Bình minh lại ló rạng, Alisa thức dậy với một tâm trạng thoải mái như thường lệ. Aleksei vẫn thế, anh ngồi đó, tay cầm tách cà phê đen đắng mà Alisa sẽ không thể uống nổi.
Với bữa sáng sẵn sàng, nàng ta gọi Aleksei một tiếng.
Không hiểu sao, Alisa cảm giác nay cách anh ấy nhìn cô có hơi lạ. Nhưng nàng ta bỏ qua, vì Aleksei lúc nào cũng có vẻ thâm tuý, khó thăm dò.
Nghĩ thế, nhưng lần này anh ấy lại là người mở miệng.
“Alisa…”
Aleksei chậm rãi nói.
“Sắp tới, khoảng một hai ngày nữa tôi sẽ có chút việc phải rời nhà.”
“Dạ?”
Alisa hơi đơ ra, hỏi ngược lại. Hồi lâu mới xử lý xong, mặt nghệt ra. Sự kiện sương mù diễn ra trước đó không lâu vẫn còn in đậm trong tâm trí nàng ta.
Đến bây giờ, Alisa đôi khi dễ bị giật mình và cũng bị ghê người trước âm thanh gõ cửa. Đó là một vài sang chấn tâm lý để lại. Chẳng qua, vì có Aleksei ở bên nên nó biểu hiện không rõ ràng lắm.
“Không sao đâu. Lần này sẽ không có gì xuất hiện nữa.”
Aleksei vươn người, nắm lấy hai tay Alisa. Cả hai mặt đối mặt, cái nhìn của anh thực sự nghiêm túc, và cũng thật đáng tin cậy. Sự quan tâm được truyền tải qua hành động lẫn lời nói khiến con rối giảm bớt sự bối rối đi phần nào.
“Ưmmm… vâng.”
Aleksei thu tay về, ra hiệu cho cô đi theo mình sau khi xử lý xong đống bát đĩa. Ở sân ngoài, con rối vừa tò mò, mang theo chút cao hứng về việc anh định làm.
Chỉ thấy từ trong hư không xuất hiện một tụ hợp giống các ngôi sao sáng lấp lánh ong ong quanh quẩn trong không trung. Hình thái quần tinh ấy bay chập chờn rồi ngưng tụ thành hình.
Đó là một thân ảnh cao gần hai mét. Mang bộ giáp sắt giống kỵ sĩ, tay cầm cự kiếm, quỳ một gối trước Aleksei.
“Oa…” Chẳng biết đây là lần bao nhiêu Alisa kêu lên vì ngạc nhiên như vậy. Vì điều Aleksei thể hiện ra là quá sức ấn tượng.
Cô quay sang nhìn anh, bày tỏ sự tán thưởng cùng ngưỡng mộ từ tận đáy lòng. Aleksei mỉm cười vui vẻ, xoa đầu con rối.
“Lần này, tôi sẽ để cho cô một người bảo vệ.”
Vị kỵ sĩ mặc áo giáp nặng nề đứng dậy, đánh một tay lên ngực, cúi chào với Alisa.
“A… chào đằng ấy.”
Nàng ta theo phản xạ ngây ngô vẫy tay chào lại. Đáng tiếc vị kỵ sĩ kia không biết nói, chỉ là một cỗ máy được Aleksei tạo ra lâm thời để đảm bảo sự an toàn cho Alisa.
Lúc này, trong đầu con rối cũng tự vấn.
Liệu nàng có được anh tạo ra như vị kỵ sĩ hai mét này hay không? Có vẻ không giống lắm. Nhưng không biết khác chỗ nào.
Aleksei không nói gì thêm, dắt Alisa về. Kỵ sĩ với phong thái và mang theo hơi thở cổ xưa từ khoảng mấy trăm năm trước lịch kịch bước theo. Nó đứng canh trước cửa nhà, hay tay hướng mũi kiếm xuống đất.
“Liệu anh ta có mệt không?” Alisa nghiêng đầu hỏi.
“Cô có thể hiểu được là đó chỉ là một cỗ máy thuần tuý. Và, không phải con rối nào cũng giống như cô đâu.”
“Ò… vậy tức là tôi là dạng đặc biệt của đặc biệt nhỉ?”
Không hiểu sao nàng ta có chút đắc ý nghĩ vậy. Aleksei nhìn thấu tâm tư nhỏ của Alisa, cười nhẹ đáp.
“Phải, cô quả thực là đặc biệt nhất.”
“Hì hì.”
Sau một hồi lâng lâng vì được Aleksei khen, hoặc đó là do con rối cho rằng đó là khen, nàng ta mới hỏi lại một vấn đề quan trọng.
“Mà lần này anh sẽ đi bao lâu? Bao giờ anh sẽ đi.”
Aleksei đã ngồi về chỗ thân thuộc phòng khách, không nhanh không chậm, bình thản đáp.
“Tôi sẽ cố gắng về sớm nhất có thể, thời gian thì rời đi thì… không rõ, tùy vào tính chất công việc. Còn bao giờ đi, có lẽ sẽ cần hai ngày để chuẩn bị.”
