Hoắc Tư Niên ôm mũi.
Lặng lẽ nhìn ta một cái.
Ánh mắt…
Vừa u oán.
Lại vừa tủi thân.
Ta chớp chớp mắt.
Vẻ mặt vô tội.
… Ta nói sai sao?
Hắn khẽ thở dài.
Đứng dậy.
Sải bước ra khỏi phòng ăn.
Chẳng bao lâu sau.
Ngoài sân vang lên từng tiếng kiếm rít.
Ta đi theo ra xem.
Chỉ thấy Hoắc Tư Niên cầm trường kiếm.
Múa giữa sân.
Kiếm quang sáng như dải lụa.
Vạt áo tung bay.
Thân pháp mạnh mẽ.
Lại phiêu dật như tiên nhân hạ phàm.
Ta chưa từng biết.
Thì ra hắn còn văn võ song toàn.
Ta nhìn đến mê mẩn.
Một nha hoàn ghé sát.
Khẽ cười.
“Tiểu thư.”
“Tam gia múa kiếm đẹp thật.”
“Ừ.”
Ta theo bản năng gật đầu.
Hoắc Tư Niên thu kiếm.
Từng bước đi về phía ta.
Trán lấm tấm mồ hôi.
Lồng 🐻 ngực khẽ phập phồng.
Cổ áo hơi mở.
Để lộ xương quai xanh tinh xảo.
“Đẹp không?”
Hắn nhìn ta.
Đôi mắt sáng đến lạ thường.
Ta vội dời mắt.
Cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Cũng…”
“Cũng được.”
Hắn khẽ cười.
Yết hầu khẽ chuyển động.
“Ta đi tắm.”
Một làn hương nhàn nhạt theo gió lướt qua.
Ta vô thức hít vào.
Nhịp thở chợt rối loạn.
Vị Phật tử này…
Lúc ngủ thì thích giấu “bảo bối”.
Đến cả khoảng sân thanh tĩnh này…
Cũng sắp mọc đầy cỏ rồi.
Chương 12
Nửa tháng trôi qua.
Ta và Hoắc Tư Niên ở chung với nhau lại hòa hợp ngoài dự liệu.
Hôm ấy.
Cháu nội của Thượng thư Bộ Hộ mở tiệc đầy tháng.
Các phủ trong kinh đều được mời.
Là tân tức phụ của Hoắc gia.
Đương nhiên ta cũng phải đến.
Trong yến tiệc.
Rất nhiều phu nhân kéo ta lại hàn huyên.
Nhiệt tình nhất.
Chính là phu nhân Trương thị của Hộ bộ Thị lang.
“Ai trong kinh mà chẳng biết Tam gia Hoắc phủ tuổi trẻ tài cao.”
“Năm ấy còn là Trạng nguyên do chính Hoàng thượng ngự bút điểm danh.”
“Nay lại được giao trọng trách.”
“Tiền đồ đúng là không thể hạn lượng.”
“Tam phu nhân đúng là người có phúc.”
Bà ấy nắm lấy tay ta.
Thân thiết như tỷ muội quen biết từ nhiều năm.
Nhưng…
Ta vẫn luôn cảm thấy.
Trong ánh mắt bà ấy dường như còn cất giấu điều gì.
Trên đường trở về.
Trong xe ngựa.
Ta kể lại cho Hoắc Tư Niên nghe từng chuyện một.
Không sót điều gì.
Hắn lặng lẽ lắng nghe.
Cuối cùng chỉ nói:
“Nàng cứ giao thiệp bình thường với các vị phu nhân ấy.”
“Không cần nghĩ ngợi quá nhiều.”
Ta khẽ gật đầu.
Không hỏi thêm.
Nhưng trong lòng hiểu rất rõ.
Hậu viện của các gia quyến quan lại.
Chính là nửa triều đình.
Ta càng phải cẩn trọng hơn.
“Hôm nay.
