Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 11: Chapter 11:
20px

Aleksei đưa tay lên, một ngọn lửa bốc lên từ nơi đó, anh vuốt bàn tay đang rực lửa ấy lên mặt. Chỉ thấy đường nét khuôn mặt anh ta thay đổi. Trở nên sắc bén, góc cạnh và có nét cương quyết rắn rỏi. Aleksei sau đó vuốt ngược lên mái tóc, khiến nó chẽ ra làm hai nửa.

Cùng lúc đó, cả người Aleksei bốc lên một đốm lửa nhỏ. Anh ta đã dùng năng lực kiểm soát nhiệt lượng để thay đổi một chút ngoại hình của bản thân. Tuy vậy, ánh mắt vàng cam sâu xa thâm tuý lại là thứ vẫn giữ nguyên khó mà che giấu.

Lúc này, màu da của Aleksei ngả về màu nâu đồng, mái tóc đen chẽ đôi, trông gần giống người bản địa Calvaria.

Bóng dáng Aleksei lại lần nữa mờ đi, từ bờ biển vắng lặng buổi chiều sớm, anh ta dịch chuyển vào gần ngoại ô thành phố Santiago.

Đó là một trong những thành phố của Calvaria, có vị trí giáp biển phía nam.

Vì đặc điểm thời tiết nên dù đang dần sang đông nhưng Santiago vẫn khá mát mẻ, thời tiết ôn hoà.

Theo hình dáng phác thảo ra như tranh vẽ, Aleksei thấy những toà kiến trúc cầu kỳ xây bằng gạch đá. Các ngôi nhà bụi bặm mọc san sát, mang đậm hương vị cổ kính thời kỳ đế chế.

Các tòa nhà quét vôi trắng hoặc vàng nhạt, mái ngói đỏ cong cong, và ban công sắt rèn tinh xảo. Aleksei đi bộ chừng mười lăm phút. Ngang qua cây cầu nhỏ bắc qua dòng sông Garcia. Đến giữa quảng trường lớn lát gạch nhẵn mịn. Ở ngay giữa là một đài phun nước nhỏ nhưng khá bắt mắt dễ nhìn.

Trên đường, Aleksei thấy đời sống dân cư ở đây. Họ đa phần có nước da nâu đồng, đội mũ rộng vành hoặc cuốn khăn.

“Xe ngựa.”

Aleksei sử dụng một ngôn ngữ khác ngôn ngữ khi giao với Alisa. Đó là tiếng Calvaria tiêu chuẩn gọi một người nam dậy.

Phu xe đang nằm gần đó, mũ đặt trên mặt nghỉ ngơi. Anh ta đi dép da buộc bằng dây thừng để cố định, quần xắn ống, chiếc áo đẫm mồ hôi có hai vết vá nhỏ.

Người phu xe bỏ mũ ra, thấy người đàn ông trước mặt ăn mặc bảnh bao, sang trọng, tay cầm vali liền bật dậy cung kính mời lên xe.

“Ngài muốn đi đâu.”

“Có nhà nghỉ nào gần đây không.”

“À, một cái cách đây hai cây, một nhà nghỉ bình dân, ngài thấy sao?”

Aleksei gật đầu lên xe. người phu xe bèn quất roi lên ngựa, lái đến nhà trọ. Ngồi trên xe ngựa, theo thanh âm lộc cộc. Cảnh vật như một thước phim lướt qua mắt anh.

Chẳng mấy chốc, họ đã đến nơi. Theo tiếng ngựa hí, Aleksei từ trong túi lấy ra 2 đồng xu, trả cho người phu xe.

Ở Calvaria, có 2 đơn vị tiền tệ chính là escudo và reale. Xu reale được đúc từ vàng, còn xu escudo được làm từ đồng thau. Với 1 xu reale sẽ bằng 16 xu escudo. Mà vừa nãy, Aleksei chính là trả 2 escudo.

Bước vào trong nhà trọ, Aleksei lướt qua vài người dân để tới chỗ lễ tân để nhận một phòng.

Phong cách ăn mặc khác biệt so với dân bản địa của anh khiến Aleksei khá nổi bật.

“Cho tôi một phòng.”

Người nam cao lớn và cường tráng thấy quý ngài đối diện có phong cách ăn mặc giống như một thương gia giàu có đến từ Avalmere, buột miệng hỏi.

“Ngài đến từ bên ngoài?”

Aleksei cười, nhún vai trả lời.

“Tôi chỉ là một người đi xa trở về thôi.”

“Ra vậy. 3 escudo đặt cọc.”

Người lễ tân không hỏi nhiều nữa, đưa ra mức giá đặt cọc.

Aleksei lấy từ túi ra 3 xu màu đồng, đưa cho nhân viên. Sau khi nhận được cọc, người phục vụ nam kia đưa cho Aleksei một chìa khoá đánh số phòng 303.

