20px

Đến cả bàn tay cũng đẹp.

Dáng người này…

Còn thanh nhã hơn cả Nghiễn Từ, danh linh của gánh Tường Vân.

Bỗng nhiên.

Ta nhớ đến câu nói vừa rồi của hắn.

“Bên ngoài… sao bằng ở nhà được.”

Ta khẽ thở dài.

Đáng tiếc thật.

Chàng…

Lại muốn xuất gia.

Chương 7

Ngoài cửa sổ.

Mưa rơi lộp bộp trên những tàu lá chuối.

Trời còn chưa sáng.

Hoắc Tư Niên mơ màng tỉnh giấc.

Hắn nghiêng người.

Đưa mắt nhìn về phía giường.

Vừa cử động.

Hắn bỗng phát hiện bên cạnh mình đang có một người nằm ngủ.

Trong thoáng chốc.

Hắn kinh hãi mở to mắt.

Người ấy…

Lại nằm sát bên hắn, không một mảnh vải ❌ che thân.

Mái tóc dài mềm mại, hơi lành lạnh phủ lên trước 🐻 ngực hắn.

Đuôi tóc dường như len vào trong vạt áo.

Khẽ cọ qua.

Khiến lòng hắn tê dại.

“A Du!!!”

Nàng…

Xuống khỏi giường từ lúc nào?

Lại còn chui vào chăn của hắn nữa?

Nữ tử khẽ nỉ non.

Trở mình một cái.

Đôi mắt vẫn chưa mở.

Nhưng hai tay đã vô thức ôm lấy cổ hắn.

Thân thể mềm mại áp sát.

Ép lên lồng 🐻 ngực nóng như lửa của hắn.

Tựa như…

Muốn ép cả trái tim trong đó nhảy ra ngoài.

Hơi thở quấn quýt.

Hắn chậm rãi cúi đầu.

Trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất…

Chương 8

Nhìn người đàn ông trước mặt.

Biểu cảm trên gương mặt liên tục thay đổi.

Ta không khỏi thấy tò mò.

Rốt cuộc…

Chàng đang mơ thấy chuyện gì vậy?

Ta ngước nhìn đồng hồ nước.

Thấy đã gần hết giờ Dần.

Bèn khẽ gọi:

“Tam gia.”

“Đến giờ đi kính trà rồi.”

Ta đưa tay.

Nhẹ nhàng vỗ lên mặt hắn.

Hoắc Tư Niên bỗng mở bừng mắt.

Ánh nhìn lập tức dừng trên người ta.

Từ đầu.

Đến chân.

Nhìn ta một lượt.

Ánh mắt từ mơ màng.

Đến ngẩn ngơ.

Rồi thấp thoáng vài phần thất vọng.

Hắn khẽ nuốt nước bọt.

Dường như đã tỉnh táo hơn.

Rồi ngồi dậy.

“Nàng…”

“Vẫn mặc nguyên y phục sao?”

Ta chẳng để ý hắn đang nói gì.

Chỉ lo thu dọn chăn đệm.

Đúng lúc ta vừa kéo tấm chăn đang phủ trên người hắn lên.

Hắn bỗng nhanh tay giật lấy.

Lập tức đắp kín trở lại.

Mặt đen như đáy nồi.

Ấp úng nói:

“… Để ta tự thu dọn.”

“Nàng đi rửa mặt đi.”

Ta lại đưa tay.

“Tam gia không cần khách sáo với ta.”

“Ta không phải người yếu mềm đến thế.”

Trong lúc hai người giằng co.

Hình như…

Ta vô tình chạm phải thứ gì đó.

Thảo nào.

Chàng cứ ôm khư khư tấm chăn.

Thì ra…

Lúc ngủ còn giấu bảo bối.

Chẳng lẽ…

Là Kim Cang Xử?

Đúng lúc ta còn đang ngẩn người.

Hắn bỗng kéo mạnh tấm chăn.

Ta loạng choạng.

Ngã ngồi xuống đất.

Hắn vội vàng đưa tay định đỡ.

Ta nghiêng người tránh đi.

Một vị sát thần như chàng.

Vẫn nên kính nhi viễn chi thì hơn.

Ta đứng dậy.

Phủi lại vạt váy.

“Kính trà.”

“Rồi lại mặt.”

“Đều phải phiền Tam gia đi cùng.”

“Chỉ hai lần ấy thôi.”

“Về sau…”

“Ta sẽ không làm phiền Tam gia nữa.”

Sắc mặt hắn chợt đổi.

Vừa định mở miệng nói:

“Không phải…”

Thì ta đã xoay người bước vào phòng rửa mặt.

Không hề ngoảnh đầu nhìn hắn thêm lần nào.

Chương 9

Trong chính sảnh.

Đại phu nhân và Nhị phu nhân đang ngồi trò chuyện.

“Đại tẩu.”

“Hôm qua tẩu dò hỏi được chưa?”

“Tam đệ muội mới gả vào phủ là cô nương nhà nào vậy?”

Đại phu nhân nâng chén trà.

Khẽ cười.

“Ai mà biết.”

“Cứ thần thần bí bí.”

“Đến mặt cũng chẳng cho người ta gặp.”

“Ngay cả người bên nhà mẹ đẻ.”

“Miệng cũng kín như bưng.”

“Chậc chậc.”

“Mẫu thân giấu cũng kỹ thật.”

Đại phu nhân chẳng hề để tâm.

Vẻ mặt đầy khinh thường.

“Chắc chỉ là nhà sa sút thôi.”

“Nếu không.”

“Việc gì phải lén lút như vậy?”

“Tam đệ cũng sắp xuất gia rồi.”

“Gả sang đây chẳng khác nào thủ tiết cả đời.”

“Thì cưới được thiên kim danh giá gì chứ?”

“Cũng chưa chắc.”

“Ta thấy của hồi môn cũng khá hậu hĩnh.”

“Chỉ là làm màu thôi.”

“Phủ Quốc công là môn đình thế nào?”

“Dù có bao nhiêu của hồi môn.”

“Cũng vẫn là trèo cao.”

Nói xong.

Bà ta nhấp một ngụm trà.

“Đại tẩu.”

“Tam đệ muội còn chưa kính trà.”

“Tẩu đã uống trước rồi sao?”

Đại phu nhân nghe vậy.

Liền quay đầu lại.

Chỉ một cái nhìn.

Đã thấy ta và Hoắc Tư Niên sóng vai bước qua ngưỡng cửa.

“Phụt!”

Ngụm trà trong miệng bà ta lập tức phun sạch.

Nhìn sắc mặt bà ta.

Lúc thì xanh như tàu lá.

Lúc lại khó coi đến cực điểm.

Không hiểu sao.

Trong lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác hả hê khó tả.

Đại gia vốn định làm lớn chuyện.

Thế nhưng.

Lão thái quân chỉ ném chuyện Hoắc Kỳ đứng núi này trông núi nọ ra trước mặt ông.

Ông lập tức im bặt.

Không dám nói thêm lời nào.

Còn Đại phu nhân.

Tuy không lên tiếng.

Nhưng bà vốn tâm cao khí ngạo.

Xưa nay vẫn luôn xem thường phụ thân ta chỉ là một viên quan nhỏ.

Trong mắt bà.

Ta căn bản không xứng làm con dâu Hoắc gia.

Chỉ tiếc.

Năm ấy Hoắc Kỳ nhất quyết đòi cưới ta.

Lại thêm lão thái quân gật đầu đồng ý.

Trên dưới Hoắc phủ.

Bà đều chẳng thể làm gì.

Bây giờ…

Ngược lại vừa đúng ý bà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...