Chương 10
Rời khỏi chính sảnh.
Hoắc Tư Niên đi sát phía sau ta.
Bỗng cất tiếng:
“Để ta cùng nàng lên phố chọn chút lễ vật mang về nhà mẹ đẻ.”
Nghĩ đến bộ mặt của phụ thân.
Ta thật sự chẳng mấy tình nguyện.
Hắn nhìn ra vẻ khó xử của ta.
Khẽ cười ôn hòa.
“Dù nàng thích hay không.”
“Đó vẫn là nhà mẹ đẻ của nàng.”
“Lễ vật mang theo.”
“Đại diện cho thể diện của nàng.”
Ta khựng lại.
Quay đầu nhìn hắn.
Trong lòng bỗng dâng lên một tia ấm áp.
Ta mỉm cười.
Khẽ gật đầu.
Chúng ta không đi xe ngựa.
Mà sóng vai bước trên phố.
Thu hút vô số ánh nhìn.
“Đó chẳng phải Tam gia Hoắc phủ sao?”
“Còn vị bên cạnh kia là…”
“Phu nhân của ta.”
Hai chữ ấy.
Hắn đáp nhanh đến mức người kia còn chưa kịp hỏi hết câu.
… Người ta có hỏi ta là ai đâu chứ?
Tiểu thương cười tươi đến nở hoa.
Liên tục trêu chọc.
Khen chúng ta đúng là một đôi phu thê ân ái.
“Ơ?”
“Đó chẳng phải đại tiểu thư Tiết gia, thanh mai trúc mã với đại thiếu gia Hoắc phủ sao?”
“Sao bây giờ…”
“Thúc thúc lại cưới mất thê tử của chất tử rồi?”
Sắc mặt Hoắc Tư Niên lập tức tối sầm.
Người vừa mở miệng còn chưa kịp nói thêm.
Đã bị người bên cạnh vội vàng kéo đi.
Năm mười ba tuổi.
Hoắc Kỳ từng cứu ta khỏi dòng nước trong đêm hội hoa đăng.
Sau đó.
Hai nhà định hôn.
Ở kinh thành.
Đó vốn là một giai thoại ai ai cũng biết.
Ta thấy lễ vật đã mua gần đủ.
Bỗng nghe phía trước vang lên tiếng chiêng trống.
Hai mắt lập tức sáng lên.
Ta khẽ kéo tay áo Hoắc Tư Niên.
“Nghe nói gánh Tường Vân vừa dựng vở mới.”
“Chúng ta đến xem được không?”
Ánh mắt hắn rơi xuống bàn tay đang nắm lấy tay áo mình.
Khóe môi lại khẽ cong lên.
Trước sân khấu.
Người đông như nước.
Ông chủ vừa thấy ta.
Lập tức niềm nở dẫn lên nhã gian tầng hai.
“Tiết tiểu thư lâu rồi không đến.”
Đang nói.
Ông ta liếc Hoắc Tư Niên một cái.
Lập tức hiểu ý.
Không nói tiếp nữa.
Trên sân khấu.
Chiêng trống vang trời.
Một tiểu sinh tuấn tú chậm rãi bước ra.
Chính là Nghiễn Từ.
Trụ cột của gánh Tường Vân.
Danh linh nổi tiếng nhất kinh thành.
Cả hí lâu.
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm.
Khó có ai đứng trước cảnh tượng ấy mà vẫn giữ nổi vẻ bình tĩnh.
Ngay cả ta.
Cũng không nhịn được kích động.
“Là Nghiễn Từ.”
“Chàng ấy còn đẹp hơn trước nữa.”
Làn điệu uyển chuyển.
Dung mạo tuyệt mỹ.
Thế nhưng.
Ta bỗng thấy có gì đó không đúng.
Sao…
Lạnh thế này?
Ta quay đầu.
Liền thấy sắc mặt Hoắc Tư Niên còn đen hơn lúc nãy.
… Chàng lại giận gì nữa vậy?
Người này.
Sao tính tình lúc nắng lúc mưa.
Hỉ nộ thất thường thế?
Vở diễn mới chính thức bắt đầu.
Kể về cảnh Giang Nam được mùa.
Hoàng ân mênh mông.
Triều đình miễn thuế lương ba năm.
Thu mua lương thực với giá công bằng.
Quan tham vừa dám vươn tay.
Lập tức bị cách chức điều tra ngay tại chỗ.
Hoàng thượng long nhan đại duyệt.
Đích thân ngự bút viết bốn chữ:
“Dân vi bang bản.”
Đến cuối.
Muôn dân đồng thanh ca tụng.
“Thánh triều không còn đói kém.”
“Thịnh thế mãi hưởng năm được mùa.”
Tiếng vỗ tay dưới sân khấu vang lên như sấm.
Thế nhưng.
Ta lại cảm thấy.
Không khí xung quanh càng lúc càng nặng nề.
Sắc mặt Hoắc Tư Niên cũng trở nên nghiêm nghị hơn.
“Có chuyện gì vậy?”
Ta nhỏ giọng hỏi.
Rất lâu sau.
Hắn siết chặt bàn tay.
“Không có gì.”
Chương 11
Hoắc Tư Niên luôn dành đủ thể diện cho ta.
Ngày lại mặt.
Hắn tự tay chỉnh tóc.
Đỡ ta lên xuống kiệu.
Trong tiệc mừng của bằng hữu cũ.
Có người nâng chén ép rượu.
Hắn chỉ mỉm cười nhìn ta.
“Uống hay không.”
“Đều do phu nhân quyết định.”
Biết ta thích đồ ngọt.
Hắn còn đặc biệt sai phòng bếp học làm các loại điểm tâm mới.
Mọi việc trong tam phòng.
Hắn cũng giao cả cho quản gia.
Bảo cứ theo ý ta mà làm.
Trong lòng ta thầm vui vẻ.
Cuộc sống nhàn nhã thế này.
Đúng là rất hợp ý ta.
Chỉ có một chuyện…
Người này.
Mỗi khi rảnh rỗi.
Lại đặc biệt thích đi lòng vòng khắp phòng.
Bảy ngày nghỉ hôn.
Lúc thì lau kiếm.
Lúc thì luyện chữ.
Lúc lại ngồi bên cửa sổ đọc sách.
Quá đáng hơn nữa là…
Cứ một lúc.
Lại thay một bộ y phục.
Thay một bộ.
Là đổi hẳn một phong thái.
Ta: “…”
Người sắp xuất gia…
Cũng cầu kỳ đến vậy sao?
Ba bữa mỗi ngày.
Hắn nhất định sẽ ăn cùng ta.
Chỉ là…
Mỗi món ăn.
Hay mỗi bát canh bày lên.
Đều trông kỳ kỳ.
Hôm ấy.
Đang ăn.
Hoắc Tư Niên bỗng chảy máu mũi.
“Tam gia!”
Ta giật mình.
Vội đưa khăn tay qua.
Lại gọi đầu bếp đến hỏi.
Đầu bếp cúi đầu.
Ánh mắt đầy vẻ khó nói.
“Lão thái quân bảo…”
“Thân thể Tam gia hư nhược.”
“Nên đặc biệt dặn chúng nô tỳ hầm canh roi hươu bồi bổ…”
Hoắc Tư Niên ôm mũi.
Khổ sở nói:
“Ta thật sự xin các người đấy…”
Ta lập tức lên tiếng.
“Tam gia thanh tâm quả dục.”
“Không thích những món bổ dưỡng quá mức.”
“Các ngươi làm thế…”
“Chẳng phải đang ép chàng phá giới sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)