”
“Các vị tăng nhân chùa Vân Sơn sẽ phát thuốc chữa bệnh miễn phí trước cổng thành.”
“Ta muốn qua giúp một tay.”
“Nàng có muốn đi cùng không?”
Nhìn tia mong đợi trong mắt hắn.
Ta mỉm cười.
Gật đầu.
Đúng lúc ấy.
Bánh xe ngựa dường như vấp phải thứ gì.
Cả cỗ xe bỗng rung mạnh.
Ta mất thăng bằng.
Cả người chúi về phía trước.
Kết quả…
Lại ngã thẳng vào một lồng 🐻 ngực rắn chắc.
Không đúng…
Rốt cuộc ta ngã kiểu gì…
Mà lại ngồi hẳn lên đùi hắn thế này?
Cánh tay hắn khỏe mạnh.
Vòng qua ôm lấy eo ta.
Bàn tay áp nơi thắt lưng.
Hơi ấm xuyên qua lớp áo.
Nhẹ nhàng truyền sang.
Ta định ngồi trở lại.
“Đừng động.”
Giọng nói của hắn khàn thấp.
Phảng phất vài phần lưu luyến.
Ta như bị mê hoặc.
Lặng lẽ nhìn hắn.
Gương mặt ngay trước mắt.
Đường nét sắc sảo.
Lại mang theo vài phần lạnh lùng.
Chỉ riêng khi nhìn ta.
Ánh mắt ấy lại như tuyết đầu xuân tan chảy.
Lộ ra từng tia sáng nóng bỏng.
Xe ngựa dừng lại.
Thế nhưng.
Hoắc Tư Niên vẫn chưa buông tay.
Hơi thở hắn dần gấp gáp.
Lồng 🐻 ngực khẽ phập phồng.
Hơi nóng phả lên gò má ta.
Nóng đến mức…
“A Di Đà Phật.”
“Có phải Hoắc thí chủ không?”
Chương 13
Ta ngồi trong xe ngựa.
Nhẹ nhàng vén rèm cửa sổ.
Giữa con phố đông nghịt người.
Ánh mắt ta từ đầu đến cuối.
Đều dừng trên người hắn.
Mãi không nỡ dời đi.
Khóe môi.
Thỉnh thoảng lại khẽ cong lên.
Đến chính ta.
Cũng không hề nhận ra.
Đúng lúc ấy.
“Tam thúc.”
“Thúc xuất gia nhanh thật đấy.”
“Chỉ có điều…”
“Mái tóc này của thúc…”
“Định bao giờ mới xuống tóc vậy?”
Hoắc Kỳ…
Đã trở về.
Ta buông tay.
Tấm rèm rơi xuống.
Hoắc Tư Niên liếc nhìn xe ngựa một cái.
Rồi nhìn sang hắn.
“Ta đã thành thân.”
“Sẽ không xuống tóc.”
“Cái gì?”
“Tam thúc thật sự thành thân rồi?”
“Lúc ở huyện Lâu.”
“Cháu còn nhận được thư trong phủ.”
“Nói Tam thúc cưới vợ.”
“Không ngờ lại là thật.”
“Tam thúc à.”
“Việc này thúc làm không phải rồi.”
“Chẳng phải đang làm lỡ dở cả đời người ta sao?”
“Tổ mẫu cũng thật là.”
“Sao có thể ép thúc đến mức ấy?”
“Nếu cuộc sống này thật sự không chịu nổi.”
“Thúc cũng chẳng cần miễn cưỡng.”
“Cô nương kia không vừa ý.”
“Thúc cũng chẳng vui vẻ.”
“Cháu hiểu mà.”
… Sao ta cứ thấy.
Giọng điệu hắn.
Đắc ý khác thường thế nhỉ?
Mở miệng.
Lại là “cô nương”.
Hắn chắc chắn đến vậy sao?
Chắc rằng…
Ta và Hoắc Tư Niên chưa từng động phòng?
Chaporia
Bình Luận (0)