Chỉ sau khi Aleksei rời đi. Một bóng dáng bé nhỏ lấp ló lúc này mới chịu ra mặt. Javie mặc quần đùi ngắn, mang áo dài tay đội mũ nồi rón rén tiến.
“Ông chủ…”
Cô bé đó gọi Cassian.
“Người đó là ai vậy? Con chưa từng thấy ngài đãi ngộ với bất kỳ ai đến mức đấy.”
Ý của cô bé là Cassian dẫn Aleksei vào kho vũ khí tối tân của mình, tự mình giới thiệu và triển lãm, thậm chí giảm giá rất sâu cho anh ta.
Dù mới chỉ được ông chủ thực sự cho đi theo vào mấy tháng trước để học việc. Nhưng trên thực tế cô bé đã được Cassian nhặt về và có quãng thời gian gắn bó với Cassian lâu hơn thế. Và sự tiếp đãi quá mức nồng hậu là lần đầu tiên cũng là duy nhất Javie chứng kiến.
Điều này dấy lên vô số nghi hoặc, cũng như một chút lo lắng trong lòng Javie.
“Để ta nhớ chút. Chà, con mới thực sự chân chính bước vào giới phi phàm này chưa đến một năm. Hiển nhiên sẽ không biết tới cái tên Corven Duskveil kia rồi.”
Javie nghiêng đầu, hiểu ý ông chủ. Cô bé biết Cassian sẽ chuẩn bị kể cho mình một câu chuyện gì đó. Đôi tai liền dỏng lên để nghe.
“Ở trong những đêm tĩnh mịch. Có những tồn tại đáng sợ, tà ác và xảo quyệt. Chúng sẽ đến và mang người ta đi không một tiếng động.”
“Đó là chủng tộc ác ma.”
“Dù cho hoàng gia cùng quân đội rất nỗ lực. Các ác ma vẫn quá đông đúc và mạnh mẽ. Chúng tha hoá người dân, hay là cả các chiến binh dũng cảm cũng gục ngã trước lời cám dỗ của chúng.”
“Đó là giai đoạn khó khăn kéo dài gần trăm năm. Chúng ta đã phải sống trong e ngại, trong sự ngột ngạt bị chèn ép.”
“Nhiều trận chiến nhỏ lẻ nổ ra để thanh trừ những kẻ tha hoá. Và nó cứ liên tục tiếp diễn. Người đánh với người, còn lũ ác ma lúc đó chỉ việc ngồi ở một góc nào đó, cười hả hê lên sự bất lực của chúng ta.”
Giọng nói của Cassian nó chút châm biếm, giống đang tự giễu sự bất lực của nhân loại trước một thế lực khó mà tưởng tượng.
“Cho đến khi anh ta xuất hiện. Giống như từ trên trời rơi xuống hoặc mọc từ dưới đất lên vậy.”
“Corven Duskveil… Đó là một kẻ ý chí sắt đá, tập trung cao độ và tinh thần bền bỉ.”
“Anh ta hiện diện ở mọi nơi xuất hiện ác ma. Kể cả ban ngày hay ban đêm. Corven sẽ tới, và chắc chắn sẽ tiêu diệt các ác ma một cách không khoan nhượng.”
Lúc này, Cassian kéo một cái ghế. Từ trong túi áo lấy ra một hộp đựng thuốc lá, châm lửa đốt. Trong làn khói mỏng, Cassian giống đang chìm vào ký ức xưa cũ rất lâu về trước.
“Người dân Calvaria sợ hãi ác ma chừng nào. Thì lũ ác ma sẽ sợ hãi Corven nhiều chừng ấy.”
“Tuy nhiên, rất ít ai biết rõ về sự tồn tại của anh ta. Corven đến và đi một cách lặng lẽ như một cơn gió, chẳng để lại thông tin gì. Nhưng những ai từng thấy anh ta đều đặt cho Corven vài cái biệt danh chẳng hạn như...”
“Quạ, khắc tinh ác ma hoặc thiên sứ đen.”
Lúc này, đồng tử Javie co rụt lại. Đem theo sự ngạc nhiên tột độ.
Dù cô bé lớn lên với một gia cảnh không tốt cho đến khi được ông chủ Cassian nhặt về. Nhưng cô vẫn lớn lên với bằng vô số câu chuyện cổ tích. Và nhiều nhất trong số đó là mẩu chuyện về một vị anh hùng mặc quần áo đen, với một ngọn lửa rực cháy tiêu diệt hết thảy ác ma.
