Chương II — Đêm Giải Phóng
[Chương II — Đêm Giải Phóng]
Tôi nhìn vào trong gương, hốt hoảng vì không thể tin vào thứ dị hợm trước mắt.
“Mình trở thành một trong bọn kinh tởm đó á? Giờ chắc bị bắt, bị nhốt vào mấy cái trại dị năng, bị mổ xẻ, bị coi như rác rưởi...?”
“Đời đang tươi đẹp mà... sao lại thành ra thế này? Điên thật rồi...” — Tôi sợ hãi, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
Không sao đâu...! Chắc chắn mọi người sẽ hiểu đúng không?
Nhưng hiểu kiểu gì chứ? Khi trông tôi như thế này ư?
Tôi vẫn là con người mà! Tôi không muốn bị giết, không muốn bị săn đuổi đâu!
Nếu cứ co ro ở đây mãi, tôi sẽ chết cóng mất. Nhưng nếu bước ra ngoài kia, tôi biết phải nói gì với gia đình? Với cả cái xã hội đó?
Tôi đi đến cánh cửa inox dày cộp ở góc trái căn phòng, nhẹ nhàng kéo.
“Nhẹ quá…” — tôi khẽ lẩm bẩm. Hé đầu nhìn ra ngoài, trước mặt là một hành lang tối tăm, chỉ còn vài bóng đèn LED trắng nhấp nháy, thỉnh thoảng lại phản chiếu lên những chiếc camera an ninh gắn trên tường.
Tôi bước đi chậm rãi, mắt đảo quanh. À, kia rồi, một phòng thay đồ. Tốt, còn hơn là cứ trần truồng thế này. Tôi thử xoay tay nắm cửa, khóa. Tôi đập nhẹ một cái "uỳnh!" làm cánh cửa bật mở, khiến tôi suýt ngã nhào ra sàn.
“Éc!?” — tôi giật mình nhìn quanh... vẫn không có ai đến? Kỳ lạ thật.
Tôi nhanh chóng chui vào trong, lục tủ và mặc vội một bộ đồ bảo hộ, màu xanh nhạt, vẫn còn thoang thoảng mùi chất tẩy rửa.
Sau đó tôi đi thẳng ra phía cửa chính. Tôi chẳng muốn phá thêm thứ gì nữa. Khi ngang qua khu tiếp nhận tử thi, gần lối ra, tôi thấy một người đàn ông đang ngủ gục trên bàn làm việc.
Góc tường có camera. Đèn báo vẫn sáng.
Nhưng ca trực đêm chỉ còn lại người giám sát, chính là kẻ đang ngủ gục trên chiếc bàn này.
Trên bức tường sau lưng anh ta là tấm biển nhỏ và tấm poster. Tấm biển tông màu đỏ chữ vàng, phản quang nhẹ trong ánh sáng mờ yếu của nhà xác:
“Các cấp độ nguy hiểm của dị nhân:
Cấp 1 — ít nguy hiểm.
Cấp 2 — nguy hiểm nhẹ.
Cấp 3 — nguy hiểm.
Cấp 4 — cực nguy hiểm.
Mỗi cấp độ sẽ có các hạng nguy hiểm từ A–E, với E là hạng cao nhất.
Nếu bạn phát hiện bất kì dị nhân nào, xin hãy báo 113 và lập tức trốn trong nhà, tắt hết đèn và im lặng.”
Bất ngờ hơn, tấm poster cạnh đó lại có màu hồng trắng tươi sáng, cùng tông chữ vàng, và hình mèo nhỏ ở góc dưới trái. Sự dễ thương của nó như được sinh ra chỉ để chế giễu tôi trong khoảnh khắc này:
“Bạn chưa biết phân biệt giữa hai đội chống dị nhân ư? Để mình giải thích nhé:
MCAU — Đội chống dị nhân thuộc Bộ Công an, chịu trách nhiệm truy bắt và vô hiệu hóa dị nhân cấp độ 1–3 trong đô thị.
D-Unit — đặc nhiệm của Bộ Quốc phòng, cánh tay thép dùng trong các sự cố cấp cao, chịu trách nhiệm truy bắt và vô hiệu hóa dị nhân cấp độ 3 (C–E) và cấp độ 4 trong đô thị.
Giờ thì bạn đã biết rồi đó
Tôi nhìn tấm biển, nhìn tấm poster, rồi nhìn anh ta, thật sự có người bình thường nào có thể ngủ say thế này sao?
Tôi khẽ lấy chiếc áo khoác của anh ta để ở ghế bên cạnh, một chiếc áo khoác đen lớn, rồi bước nhanh ra khỏi khu nhà xác. Ra khỏi bệnh viện, tôi hít một hơi thật sâu. Con đường đông đúc, không khí dễ chịu hơn hẳn cái mùi tử thi ngột ngạt kia.
