Fantasy The Zombie: Revelation/Chapter 1: Chapter 1:
20px

Trước mặt Kalong là thi thể đã chết của con hươu đang mục ruỗng nằm chỏng chơ trên mặt đất, nó bị phơi bày ra bộ xương như một lời chế giễu của tử thần. Chỉ còn sót lại những mảng thịt vụn lèo tèo thối rữa bám víu lấy khung xương, một bữa tiệc tàn úa mà thời gian đã tước đoạt đi phần ngon lành nhất. Riêng phần đầu may mắn vương lại chút dáng hình, đôi mắt trắng dã trợn trừng lên trời như van xin một điều gì đó đã quá muộn. Nhìn nó, người ta dễ dàng nhận ra đây từng là một sinh linh khỏe mạnh, một con hươu đực tráng niên.

Kalong đứng chết trân, hắn không buồn bận tâm đến lý do tại sao con vật xấu số này lại nằm gục ở nơi khỉ ho cò gáy này. Điều duy nhất giằng xé tâm can hắn bây giờ là một sự do dự đến kỳ quái.

Hắn thèm thuồng cái xác chết kia, thèm thuồng đến điên cuồng.

Dù cho đó chỉ là thứ thịt sống tanh tưởi, vài mẫu vụn vặt trơ trọi sót lại sau bữa ăn của lũ dòi bọ, dù cho nó đang trong quá trình phân hủy mạnh.

Kalong không thể tin vào chính mình, hắn đang thật sự cân nhấc việc có nên gặm nhấm cái xác kia hay không. Một cơn ớn lạnh bao trùm tâm trí hắn, kéo theo sau nó là một cảm giác ghê tởm tột độ.

Hắn phát hoảng.

Thứ quái quỷ gì đang ám ảnh hắn vậy? Hắn, một con người của thế kỷ hai mươi mốt, một kẻ sinh ra giữa văn minh đô thị lại nảy ra ý nghĩ bệnh hoạn đến mức thèm thuồng bữa ăn thừa đã rữa nát? Hắn còn chưa tha hóa tới mức như vậy.

Nhưng... có một điều gì đó sai lệch đến kỳ dị. Cái mùi tử khí nồng nặc đang lan tỏa từ thi thể con hươu qua khứu giác hắn vốn không hề kinh tởm đến như vậy. Nó không khác gì mùi của thức ăn để qua đêm, nhạt nhẽo đến vô vị, thứ mùi mà bất kì ai cũng từng ngửi thấy.

Cơn đói cồn cào đang gặm nhấm ruột gan, bóp méo vị giác của hắn, cái mùi vị nhạt nhẽo ấy dù chẳng hề ngon lành lại khơi gợi trong hắn ham muốn khó cưỡng. Hắn tin rằng mình có thể ăn nó, nuốt trôi nó, lắp đầy cái bụng rỗng tuếch đang gào thét đòi ăn.

Kalong đưa mắt nhìn xuống đôi tay của mình. Hai cánh tay gầy trơ xương trắng bệt, nổi lên những đường gân xanh như mạng nhện chằng chịt. Trên da thịt, những vết lở loét hoại tử lan rộng ăn mòn để lộ ra những mảng thịt đỏ hỏn và mưng mủ ghê rợn.

Hắn không dám tin vào mắt mình. Đây có phải là đôi tay của hắn không? Sao chúng có thể gầy guộc, tàn tạ đến mức độ này? Sờ lên khuôn mặt, hắn cũng có thể nhận thấy tỉ lệ hốc hác đáng sợ.

Kalong không thể tin được rằng cái cơ thể thảm hại này vẫn còn sống vẫn còn hoạt động, vẫn còn cố gắng níu giữ lấy chút tàn dư của sự sống.

Nhìn vào thi thể con hươu khiến hắn cảm thấy một khát khao nguyên thủy, một cơn đói mãnh liệt không thể cưỡng lại. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, một mớ hỗn độn của những suy nghĩ trái ngược giằng xé, gào thét trong tâm trí hắn như muốn biến hắn thành kẻ điên dại thật sự.

