Chương IV — Ánh sáng bên kia cây cầu
[Chương IV — Ánh sáng bên kia cây cầu]
Tôi kéo thân một người lính làm lá chắn, lao qua cổng phụ, xuyên qua một tuyến quân địch, húc vào một vài kẻ chặn đường. Cú va chạm làm tôi đau, như va phải vào tường vậy. Nhưng nhờ có “lá chắn” này mà họ không dám nổ súng. Tôi tiếp tục chạy, bỏ đi tấm “lá chắn” lại phía sau. Chạy thẳng vào con hẻm tối sâu hút phía sau.
Tiếng giày của họ nện dồn dập phía sau. Những bức tường cũ, tấm tôn rỉ sét, rác rưởi và nước mưa đọng lại từ chiều, tất cả hòa thành thứ mùi hôi nồng khiến tôi nghẹn thở.
Tôi chạy, không quay đầu. Cảm giác nóng rát trong cơ thể càng lúc càng dữ dội. Đằng sau, giọng nói dồn dập của những kẻ truy đuổi vang lên:
“Hướng kia! Nó đang đi về hướng kia!”
Tôi rẽ phải, rồi lại rẽ trái. Con hẻm đột ngột kết thúc bằng một bức tường xi măng xám xịt, lại một ngõ cụt nữa.
Tiếng bước chân đuổi theo càng lúc càng gần.
Tôi cắn môi, mắt đảo quanh. Có một tấm song sắt chắn miệng cống phía bên trái, nước bẩn chảy lấp xấp. Tôi gạt nắp cống ra, mùi hôi bốc lên nồng nặc, nhưng lúc này tôi chẳng còn bận tâm gì nữa. Tôi chui xuống cống, toàn thân trượt vào dòng nước đục ngầu.
Trên đầu, giọng nói vọng lại, càng lúc càng nhỏ:
“Nó chui xuống cống rồi! Nhỏ quá, không vào được! Khóa hết các miện…”
Tôi bò trong cống, tim đập loạn. Không khí ẩm và tanh khiến tôi ho sặc sụa, tay trượt trên bức tường đầy rêu nhớp nháp. Tôi rẽ vào một nhánh nhỏ, cố nén tiếng thở.
Phía trên, tiếng xe và loa phóng thanh dần xa.
Chỉ còn lại tiếng nước chảy và tiếng tim.
Tôi không biết mình ở dưới này bao lâu, chỉ nhớ là đầu gối đã rớm máu, và mỗi hơi thở như lưỡi dao rạch qua cổ họng... Cuối cùng, ánh sáng le lói hiện ra phía trước. Tôi dùng hết sức đẩy nắp cống, trườn lên mặt đất.
Không khí bên ngoài lạnh và khô, mùi khói xăng trộn với hơi sông bốc lên hắc nồng. Nước mưa tuôn xuống mặt đường như tấm gương đang tan chảy. Đèn đường dọc đại lộ đỏ rực, thứ ánh sáng chớp tắt phản chiếu trên những vũng nước, khiến mặt đường trông như đang rỉ máu.
Một chiếc drone quân sự bay lướt qua đầu, đèn đỏ chớp nháy.
Nó kêu ù ù như một con muỗi khổng lồ, quét ánh sáng lên mặt người đi đường rồi biến mất giữa những dây điện.
Một chiếc xe máy đổ nghiêng cạnh thùng rác, chìa khóa vẫn cắm nguyên. Tôi không nghĩ nhiều. Bàn tay run run vặn ga, động cơ nổ giật từng hồi, như thể chính nó cũng sợ hãi. Tôi kéo cổ áo, cúi thấp người, lao đi.
Gió rít bên tai. Thành phố lùi lại phía sau như một khối đỏ nhòe nhoẹt.
Trước mặt, cầu Chương Dương hiện ra, ánh đèn đỏ và vàng đan xen, trải dài thành hai vệt lửa bập bùng giữa sông đêm. Tôi rít một hơi thật sâu, cố đè tiếng tim đập át cả tiếng máy.
Rồi “bụp!”...
Bánh trước nổ tung. Chiếc xe trượt dài, tạo thành vệt sáng đỏ trên mặt cầu. Tôi ngã nhào, thân đập mạnh vào lan can thép lạnh buốt, hơi thở bị hất tung khỏi phổi.
Ngẩng lên, tôi thấy hàng đinh sắt rải ngang mặt đường, bẫy gai. Một kế hoạch tỉ mỉ, lạnh lùng, không chừa đường sống.
“Giữ chốt phía Bắc và Nam!”
Giọng nói vọng từ bộ đàm của kẻ địch. Tôi quay đầu, ánh đèn pin chớp loang loáng giữa làn sương đỏ. Trên cao, drone bay lượn, quét luồng sáng trắng như mắt cá mổ xẻ từng góc cầu.
Tôi chống tay đứng dậy, cả cơ thể đau rát. Phía trước là một chốt lính, phía sau thêm vài bóng người khác đang dàn hàng. Hai đầu cầu đã hoàn toàn bị bịt kín, không còn đường lui.
