Em gái kiêu kỳ của tôi bỗng đòi ở lại nhờ/Chapter 32: Thường dân. (3)Chapter 32: Thường dân. (3)
20px

“Phù. Tốt hơn một chút.” Gã đàn ông tóc trắng đứng giữa sân, thản nhiên quệt mồ hôi trên trán, cành cây vẫn cầm lăm lăm trong tay. “Ít nhất cũng khiến ta đổ chút mồ hôi.” Xung quanh anh ta, cả lớp học, trừ tôi và Alicia, đều đã nằm la liệt, rên rỉ hoặc bất tỉnh.

Anh ta vừa một mình “dọn dẹp” tất cả. Bằng một cành cây. Thậm chí còn không thèm rút kiếm.

“Anh ta… mạnh thật.” Tôi thực sự không thể buông ra lời đánh giá nào chính xác hơn.

Sức mạnh thể chất thuần túy của Leonore vượt xa bất cứ ai tôi từng biết. Không một pháp sư nào, kể cả những người tài năng nhất, có thể theo kịp tốc độ phản xạ hay ra đòn của anh ta.

Nhưng nói vậy không có nghĩa là anh ta bất bại. Quan sát nãy giờ, tôi đã mường tượng ra cách để khắc chế. 

Liên tục giữ khoảng cách, tấn công dồn dập từ tầm xa, đánh lạc hướng. Thêm nữa, nếu có thể loại bỏ khả năng di chuyển thì càng tốt. Kết hợp ma pháp tầm xa sẽ tạo lợi thế tuyệt đối khi đối đầu với một kẻ cận chiến.

Vấn đề là... liệu tôi có làm được hay không. Hay là sẽ bị hạ gục trong một giây đây. 

“Sắp đến lượt mình rồi sao?” Bàn tay tôi siết chặt lại, ướt đẫm mồ hôi lạnh khi thấy sân đấu đã vắng hẳn.

Tôi liếc sang Alicia. Cô ấy cũng giống tôi. đã kiên nhẫn, im lặng quan sát mọi thứ từ đầu đến giờ. Và trên gương mặt cô, tuyệt nhiên không có một chút căng thẳng nào.

Liệu cô ta cậy mình là em gái của đó nên không lo bị đánh, hay thực sự tự tin vào sức của mình? 

Hừm, tôi nghĩ là vế thứ hai. Theo như tôi quan sát, Alicia chưa bao giờ lạm quyền hay bắt nạt ai một cách vô cớ, kể cả thường dân. Nói chính xác hơn... cô coi thường tất cả như nhau, đặc biệt là những kẻ yếu.

“Ngươi bên trái, ta bên phải.” Cô vang lên giọng nói lạnh lùng bên cạnh tôi. “Mục tiêu là  khống chế. Đánh bại hắn là không thể.”

Nói xong, cô siết chặt cây trượng băng giá của mình rồi sải bước vào sân đấu. Tôi hít một hơi, nuốt khan, đi theo.

Leonore liếc đến hai chúng tôi, thở dài một hơi rồi đập mạnh cây gậy xuống đất. “Hừm, biết điều này kiểu gì cũng xảy ra rồi mà…”

“Làm sao, sợ bổn tiểu thư này sao?” Alicia chĩa thẳng quyền trượng vào mặt Leonore, môi nhếch lên đầy khiêu khích. “Hay là không dám đánh?”

Leonore không thèm trả lời. Anh ta chỉ thở dài, rồi hạ thấp trọng tâm, một mắt khẽ nhắm lại, lập tức vào tư thế tấn công.

“Để xem hai ‘tài năng’ này làm được gì.”

Vút!

Ngay lập tức, anh ta gia tốc, lao thẳng về phía tôi mà không phải Alicia. Chuyển động đó... Nhanh quá! Mắt tôi chỉ kịp bắt lấy một vệt mờ.

“Nước!” Tôi hét lên, đập mạnh cây trượng xuống đất. Toàn bộ ma lực dồn vào một câu chú. Một luồng nước khổng lồ, cao hơn hai mét, gào thét phun trào từ mặt đất, mạnh như một cơn sóng thần ập đến, chặn đứng đà lao của anh ta.

Nhưng như này là không đủ! Ma lực của tôi đang cạn kiệt từng giây! Tôi không thể vừa phòng thủ vừa tấn công. Nên thứ duy nhất tôi có thể làm... là chạy!

Các mạch ma lực dưới chân nóng rực như bị đốt cháy. Tôi dùng “Tạo Khí” đẩy cơ thể bay lùi về phía sau, hai tay run bần bật, cố duy trì bức tường nước điên cuồng đó.