Khoan đã... Có gì đó không đúng.

Một tia sáng lý trí yếu ớt chợt lóe lên trong bộ não đang thiếu máu trầm trọng của hắn, một lời cảnh báo khẩn thiết vang vọng trong tâm trí: "Ngươi đã chết rồi, Kalong!"

Không, không phải cái thân xác đang thoi thóp này. Cái cơ thể xơ xác, tàn tạ này thậm chí chẳng phải là thứ thuộc về hắn.

Hắn tên là Mikan Kalong, từng tham gia vào chiến tranh thế giới thứ hai. Sau khi giải ngũ, hắn dành cả đời làm nhân viên tại bưu điện ở thị trấn nhỏ bé Tsumago, nằm nép mình bên con đường Nakasendo cổ kính, nối liền Kyoto và Edo.

Kalong biết rõ mình đã chết, lìa đời vì một cơn đột quỵ quái ác vào một buổi chiều tà khi hắn đang an hưởng tuổi già trong căn nhà nhỏ của mình.

Hắn cũng lờ mờ đoán ra, chính mình đã chuyển sinh thành một người khác.

Nhưng, trời ạ. nếu có thể lựa chọn hắn thà tan biến vào hư vô còn hơn là phải sống trong thân xác này. Nhìn lại bản thân mà xem, hắn cơ hồ có điểm nào khác với một con zombie gớm giếc không cơ chứ? 

Đừng hiểu lầm, việc hắn chê bai cơ thể này chỉ là một cái cớ, một lời biện minh cho việc chán chường đến tận cùng mà thôi. Hơn ai hết, hắn hiểu rõ sinh mệnh là đáng quý, là món quà vô giá mà tạo hóa đã ban tặng cho con người.

Nhưng tiếc thay, hắn đã sống đủ lâu, đã nếm trải đủ mọi ngọt bùi cay đắng của cuộc đời.

Kalong biết, đối với phần lớn những kẻ còn đang khao khát sống, suy nghĩ của hắn thật ấu trĩ, thật ngu ngốc. Chỉ cần có thể thở, họ sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, bất chấp mọi giá.

Nhưng thế gian này vốn dĩ muôn hình vạn trạng, mỗi người một số phận, mỗi người một lập trường. Góc nhìn khác nhau thì thế giới cũng khác nhau.

Đó là lý do vì sao khi cơn đột quỵ ập đến, thay vì run rẩy, hắn lại mỉm cười mãn nguyện. Hắn đã sẵn sàng, hắn đã chờ đợi giây phút ấy từ rất lâu rồi.

Hiện tại, nhìn chằm chằm vào cái xác hươu thối rữa, cổ họng Kalong nhúc nhích không ngừng. Dục vọng trần trụi và lý trí giằng co như sóng ngầm cuộn xiết tạo nên cơn bão tố âm ỉ trong lòng hắn.

Thực ra, hắn không phải là chưa từng nếm qua thịt sống, tất nhiên là trừ món sushi ra.

Vào cái thuở hỗn mang khi chiến tranh bùng nổ, khi nạn đói gieo rắc nổi kinh hoàng khắp nơi, hắn đã từng phải cắn răng nuốt lấy những miếng thịt tanh tưởi để sống sót.

Nhưng ăn sống một sinh vật vừa mới chết và gặm nhấm một cái xác đã phân hủy nhiều ngày là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Một bên là bản năng sinh tồn, còn bên kia là sự tha hóa về mặt đạo đức.

Kalong nghiến răng, quay ngoắt đầu rời đi, cố gắng dời sự chú ý sang thứ khác để xua tan cơn đói đang cào xé ruột gan.

Nếu như không có đôi mắt để nhìn mà chỉ dựa vào khứu giác đã bị bóp méo, có lẽ hắn đã chẳng chút nghĩ ngợi gặm ăn những mẫu thịt cuối cùng còn dính lại trên bộ xương trắng hếu kia.