Thật sao...? Đây là kết thúc của tôi ư? Dù tôi đã cố gắng đến mức này, đã gần chạm tới đích rồi sao? Thật đần độn, một kế hoạch đơn giản đến thế mà tôi lại tin rằng nó sẽ thành công. Thằng đó đã biết hết mọi thứ, cả việc tôi đi đường cống ngầm ư?! Thằng đội trưởng chó đó!!
Không...! Còn một con đường khác!
Tôi bắt đầu chạy.
Mỗi bước chân đều là ý chí của tôi, nhỏ trên mặt đường. Tiếng súng vang lên dồn dập, ánh lửa đỏ lóe sáng khắp nơi. Đạn sượt qua vai, cắm vào lan can tóe tia.
Tôi nghiêng người, lách qua các khe thép, hơi thở nặng dần.
Một viên đạn xé gió, sượt qua đùi. Tôi khụy xuống nhưng vẫn cố lao đi, trượt dài trên mặt cầu trơn nước.
“Không để nó đến giữa cầu!”
“Nó vẫn di chuyển!! Bắn tiếp đê!!”
“Giết nó! Giết nó đi!”
Tôi nghe tiếng họ gào lên, những giọng nói méo mó bởi tiếng súng, tiếng gió, và nỗi hoảng loạn.
Trên cao, ánh đèn đỏ nhấp nháy phản chiếu lên mặt tôi, đôi mắt phát quang ánh xanh nhạt phản lại thứ đỏ chói kia, trông như một trò đùa quái ác. Thật nực cười, họ chẳng ngại biến tôi thành một đống thịt nát, như thể rằng trước đó tôi vốn chưa bao giờ là một con người.
Tôi dần chạy chậm lại, đau đớn bước trên đôi chân nhuộm đỏ màu máu. Từng viên đạn găm vào cơ thể như mổ xẻ trái tim tôi. Tôi trượt người, chạm vào lan can. Gió sông thốc mạnh. Bên dưới, dòng nước sẫm màu cuộn trào, phản chiếu ánh đèn đỏ như dung nham chảy.
Một viên đạn khác bay vụt qua, làm loang vệt máu tươi trên cánh tay.
“Nó sắp nhảy kìa! Chặn nó lại!” — họ hét.
Những tiếng hét đó tan vào tiếng gió, tiếng mưa.
Tôi không dám dừng lại. Không muốn ngoảnh đầu.
Tôi leo lên lan can, bàn tay ướt lạnh. Ánh đèn đỏ phủ lên mặt nước, lung linh như một con mắt khổng lồ đang nhìn tôi. Và rồi tôi nhảy.
Cơn gió rít lên, xé toạc mọi âm thanh.
Thế giới bỗng lộn ngược. Ánh đèn cầu loang ra thành hàng ngàn sợi đỏ đan xen nhau. Cơ thể tôi rơi vào lòng sông, một cú chạm đau đớn như bị kéo vào đáy vực.
Lạnh.
Cảm giác đầu tiên khi nước sông ôm lấy tôi là lạnh, một cái lạnh xuyên qua da thịt, lùa thẳng vào xương. Cả cơ thể nặng trĩu, nhưng đầu tôi lại nhẹ, trống rỗng đến lạ.
Không còn tiếng còi, không còn tiếng đạn. Chỉ có tiếng ù ù của nước, và những mảnh ánh sáng đỏ nhòe loang từ cầu Chương Dương, trông như máu hòa tan trong đêm.
Nước tràn vào phổi. Phổi tôi cháy rát. Cổ họng muốn gào nhưng chỉ toàn bong bóng. Tôi cố với lên, nhưng nước cứ kéo tôi xuống.
Thật lạ, tôi lại thấy mình trong căn phòng học ngày xưa, giữa tiếng cười bạn bè, tiếng phấn viết trên bảng. Một mình tôi vẫn cô đơn, không có ai bầu bạn.
Trong làn tối ấy, hình ảnh cũ dần hiện ra...
Bàn tay mẹ đặt lên vai tôi, mùi dầu gội quen thuộc.
Căn phòng sáng đèn, giá vẽ còn dở dang.
Giọng bố vang lên đâu đó, khô khốc nhưng ấm.
Một buổi sáng trong trẻo, ánh nắng rọi qua tấm rèm trắng, tôi cười, nói rằng “hôm nay con sẽ cố gắng hơn”.
Tất cả quay lại trong đầu tôi, đẹp, nhỏ bé, và chẳng còn tồn tại.
Mọi thứ mờ dần.
Rồi khung cảnh ấy tan ra. Mọi thứ tan ra.
Tôi thấy mặt nước phía trên đỏ rực, như vầng mặt trời bị kéo xuống đáy sông.
Ánh sáng ấy ôm lấy tôi, dịu dàng như vòng tay ai đó.
Thật nhục nhã, tôi đã sống sót đến tận đây chỉ để kết thúc bằng một chút yên bình trong tâm trí này.
Chaporia
Bình Luận (0)