Đóng cửa lại, Aleksei cất vali nhỏ của mình vào tủ. Thở hắt ra một hơi, một bức màn chắn hư ảo ngăn cách dựng lên bao quanh căn phòng 303 dựng lên.

Đó là vách chắn linh lực.

Thực tế, ở trình tự thấp, cần qua nhiều công đoạn rườm rà để tạo nên một vách chắn và không gian khép kín dùng cho nhiều mục đích. Nhất là đối với trình tự một đến ba, tức giai đoạn phi phàm.

Khi người ta bước lên các trình tự cao hơn, họ không cần phụ thuộc vào ngoại vật quá nhiều nữa mà hoàn toàn tự lược bỏ đi nhiều công đoạn hoặc thậm chí là không cần thiết phải làm.

Và Aleksei tương tự vậy, anh chỉ cần cô động linh lực bản thân, tản mát nó ra xung quanh rồi cố định lại. Vậy là dựng lên một vách chắn tiêu chuẩn.

Aleksei kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn.

Đôi mắt anh chợt rực lửa. Cái nhìn chăm chú của anh lan tràn ra xung quanh thành phố Santiago này.

Tựa như một người quan sát đứng từ trên cao nhìn xuống, Aleksei cuối cùng cũng nhắm mắt lại.

Rắc rắc.

Một vài vết nứt nho nhỏ vỡ ra từ hốc mắt. Theo đó rớt xuống một chút bụi bặm giống tàn lửa.

Aleksei tựa hồ không để tâm. Tiếp tục biến ra một đám hình thể quần tinh dày đặc màu cam đỏ hoặc vàng kim. Quần tinh thu nhỏ ấy ngưng tụ lại thành một hình chiếu của thành phố Santiago.

Aleksei khoanh tay, lặng im nhìn vào bản đồ trước mặt. Trong đầu anh đang tính toán gì đó. Sự chú ý rơi vào một tuyến đường vận chuyển bị bỏ hoang. Giống như tìm được manh mối, Aleksei híp mắt lại. Giải trừ hình ảnh cùng vách chắn.

Khi anh ta đứng dậy, một người khác ngưng tụ lại, từ hư ảo hoá chân thật. Đó là một Aleksei khác, giống y đúc.

Aleksei bản gốc đứng gần cửa sổ gật đầu với Aleksei bản sao kia. Để bản sao ở lại nhà trọ, hành xử như một du khách bình thường.

Aleksei lại lần nữa dịch chuyển, tay cầm theo vali. Điểm đến của anh là góc phố Santiago. Ở nơi đó, có món đồ anh cần phải lấy trước khi làm việc của mình.

Trước đó, anh cần phải qua chi nhánh ngân hàng. Rút tiền, chuyển nó thành tờ ngân phiếu để tiện giao dịch mua bán. Vì số tiền Aleksei cần rút có chút lớn, nên mất một chút thời gian chờ đợi.

Sau khi lấy được tiền, anh lúc này đứng trước một tiệm đồ cổ nho nhỏ bày bán các món đồ mang theo sự cổ kính với các bình gốm sứ cùng tác phẩm nghệ thuật. Aleksei bước vào. Bày trí bên trong tiệm khá đơn giản vì quy mô không lớn, nhưng vẫn có thể thấy nhiều lồng kính trưng bày đồ vật đáng để ngắm nhìn.

“Xin chào. Tôi có thể giúp gì cho ngài.”

Ở quầy, một cô gái trẻ mái tóc nâu xoăn, mặc bộ váy màu xanh lục tiến đến niềm nở chào hỏi. Đứng bên cạnh là một chàng trai tóc đen, dáng người trung đẳng, trông khá trẻ.

Aleksei chào đáp lễ. Đoạn, anh móc từ túi áo ra một tấm thẻ kim loại óng ánh màu bạch kim có hình chữ nhật với bốn cạnh bo góc tròn.

Người phụ nữ tóc nâu xoăn thấy các hoạ tiết khắc sâu chạm trổ, nhìn vào cái tên được in trên tấm thẻ, buột miệng nói.

“Ngài Corven Duskveil. A, xin hãy đi theo tôi. Thật vinh dự khi được phục vụ cho ngài.”

Thái độ cô ta trở nên lễ phép hơn bội phần, đi trước dẫn đường. Chỉ thấy người phụ nữ ấy đi ra sau bàn, kích hoạt công tắc ẩn nào đó. Thanh âm một cánh cửa ẩn sau bức tường nhẹ nhàng trượt ra. Để lộ một hành lang dài tối chưa thắp đèn.

Nữ phục vụ bước vào trong, bật công tắc đèn dẫn Aleksei ra một nơi nào đó chưa rõ. Hàng lang dài, được vệ sinh khá tốt, không đến mức quá ẩm, thành thực mà nói nơi này khá thoáng.

