi đấy, đừng xị mặt nữa. Chuẩn bị lết xác về nào.”
Tôi thở dài, ưỡm người rồi dập tắt điếu thuốc. Trong tầm mắt, cỗ xe được chở bởi mấy con rồng đất lớn đã dần đến, và trên đó là người lá xe quen thuộc tôi biết.
***
Hôm nay là ngày lễ nên càng gần về phía thành phố, dòng người đổ về càng đông như nêm cối. Tiếng người cười nói, tiếng nhạc lễ hội vọng lại từ xa xua tan đi cái tĩnh lặng đến rợn người của vùng ngoại ô.
Khi bầu trời chuyển hẳn sang màu đen kịt cũng là lúc chúng tôi lách qua được cổng thành.
Khu phố học viện đã chìm trong biển ánh sáng. Hàng vạn ngọn đèn lồng ma pháp rực rỡ thắp sáng cả một vùng trời, đẩy lùi màn đêm lạnh giá. Hôm nay người đông như nêm, chiếc xe phải mất cả tiếng đồng hồ nhích từng chút một giữa dòng người náo nhiệt mới đỗ xịch được trước cửa Hội mạo hiểm giả.
Ngày cuối năm, chẳng ai mặn mà gì với công việc. Cả cái sảnh lớn thường ngày ồn ào như cái chợ vỡ giờ vắng tanh, chỉ lác đác vài mống say xỉn hoặc những kẻ vô gia cư. Ngay cả quầy tiếp tân lúc nào cũng đông nghịt giờ cũng trống huơ trống hoác.
“Chào buổi sáng hai anh.”
Ngay khi cánh cửa vừa mở, một giọng nói lanh lảnh quen thuộc đã vang lên, phá vỡ sự im lặng.
“Tối mịt rồi cô nương.” Tôi đáp lại bằng một điệu cười khô khốc, quay sang nhìn chủ nhân của giọng nói.
Mary, cô nàng tiếp tân với mái tóc màu mật ong óng ả và đôi mắt xanh ngọc to tròn, vẫn đang đứng đó mỉm cười. Em vẫn làm việc, ngay cả trong ngày lễ tết thế này. Mà nghĩ lại thì, hình như chưa ngày nào tôi đến mà vắng mặt em cả.
“Hi hi, thế thì chào buổi tối.
” Em mỉm cười, đáp lại câu bắt bẻ nhạt nhẽo của tôi một cách trơn tru.
Ánh mắt em lướt một lượt từ đầu đến chân chúng tôi, rồi dừng lại ở bộ áo choàng đen bết dính. Em khẽ gãi má. “Anh Leonore lại dính đầy máu khắp người rồi. Lần nào về cũng trông như vừa tắm trong bể máu vậy.”
“Nó là tiên phong mà.” John chen vào, cười ha hả, vỗ vai tôi. “Cái thằng này lúc nào chẳng lao đầu vào trước.”
“Ừ thì, miễn là hiệu quả. Người bẩn một chút cũng có chết ai đâu.” Tôi gãi đầu, lê bước đến quầy tiếp tân, bắt đầu làm thủ tục báo cáo.
Quy trình cũng đơn giản. Chỉ cần xác nhận hầm ngục đã biến mất, tên có trong danh sách thảo phạt là xong. Giết trùm hay phá hủy lõi, Hội không quan tâm cách thức, họ chỉ quan tâm kết quả.
Tôi thích sự thực dụng đó. Tuy nhiên, điều kiện để thăng hạng mạo hiểm giả lại là một cái gai trong mắt. Muốn lên cấp, bắt buộc phải vượt qua bài kiểm tra năng lực toàn diện, bao gồm cả ma pháp. Khổ nỗi, tôi không xài được ma pháp tấn công, nên lần nào thi cũng trượt vỏ chuối.
Có lẽ hôm nào đẹp trời phải nhờ họ châm chước cho trường hợp đặc biệt mới được.
“Một hầm ngục hạng A… Cộp! Xong.”
