“Sống lỗi?”
“Ha.” Tôi bật ra một tiếng cười chát chúa, âm thanh khô khốc vang lên, lạc lõng giữa căn phòng làm việc ấm cúng, sáng sủa.
Có lẽ cô ấy nói đúng. Tôi sống lỗi thật. Miệng thì hay rao giảng đạo lý, nhưng hành động thì chưa bao giờ ra hồn. Kleina tức giận... cũng phải thôi.
“Này, lúc nãy anh lẩm bẩm gì đấy, Leonore?” Laura, đang ngồi bên cạnh, vươn người chọc một ngón tay vào má tôi, cười nhẹ
Cả hai đang xử lý một số báo cáo trong phòng làm việc tại căn nhà mới. Nơi này không rộng hay sang trọng như tôi nghĩ, nhưng vừa đủ, và sống khá thoải mái. Tóm lại là tốt hơn nơi cũ.
Tôi gạt tay cô ra, đánh trống lảng. “Chỉ là mấy chuyện của lũ học viên ngu đần thôi.”
Laura nheo mắt lại, khoanh tay như thể nhìn thấy được suy nghĩ của tôi.
“Hể. Lại nói dối rồi, tính anh tôi còn lạ gì.” Cô ấy nhướn mày. “Nè, tôi thấy Kleina tát anh rồi nhé. Có chuyện gì xảy ra giữa hai người sao?”
Tôi nhấp một ngụm cà phê đen, để vị đắng ngắt xộc lên mũi, giữ giọng bình thản. “Chuyện này không liên quan đến cô.”
“Thế à? Vậy thì thôi.” Laura nhún vai, thản nhiên húp một ngụm trà.
“Nhưng mà…” Cô ả đặt tách trà xuống, nhìn tôi. “...nếu mối quan hệ của anh với cô ta mà tốt đẹp, thì tôi cũng được hưởng lợi đấy. Nên là.” Cô ta cười cười.
“Dù anh có thấy mình chẳng có lỗi gì, cũng nên hạ mình đi xin lỗi đi.”
Thế rồi Laura đập nhẹ vào vai tôi, đứng dậy. “Vậy nhé. Phần điều tra tôi cũng có chút tiến triển rồi. Còn lại nhờ anh.”
“Mệt thật chứ.” Tôi lẩm bẩm, xoa xoa thái dương ngay khi cô ấy rời khỏi phòng. “Mà... mình còn lựa chọn nào khác đâu.”
Laura nói có phần đúng. Kleina thực sự có tiềm năng phát triển. Tư duy chiến đấu tốt, ma lực dồi dào, biết cách tận dụng những kỹ năng mình có. Thứ duy nhất con bé thiếu là kinh nghiệm thực chiến và một chút liều lĩnh cần thiết.
Dù vậy, để đạt được đến trình độ của Alicia thì vẫn còn xa. Để lấy ví dụ thì ngay trong trận chiến hôm nay đi. Vừa lúc tôi hạ gục Kleina, con bé đã chớp thời cơ, tung ra một làn ma pháp huỷ diệt. Loạt tên lửa truy đuổi đó bắn rát ra phết, tôi cũng dính vài phát khá đau đấy.
Nhưng mà, vẫn không đủ. Hỏa lực của con bé đúng là ở cấp độ quái vật, song khả năng di chuyển, phản xạ và thể chất thì yếu đến đáng thương.
Kết cục đương nhiên là bị tôi đuổi kịp… còn ra đòn thì thôi. Tôi cảm thấy không thoải mái khi ra tay với nó.
Có lẽ tôi cần phải “vần” con bé nhiều hơn. Nhưng lấy đâu ra thời gian mới là vấn đề.
Nhất là khi có hai việc nguy cấp tôi cần xử lý.
Nếu được chọn giữa việc xử lý cái hầm ngục khổng lồ kia và đám sát thủ hôm trước, tôi sẽ ưu tiên cái đầu tiên. Nó cấp thiết hơn nhiều. Song, đó là điều không thể, ít nhất là với nguồn lực hiện tại. Nên tôi chỉ có thể tập trung vào đám sát thủ... và cái vai trò giáo viên bất đắc dĩ này.
Mắt tôi lướt xuống bản danh sách học viên trên bàn. Tất cả đều có tiềm năng. Những cái tên đứng đầu bao gồm Alicia, Kleina, và một người nữa.
“Justia…” Cây bút trong tay tôi dừng lại, gõ nhẹ lên tấm ảnh thẻ của cô gái đó. Tóc ngắn, màu tím đen. Ghi chú: Tài năng, thường dân, mồ côi.
