Khẽ thở dài.
“Ngươi có biết.”
“Dâng ngự trạng.”
“Trước hết phải chịu roi không?”
“Thần phụ biết.”
Vị quan lại thở dài thêm một tiếng.
Ra hiệu cho ta đứng dậy.
Không bao lâu sau.
Trong hoàng thành.
Vang lên tiếng roi vun vút.
Cùng những tiếng kêu thê lương.
Kêu oan trước ngự tiền.
Phải chịu bốn mươi roi.
Người thuộc sĩ tộc.
Được giảm một nửa.
Thế nhưng.
Cho dù chỉ còn hai mươi roi.
Một nữ tử yếu ớt như ta.
Làm sao chịu nổi?
Đến roi thứ mười.
Ý thức của ta đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Chương 22
Không biết ta đã hôn mê bao lâu.
Đến khi tỉnh lại.
Điều đầu tiên nhìn thấy.
Là Hoắc Tư Niên đang ngồi bên giường.
“Tam gia!”
Hắn gầy đi rất nhiều.
Hốc mắt hõm sâu.
Cằm cũng lún phún râu xanh.
Thế nhưng.
Đôi mắt ấy.
Vẫn sâu.
Vẫn đen như trước.
Thấy ta tỉnh lại.
Niềm vui trong mắt hắn.
Không sao giấu nổi.
Hắn đỡ ta ngồi dậy.
Đút ta uống nửa chén nước.
Rồi mới cất tiếng.
Nhưng giọng nói đã khàn đặc đến khác hẳn.
“Biết trước nàng ngốc như vậy.”
“Ta nên nói cho nàng biết từ sớm…”
Ta khẽ lắc đầu.
Dù chàng có nói với ta điều gì.
Thì ngay từ khoảnh khắc biết chàng bị hạ ngục.
Ta cũng không thể ngồi yên.
“Hoắc Tư Niên.”
“Thư hòa ly chàng đưa ta.”
“Đã bị ta xé rồi.”
“Tờ thư hòa ly lưu tại nha môn.”
“Cũng bị ngoại tổ phụ ta xé mất.”
“Ta đã đứng trước hoàng thành.”
“Thay phu quân kêu oan.”
“Chàng nói xem…”
“Phu quân của ta.”
“Là ai?”
Ta chậm rãi đưa tay.
Nắm lấy bàn tay hắn.
“Phu quân.”
“Thiếp chỉ muốn…”
“Sớm được gặp chàng.”
Yết hầu hắn khẽ động.
Vành mắt dần đỏ lên.
Hắn đưa tay.
Định chạm lên vai ta.
Nhưng lại đột ngột rụt về.
Lưng ta có thương tích.
Hắn sợ làm ta đau.
Nên cố nén xúc động.
Không dám ôm lấy ta.
Xưa nay.
Hắn luôn là người giỏi nhẫn nhịn nhất.
Ta lấy từ trong ngực áo ra.
Nửa miếng ngọc tủy Thanh Loan.
“Rất nhiều chuyện.”
“Thiếp đều không còn nhớ.”
“Hoắc Tư Niên.”
“Chàng có thể nói cho thiếp biết…”
“Khối ngọc này.”
“Rốt cuộc là gì không?”
Chương 23
Từ nhỏ.
Hoắc Tư Niên đã không thích nói chuyện.
Năm mười bốn tuổi.
Hắn bị đại huynh vu oan.
Trong cơn tức giận.
Liền bỏ phủ mà đi.
Một mình trốn vào ngôi miếu hoang.
Trùng hợp thay.
Ngôi miếu ấy.
Lại chính là nơi ta vẫn lén giấu gỗ.
Khi ấy.
Hắn vừa lạnh.
Vừa đói.
Đúng lúc gặp ta lén đến lấy gỗ.
Ta mua cho hắn mấy chiếc bánh bao nhân thịt.
Còn hắn.
Vừa ăn.
Vừa ngồi nhìn ta chạm khắc gỗ.
Ta vừa khắc.
Vừa líu ríu nói đủ mọi chuyện.
Phụ thân luôn bắt ta phải đoan trang.
Mỗi ngày.
Chỉ được học cầm, kỳ, thư, họa.
Nhưng ở những nơi phụ thân không nhìn thấy.
Ta chưa từng là người biết an phận.
Điều gì ta thích.
Cho dù phải lén lút.
Ta cũng nhất định sẽ làm.
Thiếu niên mười bốn tuổi.
Lặng lẽ nghe ta huyên thuyên mãi không ngừng.
Ánh mắt.
Dần dần sáng lên.
Muốn cảm tạ ta.
Hắn liền tặng ta nửa miếng ngọc tủy Thanh Loan.
Còn nói.
Nếu sau này gặp chuyện.
Cứ đến phủ Quốc công họ Hoắc tìm hắn.
Thế nhưng.
Sau đó ta mắc một trận bệnh nặng.
Mọi chuyện trước kia.
Đều quên sạch.
Sau khi từ quê trở lại kinh thành.
Hắn vẫn luôn lặng lẽ dõi theo ta.
Rồi từng chút một.
Động lòng.
Chỉ vì tuổi tác chênh lệch.
Hắn không dám đến gần.
Nào ngờ.
Trong thời gian hắn ra ngoài nhậm chức.
Chất tử của hắn.
Lại âm thầm ra tay trước.
Hoắc Kỳ vốn luôn âm thầm ganh đua với hắn.
Cho nên.
Cũng chú ý đến ta.
Mà ta.
Lại đúng lúc mới biết rung động.
Trao trọn cả đời mình cho người khác.
Một đoạn tình cảm.
Chưa từng bắt đầu.
Hắn cứ ngỡ.
Mình có thể buông xuống.
Thế nhưng cuối cùng.
Vẫn đánh giá thấp sự cố chấp của chính mình.
“Nếu năm đó.”
“Thiếp thật sự gả cho Hoắc Kỳ.”
“Chàng thật sự sẽ xuất gia sao?”
Ta khẽ hỏi.
Hắn cười chua chát.
“Hoàng thượng sẽ không cho phép ta xuất gia.”
“Ta chỉ có thể mang tóc tu hành.”
“Ta chỉ muốn tránh đi.”
“Không muốn nhìn thấy hai người ân ái.”
“Cũng muốn cho mình…”
“Một lý do để cả đời không cưới vợ.”
“Cả đời không cưới vợ?”
Hắn khẽ “ừ” một tiếng.
“Ngoài nàng ra.”
“Có lẽ…”
“Ta sẽ không còn thích bất kỳ ai nữa.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Rồi bật cười.
“Hoắc Tư Niên.”
“Chàng đúng là…”
“Một khúc gỗ ngốc.”
Chương 24
Chính vì tờ đơn kêu oan của ta.
Mà Hoàng thượng nổi trận lôi đình.
Hay nói đúng hơn.
Điều thật sự khiến Người tức giận.
Là hai quyển sổ ta dâng lên.
Một quyển.
Là sổ ghi giá bán ngoài mặt.
Mỗi món độc bản.
Chỉ có giá một trăm lượng bạc.
Thế nhưng.
Là đệ tử của bậc đại sư.
Một tác phẩm độc bản.
Sao có thể chỉ bán với giá một trăm lượng?
Lần theo danh sách người mua.
Phần lớn đều dẫn đến các quan viên của Nam Nhạc đảng trong triều.
Đám người ấy.
Xưa nay vẫn luôn tự nhận mình thanh cao nhã nhặn.
Trong phủ.
Đồ sưu tầm quý hiếm chất đầy.
Chaporia
Bình Luận (0)