20px

“Ta… ta… ta…”

“Ta mặc kệ.”

Chỉ trong chớp mắt.

Vị phu nhân cao quý ấy.

Đã biến mất không còn bóng dáng.

Hoắc Kỳ bỗng cất tiếng cười lớn.

Tiếng cười càng lúc càng điên dại.

Gần như phát cuồng.

Đôi mắt đỏ rực.

Găm chặt lên người Hoắc Tư Niên.

“Tam thúc.”

“Bây giờ thúc đắc ý lắm phải không?”

“Cưới được thê tử của chất tử.”

“Trong lòng thúc hẳn rất đắc ý chứ gì?”

Hắn quét mạnh tay.

Toàn bộ chén trà trên bàn rơi xuống đất.

Lại đá tung chiếc bàn.

Choang.

Choang.

Choang.

Khắp nơi đều là một mảnh hỗn độn.

Hoắc Tư Niên chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Không đáp.

Mặc cho hắn phát tiết.

“Từ nhỏ.”

“Tổ mẫu đã thiên vị thúc.”

“Lúc tổ phụ còn sống.”

“Cũng luôn nói.”

“Thúc mới là trụ cột tương lai của Hoắc gia.”

“Phụ thân con không bằng thúc.”

“Nên bắt con phải ganh đua với thúc.”

“Con đọc sách.”

“Thúc đã đỗ Trạng nguyên.”

“Con luyện võ.”

“Thúc đã ngồi lên chức quan tứ phẩm.”

“Con kém sao?”

“Không.”

“Con đâu hề kém.”

“Con cũng là thiếu niên thành tài.”

“Thế nhưng.”

“Thúc vừa sinh ra.”

“Đã đè lên đầu con.”

“Chỉ vì…”

“Thúc lớn hơn con vài tuổi!”

“Dựa vào cái gì?”

“Chỉ có Tang Du…”

“Chỉ có chuyện cưới được Tang Du…”

“Lần này cuối cùng con mới…”

Hai mắt hắn đỏ như máu.

Giọng nói bỗng nghẹn lại.

Thế nhưng.

Nắm đấm siết chặt đến trắng bệch.

Như đang cố sống cố chết đè nén điều gì đó.

Sắc mặt Hoắc Tư Niên không còn bình tĩnh.

“Cuối cùng…”

“Là cái gì?”

Hắn chậm rãi bước tới.

Đứng trước mặt Hoắc Kỳ.

Không cần nổi giận.

Khí thế đã đủ khiến người khác không dám ngẩng đầu.

Tựa như một bức tường.

“Vừa rồi ngươi nói…”

“Chuyện cưới Tang Du?”

Ánh mắt Hoắc Kỳ khẽ dao động.

Hắn quay mặt sang nơi khác.

“Không có gì.”

Hoắc Tư Niên nhìn hắn.

Ánh mắt đầy vẻ dò xét.

Rất lâu sau.

Hắn khẽ nheo mắt.

Nhưng không hỏi tiếp.

Chương 15

Ngày hôm sau.

Ta quyết định trả lại nửa miếng ngọc tủy mà Hoắc Kỳ từng tặng.

Để tránh điều tiếng.

Ta nhờ Hoắc Tư Niên đi cùng.

Hắn nhìn nửa miếng ngọc trong lòng bàn tay ta.

Trên đó.

Khắc duy nhất một chữ “Kỳ”.

Ánh mắt hắn khẽ thất thần.

“Ngoài miếng ngọc này…”

“Còn thứ gì khác nữa không?”

Hắn bỗng hỏi.

Ta ngẩn người.

“Còn thứ gì?”

Hắn im lặng một lúc.

Rồi khẽ lắc đầu.

“Không còn quan trọng nữa.”

… Hôm nay chàng sao cứ kỳ lạ thế nhỉ?

Đến đại phòng.

Vừa nhìn thấy Hoắc Kỳ.

Ta liền sững sờ.

