20px

09

Suốt một tuần liền.

Anh không đến tìm tôi nữa.

Sau hôm đó.

Tôi cũng chặn luôn cả số điện thoại của anh.

Điều tốt của tình yêu dưới lòng đất là chẳng ai biết chúng tôi từng yêu nhau.

Chia tay cũng không cần rình rang tuyên bố.

Tôi cứ nghĩ.

Chỉ cần mình không chủ động quấy rầy.

Bốn năm dây dưa sẽ kết thúc tại đây.

Cho đến hôm ấy.

Trên đường tan làm về nhà.

Tôi lại nhận được điện thoại của mẹ.

Tôi còn tưởng mẹ lại giục mình đi xem mắt.

Thậm chí đã chuẩn bị sẵn lời đối đáp.

Nhưng vừa bắt máy.

Mẹ đã hét to.

“Con nhóc chết tiệt! Chuyện con với Ngưng Dụ sắp kết hôn chớp nhoáng lớn thế mà không nói trước à? Hôm nay bố mẹ nó sang hỏi cưới, mẹ mới biết đấy!”

Tôi sững sờ đứng tại chỗ.

Tiếng hét làm tai tôi ù cả đi.

“Kết hôn chớp nhoáng gì chứ? Không có mà.”

“Mày… mày… mày mau mua vé về dịp Tết Đoan Ngọ ngay cho mẹ! Chuyện này nhất định phải nói rõ trước mặt hai bên gia đình!”

10

Tôi bỏ chặn Tạ Ngưng Dụ, hỏi anh đang ở đâu rồi gửi địa chỉ một quán cà phê gần trường anh, hẹn gặp ở đó.

Nhưng anh cũng học theo chiêu của tôi, gửi lại địa chỉ nhà nghỉ mà trước đây chúng tôi từng đến.

“Nếu muốn nói chuyện thì đến đây.”

Cuộc điện thoại của mẹ khiến tôi thấp thỏm không yên, đến lúc gõ cửa, tay còn run lên.

Vài giây sau, cửa mở.

Tôi vừa định lên tiếng thì bàn tay phía sau cánh cửa đã nắm lấy cổ tay tôi, mạnh mẽ kéo thẳng tôi vào trong.

Anh rút thẻ điện.

Căn phòng lập tức chìm trong bóng tối.

Hơi thở mát lạnh quen thuộc ập vào khứu giác.

“Đợi đã, người tôi toàn mùi mồ hôi, đừng như vậy.”

Để đến đây nhanh hơn, tôi chạy một mạch, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

“Ít nhất cũng để tôi đi tắm trước đã.”

Tôi đưa tay chặn đôi môi đang áp sát.

Nhưng Tạ Ngưng Dụ không chịu nghe.

Những nụ hôn dồn dập liên tiếp rơi xuống.

Hai chân tôi dần mềm nhũn.

Cuối cùng bị anh bế thẳng vào phòng tắm.

Chỉ mới một hai tuần không gặp.

Tạ Ngưng Dụ hình như gầy đi đôi chút.

Dáng người càng đẹp hơn.

Đường nét khuôn mặt càng thêm sắc sảo.

Từ góc độ tôi nhìn xuống lúc này.

Đẹp đến mức tim tôi đập loạn.

Anh cầm vòi sen, giúp tôi xả sạch bọt sữa tắm trên người.

Thuận tiện cũng gội luôn tóc cho tôi.

“Tôi đâu đến đây để anh tắm cho.”

Tôi không mang theo quần áo thay.

Đành mặc chiếc áo thun rộng của anh.

“Anh đã nói linh tinh gì với bố mẹ tôi vậy? Họ bảo anh muốn kết hôn chớp nhoáng với tôi, anh điên rồi à?”

Tôi ngồi trên sofa.

Đối diện cửa gió điều hòa.

Vậy mà vẫn thấy nóng.

Có lẽ vì quá hoảng nên không thể bình tĩnh.

Tạ Ngưng Dụ giặt xong quần áo lót của tôi rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Phơi chúng lên giá xong mới ngẩng đầu trả lời.

“Tôi chỉ nói sự thật.”

“Cô làm hỏng sự trong sạch của tôi rồi.”

“Không thể tùy tiện đá tôi như vậy.”

“Cô phải cho tôi một lời giải thích.”

Tôi sốt ruột.

“Rõ ràng trước đây chính anh không muốn công khai.”

“Trước đây đương nhiên tôi không muốn.”

“Lúc đó cô thật lòng muốn ở bên tôi sao?”

Anh bước đến.

Ngồi sát bên cạnh tôi.

Vành mắt đỏ bừng.

Như vừa khóc rất lâu.

Anh nắm lấy cổ tay tôi.

Đặt tay tôi lên ngực trái của mình.

“Sờ lương tâm mình mà nói.”

“Những lá thư tình cô viết hồi cấp ba.”

“Những lời tỏ tình của cô.”

“Là thật lòng thích tôi.”

“Hay chỉ để trêu đùa tôi?”

Tôi hé miệng.

Nhưng lời nói mắc nghẹn nơi cổ họng.

Tạ Ngưng Dụ đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi.

Tiếp tục nói.

“Ngay từ khoảnh khắc cô chủ động đến gần tôi.”

“Cô đã rất ghét tôi.”

“Cô vốn chẳng hề thích tôi.”

“Thích một người sẽ biết ghen.”

“Sẽ để ý cảm xúc của đối phương.”

“Còn cô thì sao?”

“Cô từng thật sự quan tâm đến tôi chưa?”

“Nhìn thấy tôi nhận chai nước của cô gái khác đưa cũng chỉ giả vờ như không thấy.”

“Mỗi lần nói chuyện với tôi.”

“Mở miệng hay ngậm miệng cũng chỉ có một chủ đề.”

“Có phải lại muốn chia tay với tôi không.”

Hóa ra.

Anh vẫn luôn cảm nhận được sự ghen tuông mà tôi giấu trong lòng.

“Đúng vậy.”

“Tôi ghét anh.”

“Từ nhỏ vì anh mà tôi bị mắng bao nhiêu lần.”

“Đương nhiên tôi ghét anh rồi!”

Đều tại Tạ Ngưng Dụ.

Đều vì anh quá thông minh.

Nên tôi mới trở nên quá đỗi ngu ngốc.

Từ nhỏ đến lớn.

Rõ ràng tôi cũng rất cố gắng.

Thế nhưng trong mắt bố mẹ.

Tôi vẫn là đứa vô dụng.

Tôi hận lắm.

Nỗi hận ấy dần dần biến thành một loại chấp niệm méo mó.

Cho nên tôi muốn chiếm lấy anh.

Uy hiếp anh.

Dọa nạt anh.

Khiến anh buộc phải nằm trong sự khống chế của tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...