Thời đó, tất cả các đứa trẻ đều ngưỡng mộ hình tượng vị anh hùng lấy hình tượng từ Corven. Javie cũng không ngoại lệ.
Và cái người nam mang theo khí thế cực kỳ áp đảo mà Javie thấy kia chính là một truyền thuyết sống.
Điều này khiến cho trái tim Javie thót lên một cái vì phấn khích. Cô bé bắt đầu hối hận rất nhiều vì đã né tránh Aleksei.
Nhìn thấy vẻ mặt xị đi vì tiếc nuối của cô bé, Cassian nhếch mép có chút trêu chọc nói.
“Yên tâm, anh ta vẫn sẽ đến đây thêm một lần nữa vào khoảng năm ngày sau.”
Vẻ mặt Javie liền rạng rỡ trở lại. Đoạn, cô bé bắt đầu đòi Cassian kể nhiều hơn về thân phận Corven Duskveil của Aleksei.
“Tại sao ông chủ lại quen được anh ấy vậy?”
“Đó là lúc ta còn là một thanh niên nhiệt huyết. Corven đã từng cứu ta một mạng, sau đó còn trợ giúp rất nhiều để ta có được như ngày hôm nay. Anh ấy hy vọng ta sẽ đào tạo ra một đội quân đủ sức để tự bảo vệ Calvaria mà không cần đến sự hiện diện của anh ấy nữa.”
“Đó là lý do ta thành lập nên nơi tổ chức này. Tổ chức Toà án đoạn tội.”
“Những kiến thức về rèn đúc hay chế tác vũ khí, kỹ thuật chiến đấu, cách đối phó với ác ma vân vân. Đều là do Corven truyền lại cho ta.”
Bảo sao Cassian có thể cho anh ta một cái giá quá sức ưu đãi đến thế.
Javie càng nghe càng phấn khích, nhưng cô bé cũng có chút suy nghĩ. Nghe cứ như thể ngài ấy đang cố gắng chuẩn bị xong xuôi để rời đi xa.
Mà quả đúng thật vậy, Corven Duskveil đột nhiên biến mất bí ẩn hơn 5 năm. Người ta đồn đoán rằng có lẽ anh đã chết trong tay một ác ma nào đó. Nhưng đến hôm nay, Javie cho rằng còn một uẩn khúc gì đó.
Vậy là cô bé liền trình bày suy nghĩ của mình cho ông chủ mình.
Cassian dập điếu thuốc vào gạt tàn, trầm ngâm nói.
“Vào một đêm 5 năm trước. Corven đột nhiên tìm đến ta, và yêu cầu những vũ khí tối tân nhất thời đó. Và ta thì vẫn làm theo lệ, bán cho anh ta các vật dụng cần thiết. Lúc ấy, dáng vẻ của anh ta giống đang chuẩn bị cho một trận chiến lớn nào đó.”
“Lúc ta hỏi Corven định làm gì, anh ta chỉ đáp là đi cướp đồ.”
“Và phải nói… đêm đó là một đêm kinh thiên động địa.”
Cassian ngồi dậy, bước tới bên cửa sổ, chỉ ra về một hướng xa xăm.
“Thành phố Tristan, cách nơi đây khoảng vài trăm cây số. Ở Tristan có một toà thành cổ to lớn đồ sộ để các quý tộc tổ chức tiệc tùng. Với một sảnh lớn, các phòng riêng chật kín người, các khu vực khác. Tóm lại, nơi đó ít nhất có khoảng gần 200 con ác ma tụ tập.”
“200…”
Javie lại một lần nữa bị chấn động mạnh mẽ, phải biết rằng là một ác ma. Thực lực của nó sẽ ít nhất là đạt tới trình tự 4. Hơn nữa, toà thành cổ chắc chắn sẽ có các ác ma cấp cao cực kỳ mạnh mẽ.
“Phải, là gần 200. Và Corven, đã một mình công phá thẳng vào đó. Trong một đêm mùa đông tháng 12, anh ta giết sạch cả một gia tộc ác ma. Kể từ đêm đó, Corven biến mất một cách bí ẩn.”
“Có lẽ anh ta đã tiên liệu trước chăng. Nhưng sau khi Corven biến mất, lực lượng do ta và anh ta đào tạo, phối hợp với quân đội hoàng gia vẫn có thể thủ vững.