Từ phía bên kia, tôi thấy những mũi tên lửa đỏ thẫm của Alicia. Chúng đang xé gió lao tới. Một gọng kìm hoàn hảo. Cứ thế này, chúng tôi sẽ đánh trúng!

Hoặc đó là những gì tôi đã nghĩ.

“Hự!”

Một cú va đập tàn bạo, khô khốc giáng thẳng vào bụng trước cả khi tôi kịp phản ứng. Tôi không thở nổi. Toàn bộ không khí bị ép ra khỏi phổi, cả người tôi bị hất văng lên trời như một con rối rách.

“Cũng thông minh.” Giọng Leonore vang lên ngay bên dưới, lạnh lùng. Bằng một cách không tưởng, anh ta đã vượt qua bức tường nước đó.

Nhưng đó là chưa đủ! Anh ta bật nhảy, lao vọt lên không trung, không khí rít lên quanh người anh ta. Anh ta đang đuổi theo tôi!

Mắt tôi mở to kinh hãi. Anh ta đã rút kiếm, từng hạt nước bám trên nó lóe lên dưới ánh mặt trời vàng rực.

Anh ta đã... chém xuyên qua cơn sóng thần đó.

Vừa bay lên, anh ta vừa vung kiếm. Từng mũi tên lửa của Alicia bị chém tan nát, nổ tung vô hại giữa không trung. Và ánh mắt đỏ thẫm đó... chưa một giây rời khỏi tôi.

Tôi sẽ bị chém mất.

“Khốn khiếp!” Tôi nghiến răng, cơ thể vẫn đang rơi tự do. Tôi vắt kiệt ma lực vào một ý niệm. Không phải để tấn công. Mà là đóng băng!

Một luồng sáng xanh băng giá bùng nổ từ cơ thể tôi. Một làn khí lạnh tuyệt đối lan toả, tiếng rắc rắc của không khí bị đông cứng vang lên. Mọi hạt nước li ti trong bán kính 50 mét lập tức bị hoá băng.

“Cái gì-” Làn nước bám chặt quần áo và vũ khí của Leonore lập tức đông đặc, biến anh ta thành một pho tượng băng giữa không trung, khựng lại một giây.

Nhưng chỉ một giây thôi! Leonore gầm lên. Một luồng ma lực tím đậm bùng nổ từ bên trong, phá tan lớp băng giam giữ trong một tiếng “ầm” vang dội.

Tuy vậy, một giây đó là đủ! Tôi lại siết trượng, dùng chút ma lực cuối cùng thi triển “Tạo Khí”, đẩy ngược cơ thể ra xa, vừa vặn né được quỹ đạo lao tới của gã kiếm sĩ.

Nhưng mà có gì đó lạ lắm… tại sao ánh mắt đỏ thẫm của anh ta vẫn bình tĩnh đến vậy chứ?

Không… không lẽ nào.

“Hừm.” Leonore cười khẩy. Và ngay lúc đó, một vệt đen vụt sáng ngay trước mắt tôi.

“Khiên-!”

Tôi gào lên, nhưng đã quá muộn. Lớp khiên ma thuật mỏng manh còn chưa kịp ổn định đã vỡ tan. Nó bị phá vỡ bởi chính cành cây ban nãy - thứ mà anh ta đã ném đi với một tốc độ gần như là âm thanh.

Ngay lập tức, nó đập thẳng vào ngực tôi. Dù đã gia cố cơ thể bằng ma lực, lực chấn động kinh hoàng vẫn xuyên qua, giáng một đòn đau điếng, như một cây búa tạ nện vào.

“A!”

Cảm giác như lồng ngực bị ép vỡ, tôi không thể thở nổi, vị máu tanh bắt đầu trào lên cổ họng.

Tôi mất thăng bằng giữa không trung và ngã bẹp xuống nền đất cứng. Chấn động từ cú va đập khiến tôi đau đớn từ cả bên trong lẫn bên ngoài, đau điếng vô cùng. Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi, những hình ảnh xung quanh nhòe lại... rồi mờ dần... mờ dần... cho đến khi tất cả chỉ còn là một màu đen đặc quánh.

Đau quá… Ra là thực chiến... nó đau đến thế này.

Tôi quá yếu.

***

“Ưm…” Tôi khẽ ho, và mở mắt mình dậy.

Ngay lập tức tôi cảm nhận được vị thuốc cường lực đắng ngắt lảng vảng trong khoang miệng, cổ họng cũng nhơm nhớp khó chịu. Ánh sáng chiếu vào mắt không còn là màu trắng chói lòa của sân tập, mà là thứ ánh sáng màu cam đỏ yếu ớt của hoàng hôn, hắt qua khung cửa sổ bệnh xá.

Trận đấu đã kết thúc. Và tôi đã thất bại hoàn toàn. Xung quanh im ắng, đa số mọi người đều đã rời đi.

