20px

07

Tạ Ngưng Dụ vào phòng tắm xả nước.

Vòi sen chưa được chỉnh lại.

Tôi không nhắc.

Vừa mở ra, nước lạnh đã xối thẳng lên người anh.

Nghe thấy tiếng anh hít mạnh vì lạnh trong phòng tắm.

Tôi hả hê cong khóe môi.

Hôm nay cái vòi sen đó cũng làm tôi ướt sũng.

Giờ mỗi người một lần.

Cân bằng rồi.

“Trường anh không có giờ giới nghiêm à? Mau về đi.”

Hôm nay tôi mới chuyển đồ tới.

Căn nhà rất bừa bộn.

Vẫn chưa kịp dọn dẹp.

Trong phòng ngủ đến ga giường còn chưa trải.

Chỉ có chiếc sofa miễn cưỡng nằm được.

Anh mà còn không đi.

Ở lại cũng chỉ có thể ngủ trên ván giường.

Tạ Ngưng Dụ chẳng thèm để ý tôi.

Chỉnh xong nhiệt độ nước liền quay lại bế tôi.

Nhân lúc anh tháo sợi dây buộc bên hông váy tôi.

Tôi cúi đầu cắn mạnh lên mu bàn tay anh.

“Suỵt…”

“Lần trước chưa cắn, lần này nhất định phải bù sao?”

Anh nhẹ nhàng bóp hai má tôi.

Lắc lắc, ép tôi nhả miệng.

“Không còn cách nào.”

“Tôi tuổi Tuất.”

Vừa dứt lời.

Xương quai xanh tôi truyền đến cảm giác đau nhói.

Tạ Ngưng Dụ cũng học theo.

Cúi đầu cắn tôi một cái.

Anh bằng tuổi tôi.

Cũng tuổi Tuất.

08

Tạ Ngưng Dụ chen chúc nằm cùng tôi trên chiếc sofa.

Tôi tựa trong lòng anh.

Khó chịu vô cùng.

“Đừng cựa nữa.”

Anh siết chặt cánh tay.

Khóa tôi trong lòng.

Cằm tì bên cổ tôi.

Hơi thở nóng hổi thỉnh thoảng lướt qua vành tai.

Rượu của tôi gần như đã tan hết.

Thật sự không ngủ nổi.

Tay cứ ngứa ngáy.

Lần theo kẽ ngón tay anh.

Sờ tới chiếc nhẫn trên ngón giữa.

Chiếc nhẫn này là cặp nhẫn đôi tôi mua trên Pinduoduo năm kia.

Giá chỉ 9,9 tệ để đủ điều kiện giảm giá.

Tôi ném cho Tạ Ngưng Dụ một chiếc.

Trước giờ chưa từng thấy anh đeo.

Tôi còn tưởng anh đã vứt từ lâu.

Không ngờ vẫn giữ món đồ rẻ tiền này.

Tôi muốn tháo nó xuống.

Thử từ từ vuốt ra.

Vừa đến khớp ngón tay.

Anh đã nắm chặt tay tôi.

“Làm gì?”

Anh hỏi.

“Còn anh thì sao?”

Tôi hỏi ngược lại.

“Bây giờ anh đeo chiếc nhẫn này là có ý gì?”

“Tôi thích đeo thì đeo.”

Sau một hồi im lặng.

Cổ họng tôi khô khốc.

Hiếm hoi lắm mới nghiêm túc với anh một lần.

“Sau này đừng liên lạc nữa.”

“Anh cũng không cần bỏ chặn tôi.”

“Tôi đi làm.”

“Anh tiếp tục học.”

“Càng không thể có kết quả.”

“Thật ra năm đó… tôi vốn chẳng hề sao lưu bản ghi âm…”

Nửa câu còn lại bị Tạ Ngưng Dụ chặn ngay trên môi.

Cho đến khi vành tai tôi đỏ bừng.

Suýt không thở nổi.

Anh mới chịu buông ra.

Anh tức giận lên án tôi.

“Cô giỏi thật đấy.”

“Tại sao lúc tôi đòi chia tay thì chia không được.”

“Đến lúc cô muốn chia tay, tôi lại phải phối hợp?”

Tôi không muốn dây dưa nữa.

Cố ý chọc giận anh.

“Bởi vì chúng ta vốn chẳng phải người yêu.”

“Lén lút bao nhiêu năm như vậy.”

“Cùng lắm chỉ là bạn tình.”

“Tôi chỉ đang chơi đùa với anh thôi.”

“Tôi chơi chán rồi.”

“Còn anh thì nghiện rồi sao?”

Chiêu này rất hiệu quả.

Một giờ sáng.

Tạ Ngưng Dụ mặc lại chiếc áo thun đã bị nước làm ướt.

Ném lại một câu.

“Nếu tôi còn tìm cô nữa thì đúng là đồ hèn.”

Rồi sầm cửa bỏ đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...