Rosalind tiến đến gã trọc đầu, ánh sáng từ cây gậy gỗ trong tay trái cô bé vẫn lan tỏa như vầng trăng non giữa màn đêm. Giọng nói của cô bé cất lên nhẹ nhàng như tiếng suối nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường: "[Ánh Sáng Chữa Lành]." Bàn tay phải nhỏ bé bừng lên ánh sáng trắng mờ ảo, tinh khiết như tuyết đầu mùa.
Kalong nín thở theo dõi khoảnh khắc ấy. Bàn tay nhỏ nhắn của Rosalind hướng về phía bả vai gã trọc như thể đang dồn hết tâm trí và sức mạnh vào vùng thương tích. Ngay lập tức, hai vết lỗ sâu hoắm gớm ghiếc trên vai gã được lấp đầy bởi ánh sáng thần diệu đó. Rồi, ánh sáng ấy tan biến, tựa như làn sương sớm bốc hơi dưới ánh mặt trời trả lại cho gã một bả vai lành lặn, nguyên vẹn như chưa từng bị thương. Nếu không có những vệt máu đã khô vẫn còn dính trên chiếc áo tả tơi kia, có lẽ chẳng ai tin được rằng nơi đó vừa mới hiện hữu vết thương.
"Hahaha, giỏi lắm nhóc con!"
Gã trọc rú lên một tiếng đầy phấn khích vung tay đập mạnh cây rìu chiến xuống đất, lưỡi rìu sắc bén cắm phập sâu vào lòng đất làm rung lên một hồi âm vang. Gã cười ha hả, vung vẩy đôi tay lực lưỡng như gã khổng lồ vừa thoát khỏi xiềng xích.
Gã trọc này, danh xưng Mạo Hiểm Giả chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà thôi. Cái nghề mạo hiểm bọt bèo ấy chẳng kiếm được bao nhiêu, vì tiền kiếm được cũng đổ hết vào dược liệu ma thuật để tự bảo vệ bản thân. Hơn nữa, gã lại ghét cay ghét đắng những cái nhiệm vụ lặt vặt như tìm thảo dược, thu thập vật liệu, vừa tốn thời gian lại vừa chẳng bõ bèn gì. Gã chỉ thích những trận chiến sống còn, vừa nhanh gọn lại vừa kiếm được bộn tiền.
Nhưng phải biết rằng, dù có kiếm được bao nhiêu đi chăng nữa gã cũng chẳng bao giờ đủ tiền để tậu cho mình một cây rìu chiến hai lưỡi tuyệt đẹp như thế này, thứ mà có vét sạch túi cả đời gã cũng không dám mơ tới. Sự thật là, gã trọc này là chiến binh làm thuê bán thời gian cho đám băng đảng khét tiếng ở vùng biên giới. Vậy nên chỉ vài ngày trước, sau một phi vụ giết người, thay vì thủ tiêu xác chết xuống rãnh nứt sâu hun hút như thường lệ vào ban ngày, gã lại lề mề đến tận đêm khuya mới ra tay và chính sự chậm trễ chết người ấy đã tạo cơ hội cho Dorsata, con quái vật bóng đêm ra tay tập kích.
Rosalind mặc kệ gã trọc đang tự sướng, quay sang ân cần hỏi han những người khác, đặc biệt là người thợ săn già và chàng hiệp sĩ trẻ tuổi. Người thợ săn trung niên cũng chẳng khá khẩm hơn gã trọc là bao, nơi bả vai cũng có vết thương sâu ghê rợn. Có lẽ mọi người ở đây đều không biết, ông ta bị nhốt ở đây là do bản thân chủ động đi săn Dorsata nên mới tạo thành kết quả này. Một người đàn ông khốn khổ với quá khứ đày đau thương, cả gia đình của con trai ông ấy đều bị giết bởi lũ Dorsata, vậy nên ông căm thù chúng đến tận xương tủy.