Mặt hắn.

Chỗ xanh chỗ tím.

Sống mũi còn dán cao thuốc.

Khóe môi cũng rách.

Hắn…

Bị đánh?

Ai đánh?

Lão thái quân phạt vãn bối.

Xưa nay chỉ bắt quỳ từ đường.

Rất hiếm khi động tay.

Đại gia lại chẳng bao giờ quản chuyện trong phủ.

Đại phu nhân càng không nỡ đánh con trai.

Vậy…

Là ai?

Chẳng lẽ…

Ta nghiêng đầu nhìn sang.

Hoắc Tư Niên vẫn đứng nghiêm chỉnh.

Thần sắc đoan chính.

Không lộ chút sơ hở.

Ép nghi hoặc trong lòng xuống.

Ta đặt miếng ngọc tủy lên bàn.

“Trả lại ngươi.”

Hốc mắt Hoắc Kỳ lại đỏ lên.

“A Du…”

“Gọi tam thẩm.”

Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.

Khiến gương mặt vốn đầy vết thương càng thêm khó coi.

“Tam thẩm bảo ngươi nhận lấy.”

“Không nghe thấy sao?”

Hoắc Kỳ nhìn sang Hoắc Tư Niên đứng phía sau ta.

Trừng mắt một lúc.

Cuối cùng…

Lại ngoan ngoãn cầm miếng ngọc tủy về.

… Hắn nghe lời vậy sao?

Ta còn tưởng.

Sẽ lại bị hắn dây dưa một hồi.

Không ngờ.

Lại dứt khoát đến thế.

Ta xoay người định đi.

Ánh mắt vô tình lướt qua chiếc tủ trưng bày trong phòng hắn.

Bước chân.

Chợt khựng lại.

Trong tủ bày đủ loại đồ sưu tầm.

Có một món.

Đặc biệt nổi bật.

Đó là một bức vi điêu bằng gỗ tử đàn.

Khắc cảnh một đôi nam nữ.

Người nam cứu người nữ dưới mặt hồ.

Xung quanh.

Hoa đăng rực rỡ.

Dòng người tấp nập.

Chỉ liếc mắt.

Ta đã nhận ra.

Tác phẩm ấy.

Tên là “Duyên Hồ Băng.”

Phía dưới.

Khắc mờ hai chữ “Thương Quân.”

Đó là tác phẩm đắc ý nhất của đệ tử xuất sắc dưới trướng bậc đại sư điêu khắc Trác Vân Khách.

Mỗi tác phẩm.

Đều là độc bản.

Trên đời.

Chỉ có duy nhất một món.

Thế nhưng…

Bức “Duyên Hồ Băng” ấy.

Sao lại ở đây?

Thấy ta chăm chú nhìn bức vi điêu.

Hoắc Kỳ tưởng ta xúc cảnh sinh tình.

Trong mắt lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ.

“A Du.”

“Nàng còn nhớ đêm hội hoa đăng năm ấy không?”

“Nàng rơi xuống nước.”

“Chính ta nhảy xuống cứu nàng…”

“Đi thôi.”

Hoắc Tư Niên bỗng nắm lấy tay ta.

Sức lực lớn đến mức khiến ta khẽ giật mình.

Sắc mặt hắn.

Âm trầm đến đáng sợ.

Ta ngoái đầu nhìn Hoắc Kỳ.

Hắn đứng nơi cửa.

Gương mặt chất đầy vẻ không cam lòng.

Chương 16

Mấy ngày tiếp theo.

Hoắc Tư Niên bỗng trở nên vô cùng bận rộn.

Thỉnh thoảng.

Lại có người lạ ra vào thư phòng.

Ta vô tình nghe được vài từ.

“Huyện Lâu…”

“Kho lương…”

“Bộ Hộ…”

Hôm ấy.

Hiếm khi hắn được rảnh rỗi.

Liền cùng ta dạo bước trong hoa viên.

“Lúc còn nhỏ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...