Đi khoảng vài chục bước, cô gái tóc nâu dẫn Aleksei xuống một cánh cửa kim loại nặng nề chặn ngang trước mặt. Có lẽ là dẫn lên một toà nhà hoặc cơ sở nào đó.

Cô định đưa tay lên mở cánh cửa ấy, hơi chần chừ gì đó, cuối cùng cô gái ấy nắm chặt tay hạ quyết tâm.

“Ngài Corven, có thể cho tôi… xin chữ ký không?”

Vừa nói, cô gái trông quầy ấy mò mẫm trong túi để tìm bút. Nhưng có vẻ cô đang không mang, chỉ có một thỏi son và cái khăn tay màu trắng liền dứt khoát mở nắp son đưa cho Aleksei.

Aleksei hơi ngẩn ra, khẽ cười một tiếng. Hai tay nhận lấy, viết cái chữ ký của thân phận Corven lên khăn tay.

“Cảm ơn ngài rất nhiều.”

Nói xong, cô ta lấy ra chìa khoá mở cửa. Bên trong chính là hoàn toàn khác biệt. Mùi nước hoa thơm ngào ngạt, nội thất gỗ cao cấp, hàng ghế sô pha mềm mại, trên trần treo chùm đèn bắt mắt.

Aleksei như thể không xa lạ, vẫn ung dung bước theo gót cô gái kia.

“Ngài ngồi đây đợi chút. Ông chủ sẽ đến sớm thôi.”

Cô ta nhanh nhẹn pha một cốc hồng trà, đặt lên bàn nhỏ mời Aleksei. Sau đó lễ phép cúi chào, đi lên trên để trông quầy với đồng nghiệp.

“Ô, xem ai tới kìa.”

Chẳng mấy chốc, bước ra từ trong rèm là một người đàn ông trung niên đứng tuổi đầu trọc cao ráo, mặc bộ âu phục lịch lãm, mặt mày không để râu, mang theo nụ cười hào ái, giọng nói êm tai mà thanh lịch.

Đi bên cạnh người đó là một cô thiếu nữ trẻ tuổi đôi mươi, dáng dấp thấp bé, dè dặt. Cô bé có mái tóc đen, đội mũ nồi, mặc quần đùi áo dài tay. Nấp sau lưng người nam kia len lén nhìn Aleksei.

“Chào mừng trở lại Santiago. Anh Corven.”

“Chào anh, Cassian.” Aleksei lịch thiệp đáp lại, bắt tay nhau.

“Đã hơn năm năm rồi. Tôi cứ tưởng anh đã nghỉ hưu hẳn. Lại có thêm mục tiêu để anh thanh trừ rồi à?”

“Phải.”

Lúc này, Aleksei mới chú ý đến cô gái thấp nhỏ nép sau lưng Cassian.

“Người mới?”

“Phải, mới tuyển về mấy tháng trước.”

Aleksei híp mắt đánh giá rất nhanh. Có thể thấy bàn tay gầy guộc, nhiều vết chai và sẹo nhỏ. Anh ta đoán ngay được có lẽ Cassian lại nhặt thêm trẻ mồ côi lang thang ngoài đường về.

“Anh vẫn y hệt như mười lăm năm trước.” Gặp lại một người bạn cũ lâu năm, Aleksei nói nhiều hơn bình thường.

“Tôi sẽ coi đó là lời khen.”

“Tên cô bé ấy là gì?”

Cassian giọng nói đầy đắc ý giới thiệu. Đẩy cô bé lên trước.

“Javie. Chào ngài Corven đi.”

“A… c… chào ngài… Corwen.À không, ngài Corven.”

Giọng nói cô bé lắp bắp một cách nhút nhát, mang theo sự thiếu tự tin. Trong cảm nhận của cô bé, người đàn ông da màu đồng, dáng người cao lớn, ánh mắt vàng cam đầy sự cương trực, nét mặt rắn rỏi tỏa ra một áp lực vô hình khó mà diễn tả khiến Javie sợ sệt.

Thấy vậy, Cassian không làm khó Javie nữa, đành để cô bé lùi về sau.

“Có vẻ nhóc ấy khá sợ người lạ.” Aleksei cảm thán

Cassian cười trừ, dừng một lúc mới nói tiếp.

“Vậy, có lẽ anh đang cần một bộ áo mới?”

Cassian đưa tay lên sờ thử vào tấm áo của Aleksei, cảm nhận chất liệu, lắc lắc đầu một cái.

“Nó khá cũ rồi.”

“Phải.”

“Và còn gì nữa không?”

Aleksei chưa đáp ngay, anh thong thả uống một ngụm hồng trà rồi đáp.

“Tôi cần súng, thật nhiều súng.”

Cassian ánh mắt sáng lên, mỉm cười thật tươi, đặt một tay lên ngực.

“Rất hân hạnh được phục vụ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...