Nếu như hắn chết trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai, nếu như hắn may mắn được chuyển sinh vào cái thời khắc điên cuồng đó, có lẽ kết cục của câu chuyện này sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bởi vì khi ấy là thời điểm điên cuồng và máu tanh nhất cuộc đời hắn. 

Kalong lê bước, nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

Nhưng thực tế phũ phàng là, trước mắt hắn chỉ là một khung cảnh lập đi lập lại đến nhàm chán.

Bởi nơi hắn đang đứng là bên dưới của một vực sâu, trước mặt là một rãnh nứt khổng lồ kéo dài không thấy phần cuối, hai bên vách đá cao vút đến tận trời xanh, sừng sững như bức tường thành khổng lồ giam cầm hắn ở đây. Cái vực sâu này có thể nghiền nát bất cứ ai dám ngước nhìn lên, vừa hùng vĩ tráng lệ, vừa cô độc đến tuyệt vọng cho những ai ở bên dưới.

Suốt gần một giờ đồng hồ kể từ khi tỉnh dậy, có thể nói con hươu thối rữa kia là sinh vật sống duy nhất mà hắn nhìn thấy, ngoại trừ việc nó đã chết.

Kalong không biết đây là nơi nào, ký ức của thân xác này trống rỗng như một tờ giấy trắng, không gợi lên trong hắn bất kỳ cảm xúc hoặc có chút ấn tượng gì về nơi này.

May mắn thay, cái cơ thể lạ lẫm này lại dường như không biết đến sự mệt mỏi, thể lực dồi dào khó mà tưởng tượng, giúp hắn giữ vững được tinh thần, không bị tàn phá bởi sự cô đơn và tuyệt vọng.

Một cảm giác vừa kỳ lạ, vừa đáng sợ.

Mặc dù vẻ bề ngoài khó mà diễn tả hết bằng lời, cái vóc dáng gày guộc đến nổi tưởng chừng một cơn gió nhẹ có thể thổi ngã này lại ẩn chứa nguồn thể lực đáng kinh ngạc, khiến cho bất kỳ một người lính dày dặn kinh nghiệm nào cũng phải ghen tỵ.

Nhưng, thứ duy nhất kỳ quái chính là cái dáng đi xiêu vẹo, trông vô cùng thảm hại. Mỗi bước đi của hắn không hề chậm chạp, nhưng toàn bộ cơ thể lại cứ nghiêng ngã, chao đảo như gã say mèm sau một đêm chè chén thâu đêm suốt sáng.

Kalong cũng không biết nguyên nhân tại sao cơ thể này không phối hợp theo ý muốn của mình, mọi cử động đều cứng ngắc như thằng ngốc.

Hắn chỉ đành quy kết di chứng do quá trình chuyển sinh gây ra. Chuyển sinh, suy cho cùng cũng không phải là một chuyện an toàn tuyệt đối, rất dễ để lại những di chứng, những tàn tật vĩnh viễn về sau.

Còn một điều kỳ lạ nữa mà Kalong phát hiện ra từ trên người của thân xác này.

Khi hắn lật ngửa bàn tay trái, hắn nhận ra trên cẳng tay có khắc các ký tự cổ quái. Một loại ngôn ngữ xa lạ, chúng giống như được in lên da bằng thứ mực đen tuyền nào đó, nổi bật trên nền da trắng bệt của hắn. Nhưng vì cánh tay đã quá gày guộc cộng thêm làn da vốn đã lở loét nên làm cho các ký tự trở nên khó đọc hơn bao giờ hết, tạo nên một bức tranh bị hòa lẫn.

Tự lành +1.

???

Kalong khựng lại, bước chân vô thức dừng hẳn. Một ký tự kỳ quái chợt xuất hiện rồi biến mất nhanh như một ảo ảnh thoáng qua. Nhưng trong khoảng khắc ngắn ngủi ấy hắn vẫn kịp nhìn thấy, không chỉ đơn giản là nhìn thấy, hắn còn đọc hiểu được loại ngôn ngữ này.

