Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 9: Chapter 9:
20px

Mùa đông đang dần kéo tới. Cuốn lịch chậm chạp được xé đến cuối tháng 10. Alisa cảm giác cái lạnh se se đang lướt qua mình.

Mấy tuần nay là khoảng thời gian Aleksei và Alisa gắn bó với nhau nhiều nhất. Anh dạy cô cách vận dụng linh lực, ứng dụng năng lực. 

Bên cạnh đó là các kiến thức về các nghi lễ ma pháp, cách thức ấn định lực lượng vào thẻ bạc, lợi dụng và dẫn động sức mạnh tự nhiên vân vân.

Con rối đang ôm một hộp gỗ phủ bụi. Lấy từ căn hầm dưới chỗ nhà kho tồi tàn kia của anh. Nhìn trông có vẻ nát ấy vậy mà Aleksei cất giấu rất nhiều vật liệu dùng cho lĩnh vực thần bí học ở dưới đó.

Có lẽ đó giống một nơi cất giấu kho báu của ảnh. Alisa chỉ ngón tay vào môi, có chút lơ đãng.

Từ hôm nay, Aleksei sẽ đích thân hướng dẫn cô thực hành một vài nghi thức ma pháp đơn giản.

Alisa mang cái hộp về, đã thấy Aleksei đợi sẵn ngoài sân. Nàng tiến tới, hai tay đưa cái hộp cho Aleksei.

Anh ta lấy từ trong đó ra các loại sự vật, vừa làm vừa giảng giải.

“Thực tế, bản chất của nghi lễ ma pháp là dùng tâm linh câu thông tới tinh vực, hoặc với các tồn tại thượng vị để thu được lực lượng.”

“Người thường cũng có thể làm được. Vấn đề là do chưa được tăng cường tinh thần vì không phải người phi phàm. Xác suất thành công gần như là bằng không.”

“Yêu cầu khi bố trí một tế đàn là ta cần có một không gian thiêng liêng trong sạch. Đó là lý do cô sẽ cần bột thánh đã qua thánh hoá để rải xung quanh một hình học nhằm tẩy uế xung quanh khu vực.”

Vừa nói, Aleksei rút ra một lọ thuỷ tinh có chứa thứ bột màu lam nhạt. Thứ đó toả ra mùi bạc hà thanh mát.

Sau đó anh cắm năm ngọn nến theo hình ngôi sao, cố định vị trí đàn tế.

“Ngoài ra, vòng phép và nến còn cung cấp một tầng bảo hộ khỏi sự nguy hiểm tiềm tàng của nghi thức ma pháp có thể đem đến. Thế nên nhất định phải nhớ luôn luôn vẽ vòng phép và cắm nến.”

Tiếp tục giảng giải, Aleksei lần này đem ra một lọ thuốc nhỏ, toả ra mùi hương đậm đặc.

Anh cắm thẳng một con dao bạc lên ở giữa đàn tế. Lưỡi dao bén lạnh phập một tiếng, lực lượng của Aleksei cũng vậy mà lan tràn ra xung quanh rồi hình thành nên một vách chắn linh lực ngăn cách sự thâm nhập.

“Dùng tinh dầu thuần khiết để gia tăng linh cảm. Đạt tới sự nhập định cao độ. Để gia tăng xác suất thành công của nghi lễ.”

“Cuối cùng, định vị đối tượng.”

“Đối tượng chỉ hướng an toàn nhất. Chính là thẳng tới tinh vực.”

Theo như lời anh, tinh vực phân chia làm 2 tầng. Tầng trên cùng có hình chiếu của một cái cây, ẩn chứa hàng vạn ngôi sao biểu thị cho lực lượng phi phàm.

Thực chất, đó không hẳn là ngôi sao. Mà là một đống các tri thức huyền bí có hệ thống ẩn dưới dạng các ký hiệu tối nghĩa, cần được giải mã để hiểu.

Những người phi phàm được chọn bởi ngôi sao nào liền có khả năng đọc hiểu cùng với ghi nhớ tri thức trong ngôi sao ấy. 

