11
“Nếu anh thật sự khó chịu như vậy…”
“Thì chúng ta tiếp tục yêu nhau cũng được.”
“Nhưng kết hôn chớp nhoáng thế này…”
“Anh thật sự không sợ sau này sẽ hối hận sao?”
Trên chuyến tàu cao tốc về quê.
Tôi ra sức khuyên anh đừng bốc đồng như vậy.
Nhưng Tạ Ngưng Dụ như không nghe thấy.
Theo phong tục quê tôi.
Anh đã chuyển hơn một trăm nghìn tệ tiền sính lễ ở rể cho tôi.
“Bố mẹ anh kiếm tiền cũng không dễ.”
“Để tiền trong ngân hàng còn sinh lãi vài năm.”
“Đừng tùy hứng như vậy.”
“Đây là số tiền mấy năm nay tôi tham gia các cuộc thi tích góp được.”
“Vốn là để dành kết hôn.”
“Anh muốn kết hôn đến thế sao?”
“Tôi chỉ muốn cô chịu trách nhiệm.”
“Cô phải cho tôi một sự đảm bảo.”
“Một sự đảm bảo rằng cô sẽ không dễ dàng rời bỏ tôi.”
“Ngoài kết hôn ra.”
“Còn cách nào khác sao?”
“…”
Vừa về đến nhà.
Mẹ tôi đã đưa ngay sổ hộ khẩu cho chúng tôi.
Bà chẳng hề phản đối.
Nhìn Tạ Ngưng Dụ cười đến không khép nổi miệng.
Còn liên tục hỏi bố tôi.
“Bà có đang nằm mơ không?”
Dù sao trước đó.
Trong mắt hai bên phụ huynh.
Chúng tôi chỉ là con nhà hàng xóm.
Hầu như chẳng có tiếp xúc gì.
Ngày thường gặp nhau ngoài hành lang.
Cũng chỉ chào hỏi vài câu.
Bốn năm đại học.
Để không bị phát hiện.
Mỗi kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông.
Chúng tôi đều cố ý tính thời gian.
Không bao giờ cùng lúc về nhà.
Không ngờ bây giờ.
Anh lại trực tiếp đến làm con rể ở rể.
Thế là từ hai người hàng xóm đối diện.
Tôi và Tạ Ngưng Dụ trở thành vợ chồng hợp pháp.
12
Đôi nhẫn 9,9 tệ miễn phí vận chuyển mà trước đây tôi tặng Tạ Ngưng Dụ.
Đã được anh thay bằng cặp nhẫn kim cương DR, loại một đời chỉ được mua một lần.
Tôi sợ đeo suốt rồi một ngày nào đó làm mất.
Nên bình thường đi làm đều cất trong hộp trang sức ở phòng ngủ.
Buổi trưa đang ăn cơm ở công ty.
Tạ Ngưng Dụ gọi video.
Thấy trên ngón áp út tay phải tôi không có nhẫn.
Đôi mắt vốn còn mang ý cười lập tức trở nên lạnh đi.
“Nhẫn đâu?”
“Để ở nhà.”
Trong màn hình.
Anh mím môi.
Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói.
“Em không muốn đồng nghiệp biết mình đã kết hôn sao?”
“…”
Tôi giải thích lý do với anh.
Ngay tối hôm đó.
Tạ Ngưng Dụ lại mua thêm một cặp nhẫn đôi hơn một nghìn tệ.
Đích thân đeo lên ngón giữa tay phải của tôi.
“Sau này đừng dễ dàng tháo ra nữa.”
“Nếu không…”
“Anh thật sự sẽ không có cảm giác an toàn.”
Anh ôm tôi từ phía sau.
Giọng nói rất khẽ.
Mang theo chút làm nũng.
“Anh thấy chỉ đổi ảnh đại diện đôi thôi vẫn chưa đủ.”
“Đổi luôn ảnh bìa WeChat thành ảnh chụp chung của chúng ta đi.”
Tôi làm theo yêu cầu của anh.
Nhưng anh lại cầm điện thoại tôi lên.
Nhìn hình nền khóa màn hình vẫn không hài lòng.
“Cái này cũng đổi thành ảnh của chúng ta đi.”
“Không cần đâu.”
“Ngày nào em cũng đi làm.”
“Chứ đâu phải đến công ty để xem mắt.”
“Anh rảnh quá rồi đấy.”
Tôi đã đổi ảnh bìa rồi.
Vậy mà anh còn được voi đòi tiên.
Đương nhiên tôi không vui.
Anh cụp mắt.
Hàng mi khẽ run.
Sau đó lặng lẽ ngồi xuống sofa.
Đến lúc tôi nhìn sang.
Anh đang rút khăn giấy trên bàn trà.
Lau nước mắt.
“Anh khóc gì chứ?”
“Chuyện này cũng đáng để khóc à?”
“Được rồi được rồi.”
“Em đổi là được chứ gì.”
Tôi bất lực mở khóa điện thoại lần nữa.
Lưu hết những tấm ảnh Tạ Ngưng Dụ vừa gửi vào album.