“Hầy, biết thừa kết quả, nhưng vẫn thật khó nuốt lấy một trận thua như vậy.” Tôi khịt mũi, nắm chặt ga giường.

Tuy đúng là tôi không ưa bạo lực và hiếu chiến như Alicia thật, nhưng tôi không nghĩ mình yếu. Ấy thế mà… khi gặp sức mạnh tuyệt đối… tôi còn chẳng trụ được một phút.

Thất bại trong việc tạo khoảng cách, đánh giá thấp tư duy chiến đấu của đối thủ, không thực sự tạo ra được sát thương. Và chủ quan tưởng mình đã thoát.

Thực sự người đời nói đúng, ta có đủ thứ kế hoạch cho đến khi bị đấm một phát.

“Mà… về thôi, nghĩ nhiều về trận thua cũng chẳng có nhiều ý nghĩa. Dù sao nó cũng chỉ là đấu tập.” Tôi thở dài, rồi đứng dậy, bước ra khỏi phòng bệnh xá. 

Mắt tôi lại vô thức lướt về phía quả cầu đen đằng xa. Nó cứ nằm lù lù ở đó, không to lên, cũng không thu lại, toả ra một luồng ma lực hắc ám khó chịu. Ngay cả ở đây, tôi vẫn có thể cảm nhận sự hiện diện kia.

“Cấm tiếp cận, cấm tò mò, cấm tìm hiểu.” Học viện ra một thiết quân luật cấm mọi học viên đến gần nó. Và cũng cấm mọi học viên tiếp cận những mạo hiểm giả đang cắm quân ở khu vực đó.

Thêm nữa, những hành vi ở lại sau giờ học cũng bị hạn chế đến mức tối thiểu. Lý do tôi ở lại muộn tối hôm qua cũng chỉ là một tai nạn, và lũ quý tộc khốn nạn đó đã dùng cái lẽ đó mà bắt nạt tôi tiếp.

Hành lang học viện giờ đã vắng tanh, không một tiếng động nào ngoài tiếng bước chân của riêng tôi. Ánh chiều tà đỏ ối hắt qua những khung cửa sổ cao, nhuộm cả dãy hành lang bằng một màu buồn bã, kéo lê cái bóng cô độc của tôi trên nền đá hoa cương lạnh lẽo.

Một cơn gió lạnh từ ngoài kia lùa vào, rít lên khe khẽ qua những khe hở, khiến tôi bất giác kéo chặt lại chiếc áo choàng. Từng bước chân vang lên, nặng trĩu, lạc lõng. Cơn đau âm ỉ từ trận đấu, hòa cùng nỗi thất vọng về sự yếu kém của bản thân, khiến lồng ngực tôi dâng lên một nỗi buồn man mác, khó tả.

Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, nhè nhẹ.

Và khi tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà, đón lấy cơn gió lạnh buốt, tôi bỗng lại thấy anh ta. Người đàn ông với mái tóc trắng.

Anh ta đang đứng một mình dưới một tán cây trơ trụi, miệng phì phèo điếu thuốc, làn khói xám hòa vào không khí chiều tà. Tay anh ta cầm một tệp giấy, và đôi mắt đỏ thẫm đáng sợ kia... giờ đây lại đang dán chặt vào nó, chăm chú đến mức không nhận ra sự có mặt của tôi.

Cái dáng vẻ tập trung đó, nó tĩnh lặng một cách lạ lùng. Nó khác hoàn toàn với con quái vật ngạo mạn, tàn nhẫn trên sân tập lúc nãy. Nó… giống với lần đầu gặp hơn.

“... Thầy Leonore?”

Tôi vô thức bước lại gần, gọi tên anh ta. Tại sao tôi lại làm vậy nhỉ? Có lẽ là do tò mò, tò mò xem anh ta thực sự là ai. Có lẽ là tôi biết ơn, biết ơn vì anh đã đến cứu tôi vào khoảnh khắc tôi cần nhất. Và có lẽ, là do tôi… bị hấp dẫn? 

Không, chắc không phải đâu.

Leonore nhận thấy có người gọi. Ánh mắt đỏ thẫm sắc lẹm đó lập tức lia tới tôi, khiến tôi hơi giật mình. Anh ta khẽ cất tập tài liệu vào cặp, rồi vứt điếu thuốc xuống, lười biếng dùng gót giày dẫm bẹp dúm nó.

“Kleina à.” Anh ta cất tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên cằm. “Em tìm tôi có việc gì sao?”

“À… không hẳn ạ. Chỉ là em tình cờ gặp thầy, và… có vài chuyện muốn hỏi thôi.”

“Vậy à?” Leonore gãi cằm, rồi bất ngờ nở một nụ cười nhẹ, hoàn toàn không có vẻ gì là khinh khỉnh. “Mà trước tiên, tôi xin lỗi vì lúc nãy đã hơi mạnh tay.”