Nhưng mà... đông thế này, liệu tôi có bị nhận ra không?
Dù đã trùm kín người bằng áo khoác, đeo khẩu trang, và cố giấu cái đuôi sau lưng, được che đi bởi chiếc áo khoác, lòng tôi vẫn không khỏi lo lắng.
Từng bước, tôi nhìn quanh, nhìn vào những con người thờ ơ, tươi cười, nói cười, ăn uống, như chẳng có gì bất thường. Khiến tôi bất giác mỉm cười.
Nếu cứ thế này, có khi mình sẽ về được nhà chăng?
…Nhưng sau đó thì sao?
Ngày mai, bản tin sẽ nói về tôi.
Bố mẹ tôi sẽ bị liên lụy, họ tốt lắm, chắc chắn sẽ tìm cách giấu tôi, và rồi bị bắt vì tội “chứa chấp dị nhân”.
Trong thế giới này, dị nhân đâu có quyền làm người?
Còn nếu bị bắt, nhẹ nhất cũng bị đem đi thí nghiệm, nặng thì bị xử ngay tại chỗ. Sống lẩn lút như con chuột trong cống rãnh... liệu có đáng không?
Tôi bước chậm dần. Ánh đèn thành phố rực rỡ hắt lên gương mặt mệt mỏi của tôi.
Thê thảm thật, chỉ một khoảng khắc mà tôi đã lên voi xuống chó thế này, thế thì thà chết đi vẫn tốt hơn.
Bỗng va mạnh vào tôi là một nam cảnh sát cơ động. Cả hai cùng ngã xuống mặt đường. Suýt nữa cái mũ trùm của tôi tuột ra, để lộ hai cái tai và phần đuôi trắng đang cố giấu.
“Xin lỗi em nhé,” — giọng anh ta trầm, có phần bất ngờ — “lỗi của anh, anh không nhìn đường.”
Anh đứng dậy, chìa tay ra. Tôi ngập ngừng một chút rồi cũng nắm lấy, tay trái vẫn giữ chặt mũ áo khoác, lòng bàn tay ướt mồ hôi.
Tôi cố giữ bình tĩnh. Mấy sĩ quan như thế này không trực tiếp bắt dị nhân, dù mang súng, loại họ dùng chỉ là model phòng vệ chỉ gây bầm, không gây chết. Nếu tôi bị phát hiện, họ sẽ báo cáo và phong tỏa khu vực ngay.
“Em có sao không?” — giọng trầm vang lên, ánh mắt lướt nhanh khắp người tôi.
“Dạ, em ổn ạ.” — tôi đáp, cố ép giọng mình bình thường.
Khi đó, tôi lỡ nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Chỉ một giây thôi, nhưng ánh nhìn ấy đã thay đổi.
“Em đi đâu một mình giờ này?” — giọng anh chậm lại. — “Chín giờ tối rồi, mà nay đâu phải cuối tuần?”
“Dạ... em chỉ ra ngoài mua vài thứ cần thôi ạ.” — tôi nói dối, tim đập dồn dập.
“Trang phục của em lạ thật nhỉ?” — người kia nghiêng đầu, giọng thấp hơn.
“Dạ, phong cách của em ạ.” — tôi cố cười, nhưng giọng run lên.
Khoảnh khắc trôi chậm. Tay trái vẫn giữ chặt tay tôi.
Rồi đột nhiên, anh rút khẩu súng bên hông, nòng đen thẫm chĩa thẳng vào ngực.
Phản xạ tự nhiên khiến tôi vung tay đỡ, xoay nòng hướng lên trời. Khẩu súng bật khỏi tay, văng đi, rơi lạch cạch xuống nền xi măng.
Anh không nói gì. Chỉ nhanh chóng đưa tay phải, vén mũ trùm trên đầu tôi.
Hai cái tai trắng bật ra ngoài.
Tôi đứng chết lặng. Dòng người phía trước khựng lại. Ánh mắt họ sững sờ, kinh ngạc.
Tôi không nói gì. Tim siết chặt, như thể có ai quấn quanh nó một dải ruy băng lạnh buốt.
Mặt tôi cứng đờ.
Sợ? Đau? Buồn? Tôi chẳng biết nữa…
Một cú đá đột ngột đập vào bụng. Cơ thể tôi bay ngược, trượt dài trên nền xi măng lạnh. Cơn đau khiến hơi thở đứt quãng.
Điều gì khiến anh nghi ngờ tôi? Đôi tai này quá nổi bật? Hay cái đuôi kia quá lộ liễu?
Tôi liếc nhìn quanh. Đèn đường phản chiếu lên tấm kính quảng cáo trước mặt. Hai con ngươi dần chuyển sang sắc lam nhạt, rực lên theo nhịp tim đang loạn.