Đó là lý do vì sao Corven đã không còn, nhưng Calvaria vẫn có thể an bình như này đây.”
Javie nghe xong, bất giác thẳng lưng, khiến cái mũ của cô bị rớt xuống. Hoá ra đó là chân tướng của sự mất tích người được gọi là khắc tinh ác ma. Lượng thông tin đáng kinh ngạc tựa hồ làm cho sự sợ sệt ban đầu vơi đi, cùng với đó là sự ngưỡng mộ của cô bé tăng vọt.
Không biết, thứ gì mà Corven đã cướp được từ toà thành cổ ấy. Javie vận dụng trí tưởng tượng, đoán xem cái gì có giá trị đến mức ấy. Nhưng suy cho cùng đoán không ra, cô bé hỏi Cassian có biết thứ mà Corven cướp là gì nhưng anh ta cũng không biết là gì, cuối cùng lắc đầu từ bỏ.
“Quả là chấn động…” Javie cảm thán.
“Phải, thực sự là chấn động. Thông tin còn lan đến cả ba đại cường quốc kia. Chính xác mà nói, Corven đã khiến cả giới phi phàm phải chao đảo, mà Calvaria đã phải rùng mình một cái chỉ sau một đêm.”
Cassian dừng một lúc, hồi lâu mới tiếp tục.
“Mà ta lại có một linh cảm. Lần quay lại này của Corven, sẽ lại là thêm một sự kiện lớn gì đó.”
Javie nuốt xuống nước bọt, chỉ cảm thấy sắp có một cơn bão tới đang tới với Santiago.
Cùng lúc đó, Aleksei đã trở về khách sạn. Phân thân của anh lúc này đang ngồi trên ghế, quay lại, hai người mặt đối mặt. Chỉ thấy phân thân Aleksei mặt không đổi sắc, bóng dáng nhạt dần, dịch chuyển đi đâu đó.
Phái phân thân đi nơi khác, mục đích của anh là khuấy động sự chú ý một chút.
Bản sao Aleksei vẫn mặc bộ đồ đen, lần này hiện lên ở một ngõ nhỏ. Phân thân ấy bước ra, chỉ thấy nhà cửa xung quanh là rách nát, tường mục nát bục cả vôi. Các mái nhà bị dốt, rong rêu bám đầy tường. Trên đường gồ ghề sỏi đá, và các vũng nước bẩn lắng đọng dưới đống ổ gà.
Đây là một khu dân nghèo tại Santiago.
Phân thân mang theo một phần khí chất và sức mạnh của Aleksei. Đi loanh quanh một cách vô định.
Trông có vẻ ngớ ngẩn, nhưng Aleksei sẽ phải đợi.
Quanh quẩn gần nửa tiếng. Cuối cùng, phân thân cảm nhận được một ánh mắt vào đó rơi trên người mình. Cái nhìn ấy đến rất nhanh, sau đó lập tức dời đi. Phân thân dưới sự thao túng của Aleksei, quay gót tìm một nhà trọ rẻ tiền thuê một phòng với giá cọc 1 escudo.
Ở cách đó mấy căn nhà. Nơi mà ánh mắt bắn lên người phân thân Aleksei. Nơi đó, có hai thanh niên, đều mang dáng dấp u ám, phong thái có phần khó gần và cục cằn.
Người thanh niên đôi mươi trẻ tuổi bám gần cửa sổ, có chiều cao khiêm tốn, chính là người đã nhìn Aleksei, vội vã kéo rèm lại. Đem theo nỗi lo sợ, hắn ta dưới sự khó hiểu của đồng bạn, lắp bắp nói.
“Tê… tên đó… hắn ở đây. Hắn đã quay trở lại.”
Người đồng bọn ngẩn ra một lúc. Hắn ta có mái tóc rối bù, dài và xoăn. Đột nhiên ánh mắt mở to giống đã nhớ ra điều gì, hỏi xác nhận lại.
“Thật sự là hắn.”
“Không sai được.”
Từ trước cả sự kiện Aleksei náo loạn vào đêm tháng 12 của 5 năm trước. Hình dáng cao lớn, ánh mắt màu hổ phách, hay nói chi tiết về ngoại hình của thân phận Corven đã được tất cả ác ma từ cấp thấp đến cao hoạt động tại Calvaria khắc sâu vào tâm trí.
