05
May mà cuộc đời không phải lúc nào cũng là những ngày mưa dầm.
Hôm sau, khi đi xem nhà cùng môi giới, tôi nhận được thông báo phỏng vấn đã thông qua.
Một tuần nữa là có thể làm thủ tục nhận việc.
Tiện thể cũng thuê luôn căn hộ mà mình đã ưng ý.
Khoảnh khắc cầm chìa khóa trong tay, tôi bỗng thấy cuộc sống cuối cùng cũng có thêm chút hy vọng mới.
Buổi tối, trong nhóm lớp gửi địa chỉ buổi liên hoan tốt nghiệp.
Vốn dĩ tôi không định đi.
Nhưng không chịu nổi Hạng Tiểu Lôi nhắn tin oanh tạc.
“Đi đi mà, đây là lần tụ tập cuối cùng rồi, sau này mỗi người một nơi.”
Buổi tiệc rất đông người.
Nhạc mở rất lớn.
Mọi người chơi trò xoay bàn uống rượu.
Kim chỉ vào ai thì người đó phải uống.
Tôi xui vô cùng.
Vừa bắt đầu đã liên tiếp hai lần trúng mình.
Nhưng tửu lượng của tôi kém, không muốn uống, cứ nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn mà mãi không động.
Lớp phó học tập thấy vậy, tốt bụng uống thay tôi hai ly.
Tiếng hò hét trêu chọc dần vang lên.
“Ôi chà, tình huống gì đây?”
“Hai người có vẻ không bình thường nha.”
“Vương Húc, cậu chẳng lẽ thích người ta rồi?”
Tôi ngồi co ro trong góc, vô cùng lúng túng.
Lớp phó học tập cũng là người thật thà, da mặt mỏng.
Bị mọi người trêu một chút, mặt đã đỏ như con tôm hấp.
Hạng Tiểu Lôi không chịu nổi nữa, lớn tiếng ngắt lời.
“Thật hết chịu nổi mấy người. Uống đỡ hai ly rượu là thành thích người ta rồi à? Bây giờ tôi uống thay ba ly, chẳng lẽ cũng phải thích cậu luôn sao?”
Sau một trận cười đùa.
Chủ đề trên bàn rượu nhanh chóng chuyển sang người khác.
Đến lần tiếp theo kim quay trúng tôi.
Tôi lập tức cầm ly lên uống cạn một hơi.
Sợ chậm thêm một giây lại sinh chuyện.
“Không được rồi… tôi sắp nôn.”
Sau khi tiệc kết thúc.
Hạng Tiểu Lôi dìu tôi lảo đảo đi ra ngoài.
Vừa vỗ lưng tôi, vừa đưa chai nước suối để súc miệng.
“Biết thế đã không cố kéo cậu tới, khổ quá…”
“Ơ, Lâm Thính, điện thoại cậu lại reo nữa kìa, gọi mấy cuộc rồi, mình nghe giúp nhé.”
Tôi đứng cạnh thùng rác, nghỉ một lúc mới hỏi.
“Ai gọi vậy?”
Sau khi cúp máy, Hạng Tiểu Lôi kinh ngạc nhìn tôi.
“Anh ấy nói là bạn trai cậu. Cậu có bạn trai từ bao giờ vậy?”
Nửa tiếng sau.
Tạ Ngưng Dụ xuất hiện trước cửa quán rượu.
Cô ấy giật mình.
Nhưng vẫn đầy cảnh giác nhìn anh.
Cho đến khi nhìn thấy chiếc nhẫn đôi trên tay anh giống hệt chiếc trên tay tôi.
Lúc ấy mới bừng tỉnh.
Hóa ra hôm xem trận bóng hôm đó, cô ấy thật sự không nhìn nhầm.
06
Tạ Ngưng Dụ gọi một chiếc taxi.
Hỏi địa chỉ căn hộ từ Hạng Tiểu Lôi, rồi đưa tôi về.
Suốt quãng đường.
Tôi tựa đầu vào cửa kính xe, không nói câu nào.
Xuống xe.
Tôi đi loạng choạng.
Cảm giác dưới chân như đang giẫm trên tấm bạt nhún.
Đi một bước lắc hai bước.
Sắc mặt Tạ Ngưng Dụ càng lạnh hơn.
Đôi mắt xinh đẹp ấy nhìn tôi chưa bao giờ có chút dịu dàng.
Anh bước lên phía trước.
Ngay trước khi tôi sắp ngã, anh nắm lấy cánh tay tôi.
Nhấc bổng cả người tôi lên rồi ôm vào lòng.
Tôi vội đẩy anh ra.
“Anh chỉ cần dìu tôi về là được.”
Quần áo tôi lúc này vẫn dính đầy vết nôn không lau sạch được.
Mùi rượu nồng nặc xộc lên.
Biết anh mắc chứng sạch sẽ.
Tôi không muốn đến gần.
Nhưng vừa lùi hai bước.
Đã cảm thấy eo mình bị siết chặt.
Tạ Ngưng Dụ bế ngang tôi lên.
“Đừng… tôi tự đi được.”
Tôi giãy giụa muốn anh thả xuống.
Nhưng anh càng ôm chặt hơn.
Khóe môi anh mím chặt.
Giọng nói vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
“Chuyện gì cũng làm cả rồi, giờ lại giả bộ ngại ngùng.”
Tôi kéo phần áo trước ngực có vết bẩn, giải thích.
“Tôi không giả bộ ngại ngùng.”
“Tôi vừa nôn đầy người, nếu anh không thấy ghê thì tùy.”
Nghe xong.
Tạ Ngưng Dụ khựng bước.
Bước chân cũng chậm lại.
Tôi còn tưởng anh sẽ thả tôi xuống.
Ai ngờ anh chỉ điều chỉnh lại cánh tay đang đỡ dưới chân tôi.
Nhấc tôi lên cao hơn một chút rồi tiếp tục đi.
Đầu óc tuy choáng váng.
Nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo.
Tôi nhìn hàng mi dài đang khẽ run của anh rồi hỏi.
“Nếu tôi nhớ không nhầm… chúng ta chia tay rồi đúng không?”
“Tin nhắn TD tôi gửi, anh không nhận được à?”
Tạ Ngưng Dụ cụp mắt.
Giả điếc như không nghe thấy.
“Căn hộ ở tòa nào?”
Tôi đáp.
“TD.”
“Tòa nào? Số phòng bao nhiêu?”
Tôi vẫn đáp.
“TD.”
“Tôi sẽ mách cô với dì là cô uống rượu.”
Tôi lập tức khai.
“Tòa 1, đơn nguyên 2, phòng 502.”
Chaporia
Bình Luận (0)