Chàng hiệp sĩ trẻ tuổi thì bị thương nặng hơn nhiều, khuôn mặt tái mét lộ rõ vẻ suy yếu. Anh ta đã từng có vết thương giăng kín khắp cơ thể khi chiến đấu với ba con Dorsata. Có thể nói từ hai vai, vùng eo, đến sống lưng và cả cánh tay chỗ nào cũng rướm máu. May mắn thay, anh ta đã kịp dùng đến vật phẩm trị liệu cuối cùng giúp chữa lành phần vai và eo, nhưng cánh tay và lưng thì vẫn còn nguyên vết thương rỉ máu, nhức nhối. Nghe đâu, cặp đôi bất hạnh này vừa mới bị Dorsata tóm gọn ngày hôm qua mà thôi.
"Anh... anh có muốn tôi chữa trị vết thương cho anh không?" Rosalind ngập ngừng hỏi chàng hiệp sĩ.
Nếu chàng hiệp sĩ này là một kẻ xấu xa, có lẽ Rosalind đã không chủ động như thế. Nhưng cô bé biết rõ, chính anh ta đã xả thân bảo vệ cho cô gái bên cạnh và lấy thân mình làm lá chắn, đến nỗi thanh kiếm quý giá thứ được xem là sinh mệnh thứ hai của một kiếm sĩ cũng bị đánh mất.
Chàng trai khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét nhìn Rosalind một hồi lâu, nhưng vẫn chưa vội đáp lời. Anh ta hiểu rõ ý tốt của cô bé, nhưng lòng tự trọng của một kiếm sĩ không cho phép anh ta mắc nợ người khác. Anh ta quay sang nhìn cô gái đang nép mình bên cạnh. Cô gái tên là Raanana, người yêu dấu của anh.
Cả hai người họ đến từ Đế Quốc xa xôi, câu chuyện tình yêu của họ chẳng khác nào Romeo và Juliet, đầy rẫy những gian truân, thử thách. Nhưng, khác với kết cục bi thảm của đôi tình nhân kia, họ đã nắm tay nhau trốn chạy đến vùng biên giới xa xôi này, quyết tâm xây dựng một tương lai mới dù có phải sống một cuộc đời khổ hạnh, thiếu thốn. Và cho đến tận bây giờ, họ vẫn chưa bao giờ hối hận về quyết định táo bạo ấy.
Dường như thấu hiểu được những giằng xé trong lòng người yêu, Raanana khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh rồi khẽ gật đầu, nở nụ cười dịu dàng trên môi. Họ không cần phải nói với nhau một lời nào, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để thấu hiểu trái tim nhau. Họ biết rõ rãnh nứt chết chóc này nguy hiểm như thế nào. Và Raanan cũng hiểu, chỉ có cơ thể lành lặn mới là vốn liếng quý giá nhất để họ có thể sống sót và trốn thoát khỏi nơi đây, dù cho cơ hội sống sót ấy rất mong manh.
"Có thể! Xin hãy giúp đỡ, cảm ơn!"
Chàng trai đáp lời, ánh mắt kiên định nhưng lại chất chứa một tia bất an. Anh tên là Arthur, con trai cả của gia tộc Rodriguez, một gia tộc danh tiếng với truyền thống kiếm thuật lâu đời thuộc Đế Quốc Crues. Dẫu mất đi thanh kiếm, anh vẫn quyết định một lần đánh cược với vận mệnh.
Rosalind gật đầu rồi bắt đầu thi triển phép thuật trị liệu. Ánh sáng trắng dịu dàng lan tỏa từ đôi bàn tay nhỏ bé của cô gái cuốn lấy những vết thương trên cơ thể Arthur. Trong khi đó, người đàn ông trung niên chỉ đứng yên lặng với tư thế không thây đổi, ánh nhìn đượm buồn giấu kín dưới vẻ ngoài lãnh đạm.
Dù chỉ mới 14 tuổi cô bé đã một mình bươn chải, những kẻ mà cô bé từng chạm mặt đã dạy cô cách nhìn thấu lòng người không mấy sai lệch. Ông ta không nói một lời, nhưng chỉ bằng ánh mắt, Rosalind đã có thể đọc thấu được suy nghĩ. Đôi mắt ấy toát lên sự chán chường của một người đã từ bỏ hy vọng sống sót.