Mary vừa ngân nga một giai điệu vui tai, vừa đóng mạnh con dấu đỏ chót lên tờ giấy xác nhận. Em lật lật xấp hồ sơ, đôi mắt sáng lên. “Xem kìa, tháng này hai anh ‘cày’ tổng cộng hơn hai chục cái rồi đấy. Kỷ lục mới luôn nha.”
“Tiền thưởng sẽ được chia đều.” Em tiếp tục, ngón tay lướt nhanh trên bàn tính. “Vậy bây giờ hai anh muốn chuyển khoản ngân hàng hay nhận tiền mặt đây?”
Tôi lia mắt quanh phòng.
Thằng John đang đứng dựa lưng vào cây cột phía xa, nghe thấy thế liền vọng lại: “Tiền mặt nhé! Như mọi khi!” Nó cười ngoác miệng, rồi giơ ngón tay cái lên ra hiệu.
“Còn anh thì sao?” Mary nghiêng đầu, đôi mắt xanh ngọc to tròn nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời quen thuộc.
“Cứ chuyển thẳng vào tài khoản tiết kiệm như thường lệ.”
“Vâng!” Mary vui vẻ đáp, rồi cúi xuống ngăn bàn. Tiếng kim loại va vào nhau leng keng, lách cách vang lên vui tai khi em thoăn thoắt đếm từng đồng vàng.
Xếp xong, em đặt bịch một túi tiền căng phồng lên mặt quầy gỗ. Nếu tôi đoán không nhầm, trong đó ít nhất cũng phải có 20 đồng vàng. Với người thường, số tiền đó thừa sức để một gia đình sống sung túc cả tháng trời.
Cũng phải thôi, hầm ngục hạng A là nơi tử địa, thông thường chỉ những kẻ đạt cấp A trở lên mới được phép bén mảng tới. Tôi là một ngoại lệ hiếm hoi được đặc cách, và cái giá cho sự nguy hiểm đó chính là sự hậu hĩnh này.
Tôi cầm lấy túi tiền nặng trịch, xoay người ném nó về phía John theo một đường parabol hoàn hảo. “Bắt lấy.”
John chụp lấy cái túi bằng một tay, cười hề hề. “Ô kê, tao sủi trước đây. Hẹn gặp lại sau.”
Cầm túi tiền, nó chạy biến đi như một cơn gió, chẳng thèm ngoái lại. Hầy. Ngẫm lại thì, dạo gần đây, ngoài những lúc kề vai sát cánh trong hầm ngục ra, tôi và nó chưa từng đi chơi riêng hay nhậu nhẹt lần nào.
Chán thật. Chắc lại về nhà, trùm chăn xem phim một mình qua đêm nay vậy.
“Vậy nhé, anh về đây. Chúc em cuối năm vui vẻ.” Tôi đứng dậy, chỉnh lại áo choàng rồi quay lưng định bước đi.
Nhưng chân chưa kịp nhấc, giọng nói của Mary đã níu tôi lại. “À… anh Leonore này! Tối nay… anh có bận gì không?”
“Sao thế?” Tôi quay đầu lại.
Đập vào mắt tôi là hình ảnh Mary đang cúi gằm mặt, hai ngón tay trỏ chọc chọc vào nhau đầy bối rối. Gò má em ửng hồng dưới ánh đèn vàng, đôi mắt lúng liếng không dám nhìn thẳng. Trông… dễ thương một cách kỳ lạ.
“Chuyện là… em đang định đi mua ít đồ. Anh… có muốn đi cùng không?”
Hửm? Mary rủ tôi đi sao? Lạ thật. Bình thường mấy dịp này con gái hay đi tụ tập với nhau mà.
“Còn bạn em thì sao? Mấy cô trong hội ấy?” Tôi gãi đầu, thắc mắc thật lòng.
“Mấy chị ấy bận cả rồi… với lại, ừm, em cũng mới chuyển nhà, định mua kha khá đồ nữa… sợ xách không xuể. Nên là… anh có thể đi cùng em được không?”
Em phồng đôi má ửng hồng của mình lên, ánh mắt lúng liếng đảo qua đảo lại, không dám nhìn thẳng vào tôi. Cái vẻ bẽn lẽn ấy… trông vừa tội nghiệp vừa dễ thương đến lạ.