13
Vì kết hôn chớp nhoáng.
Sau khi đăng ký kết hôn.
Chúng tôi không tổ chức hôn lễ.
Đã hẹn chờ anh tốt nghiệp rồi sẽ tính chuyện làm bù.
Nhưng tôi vốn không phải người quá coi trọng nghi thức.
Đúng lúc ba năm sau.
Anh tốt nghiệp thạc sĩ.
Lúc hỏi tôi muốn mặc kiểu váy mời rượu nào.
Tôi đang bận chuẩn bị cho việc thăng chức tăng lương.
Bèn thử hỏi.
“Dù sao chúng ta cũng chụp ảnh cưới rồi.”
“Hay là khỏi tổ chức hôn lễ nhé.”
“Cũng chỉ là một quy trình thôi.”
“Vừa tốn thời gian vừa tốn công.”
Tạ Ngưng Dụ nhìn tôi.
Thế mà ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó vò nát tờ giấy nháp trong tay.
Ném vào thùng rác.
Rồi đi vào phòng ngủ.
Tôi còn vui vì nghĩ anh đã biết thông cảm hơn.
Đến tối.
Lúc chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.
Anh đột nhiên lên tiếng.
“Năm nay là năm thứ bảy chúng ta ở bên nhau.”
“Bảy năm ngứa ngáy.”
“Em có phải đã hoàn toàn chán anh rồi không?”
Tôi quay đầu lại.
Bắt gặp ánh mắt đầy u oán của Tạ Ngưng Dụ.
Lập tức đổi giọng.
“Em thấy hôn lễ vẫn rất cần thiết.”
“Em thích kiểu váy mời rượu đơn giản.”
“Ngày mai chúng ta đến tiệm váy cưới chọn thử nhé.”
Góc nhìn của nam chính
Đối diện nhà tôi có một cô gái bằng tuổi.
Mỗi lần tan học gặp nhau ngoài hành lang.
Cô ấy luôn nhíu mày trước.
Rồi mới mỉm cười chào tôi.
Ban đầu tôi tưởng cô ấy bẩm sinh đã như vậy.
Đối với ai cũng thế.
Nhưng sau khi quan sát.
Tôi phát hiện.
Động tác nhíu mày ấy.
Chỉ xuất hiện mỗi khi gặp tôi.
Rõ ràng cô ấy rất ghét tôi.
Tôi không biết lý do.
Cũng chẳng có hứng thú tìm hiểu.
Về sau.
Mỗi lần cô ấy cười với tôi.
Tôi cũng giả vờ không nhìn thấy.
Ấn tượng của tôi về cô ấy mãi chỉ dừng ở việc.
Cô hàng xóm đối diện là một cô gái kỳ lạ.
Cho đến khi lên lớp 10.
Tôi liên tục nhận được những lá thư tình nặc danh do cô ấy gửi.
Nét chữ trong mỗi lá thư đều khác nhau.
Nhưng nhìn kỹ vẫn nhận ra là cùng một người viết.
Cô ấy giả giọng một bạn nữ cùng lớp tôi để tỏ tình.
Rồi nhét thư vào khe cửa nhà tôi.
Ban đầu tôi không hiểu cô ấy làm vậy để làm gì.
Sau này mới hiểu.
Cô ấy muốn bố mẹ tôi biết có con gái thích tôi.
Để họ nghi ngờ tôi yêu sớm.
Tôi thật sự không hiểu mình đã đắc tội gì với cô ấy.
Sau khi nhận lá thư tình thứ mười đầy lỗi chính tả.
Tôi chặn cô ấy ngoài hành lang rồi hỏi.
“Rốt cuộc cô muốn gì?”
“Chúng ta thân lắm sao?”
Dưới mái tóc mái dày.
Đôi mắt đen láy của cô ấy hơi co lại.
Bị tôi bắt quả tang.
Cô ấy chỉ hoảng hốt trong chớp mắt.
Sau đó lại trực tiếp tỏ tình với tôi.
“Bạn học Ngưng Dụ.”
“Chúng ta không thân.”
“Nhưng thật ra em vẫn luôn thích anh.”
“Rất ngưỡng mộ anh.”
“Từ ngày trở thành hàng xóm với anh.”
“Em đã bắt đầu chú ý đến anh rồi.”
“Anh ưu tú như vậy.”
“Học giỏi lại đẹp trai.”
“Có cô gái nào thầm thích anh cũng là chuyện bình thường mà.”
“Bạn học Ngưng Dụ.”
“Anh đồng ý lời tỏ tình của em chứ?”
Cô ấy trơ trẽn.
Biến thủ đoạn trả thù tôi thành mối tình đơn phương nhiều năm.
Tôi xé nát lá thư ngay trước mặt cô ấy.
“Cô đúng là nằm mơ.”
Sau ngày hôm đó.
Cô ấy không đưa thư tình nữa.
Thỉnh thoảng gặp nhau ngoài hành lang.
Cũng chỉ cúi đầu né tránh ánh mắt tôi.