Tại sao cô ta lại nghỉ tiết của tôi hôm nay? Trùng hợp? Hay có bí ẩn gì đằng sau?
Hừm. Đáng để điều tra đây.
Có lẽ tôi nên hỏi Kleina về cô gái này. Tiện thể... xin lỗi con bé vụ lúc nãy luôn.
“Nhưng mà mệt rồi, cứ nghỉ đã mai tính.”
Tôi vươn vai, nghe tiếng xương khớp kêu một tiếng “rắc” mỏi mệt. Tôi đứng dậy, cất gọn đống giấy tờ vào một góc rồi lê bước về phòng ngủ mới của mình.
Cả ngày hôm nay đúng là một mớ bòng bong. Sáng thì nhận trang bị mới, nghe lão hiệu trưởng lải nhải cùng Laura. Buổi trưa thì đi thám thính khắp cái học viện rộng lớn này. Chiều thì “hành” bọn nhóc ra bã trên sân tập. Xong xuôi lại phải chuyển đồ đến đây, rồi ăn, tắm, và cuối cùng là xử lý cái đống báo cáo này.
Nói thẳng ra, cơ thể tôi đã biểu tình rồi. Giờ chỉ cần ngã xuống giường là tôi sẽ ngủ luôn một mạch, bù cho cả cái đêm qua gần như không chợp mắt.
Ít nhất bây giờ kết giới đã được thiết lập cẩn thận xung quanh nhà. Theo lời Laura, nó còn mạnh hơn cả cái ở khu trọ cũ. Vả lại, nơi này nằm ngay trong khuôn viên học viện, cũng có vài tên lính gác lượn lờ đâu đó. Tôi có thể an tâm ngủ.
Dù vậy, tôi không chủ quan. Trên người tôi luôn đeo một bảo vật dạng vòng, chỉ cần một tín hiệu ma lực lạ, dù là nhỏ nhất, nó cũng sẽ thông báo cho tôi bằng một cú chích điện.
Đương nhiên, dòng chích điện đó phải đủ mạnh để xuyên qua cả trường lực ma pháp nội tại của tôi, không thì nó cũng quá vô dụng.
“Hầy.”
Tôi thở dài, đứng giữa hành lang ấm áp của căn nhà mới. Mắt tôi lướt qua khung cửa sổ cao. Bên ngoài, tuyết đã bắt đầu rơi trở lại, những bông tuyết trắng xóa lười biếng xoay tròn trong màn đêm, lấp lánh dưới ánh đèn hiên. Còn mặt trăng vẫn vậy, vẫn sáng chói một cách lạnh lẽo giữa màn đêm sâu thẳm.
“Nơi ở đổi, nhưng tính ra thì cuối cùng cũng chẳng có gì khác cả. Vẫn ánh trăng đó, vẫn màn tuyết đó.” Ánh mắt tôi dời đến quả cầu đen xì, thứ đang nuốt chửng mọi thứ ở đằng xa. “Và… vẫn là hiểm hoạ đó.”
Tôi lắc đầu, gạt đi mớ suy nghĩ, rồi mở cửa phòng ngủ mới của mình. Một căn phòng gọn gàng, rộng rãi, trang trí theo phong cách cổ điển, khác một trời một vực với cái phòng cũ kỹ của tôi. Ngay giữa phòng là một cái giường cực lớn, đủ cho bốn người nằm thoải mái.
Một cảm giác nhẹ nhõm lan toả khi tôi nằm úp mặt chiếc gối êm. “Tuyệt vời.” Giờ thì đỡ phải ngủ chung giường với Alicia. Đỡ phải vật lộn kìm nén cái ham muốn phàm trần của bản thân.
Trước kia, khi con bé chưa đến ở cùng, tôi vẫn thường phải tự giải toả căng thẳng. Cơ mà từ lúc nó xuất hiện, chút cơ hội riêng tư đó cũng chẳng còn, thế là nó cứ tích luỹ và tích luỹ. Cộng thêm việc dạo này phải tiếp xúc nhiều với phụ nữ, cô nào cô nấy cũng xinh, làm tôi càng thấy bức bối hơn.
Nói chung là rất khó chịu.
Mà nói đến Alicia… cái hành động hồn nhiên của con bé đêm qua khiến tôi cảm thấy… nói thế nào nhỉ? Sợ.
Con bé hoàn toàn không nhận thức được cơ thể mình đang lớn, không ý thức được sự hấp dẫn của chính mình. Và con bé cũng không hiểu được rằng việc ngủ chung với tôi là một ý tưởng tệ hại đến mức nào.