Có lẽ, chứng mất trí nhớ chỉ giới hạn ở việc không thể nhớ lại những sự kiện, thông tin hoặc ký ức đi. Nó không hề ảnh hưởng đến khả năng nhận biết và xử lý ngôn ngữ đã ăn sâu vào tiềm thức thân xác này của hắn.

Tự lành...

Cái từ này... sao mà quen thuộc đến thế?

Kalong bừng tỉnh. Một tia sáng lóe lên trong đầu, soi rọi vào màn đêm tâm tối của sự vô tri. Hắn vội vàng lật ngửa cánh tay trái lên, chăm chú quan sát.

Các ký tự trên da vẫn nhằng nhịt, khó mà phân biệt. Nhưng nhờ cái ký tự "Tự Lành" vừa xuất hiện, hắn chỉ cần nhìn kỹ hơn một chút, cẩn thận so sánh từng đường nét của các ký tự trên cẳng tay. Hắn nhận ra, trong số các từ trên đó, có một từ còn thiếu do vết lở loét rất khớp với cái ký tự chợt lóe lên kia.

Là [Tự lành]...

Hóa ra, đó là một trong số những từ ngữ được khắc trên cẳng tay gầy guộc của hắn.

Vậy... Điều này có nghĩa là gì cơ chứ?

Ngay lập tức, Kalong bắt đầu tỉ mỉ dò xét cơ thể mình, cẩn thận kiểm tra từng bộ phận, từng tấc da thịt đang bị thương tổn.

Những vết lở loét quả thật có chút thay đổi nhỏ, nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện ra bằng mắt thường.

Các vết thương đã tự lành lại... Nhưng so với tổng thể phạm vi tổn thương ban đầu, nếu không chú ý kỹ lưỡng có thể hắn sẽ cho rằng chẳng có gì khác biệt.

Hơn nữa, chẳng biết có phải vì ảo giác hay không, hắn dường như cảm thấy trọng lượng cơ thể vừa tăng thêm một trăm gram.

Nghe thật sự rất vô lý.

Sự thay đổi này quá nhỏ bé, không thể nào cảm nhận được bằng các giác quan thông thường. Ngay cả Kalong cũng tự nhủ rằng có lẽ bản thân chỉ đang tưởng tượng mà thôi.

Quá nhiều thông tin phức tạp, hỗn độn, dồn dập ập đến cùng một lúc, khiến cho bộ não vốn đã trì trệ của hắn trở nên rối bời hơn bao giờ hết.

Đây... [Tự Lành] thực chất là một kỹ năng?

Ý nghĩ quá phi lý, vượt xa khỏi những gì mà hắn từng biết.

Rốt cuộc, là hắn có vấn đề, hay là thế giới này có vấn đề?

Kalong ngước cổ, đôi mắt nhìn lên hai bên vách đá dựng đứng, không một thực vật hay mầm sống nào đủ sức để sinh tồn ở đây. Đá trơ trọi rất ít điểm tựa để cho bàn tay bám vào, bất kỳ ý nghĩ muốn leo trèo để thoát khỏi đây cũng sẽ bị bóp tắt ngay lập tức. Hắn không biết liệu trên trái đất có nơi nào y hệt như vậy không? Một sự thật phũ phàng nơi này dường như không dành cho loài người. Có chăng, nó được tạo nên bởi một thế lực vô hình, xé toạc mặt đất, bỏ lại một vết thương sâu hoắm.

Hắn cần phải đi bao lâu nữa? Tiếp tục tiến lên là con đường đúng? Lối ra chính là nên đi ngược lại? Nhưng quay trở lại cũng chẳng giúp gì, vì hắn đã đi quá xa.

Không ai có thể trả lời được câu hỏi của hắn ngay bây giờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...