Tôi còn tưởng.
Mình đã thoát khỏi cô gái điên này.
Sau kỳ thi đại học.
Tôi bắt đầu buông thả bản thân.
Suốt ngày ru rú trong phòng chơi game.
Sau một ván.
Tôi quên chưa tắt micro.
Từ phòng tắm đi ra.
Thấy máy tính hiện thông báo đã kết nối với một loa Bluetooth lạ.
Tôi cũng không để ý.
Ngắt kết nối xong liền đi thu dọn hành lý chuẩn bị du lịch hè.
Không ngờ tối hôm đó.
Lâm Thính lại tìm đến.
“Chào chú, chào cô, hai bác có nhà không ạ?”
Tôi cảnh giác nhìn cô ấy.
“Cô có việc gì?”
“Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.”
Bố mẹ tôi đi công tác.
Mấy hôm nay đều không ở nhà.
Thật ra tôi chẳng muốn nói chuyện với cô ấy.
Nhưng nhìn nụ cười như có như không trên môi cô ấy.
Sự tò mò trong lòng lại không thể đè nén.
Lại định bày trò gì đây?
“Vào đi.”
Tôi lạnh mặt tránh sang một bên.
Lâm Thính vào nhà còn cẩn thận mang bao giày.
Lịch sự ngồi ngay ngắn trên sofa nhìn tôi.
“Cô muốn nói chuyện gì?”
Tiếp đó.
Cô ấy lấy từ trong túi ra một cây bút ghi âm.
Nhấn nút phát lại.
Âm thanh ám muội vang lên.
Cả người tôi cứng đờ.
Trong nháy mắt hiểu ra.
Đêm đó micro của mình đã kết nối với loa của ai.
Nhìn phản ứng của tôi.
Cô ấy cười đến chảy cả nước mắt.
“Ha ha ha.”
“Không ngờ nhé.”
“Học bá, thủ khoa tỉnh của chúng ta.”
“Ở riêng lại tương phản đến vậy.”
Cô ấy giống như con cáo vừa nắm được điểm yếu của người khác.
Lấy đó làm vốn liếng để lên mặt.
“Bây giờ.”
“Hoặc yêu em.”
“Hoặc thân bại danh liệt.”
“Anh tự chọn đi.”
Mặt tôi đỏ bừng.
Không nhịn được nữa.
Giật lấy cây bút ghi âm rồi bẻ gãy làm đôi.
“Cô nhất định phải vô liêm sỉ như vậy sao?”
“Tôi vốn không hề thích cô!”
Nhưng thích hay không.
Hoàn toàn không quan trọng.
Cô ấy cũng chẳng thật lòng thích tôi.
Cô ấy chỉ muốn đùa bỡn tôi.
Mà tôi.
Quả thật rất sợ cô gái điên này công khai đoạn ghi âm.
Thế nên tôi đồng ý yêu cầu của cô ấy.
“Nhưng.”
“Tôi tuyệt đối sẽ không công khai.”
“Cô cũng không được nói với bất kỳ ai rằng chúng ta đang yêu.”
Tôi cứ nghĩ đưa ra điều kiện này.
Cô ấy sẽ nổi giận.
Tiếp tục uy hiếp tôi.
Không ngờ cô ấy chỉ cười.
“Được thôi.”
“Em đảm bảo sẽ không có người thứ ba biết.”
Trước ánh mắt nóng bỏng của cô ấy.
Tôi cởi cúc áo.
Đó là lần đầu tiên của chúng tôi.
Cô ấy rất hài lòng.
Đến nửa đêm.
Tôi còn tưởng cô ấy sẽ nói gì đó.
Tôi căng thẳng chờ đến tận khuya.
Điều chờ được.
Chỉ là tiếng hít thở đều đặn của cô ấy.
Thì ra.
Cái gọi là yêu đương trong miệng cô ấy.
Chỉ là lén lút gặp nhau trong nhà nghỉ.
Chúng tôi hoàn toàn không giống những cặp đôi khác.
Không nắm tay dạo phố.
Mỗi lần gặp nhau đều lén lút.
Không chỉ một lần.
Tôi từng vô tình nhắc đến.
Thật ra để người khác biết cũng chẳng sao.
Em không cần lúc nào cũng cẩn thận như vậy.
Nhưng Lâm Thính.
Em có nghe thấy không?
Em vẫn như cũ.
Chỉ gửi cho tôi địa chỉ nhà nghỉ.
Mỗi lần về quê.
Em vẫn bắt tôi đặt vé trước.
Cuối cùng.
Em nói em chơi chán rồi.
Không bao giờ chủ động liên lạc với tôi nữa.
Tôi cũng buông lời cay nghiệt.
Quyết tâm cắt đứt mọi liên hệ.
Xóa sạch ký ức.
Quay trở lại quỹ đạo cũ.
Nhưng sau một tuần giằng co.
Điều duy nhất tôi muốn.
Là cưới cô ấy.
Cho dù phải ở rể.
Cho dù cô ấy vốn chẳng hề yêu tôi.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)