"Kiếm sĩ! Không còn kiếm, ngươi vẫn chiến đấu được chứ?" Gã trọc lên giọng đầy khiêu khích, ánh mắt xoáy sâu vào Arthur.
Câu hỏi nghe như sự quan tâm nhưng chẳng ai ở đây ngây thơ đến mức tin rằng gã có ý tốt.
Arthur không trả lời ngay. Anh chỉ lặng lẽ quan sát gã, thấu hiểu rằng lời nói của kẻ này chỉ để tạo cớ bắt tay cho một kế hoạch nào đó có lợi cho hắn, chứ tuyệt nhiên không nhằm mục đích giúp ai sống sót ngoài chính mình.
"Hahaha! Ngươi nghĩ chỉ bằng sức lực của mình, ngươi có thể đưa cô nàng kia thoát khỏi đây sao?" Gã trọc bật cười chế giễu, giọng nói ngạo nghễ vang lên như muốn bóp nát lòng tự trọng của Arthur. "Chỉ có hợp tác mới mang lại cơ hội sống sót!"
Raanana khẽ gật đầu, vẻ điềm tĩnh thường thấy của cô như muốn cân bằng lại không khí căng thẳng. Arthur, dù định thần nén đi sự khó chịu, cũng không thể chối bỏ thực tế. Anh hiểu hoàn cảnh hiểm nghèo này chỉ có thể vượt qua khi có sự đồng lòng, nhưng điều đó không làm anh dễ chịu hơn khi phải đứng chung với kẻ đáng ngại như gã trọc.
Gã trọc dường như không để tâm đến cảm xúc của Arthur, mắt hắn đổ dồn về quyền trượng thủy tinh trong tay Raanana: "Cô nàng này là nhà tiên tri, đúng không?" Gã hỏi bằng giọng đầy tự mãn, như thể khẳng định điều hắn vừa nói là sự thật hiển nhiên.
"Cô nàng! Ngươi ngó kỹ vào cái quả cầu ma thuật kia đi, xem ta có thể dẫn dắt mọi người thoát khỏi đây được không!" Gã tiếp tục với giọng oang oang vang vọng. Thái độ ngạo mạn của gã khiến người ta chỉ muốn đấm cho một phát, nhưng ẩn sau cái vẻ ngoài hùng hổ ấy là sự bất an đang gặm nhấm tâm can. Gã biết, nếu bị một bầy Dorsata khát máu vây hãm thì dù có mười cái mạng gã cũng chẳng đủ dùng.
Raanana không có vẻ gì giật mình trước câu hỏi của gã. Cô đáp nhẹ nhàng: "Có thể!"
Rất nhanh, bên trong quả cầu pha lê trên quyền trượng, năng lượng ma thuật dồn tích bắt đầu hoạt động. Raanana đang điều khiển năng lực tiên tri của mình, tập trung vào gã trọc như là trung tâm của dòng chảy tương lai. Những hình ảnh hiện lên từ từ trong ánh sáng mờ ảo trên quả cầu mà chỉ mình cô mới thấy được.
Khả năng tiên tri của Raanana không phải toàn năng, nó chỉ cho phép cô thấy những sự kiện sắp xảy ra xung quanh một mục tiêu nhất định. Vì thế, cô thường xuyên sử dụng khả năng này lên Arthur mỗi khi họ thực hiện nhiệm vụ để đảm bảo sự an toàn cho anh.
Nhưng với tình thế hiện tại, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thi triển năng lực này lên gã trọc để đánh giá xem liệu hắn có thật sự đáng tin hay là một kẻ mang mầm họa đến cho tất cả.
"[Thấu thị]."
Giọng Raanana vang lên nhẹ nhàng và đầy kiên quết. Ánh sáng từ quả cầu trên quyền trượng bùng lên mạnh mẽ, chiếu rọi xung quanh gã trọc như thước phim tua nhanh, nơi số phận bắt đầu bày ra lá bài của nó...