Điều đó giải thích cho việc khi Alisa vừa thăng cấp, đã có một luồng thông tin tràn vào đầu cô, cho nàng ta mọi thứ cần biết về năng lực phi phàm bản thân nhận được.

Tiếng Ermirun cũng bắt nguồn từ hàng trăm năm giải mã của các học giả. Cuối cùng cho ra ngôn ngữ mang nặng âm hưởng thần bí.

“Tiếp, là cái này. Một cầu nối.”

Anh giơ lên cho cô xem một viên bảo thạch màu lục, ánh lên hào quang phản chiếu trong năng.

Nếu coi tinh vực là nguồn, thẻ bạc là vật chịu tải thì viên bảo thạch kia sẽ là vật trung gian để kết nối. Hiệu quả phi phàm mà bùa chú thể hiện ra cũng một phần do vật truyền dẫn đóng vai trò không nhỏ.

“Chỉ cần có phù hiệu và biểu tượng tương ứng của một ngôi sao lĩnh vực tương ứng ở tinh vực. Liền có thể lợi dụng nghi thức rút xuống một phần sức mạnh, gắn nó vào quyển trục hay tấm thẻ bạc.”

“Ơ, nhỡ đâu đụng trúng của người khác thì sao?”

Alisa gãi gãi đầu, thắc mắc.

“Không cần lo lắng, lực lượng phi phàm của sinh vật phàm trần là từ nhánh cây. Mà chúng ta khẩn cầu là tới các ngôi sao tụ ở thân cây, vốn là nguồn gốc phi phàm phân tán ra, vốn đã cố định trong một khuôn khổ. Nên sẽ không thể đụng hàng.”

“Ò… ra thế.”

Không hiểu lắm.

Cô gật đầu rất nghiêm túc, nhưng trong đầu thì mù tịt. Gật cho có lệ thôi.

Aleksei chuẩn bị xong xuôi. Khắc trên bàn tế là một phù hiệu hoa văn phức tạp. Con ngươi chuyển sang màu vàng. Hai tay anh thủ thành một hình dáng đặc biệt nào đó.

Anh nói bằng tiếng Ermirun, nói rất nhanh khiến Alisa không nghe hiểu nổi.

Chỉ thấy gió từ đâu nổi lên, thổi bay mái tóc đen nhánh của anh ấy. Ngọn gió mãnh liệt, ấy vậy chỉ tụ hợp bên trong vách chắn linh lực mà Aleksei bố trí.

Ù ù ù, âm thanh gió rít quanh quẩn một lúc cuối cùng cũng hạ xuống. Ở giữa đàn tế, tấm thẻ bạc vốn không có gì giờ đây khắc xuống đường nét huyền ảo, ẩn chứa lực lượng phi phàm chân chính.

“Xong rồi đó.”

Aleksei nhặt lấy tấm thẻ bạc, giơ lên cho Alisa coi.

“À mà, nếu cô có bố trí vách chắn linh lực thì không cần làm rộng đến thế này đâu. Tôi bố trí như vậy để đủ không gian cho cô bước vào coi quá trình thôi.”

“Vâng.”

Vì vách chắn có một vài hiệu quả ngăn cách âm thanh lẫn ánh nhìn, đảm bảo một không gian bí mật không bị làm phiền cho người thi pháp.

“Cái này có tác dụng gì ạ?”

“Gọi gió. Cầm lấy, niệm tiếng Ermirun gió quét rồi ném lên trời đi.”

Một tấm bùa phép này theo thời gian sẽ xói mòn lực lượng, giống dạng hết hạn sử dụng trong một khoảng thời gian. Nên thường là chế tác xong là dùng nhanh trong thời gian ngắn.

“Dạ.” Alisa cười tươi, nhận lấy tấm thẻ bạc khắc sâu các ký hiệu đan xen không hiểu được kia.

Cô hắng hắng cổ họng, hô vang bằng ngôn ngữ Ermirun.

“Gió quét.”

Thẻ bạc rời tay, một trận gió lốc ào ạt lan tràn ra. Dấy lên một luồng khí mạnh mẽ. Alisa không nghĩ tới sức mạnh hơi quá này, tóc bị thổi tứ tung.