Tôi biết con bé yêu tôi, và tôi cũng yêu nó, nhưng thứ tình cảm đó không phải như thế.
Leonore tôi đây, tuyệt đối không có chút dục vọng nào với em gái mình! Và tôi thề là tôi không muốn nảy sinh bất cứ thứ gì tương tự với con bé.
“Tóm lại.” Tôi lẩm bẩm. “Mình cần nghĩ ra cách nào đó để tách con bé ra.”
Cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Laura à? Giờ này thì chắc lại là chuyện kế hoạch ngày mai.
Tôi bực bội lười biếng ngẩng đầu khỏi cái gối êm ái mà mình vừa mới ngả lưng, rồi chán nản đứng dậy, lê bước ra mở cửa.
Nhưng ngay khi mở cửa, tôi liền sững lại, nheo mắt nhìn bóng người đang đứng trước mặt. Không phải Laura.
“Alicia?”
Con bé đang mặc một bộ đồ ngủ… phải nói là khá dễ thương. Đó là một bộ hoodie len màu xanh sữa, có cả tai mèo, giống hệt kiểu đồ mà bọn trẻ con hay mặc. Nói thật, nó hợp với con bé một cách kỳ lạ, không hề lố bịch chút nào. Gương mặt con bé hơi ửng đỏ, có vẻ gì đó... bẽn lẽn, còn ngôn ngữ cơ thể lại khép nép cực kỳ.
“Giờ này muộn rồi… sao em sang phòng anh làm gì?” Tôi gãi đầu, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ấy thế mà, ngay khi nghe tôi hỏi, con bé liền cau mày. Vẻ mặt trông bực bội thấy rõ. Nhưng... nó không nói gì. Không cãi lại, không chửi đổng, chỉ im lặng và lườm tôi.
...Và chính cái phản ứng im lặng đó khiến da gà tôi nổi lên từng đợt.
Khoan đã.
Tại sao nó lại bực?
Tại sao nó lại đến phòng mình... vào giờ này... trong bộ đồ ngủ?
“A.” Một tiếng kêu vô thức bật ra khỏi cổ họng tôi.
Chết tiệt. Tôi quên mất. Tôi quên mất mình đã lỡ lời hứa hôm qua.
“Rồi, rồi cô nương. Anh sẽ ôm em. Mỗi tối luôn.” Tôi không thể tin được là con bé lại coi cái lời hứa đùa đó là thật.
Giờ thì hay rồi. Chết tôi. Mọi kế hoạch "giải tỏa" vừa lóe lên trong đầu đều tan thành mây khói.
“À… xin lỗi nhé, anh hôm nay mệt quá nên quên mất.” Tôi cố giữ bình tĩnh, hạ giọng dỗ dành, cười khổ với con bé.
“Nhưng mà… em nghiêm túc muốn tiếp tục ngủ cùng anh đấy hả? Không thấy khó chịu sao?”
Nghe vậy, mặt Alicia còn xịu hơn nữa. Nhưng trong cái bực bội đó, tôi thấy rõ má con bé ửng đỏ, môi thì hơi run run.
“Từ trước đến giờ, em đã bao giờ phàn nàn về tình trạng ăn ở như dân thường của chúng ta chưa?”
“À…” Tôi gãi đầu, chẳng biết làm gì hơn ngoài cười ngơ.
“Vả lại.” Con bé nói tiếp, giọng đầy nghi kỵ. “Em không muốn con rắn độc tóc vàng đó chui vào đây nhân lúc anh ngủ.”
“Này, em nghĩ Laura sẽ làm thế thật á?”
“Làm chứ sao không!” Alicia phản pháo. “Anh cứ nghĩ thử mà xem!”
Ờ… nghĩ kỹ thì, có lẽ Laura sẽ chui vào đây thật. Cũng khó đoán lắm. Khoan... vậy là Alicia vào ngủ cùng... để làm “lính gác”? Ơ, cái logic này có gì sai sai.
Rõ ràng là con bé thích tôi, nhưng mà quá xấu hổ nên mới bao biện vậy.
“Rồi, giả sử cô ấy vào đây thì đã sao? Cũng có gì xảy ra được đâu.”
Alicia nghe thấy liền nheo mắt lại, rồi ả giơ tay lên, nhéo một cái rõ đau vào má tôi.
“Hử? Đừng tưởng em không để ý nhé. Anh tia ngực cô ta bằng con mắt dã thú ấy nhiều lắm rồi đấy. Xổng ra một cái là chắc anh đè cô ta ra luôn chứ đùa.”