Arthur nhìn cô đầy ân cần, trong lòng vừa biết ơn vừa day dứt. Raanana, người từng là niềm tự hào của cả gia tộc với khả năng tiên đoán, đã từ bỏ truyền thừa để trở thành nhà tiên tri toàn diện – tương lai rực rỡ, quyền lực, sự trọng dụng từ Đế Quốc – chỉ để dắt tay chạy trốn cùng anh đến vùng biên giới đầy hiểm nguy này. Arthur luôn thầm tự hỏi: liệu cô có hối hận?
Nhưng khi nhìn dáng vẻ kiên cường của Raanana thi triển ma thuật, Arthur biết rằng cô không hề hối hận. Chính vì thế, anh tự hứa với lòng mình, sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ người con gái đã đánh cược toàn bộ tương lai vì anh.
Một thoáng phù du, năm giây ngắn ngủi vụt qua như tia chớp xé toạc màn đêm. Không ai hay biết Raanana đã chứng kiến điều gì qua lăng kính quả cầu. Chỉ thấy sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng khi hướng về phía xác thây ma vô tri. Bàn tay run rẩy nắm chặt quyền trượng, cả cơ thể cô rung lên bần bật. Quay sang gã trọc, cô nở một nụ cười gượng gạo, nỗ lực che giấu sự kinh hãi.
Arthur chứng kiến người yêu hốt hoảng làm ruột gan anh quặn thắt. Chưa bao giờ anh thấy Raanana suy sụp đến vậy. "Em sao vậy, Raanana?" Anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, ánh mắt tràn ngập xót xa.
"Em... em không sao. Đừng lo lắng, Arthur." Raanana khẽ chạm vào tay anh, cố gắng trấn an bằng giọng điệu bình tĩnh, nhưng giọt nước mắt lăn dài trên má đã tố cáo tất cả.
"Khốn kiếp!! Rốt cuộc cô đã thấy cái quái gì?! Cái biểu hiện đó là sao hả?! Đừng nói với ta là ta sẽ thất bại!!" Gã trọc gầm lên giận dữ, vung rìu bổ xuống đất liên hồi. Hắn sẽ chết ư? Không! Hắn không thể, hắn tuyệt đối không chấp nhận cái kết cục nghiệt ngã đó.
"Nói! Mau nói cho ta biết! Rốt cuộc cô đã thấy gì?" Gã trút hết phẫn uất, quay phắt sang Raanana, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu, nhìn chằm chằm cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
Rosalind bé nhỏ đứng gần đó cũng không khỏi lo lắng. Bàn tay nhỏ bé của cô bé siết chặt lấy chiếc quyền trượng gỗ, trái tim run rẩy.
Raanana nhìn thẳng vào mắt gã, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô buộc mình phải đối diện với sự thật tàn khốc, thốt ra những lời mà không ai muốn nghe: "Ta thấy ngươi bị lũ Dorsata phanh thây!"
"Chết tiệt!!!" Tiếng gào thét xé toạc không gian phát ra từ cổ họng gã như một con thú hoang cuồng nộ.
Lời tiên tri kinh hoàng giáng xuống, gương mặt non nớt của Rosalind cũng trở nên tái mét. Mạnh mẽ như gã trọc còn phải bỏ mạng, vậy một bé gái yếu đuối như cô bé có thể làm được gì? Chẳng lẽ, tất cả bọn họ đều phải chết ở nơi này sao?
Tất cả bọn họ đều không hề hay biết, tương lai mà Raanana vừa chia sẻ chỉ là một nửa của sự thật. Nửa còn lại, cô không dám thốt ra. Đúng là gã đầu trọc sẽ bị lũ Dorsata phanh thây, nhưng khi đó hắn vốn đã là một cái xác. Lũ quái vật kia không phải là kẻ trực tiếp tước đoạt sinh mạng của hắn.
Thứ thực sự giết chết gã chính là con thây ma đang nằm kia. Nó vẫn chưa chết, chỉ là đang nằm im lìm, đôi mắt trắng dã vô hồn dõi theo mọi cử động của bọn họ. Nghĩ đến sự thật ớn lạnh này, Raanana không khỏi rùng mình, nỗi sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể cô.
Chaporia
Bình Luận (0)