“Vâng.”
Alisa đứng yên một lúc, cúi mặt xuống, ngón tay của cô đan vào nhau. Như thể đang thu thập dũng khí, hồi lâu nàng ta mới lên tiếng.
“Tôi có thể… đi cùng anh không.”
Tất nhiên, Aleksei lắc đầu.
“Không được. Tôi xin lỗi, nhưng giờ chưa phải lúc cô có thể.”
“Ưm… Vậy, tôi có thể làm gì để có thể đi theo anh?”
Alisa hơi ỉu xìu, trong lòng hy vọng bản thân có thể chia sẻ gánh nặng gì đó với anh.
“Hãy thật vui vẻ là được. À, nhớ luyện tập năng lực của cô nhuần nhuyễn hơn nhé.”
“Điều đó sẽ giúp tôi được đi theo anh không.” Nàng ta hỏi, tràn trề hy vọng.
“Có thể.”
Alisa gật đầu lia lịa, chạy lên trên phòng bắt đầu học tập.
Hai ngày còn lại trước khi Aleksei rời đi, Alisa chăm chỉ hơn trước trong việc luyện tập và học hành. Cụ thể là nàng ta học thêm được hơn 20 phút so với bình thường.
Cũng rất đáng để khen ngợi.
Hơn nữa vì sự chăm chỉ đột xuất, Alisa đã suýt làm cháy nhà hai đến ba lần gì đó. Tất nhiên đã được Aleksei ngăn cản kịp thời. Tuy anh không trách móc cô, cơ mà giọng nói lúc anh ấy dặn dò Alisa có vẻ nghiêm khắc hơn.
“Khoảng thời gian tới tôi không ở nhà có vẻ sẽ rất rắc rối đấy.”
Nói xong, anh đứng dậy ra ngoài cửa nhà. Chạm tay vào kỵ sĩ nặng nề cao hai mét kia.
Một luồng sáng vàng nhạt toả ra từ vị trí mà bàn tay anh đặt. Ở trên mũ giáp, phần mắt kỵ sĩ ánh lên tia sáng vàng trong một chốc.
“Tôi mới nâng cấp chút cho nó, để nó có thể giúp cô ngăn chặn sự cố hoả hoạn. Nhưng mà, cô cũng nên cẩn thận với năng lực của mình hơn nhé.”
“Ò…”
Alisa ngại ngùng lảng tránh cái nhìn của Aleksei, đưa mắt ra chỗ khác.
Cảm giác này giống như mấy lần mà nàng ta làm vỡ bát hay hỏng đồ trong nhà vậy.
Hai ngày trôi qua thật nhanh.
Alisa đứng ngoài cửa, muốn tiễn Aleksei đi một đoạn.
Anh bây giờ thay một tấm áo choàng đen bên ngoài ngoài vải dày có băng vai và cổ dựng, trông có phần bóng nhẵn. Áo da tối màu bó sát có khoá móc kim loại và nhiều dây đai. Bên trong cùng là một lớp sơ mi mỏng cổ cao xám. Anh mặc quần nâu chất liệu dày dặn, đi ủng cao đến bắp chân.
Cầm lấy chiếc đồng hồ bạc, Aleksei cất vào túi. Đeo lên găng tay da thuộc.
Anh bây giờ trông rất có phong độ và một chút bí hiểm, tóm lại là sức hút khó tả.
Con rối lần đầu tiên thấy anh ăn mặc đẹp đẽ như vậy không khỏi cảm khái trong lòng.
Tay Alisa bấu vào vạt áo Aleksei lúc này buông ra. Nàng ta vẫy vẫy tay chào Aleksei.
Anh ta ngoảnh mặt lại, ừm một tiếng rồi dứt khoát bước đi.
Nhìn theo bóng dáng xa dần của Aleksei, cảm giác trống rỗng bên trong Alisa lớn dần lên.
Có lẽ là đã quen với việc sống chung cùng anh quá lâu rồi nên nàng ta mới có cảm xúc như vậy.
Nàng ta quay về nhà, gõ gõ lên bề mặt cứng cáp của kỵ sĩ canh cửa kia.
Tất nhiên là không có phản ứng, Alisa thở dài một hơi. Trong tâm trí, nàng ta nảy ra một ý tưởng. Rằng cô sẽ cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn nữa, để giúp đỡ Aleksei.
Cùng lúc đó, Aleksei xách theo một vali nhỏ trên tay. Bước chân đánh lên con đường mòn.
Anh ta dừng lại, rẽ ngược vào một lối đi khác.
Xuyên qua tán cây rậm rạp, Aleksei bước sâu vào một khoảng rừng sâu hun hút. Lúc này, xuất hiện một làn sương mù trắng đục mỏng dính. Anh ta không sợ hãi, bước chân thẳng về phía màn sương càng ngày càng dày đặc. Chẳng biết qua bao lâu, Aleksei tới một cái hang đá nhỏ, nằm bơ vơ giữa một khu đất trống.