Chết tiệt... Con bé thiếu tin tưởng vào mình thế sao? Với cả... ánh mắt của mình lộ liễu đến vậy á?
“Anh liêm khiết lắm! Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu!”
“Hứ.” Alicia rõ ràng là không thèm tin một lời nào. Con bé phớt lờ tôi, lách qua người, rồi tự nhiên đi thẳng vào phòng và ngồi phịch lên giường, hệt như đây là phòng của nó vậy.
“Thôi, bỏ qua cho anh lần này.” Con bé vỗ vỗ lên nệm. “Thấy thế nào?”
“Thế nào là thế nào? Vụ gì?” Tôi hỏi, cũng bắt đầu cởi áo khoác ngoài và quần dài ra, mệt mỏi ngồi xuống mép giường.
“Làm giáo viên dạy kiếm ấy.” Con bé liếc tôi. “Hay là… suy nghĩ của anh về cái học viện này, và cả cái giới quý tộc nói chung?”
Tôi thở dài một hơi nặng trĩu. Không nói gì thêm, tôi ngả phịch người xuống giường, kéo tấm chăn dày che kín, cảm giác như trút được cả tạ gánh nặng. Một lúc sau, tôi mới buông một từ.
“Như cứt, thối rữa đến tận gốc.”
Tôi nói thẳng, cả người duỗi ra, để mọi áp lực dồn nén thoát hết ra ngoài.
“Này, đừng bỗ bã như thế chứ. Chẳng phải hôm nay anh đã tuyên bố vị trí của mình rồi sao?” Alicia cũng nằm xuống bên cạnh, kéo chăn lên, rồi rúc người vào, tìm một chỗ thoải mái trong chăn hệt như một chú mèo con.
“‘Leonore Keys Vermilion’ trở lại à? Ha, em không ngờ anh lại chịu dùng lại cái tên đó đấy.”
Tôi không quay lại, mắt vẫn dán ra cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đêm lạnh lẽo ngoài kia. Tôi khịt mũi.
“Anh vẫn không thích cái tên đó. Nó gắn với quá nhiều thứ khiến anh bực mình. Tóm lại, nó cũng chỉ là một công cụ thôi.”
Alicia có vẻ không thích câu trả lời đó lắm. Con bé rúc người lại gần hơn, vòng tay qua eo tôi, siết chặt. Hơi ấm từ cơ thể con bé phả vào, mang theo một câu hỏi. “Thế thì phải làm gì để anh chấp nhận lại nó hoàn toàn hả, Leonore?”
“Hừm.” Tôi quay người, đối mặt với con bé. Bàn tay tôi theo thói quen đưa lên, nựng đôi má mềm mại, phúng phính của nó một chút, chỉ một chút thôi.
Rồi tôi nhìn thẳng vào mắt nó, và khẳng định một lần thôi.
“Không bao giờ, nói thế cho nó vuông.”
Không. Bao giờ. Dù đúng là tôi không thù hận ai, nhưng tha thứ vẫn là không thể.
Tôi ghét cay ghét đắng cái tên mình. Tôi ghét cha mình, ghét cái lũ họ hàng khốn kiếp, và ghét tất cả những thứ rác rưởi mà chúng đã ép Alicia phải chấp nhận hôn ước với Athur. Và một phần nào đó, tôi cũng ghét cái cách Kiara dùng sức mạnh được trời ban. Cô ấy đã thất bại. Thất bại trong việc bảo vệ chính em gái mình, để cho lũ khốn đó lộng hành!
Bình tĩnh lại nào.
Không… nghĩ lại thì Kiara cũng có thể đang bảo vệ Alicia âm thầm từ trong bóng tối, trì hoãn hôn ước này lâu nhất có thể.
Mà, chuyện này là chuyện này, chuyện kia là chuyện kia. Kiara vẫn chưa đủ mạnh tay.
Nên tôi một khi tôi dọn dẹp xong kẻ thù chính ở học viện, tôi sẽ trở về và đoạt lấy sức mạnh về chính bàn tay này.
Còn bây giờ?
Tôi ôm lấy Alicia vào lòng, đưa cho em nó một cái ôm ấm áp. “Mà dù vậy, anh vẫn sẽ mãi ở bên và ủng hộ em, anh thề.”
“Dù có một ngày anh biến thành quái vật thực thụ, cũng sẽ chẳng có thứ gì thay đổi hết.”
Chaporia
Bình Luận (0)