Giọng điệu và cách nói chuyện của anh ta lịch sự đến lạ, khác hẳn với kẻ tàn bạo trên sân tập.

“Không… không sao đâu ạ.” Tôi vội xua tay, gãi đầu bối rối. Việc Leonore xin lỗi thực sự khiến tôi sốc. Tôi đã tưởng anh ta cũng giống hệt cô em gái, không bao giờ biết nhận lỗi.

“Nhưng mà.” Anh ta quét mắt khắp người tôi một lượt, qua những vết bầm, vết rách của áo choàng và qua cả cách tôi đang đứng rồi phán. 

“vẫn đau, phải không? Trông em không quen với việc chiến đấu cho lắm.”

“Vâng ạ.” Tôi lí nhí. “đây là lần đầu em đánh với một đối thủ nghiêm túc như vậy. Không ngờ lại thua nhanh thế.”

Leonore khẽ nhắm hờ mắt, quay mặt về phía quả cầu khổng lồ đang lơ lửng xa xa rồi lại thở dài.

Anh ta nhìn như muốn nói gì đó, muốn kể với tôi, muốn trải lòng mình, nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, Leonore chỉ lắc đầu rồi quay đầu lại, ánh mắt đỏ vô hồn nhìn thẳng vào đáy mắt xanh lục này.

“Thế thì phải cố gắng lên nhé, tương lai sẽ không mấy yên bình đâu.” Anh nói, khép hờ mắt xuống. “Còn giờ thì em muốn nói gì nào?”

Tôi bước lại gần hơn một chút, cố nở một nụ cười. “Cảm ơn thầy... vì chuyện ngày hôm qua. Vì đã cứu em.”

“Đó là chuyện đương nhiên, không cần kể công.” Anh ta xua tay, nhưng rồi giọng anh ta bỗng hạ thấp xuống, trở nên nghiêm túc một cách đáng sợ. 

“Nhưng mà, Kleina này. Em có đủ sức mạnh để chống lại bọn chúng. Tại sao em không làm?”

Câu hỏi thẳng thừng đó khiến tôi bất giác lùi lại một bước.

Tại sao ư? Vì tôi không muốn phiền phức. Tôi không muốn tranh cãi, không muốn xung đột. Tôi chỉ muốn được yên.

“Em…”

“Tỏ ra yếu đuối chỉ khiến bọn khốn kia càng lấn tới thôi.” Leonore cắt lời tôi, không một chút kiên nhẫn. Đôi mắt đỏ lừ của anh ta như sáng lên, ánh lên một tia nhìn sắc lạnh.

“Nhưng mà…” Tôi lí nhí, gần như là thì thầm, mắt dán xuống đất. “Không phải… thầy cũng là quý tộc sao?”

Leonore nheo mắt lại. Vẻ thất vọng trên mặt anh ta rõ rệt đến mức như một cái tát.

Tại sao nhỉ? Chẳng phải anh ta tự rêu rao rằng mình có xuất thân cao quý lắm sao.

“Tôi không phải loại rảnh rỗi gì mà tự dưng chạy đi làm mạo hiểm giả, cái nghề nay sống mai chết này cả.” Anh ta dừng một giây, rồi buông một câu như búa bổ. “Không ai nói trước được điều gì. Ngay cả người như anh trai em... cũng chết.”

“Tất cả, cũng vì cơm áo gạo tiền hết.”

“Chờ đã…” Cả người tôi cứng đờ. “Anh trai em?” Tôi ngẩng phắt lên, mở to mắt. Hơi thở tôi như đông cứng lại.

Leonore quen anh ấy sao?

Ừ nhỉ… sao tôi không nhận ra sớm hơn, các mảnh ghép đã ở ngay đó rồi mà.

Cả hai đều trạc tuổi nhau. Cả hai đều là những mạo hiểm giả mạnh, ít nhất là trước khi anh tôi qua đời. Và quan trọng nhất, anh tôi... anh ấy từng kể về một người đồng đội dùng kiếm.

Leonore… là kẻ ấy sao?

“Ừm.” Anh ta xác nhận, giọng không một chút cảm xúc, như thể đang nói về một người xa lạ. “Tôi từng là đồng đội của cậu ta. Nên nếu em tôn trọng mong ước của Philip, thì em nên nghiêm túc hơn-”

Chát!

Một âm thanh chói gắt, khô khốc vang lên. Bàn tay tôi rát bừng. 

“Im mồm lại đi!” Tôi hét lên, giọng lạc đi vì tức giận, nước mắt trào ra. “Làm ơn! Một kẻ sống lỗi như anh... không có quyền nhắc đến tên anh ấy!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...