Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 12: Chapter 12:
20px

Cassian mời Aleksei vào một căn phòng khác. Có thể thấy các tủ kính cất chứa đủ loại vải vóc, nguyên vật liệu để làm trang phục. Bên trong này được trang hoàng với vải đỏ thêu chỉ vàng. Một nét đặc trưng của văn hoá Calvaria.

Với người dân Calvaria. Họ cho rằng đó là biểu hiện cho tinh thần chiến binh mạnh mẽ và danh dự cao quý của họ. Một dân tộc đầy lòng kiêu hãnh.

Cassian tách một tiếng búng ngón tay. Hai người phục vụ ăn mặc theo phong cách dân tộc của Calvaria thay vì mặc âu phục như Cassian xuất hiện.

Đó là tấm áo lụa dài đến đầu gối. Mặc quần rộng, đi bốt cao, đeo đai lưng da thuộc.

Thường thường chỉ những ai có tiền tài và địa vị mới trang trí thêm tấm lụa trên trang phục của mình. Đặc biệt, trên lụa đỏ mà thuê chỉ vàng càng cầu kỳ, chứng tỏ người đó có địa vị càng cao.

Về Cassian, anh thường thích trang phục đến từ Avalmere hơn vì nó đề cao tính thanh lịch và quý phái của nam giới. Một phần cũng đến từ sự ngưỡng mộ với thân phận Corven của Aleksei.

Aleksei để chiếc vali nặng trịch vào một góc. Để hai người phục vụ đem theo dây đo. Người nọ im lặng, tỉ mỉ, cẩn thận đo đạc từ trên xuống dưới. Người kia thì ghi chép lại số liệu vào sổ tay.

“Tôi vẫn nhớ trang phục yêu thích của anh theo phong cách gothic tân thời. Liệu nó có thay đổi gì chưa?”

“Vẫn vậy thôi.”

“Vậy thì sẽ là áo khoác dày, kéo dài đến đầu gối. Cổ cao và cứng, chắc chắn rồi. Lót bên trên là tấm áo choàng nhỏ để che vai. Đúng chứ?”

“Phải.”

“Và… vẫn như cũ. Một lớp áo gi lê da dày lót trong. À đúng rồi. Thêm nhiều dây đai và túi áo để đựng và cố định nhiều loại trang bị.”

Cassian một bên đứng dò hỏi về nhu cầu của Aleksei, nháy mắt ra hiệu người hầu đang cầm sổ tay ghi chép lại. Chẳng mất quá nhiều thời gian, việc đo đạc cùng lấy ý kiến đã hoàn tất. Hai người hầu liền lui về sau chuẩn bị may đồ cho Aleksei. 

“Vào 5 năm, hoặc 5 năm rưỡi anh rời đi. Chúng tôi đã tìm và cải tiến rất nhiều.” Cassian vui vẻ dẫn Aleksei đi tham quan tiệm của mình.

Vừa nói, Cassian đeo vào găng tay trắng, lấy ra một vài mảnh vải từ tủ kính, bắt đầu giới thiệu.

“Vải Kelvar, dùng để làm lớp bảo vệ. Chế tạo từ sợi tổng hợp, nén thành nhiều lớp, cực nhẹ và bền. Có thể chống lại và giảm thiểu nhiều cuộc công kích vật lý. Nhưng mà… vẫn sẽ có chút đau.”

“Hwaron, một sản phẩm mới chúng tôi mới nghiên cứu, là lớp đệm khâu sát với lớp bảo vệ. Cho phép bảo vệ người dùng khỏi năng lực phi phàm hắc ám ở một mức độ nhất định. Và tôi tin rằng nó sẽ vô cùng hữu ích cho anh.”

“Quả thực vậy.” Aleksei bày tỏ sự đồng tình.

“Về lớp lót trong… à đây. Chúng tôi ưu tiên sự thoải mái. Nên vải lưới thoáng khí sẽ là lựa chọn tuyệt vời.”

Aleksei đứng bên cạnh, không nói gì, chỉ chuyên tâm lắng nghe lúc này mới hỏi.

“Theo tiến độ, mất bao lâu để bên anh hoàn thành?” 