“Ách…” Nàng đưa tay lên che mặt. 

Aleksei thấy vậy, cất lên một tiếng, đầy tính trang nghiêm mà uy lực.

Không phải ngôn ngữ thần bí gì, chỉ đơn giản là một chữ.

“Dừng.”

Anh nói dừng, gió lập tức dừng.

“Aii, phù.” Alisa thở phào một cái, chạm rãi tới chỗ Aleksei nép nép sau lưng anh.

“Tấm thẻ bạc kia anh chế tạo là bùa chú cơ bản à?”

“Không, nó là ở tầm trung bình thấp. Nhưng chỉ mang tính chất triển lãm là chính.”

“Cấp trung, lại còn chỉ là mang tính triển lãm. Vậy mà đã mạnh vậy rồi.”

Alisa hơi cả kinh, cảm thấy giới phi phàm có vẻ hơi đáng sợ.

“Cô hãy thử làm đi. Tôi sẽ hạ độ khó xuống cho phù hợp.” Aleksei chỉ tay vào đàn tế, nói.

Alisa vâng một tiếng, bắt tay thực hiện.

… Và nàng ta thất bại ê chề. Dù cho thử bao nhiêu lần, thử liên tục hai tiếng đồng hồ vẫn chưa xong cái nghi thức sơ đẳng nhất.

“Khó quá…”

Con rối nằm dài ra đất, bỏ qua cả thể diện, trông như đang ăn vạ.

Cảm giác thua cuộc dội xuống Alisa như gáo nước lạnh. Cùng với sự xấu hổ khi mắc lỗi quá nhiều trước Aleksei làm nàng ta muốn độn thổ.

“Không sao đâu, mới ngày đầu tiên thôi. Cơ mà, cô niệm câu chú sai nhiều quá, có lẽ tôi nên dạy thêm cho cô tiếng Ermirun nhiều chút.”

“Vâng.” Nàng ta uể oải đáp.

Buổi tối đó, Aleksei ngồi dưới tầng một. Trên đùi đặt một cuộn len màu trắng mềm mại. Hai tay anh cầm hai cái kim đan len, thoăn thoắt móc sợi len này lên sợi kia.

Alisa thấy anh mãi chưa lên phòng, tò mò ngó xuống.

“Anh làm gì thế ạ?”

Aleksei giữ ánh nhìn chăm chú vào công việc dang dở, đáp.

“Cô chưa có quần áo mùa đông, nên tôi làm cho cô một chút.”

“Oa. Anh biết cả may vá?” Con rối kinh ngạc, tự hỏi rằng liệu có cái gì là Aleksei không biết làm hay không.

“Ừm.”

Alisa vuốt vuốt cằm, thế là nàng ta bê quyển sách xuống, ngồi vào vị trí đối diện Aleksei, nơi mà nàng ta hay cùng Aleksei uống nước mỗi sáng.

Aleksei không nói gì, vẫn chăm chú vào hai cây kim dài. Cả hai đều chìm vào thế giới riêng của mình, hoặc là nói, chỉ có mỗi Aleksei tập trung thôi. Con rối Alisa kia cứ đọc một lúc, chốc chốc nâng quyển sách lên che mặt, lén nhìn Aleksei.

Dần dần, một cái khăn quàng cổ màu trắng đẹp đẽ được hoàn thành dưới mũi kim đan len của anh ấy. 

“Của cô đây.”

Alisa quan sát từ đầu, nhận lấy bằng cả hai tay, cực kỳ nâng niu và trân trọng. Tiếp đó, chiếc khăn mềm như bông đã được nàng ta quàng lên, xoay xoay vài vòng.

“Trông hợp với cô lắm.” Aleksei cảm thán.

“Mai mốt tôi sẽ làm cho cô thêm mấy cái áo và bộ váy nữa.”

“Ò.”

“Muộn rồi, lên đi ngủ đi.”

Nghe lời anh, Alisa hí hửng ôm theo cái khăn trắng muốt, xếp gọn gàng cất vào tủ quần áo.