Aleksei mặt không đổi sắc, tiến thẳng vào trong hang. Mà bên trong cực kỳ nhỏ bé. Có cắm hai cây đuốc ở hai bên. Hai ngọn đuốc ấy kể từ lúc Aleksei bước vào đã luôn luôn cháy, tựa như không bao giờ tắt.
Aleksei tiến tới một cái khối đá nhô lớn lên hình thành một cái bàn.
Nơi đó, đặt một cái đèn lồng phát ra ánh sáng đỏ rực u tối. Xung quanh đèn lồng chính là tụ hợp của một làn sương mù xám đặc lúc thì co lại lúc thì giãn ra. Giống đang kìm nén cái gì đó.
Đây chính là nguồn phát tán ra sương mù ngày hôm ấy.
“Anh đang lo cho Alisa sao.”
Giọng nói nữ tính dịu dàng êm ái kia lại xuất hiện. Ân cần hỏi Aleksei.
“Ừm… lần trước có chút sơ ý. Khiến Alisa chịu khổ một thời gian.”
“Yên tâm đi, em sẽ để ý cô ấy.”
“Vậy thì t…”
Aleksei chưa dứt lời, từ bên ngoài phóng vào trong hang những cành cây mảnh quấn lấy nhau thành hình như hai cái cánh tay. Trên nhánh cây ấy mọc ra cành lá nhỏ cùng những bông hoa thơm ngát đẹp đẽ. Chúng len lỏi dưới đất rồi từ từ bám lấy Aleksei.
“Nhưng anh cần lo cho bản thân mình thì hơn đấy.”
Giọng nói nữ tính nhẹ nhàng ấy có chút buồn phiền, theo lời nói là hai nhánh cây lớn kia mon men chạm lên vùng ngực nơi trái tim của anh ta.
Aleksei lần này im lặng.
Cùng lúc, một bên nhánh cây hơi nhúc nhích. Một mầm hoa nhỏ bé chìa ra, bằng tốc độ nhìn thấy bằng mắt thường. Nó nhanh chóng trổ bông, hoá thành một đoá hoa vàng đẹp đẽ.
“Cái này cho anh.”
“Cảm ơn.”
Aleksei đưa tay ra ngắt xuống bông hoa. Ngay lập tức, nó liền tan thành các giọt chất lỏng vàng kim sáng lấp lánh. Aleksei thấy vậy, từ hư vô anh chế tạo ra một cái lọ thuỷ tinh. Mở sẵn nắp để đống chất lỏng màu vàng kia chui vào.
“Mong anh bình an.”
“Đây là một lời chúc phúc sao?”
Aleksei cất cái lọ vào túi, cười hỏi.
“Ừm.”
Cành cây kia rút dần đi, bóng dáng Aleksei cũng theo đó nhạt dần, trở lại phía bờ biển. Lúc này, mặt nước biển không gợn sóng, trong vắt và yên tĩnh bị khuấy động mạnh mẽ.
Thuỷ triều dâng lên, sóng biển ào ào cuộn trào, phun ra từng đợt bọt trắng. Một tiếng tru dài thốt lên từ sâu thẳm. Thời tiết vùng biển bị biến động, mây mù che lấp màn trời khiến nó trở nên tối tăm.
Một cái đầu đầy vảy trơn, có bốn con mắt xanh nước biển xếp ở hai bên pha, thân hình màu lam sậm cực kỳ to lớn ngoi lên. Thân của sinh vật ấy dài, xung quanh tua tủa các xúc tu sần sùi màu. Bao quanh nó là là sương mù trắng tản mát xung quanh.
Nó há to miệng, bên trong là răng nanh cùng bóng tối hun hút. Hơi thở của nó mang tính áp bức và nặng nề.
Aleksei không hề biến sắc, cứ vậy đi thẳng vào trong khoang miệng mở sẵn của con hải thú khổng lồ.
“Orhhhhh…”
Hải thú thân dài tru lên một tiếng, ngậm miệng lại, lặn xuống biển sâu. Ở bên trong miệng hải thú, Aleksei tự tạo cho mình một lớp màng bảo vệ vô hình, tựa người vào một chỗ, nhắm mắt chờ đợi.
Aleksei có thể nghe được tiếng cự thú này băng băng vượt biển. Tiếng ào ào của nước, tiếng ùng ục sủi bọt, cái sự âm u cô quạnh khi lặn sâu.
Một khoảnh khắc, anh liếc xuống chiếc đồng hồ đeo trên người.
Cùng lúc đó, ánh sáng tràn vào, con hải thú ấy mở miệng lần nữa.
Aleksei thoát ra ngoài, vẫy tay chào với người bạn tài xế đã đưa anh đến nơi đây. Xung quanh là một khu vực vắng vẻ, thưa thớt cây xanh. Mặt đất trải cát vàng ươm, và một bầu không khí nồng nhiệt tràn vào mũi anh.
Đây là Calvaria…
Chaporia
Bình Luận (0)