Cassian đặt tay lên cằm, trình bày tính toán của bản thân.

“Chuẩn bị vật liệu sẽ mất khoảng nửa ngày. Phải đảm bảo rằng vật liệu phải là hàng tốt nhất, tất nhiên đi cùng phải là các thợ may chất lượng cao. Vì người chúng tôi đang phục vụ chính là anh Corven đây.”

“Tiếp đến là may và ép lớp, nhanh nhất sẽ mất gần ba ngày. Sau đó là tuỳ chỉnh cùng vài bước phụ. Tổng cộng là năm ngày. Đây là tốc độ nhanh nhất ở xưởng.”

Aleksei gật đầu, ngoài mặt thì không thể hiện nhiều nhưng trong đầu cũng bắt đầu suy tính nhiều chuyện.

“Tiếp theo… tôi rất phấn khích muốn cho anh xem thứ này.” 

Cassian gọi người hầu đến, để họ thu dọn lại đồ đạc. Còn bản thân anh ta đưa Aleksei tới một hành lang nơi dẫn một căn phòng khác. Diện tích của nó có vẻ khá nhỏ. Và hơn hết, cả căn phòng chỉ đặt một cái gương ở giữa phòng.

Aleksei với kiến thức, nhìn ra được gì đó, thấp giọng lầm bầm.

“Cổng?”

“Đúng vậy. Tôi dựa theo gợi ý của anh. Phát triển ra vài tuyến đường cho riêng mình. Quả thực, gương là một trong những môi giới tốt nhất để cử hành các nghi thức huyền học.”

“Và nó cũng mang theo nhiều nguy hiểm nhất.” Aleksei bổ sung, đồng thời đưa ra nhắc nhở một cách khéo léo.

“Phải, nên hiện tại toàn bộ cứ điểm của tôi chỉ có vài cái gương dùng để làm cổng sau khi trải qua nhiều thử nghiệm an toàn.”

Cả hai tiếp đó đều ăn ý áp lòng bàn tay lên mặt gương. Truyền tải linh lực, tức thì một sức hút không rõ toả ra từ tấm gương. Kéo Aleksei và Cassian vào một vùng không gian bí ẩn không rõ.

Lúc này, một đường dẫn, hoặc có thể nói giống như một định vị tự động tự động kéo hai người đến một vị trí cụ thể đã được đánh dấu, ngăn cản sự trôi dạt vô định trong vùng tinh không vô định kia.

Không có thanh âm hay mùi hương gì, cũng không có lời báo trước. Mọi chuyện diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt. Aleksei nhận ra giờ mình đang đúng ở một kho vũ khí rộng khoảng hơn hai trăm mét vuông, không quá lớn nhưng Aleksei cảm thấy đây không phải vấn đề.

Tường bê tông cốt thép chắc chắn, chống ẩm chống cháy nổ. Có hệ thống lọc khí và thông gió tốt. Kệ sắt, tủ kính, giá đỡ, thùng đạn… nhìn quanh là các hàng dài vũ khí, súng ống phân loại theo thứ tự.

Trong ánh mắt của Aleksei, toàn bộ những vũ khí trưng bày ở đây đều là đồ tốt.

Aleksei cảm thán một tiếng, rồi hỏi.

“Bình thường anh bình phong nguỵ trang của anh là gì cho mấy cái cửa tiệm vậy.”

“Kịch trường, cửa hàng tạp hoá, cơ sở thu gom ve chai, công ty giả, đủ mọi loại kiểu. Nói chung là nhiều lắm.”

“Có vẻ anh đã thành lập một hệ thống mạng lưới rất lớn rồi nhỉ?”

“Đều nhờ sự nỗ lực của mọi người cả thôi.” Cassian đón nhận lời khen ẩn ý của Aleksei, đoạn anh ta cao giọng.

“Nơi đây chính là bộ sưu tập tất cả mẫu vũ khí tốt nhất tôi có… và xin giới thiệu…”

Cassian tới tủ kính nơi đặt rất nhiều cây súng ngắn. Anh ta cẩn thận nâng lên một khẩu súng nòng xoay màu bạc sáng bóng.

“...mẫu Lemat nhập từ Montelune. Hiếm của hiếm. Phía tôi hiện tại chỉ có không quá hai mươi khẩu.