Mấy ngày liền sau đó, Alisa liên tục thấy Aleksei cứ rảnh là bận bịu đan móc. Chỉ trong ba ngày, anh đã làm xong liền hai cái áo len, tốc độ phải nói là kinh người.

Tác phẩm của anh gồm một cái áo len cổ lọ, màu xám và một áo len cánh dơi trông rất duyên dáng, màu đen tuyền. Tất nhiên, cả hai đều được Alisa cất cẩn thận trong phòng.

Một tối muộn nọ, khoảng hơn 11 giờ đêm, Aleksei đang cố làm nốt một đôi găng vải. Alisa đã đi ngủ trước nên căn nhà hiện tại thật yên tĩnh.

“...”

Aleksei im lặng, chợt, đôi tay thoáng dừng lại. Đầu anh ngẩng lên, hướng ra ngoài ô cửa sổ. 

Trong không khí, một làn gió nhẹ lướt qua tai Aleksei. Anh ta lắng tai nghe lời thì thầm trong gió. Đứng dậy một cách gấp rút. 

Trông một chốc, Aleksei ngước lên tầng hai, nơi mà Alisa đang ôm cái gối ngủ say.

Rồi, bóng dáng anh ta mờ đi rất nhanh, biến mất như chưa từng tồn tại. 

Trong tiếng xào xạc của tán cây ngọn cỏ. Thân ảnh Aleksei phác hoạ dần dần ở ngoài bờ biển cách rất xa căn nhà nhỏ. 

Một cơn gió nhè nhẹ lại thổi tới, vuốt qua khuôn mặt góc cạnh của anh. Đem theo giọng nói nữ tính, yêu kiều, nhẹ nhàng và sâu lắng.

“Em đã truy vết ngược lại được rồi.”

Khi giọng nói ấy cất lên, cây cối và hoa cỏ xung quanh phải nghiêng mình rũ xuống. 

“Tốt. Vậy thì chúng ở đâu.”

“Calvaria.”

Đó là tên của một trong bốn cường quốc hiện nay. Thuộc một lục địa nằm ở phía đông nam.

“Vậy đã cắt đứt được mối liên hệ chưa?”

“Ổn thoả rồi.”

“Tuyệt. Vậy thì tôi sẽ xuất phát sớm trước khi lũ đó nhận ra vấn đề.”

“Đó cũng có thể là một âm mưu.”

Giọng nói nữ tính ấy có chút lo lắng, nàng ta khuyên can Aleksei.

“Mồi câu thì là thật. Và đó là việc tôi phải làm.”

Aleksei, vẫn giữ nguyên tư thái bình thản, nhưng anh nâng cao giọng, cực kỳ kiên định đáp.

“Vậy sao… thế còn Alisa.”

Chất giọng nữ tính nhu hòa đổi chủ đề, lần này hướng về phía con rối ngây ngô kia. Aleksei liền trầm mặc hẳn xuống, ánh mắt lại nhuốm một tia suy tư.

“Cho đến khi cơ thể này vỡ vụn… Tôi sẽ cho nàng ta một tuổi thơ đẹp đẽ nhất.”

“Em hiểu rồi. Nếu thế, em sẽ bắt đầu chuẩn bị cho anh khởi hành.”

“Ừm.”

Thế là giọng nữ ấy lui đi, chỉ còn mình Aleksei hướng ra biển lớn xa xôi.

Thân ảnh Aleksei lần nữa vụt tắt tựa ngọn đèn dầu, chỉ trong nháy mắt đã tái xuất hiện ở căn nhà gỗ nhỏ sâu trong rừng.

Aleksei bước đi mà không phát ra tiếng, đẩy cửa phòng Alisa tiến vào trong.

Anh ta ngồi lên giường, ngay kế bên nàng ta. Ánh mắt có chút nặng nề. 

Bàn tay Aleksei đưa lên, vuốt vuốt mái tóc bạch kim được chăm sóc kỹ càng, cảm nhận sự mượt mà nhẹ nhõm truyền tới.

Cuối cùng, Aleksei chậm rãi đóng lại cửa, trở về phòng mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...