Những ác ma cấp thấp sợ hãi đến mức không dám nói ra cái tên Corven Duskveil. Các ác ma cấp trung thì e ngại né tránh. Thậm chí các ác ma cấp cao còn phải kiêng nể nhiều phần.
Và trong tình huống Corven bị mất tích 5 năm. Cao tầng của ác ma tin chắc rằng Aleksei vẫn chưa chết, chúng cho rằng anh sẽ trở lại để săn lùng bọn chúng vào một ngày nào đó.
Cả hai ác ma cấp thấp nhìn nhau, mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt gầy gò. Trong suy nghĩ không hẹn cùng nghĩ tới một câu.
Ngày này cuối cùng cũng tới.
“Vậy, giờ nên làm gì.”
Gã ác ma thấp lùn đã vô tình nhìn thẳng vào Aleksei phân thân hỏi đối phương.
“Có lẽ, ta nên báo cáo. Phải, đi báo cáo. Cái này không phải chuyện chúng ta có thể xử lý. Cứ để cao tầng đau não đi.” Tên ác ma tóc dài xoăn có vẻ nhanh nhạy, đưa ra ý kiến.
“Được.”
Rất nhanh, cả hai lấy ra một máy gửi điện tín. Đánh điện lên cho người phụ trách, để hắn chuyển thông tin lên cho các ác ma lãnh đạo.
Xong xuôi, gã ác ma tóc dài xoăn tiếp tục nói.
“Dọn đồ nhanh đi, chúng ta sẽ dời đi ngay bây giờ.”
“Được.”
Cả hai đều sợ hãi bản thân lọt vào tầm ngắm của gã khắc tinh ác ma kia. Một khi bị hắn ta nhắm tới, chết là một kết cục hiển nhiên.
“Này, lấy tao cái túi.”
Gã ác ma có mái tóc dài và xoăn hét lên một tiếng. Hai tay vẫn chuyên tâm thu xếp đồ đạc.
Mãi vẫn không thấy đồng bọn đáp lại, giọng hắn ta quạo hơn.
“Này, mày điếc à…”
Hắn ta quay người lại, giọng nói đứt quãng, đôi tay đang cầm một cái cốc rơi xuống, vỡ tan tành. Khuôn mặt hắn chứa đựng nỗi kinh hãi không thể tả, bàng hoàng và khiếp đảm.
Vì trước mặt hắn, gã đồng bọn nằm gục xuống đất. Dòng máu màu đen nặng mùi, một đặc trưng của ác ma bết khắp sàn. Đầu cái thi thể của ác ma lùn thấp đã không còn trên cổ.
Đôi chân tên tóc dài xoăn run bần bật, ngã xuống sàn.
Aleksei phân thân đứng trước mặt gã. Đôi mắt màu hổ phách ánh lên tia sáng vàng pha lẫn cam đỏ. Bên tay anh cầm vào cái đầu đã nhổ ra, ồ ạt chảy ra máu tươi.
Trên cái đầu ấy vẫn là một biểu cảm hơi e ngại. Vì hắn ta đã bị phân thân được Aleksei điều khiển từ xa giết quá nhanh, đến mức không có thời gian để phản ứng.
Aleksei phân thân nhìn cái máy điện báo, thấy có một điện tín được gửi đi, anh cười hài lòng.
“Tốt lắm.”
Đó là một giọng nói cực kỳ trầm, thái độ vô cùng lạnh lùng và khốc liệt. Khác hẳn cách anh đối xử với Alisa, Cassian hay bất kỳ con người khác.
Đây là bộ mặt của Aleksei khi anh đối đầu với chủng ác ma.
Đây là Corven Duskveil.
Gã ác ma cấp thấp tóc dài xoăn kia sởn cả da gà, khiến đang định mở miệng hét lên gì đó, hoặc làm gì đó. Nhưng nỗi sợ đang thống trị hắn ta khiến gã run bần bật cả người.
Aleksei đốt cái đầu kia đi, bước từng bước tới.
“Kh… không… đừng…”
Chẳng để cho đối phương thêm thời gian nói lời dư thừa. Aleksei đã nhẹ nhàng đánh chết gã, dễ dàng như cắt rau thái thịt. Không do dự, không thương xót. Chỉ có sự căm ghét tận cùng.
Sau khi xử lý hai cái thi thể xong xuôi. Máy điện báo tít tít lên một tiếng. Aleksei liếc mắt qua, đọc phần điện tín được phản hồi, khoé miệng anh nhếch lên.
Chaporia
Bình Luận (0)