Với thiết kế hai nòng độc nhất vô nhị với nòng trên là chế độ bắn như súng lục bình thường và nếu anh xoay búa cò này…”

Cạch một tiếng, một tiếng động cơ học tinh vi phát ra, Cassian mỉm cười giơ cây súng lên.

“...nó sẽ chuyển đổi qua chế độ bắn như shotgun.”

“Với nòng súng dài ở chế độ bắn súng lục. Giúp anh tăng độ chính xác, giảm khói, gia tăng tầm bắn, tạo thêm động năng để gây nhiều sức sát thương hơn.”

“Và nếu anh cần chiến đấu ở phạm vi gần. Thì chế độ bắn đạn loe của shotgun sẽ là lựa chọn tuyệt vời. Và nó chính là một con thú dữ ở tầm gần với khả năng đục phá giáp cực kỳ kinh khủng.”

“Lemat có thể bắn được 9 viên cho một băng. Nhưng có một nhược điểm là thời gian thay đạn quá lâu. Cho nên phía chúng tôi đã làm một số cải tiến dựa theo nguyên mẫu.”

Đặt khẩu Lemat lên tay Aleksei. Ngay lập tức Aleksei liền hiểu được cơ chế nạp đạn của cây súng có cân nặng quá cỡ so với nhiều khẩu súng ngắn đương thời này.

“Sử dụng linh lực, truyền vào nó làm đạn.” Aleksei trầm giọng.

“Chính xác là vậy. Thực ra tôi còn muốn phụ gia thêm khả năng truyền vào năng lực phi phàm của người dùng để tăng thêm sức mạnh cho cây súng. Đáng tiếc, tri thức và nguồn lực của tôi chưa đủ để làm vậy.”

“Một lưu ý nhỏ, khi anh bắn hết một ổ đạn. Lemat sẽ vào trạng thái quá nhiệt. Tốt hơn là đợi nó tự làm mát sau đó mới bắn tiếp. Nếu không có thể nó sẽ không chịu tải nổi mà hỏng mất.”

“Vậy sao. Thế thì chúc anh sẽ sớm đưa ý tưởng bản thân vào được thực tiễn.”

Aleksei đảo mắt từ Cassian sang khẩu súng, nâng cao cây Lemat lên. Đưa vào tầm ngắm bắn, rồi tiến hành kiểm tra xem xét một lúc, gật đầu trả lại.

“Tôi muốn thêm một cây súng ngắn nữa.”

Không do dự, Aleksei đưa ra yêu cầu. 

Đây là để dự phòng cho trường hợp Lemat đang trong thời gian làm lạnh.

“Nếu vậy…”

Cassian lấy từ tủ kính một cây súng có thiết kế hiện đại màu đen nhám. Trên cây súng trạm trổ hoạ tiết nổi bật đầy tính mạnh mẽ.

“Cây Herstal này sẽ là thứ anh cần. Mẫu súng dùng băng đạn dài, còn là băng đôi giúp tăng sức chứa đạn lên đến 15 viên. Chế độ bắn bán tự động, cũng là một loại hình mới được phát triển gần đây. Tầm bắn hiệu quả đến hơn một trăm mét.”

“Tuy nhiên nhược điểm khá chết người là mỗi khi nạp một băng đạn. Anh cần kiểm tra đạn trong buồng vì cây Herstal này đôi khi sẽ bị kẹt đạn.”

Aleksei nhận lấy khẩu Herstal. Ánh mắt sáng lên một tia hào hứng, khoé miệng nhếch lên tạo thành nụ cười mỉm. Anh kiểm tra chốt an toàn, kéo phần trượt để kiểm tra đạn trong phần thân súng.

“Anh còn cần gì nữa không?”

Sau đó, Aleksei mua thêm một cây súng trường tên Fedorov có chế độ bắn bán tự động với hoả lực mạnh để bổ sung thêm hoả lực cần thiết. Kiểu dáng thô to, có báng gỗ dài, tay cầm hơi cong. Hộp tiếp đạn cong 25 viên.

Tiếp đó là một vài vũ khí ném như dao găm, phi tiêu, lựu đạn, bom choáng được phụ gia thêm sức mạnh thần bí.