Ôi trời… nhìn chỉ muốn đưa tay lên béo cái má phúng phính kia một cái.
Cơ mà… rủ rê kiểu này, chẳng lẽ em ấy thích mình? Không, chắc mình lại ảo tưởng rồi. Bạn bè nhờ vả nhau chút việc nặng nhọc thì có gì to tát đâu.
Nghĩ thế, tôi gãi đầu, cười gượng rồi gật đầu đồng ý.
“Ừm, nếu em cần người khuân vác thì được thôi. Dù sao tối nay anh cũng rảnh. Nhưng chờ anh thay đồ chút đã nhé.”
Mắt Mary lập tức sáng rực lên như sao. Em đan chặt hai bàn tay vào nhau, giọng lí nhí nhưng đầy vẻ mừng rỡ, lắp bắp: “Thật… thật ạ?”
“Thật chứ đùa gì.”
Nhìn cái vẻ phấn khích ra mặt đó… Khoan đã. Nghĩ đi nghĩ lại thì, có khi nào em nó thích mình thật không đấy?
Hừm. Thôi, tốt nhất là đừng có ảo tưởng sức mạnh. Nghĩ nhiều chỉ tổ đau đầu.
Gạt phắt mớ suy nghĩ vẩn vơ sang một bên, tôi đi sâu vào bên trong hội quán, rẽ về phía khu vực tủ đồ cá nhân. Dãy tủ kim loại sáng bạc chạy dài dọc bức tường, chia thành hàng trục ô vuông nhỏ. Tôi tìm đến ô tủ thuê quen thuộc, xoay núm số rồi lấy ra bộ quần áo dự phòng. Trước tiên cứ phải vào phòng tắm xả qua người cái đã, gột sạch cái mùi hầm ngục ám muội này đi.
Và vì hôm nay… ừm, cứ tạm coi là một kiểu “hẹn hò” đi, nên tôi quyết định ăn mặc chỉn chu hơn thường ngày một chút. Không còn giáp trụ cồng kềnh. Tôi chọn một chiếc áo len cổ lọ màu đen, khoác thêm chiếc áo măng tô dáng dài bên ngoài. Cuối cùng, tôi vắt thêm một chiếc áo choàng đen dự phòng lên vai để đỡ lạnh.
Tôi bước ra sảnh chính, cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng như vừa trút được cả tấn gánh nặng. Cũng phải thôi, thoát khỏi bộ giáp sắt nặng ngót nghét hai mươi cân kia thì ai mà chẳng thấy như đang bay.
Ánh mắt tôi lập tức tìm về phía cây cột lớn bên trái. Mary đang đứng đó, lưng dựa nhẹ vào thân cột đá, dáng vẻ bẽn lẽn đợi chờ. Em đã thay bỏ bộ đồng phục lễ tân cứng nhắc thường ngày. Thay vào đó là một chiếc áo khoác dạ màu hồng phấn nữ tính, phối cùng chân váy xếp ly và quần tất đen. Mái tóc mật ong được chải chuốt gọn gàng, và trên môi em dường như vừa được điểm thêm một chút son tươi tắn.
“Đồ thường phục sao?” Tôi mỉm cười, bước lại gần. “Trông em xinh lắm.”
Phản ứng của em hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Gương mặt Mary bỗng chốc đỏ lựng lên như gấc chín. Em vội đưa một tay lên che nửa khuôn mặt, tay kia khua khua về phía trước như muốn đẩy tôi lùi ra xa một chút.
Ơ… mình nói gì sai à? Chỉ là một lời khen thật lòng thôi mà?
“Em… cảm ơn,” giọng em lí nhí, không dám nhìn thẳng vào tôi. “Ừm… anh… trông cũng bảnh bao lắm.”
Nhìn cái vẻ ngượng ngùng lúng túng ấy kìa. Chết tiệt, dễ thương thật đấy.
Tôi khẽ cười, chìa
bàn tay mình ra trước mặt em, một cử chỉ lịch thiệp hiếm hoi. “Vậy, chúng ta đi chứ?”
Chaporia
Bình Luận (0)