Mắt tôi phát sáng? Mắt tôi phát sáng?! Mắt của tôi phát quang!? Đây là mắt của lũ dị dạng!! Mắt của lũ không bình thường!!
Anh ta đã thấy rồi.
Lẽ ra tôi phải nhận ra sớm hơn.
Nhưng căn phòng xác quá sáng, ánh đèn trắng đã làm tôi quên mất, trong bóng tối, mắt dị nhân phát sáng.
Tiếng người cảnh sát hét lên, giọng khàn đặc:
“DỊ NHÂN! MỌI NGƯỜI GIẢI TÁN NGAY! GIẢI TÁN!!!”
Tôi hoảng loạn. Cả con phố bắt đầu chú ý.
Giờ đây, khi nhận ra điều đó... tôi đã trở thành một kẻ dị dạng.
Không còn là một phần của đám đông ngoài kia nữa, mà là thứ họ sẽ chỉ tay, né tránh, và săn đuổi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình, vừa đập, vừa cháy. Anh ta rút bộ đàm, giọng gấp gáp:
“Mã 013, phát hiện dị nhân mới tại ngõ 24 Giải Phóng! Yêu cầu gửi đội chống dị nhân!”
“...đã xác nhận. MCAU đang đến.” — tiếng nói khẽ vang trong bộ đàm.
Tôi cắm đầu chạy, tim đập loạn như trống dồn. Phố xá vắng dần, chỉ còn tiếng bước chân, tiếng bộ đàm lẫn trong tiếng gió. Cơ thể tôi đau buốt, nhưng đôi chân vẫn không ngừng di chuyển, như thể bản năng đang dẫn đường cho tôi.
Tôi cố thở đều, vừa nhìn xung quanh vừa dò xét. Chợt thấy một gã thanh niên cầm điện thoại, đứng giữa đầu ngõ, ánh sáng đỏ phản chiếu trên mặt hắn:
“Để em quay chút thôi! Em có hai triệu sub đấy, anh biết không?! Dị nhân thật đấy, anh hiểu không?!”
“Vào trong ngay!” — Viên cảnh sát lao tới, vội quát tháo.
Hắn giật mạnh, gã thanh niên lảo đảo, vật lộn một giây trước khi bị đẩy vào một căn nhà gần đó. Cánh cửa đóng sập, tiếng chốt vang lên như khép nỗi sợ vào một hộp kín.
Tôi nhếch môi cười khẽ — “Lũ ngu…” — Không biết đang tức giận về gã hay chính mình kẻ phải chạy như chuột giữa phố tối.
Ánh đèn phố dần dần biến mất, mặt đường tối om, chỉ có ánh sáng nhấp nháy từ vài chiếc đèn drone phía xa.
Loa công an vọng qua ngõ, khô khốc, đều đều:
“Người dân trong khu vực giữ nguyên vị trí, tắt đèn, khoá cửa, không ra ngoài. Đội công an chống dị nhân đang hoạt động. Vui lòng không quay phim, chụp ảnh. Hiện chính quyền đang truy bắt một dị nhân cấp 2! xin nhắc lại—”
Không còn ai cản tôi nữa, tôi nhảy xuống hẻm, dẫm lên vũng nước mưa lạnh lẽo, mùi rác rưởi và đất ẩm xộc thẳng vào mũi. Tim tôi vẫn đập loạn nhịp, từng nhịp nhức lên tận óc. Ánh đèn drone quét qua mái nhà, qua cửa sổ, lia từng mét như lũ kền kền vô hình đang soi xác con mồi.
Tôi lao qua một dãy nhà bỏ hoang, bàn tay bám vào tường tôn rỉ sét. Mỗi bước đều run rẩy, chân dẫm lên những mảnh kính vụn và lá mục. Tôi phải nhảy, phải trườn, phải tránh ánh sáng hồng ngoại quét ngang. Một nhịp chậm thôi là có thể bị phát hiện, mà bị phát hiện là kết thúc.
Càng chạy, ánh đèn dưới phố càng loang lổ, rồi chậm rãi tắt hẳn. Drone quét đi mất, chỉ còn lại bóng tối nuốt trọn ngõ hẻm. Tôi thở hổn hển, cơ thể lạnh buốt nhưng lòng hơi dịu lại một chút. Chưa thoát, nhưng ít nhất là tạm thời.
Xa xa, mái chùa Pháp Hoa nhô lên, cong cong dưới ánh trăng. Chỗ trốn duy nhất tôi nghĩ ra lúc này.
Tôi nhảy lên mái tôn đầu tiên, cảm nhận độ rung kẽo kẹt dưới tay chân. Gió đêm thổi qua tóc, làm tôi rùng mình. Ánh trăng chiếu xuống mái, phản chiếu hình dáng tôi trải dài trên mái.
Chaporia
Bình Luận (0)