“Khẩu Lemat sẽ có giá 7500 reale, khẩu Herstal là 4500 reale. Súng trường Fedorov thì 6400 reale. Cùng với 5 băng đạn Herstal, 7 băng đạn Fedorov tôi tính tổng là 3200 reale. Cùng với các món đồ hỗ trợ tổng giá là 2000 reale.”

“Tổng cộng là 23600 reale. Nhưng đối với anh, tôi sẽ giảm 70%. Tức là 7080 reale.”

Tức là 113280 escudo sau khi đã giảm giá. Với một dân thường, số tiền này dư sức để họ sống an nhàn cả đời với gia đình mình mà không phải lo về vấn đề tài chính. Nhưng Aleksei không cảm thấy vậy là đắt.

Riêng khẩu Lemat, Aleksei đã đánh giá nó có sức mạnh tương đương với sức mạnh của một người phi phàm trình tự 3. Hơn nữa với đặc thù của mình, Aleksei hoàn toàn có thể khiến nó mạnh tới trình tự 4.

Còn Herstal và Fedorov với sức mạnh vượt trội cùng khả năng của Aleksei hoàn toàn có thể bắn chết được người phi phàm trình tự 3 đổ xuống.

“Còn về chiếc áo mà anh đặt. Với tất cả chi phí, tôi sẽ lấy giá 8300 reale. Giảm giá thì anh chỉ cần 2490 reale, anh Corven.”

“Ừm.”

Tổng chi phí lên đến 31900 reale, tương đương tài sản của một phú ông giàu có sở hữu đất đai. Nếu không giảm giá, chỉ sợ Aleksei sẽ còn phải trả nhiều hơn.

Mà thực tế, người đến mua đồ ở cửa hàng của Cassian đa số chỉ mua một đến hai món là cùng. Hơn nữa, họ chỉ được phục vụ những trang bị dạng đại trà. Chỉ những người có thân phận và sở hữu thẻ bạch kim như Aleksei mới có thể tiếp cận kho vũ khí tối tân của Cassian.

Aleksei lấy ra chiếc vali cầm từ ban đầu. Mở nó ra, chỉ thấy bên trong đầy ắp đồng vàng reale bóng loáng được xếp gọn gàng. Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, Aleksei đã mang theo một lượng tiền vàng tích trữ từ trước. Tổng xu reale trong này là 25000 reale. Trên thực tế, chiếc vali nhỏ này không thể nào chứa nổi 25000 xu vàng, có vẻ Aleksei đã thao tác gì đó khiến không gian bên trong vali như bị bóp méo rộng mở ra một cách không tưởng.

Tiếp đó, Aleksei rút ra tờ ngân phiếu được đóng dấu từ ngân hàng lấy từ trước. Trị giá 10000 reale.

Cân đo đong đếm một hồi, cuối cùng Aleksei cũng thanh toán xong khoản tiền khổng lồ ấy. Khiến số tiền vàng của anh còn 3100 reale.

“Anh muốn gửi đồ đến đâu?” Cassian để người hầu thu xếp nhận tiền, hỏi với thái độ chuyên nghiệp.

“Không cần rườm rà vậy đâu, cầm lấy thứ này, khi nào xong thì đốt nó, tôi sẽ biết và đến lấy.”

Từ trong không khí, Aleksei lần nữa tạo ra sự vật từ hư không, đó là một mảnh giấy trắng với đầy các vết mực màu vàng cam biểu thị một phù hiệu đan xen các hình khối trông giống như một bùa chú vậy.

“Vậy tôi đi trước.”

Trước khi Aleksei kịp dịch chuyển đi mất. Cassian đã gọi với lại.

“Anh Corven.”

Aleksei tạm dừng quá trình dịch chuyển, bóng dáng đang dần mờ ảo lại lần nữa biến thành sống động có màu sắc.

“Chúc anh may mắn.” 

Cassian nói bằng một tông giọng ân cần, đầy quan tâm với một người bạn cũ lâu ngày không gặp.

“Cảm ơn.” 

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khoé miệng anh. Aleksei ấn tay vào ngực, cúi chào và rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...