Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 20: Chapter 20:
20px

Ở tầng 2, Alisa nằm dài người đến khi mặt trời lên cao mới lười biếng mở mắt dậy. Vì không cần tỉnh giấc sớm để làm bữa sáng cho Aleksei. Nên nàng ta nhân cơ hội ngủ nướng đến 8 giờ sáng.

Trong mấy ngày Aleksei rời đi. Cô sống khá buông thả. Tối thức khuya đọc truyện, sáng dậy muộn. Và từ lúc có vị kỵ sĩ cầm cây kiếm to khủng kia. Alisa hay mang theo hắn đi vào rừng chơi. Qua đó, nỗi sợ hãi từ dư âm trong quá khứ theo đó dần bị xoá nhoà.

Tuy nhiên, Alisa vẫn giữ nguyên quyết tâm cũ. Cố gắng học tập tri thức về mọi phương diện, nhất là thần bí học. Đồng thời luyện tập năng lực của mình.

Qua đó, Alisa phát hiện ra không chỉ khả năng thao túng lửa. Nàng còn có một vài khả năng bị động. Ví dụ như chỉ bằng cái nhìn, liền giám định được mức độ cổ điển của nó, ước lượng được quãng thời gian tồn tại là bao nhiêu năm.

Hoặc là giọng nói của nàng có tính áp bức uy nghiêm mạnh mẽ. Khiến đám thú trong rừng kia nghe lời răm rắp.

Cả khả năng nhìn trong bóng tối cũng cực kỳ hữu dụng. Chẳng qua là hao hụt quá nhiều linh lực.

Thêm nữa, khả năng thể chất được gia tăng đáng kể. Khiến nàng ta khoẻ như một con gấu trưởng thành.

“Oáp.”

Alisa vẫn mặc bộ đồ ngủ, có phần xộc xệch. Chăn dưới giường bị đạp tung toé. Để đó mặc kệ không thèm gấp chỉnh mà đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Đến lúc nàng ta mắt nhắm mắt mở bước xuống lầu 1. Ánh mắt Alisa chạm phải bóng hình quen thuộc ấy. Cô giật mình dụi dụi mắt, tưởng mình còn mơ ngủ.

“Là tôi.”

“Công việc thuận lợi. Nên tôi đã về sớm chút.”

Aleksei lên tiếng, hoàn toàn khiến con rối kia tỉnh ngủ. Nàng ta a lên một tiếng kinh ngạc, định tiến đến gần hơn. Nhưng nhận ra bộ dạng xộc xệch của mình, liền thấy hơi ngại ngùng, chạy lên trên thay lại bộ váy khác.

Vẫn là bộ đồ cũ ấy, váy đen áo trắng mà anh đặt ở bệ đá khi Alisa mới sinh ra.

“Chẳng phải lúc tôi tạo ra cô đã thấy hết rồi sao?”

“Cái đó là khác mà.”

Thấy thái độ dửng dưng của Aleksei. Nàng ta hơi phụng phịu. Rất nhanh, Alisa chú ý quanh nhà, thấy chất trên bàn ăn, ghế ngồi, một số đặt trên nền đất. Vì sự chú ý đặt hết vào Aleksei nên giờ nàng mới phát hiện ra. Chưa để Alisa kịp mở lời, Aleksei đã nói trước.

“Một vài món quà mua cho cô, cứ lấy hết đi. Không thích cái nào thì cất tủ, đợi lúc thích thì lấy ra.”

“A.”

Reo lên một tiếng vui vẻ, Alisa bắt đầu khám phá đống quà tặng kia. Ưng ý nhất hẳn là một loạt các bộ quần áo đủ màu sắc khác nhau. Vì trong tủ con rối chỉ toàn là váy đen áo trắng đơn điệu và hai bộ quần áo ngủ.

“Đây là gì ạ?”

“Chuông gió. Dùng để treo trước cửa phòng.”

Chiếc chuông gió kêu leng keng nghe rất vui tai. Alisa quyết định đặt nó ở cửa chính.

“Đây là?”

“Đèn bóng sợi đốt. Vì dùng đèn khí ga khá bất tiện nên tôi mua về để lắp trong nhà.”

Nói xong, anh liền kêu gọi vị kỵ sĩ ở ngoài cửa bước vào. Tay cầm theo hệ thống dây và máy phát điện, cặm cụi làm việc. Alisa cũng từng đọc qua trong sách về cái này, ánh mắt cực kỳ mong chờ.

Quả thực nhiều tối muốn đọc thêm sách truyện, nhưng đèn khí ga không đủ sáng, nên thực lòng là bất tiện. Dù nàng có thể đốt lên ngọn lửa để chiếu sáng, nhưng không thể duy trì quá lâu, lại sợ đốt hỏng mất căn phòng của mình. Nhìn đống sém đen dưới tầng 1 là hiểu.

“Còn đây là gì?”

“Bánh kẹo. Cùng với vài loại trà tôi đoán cô sẽ thích.”

Alisa liên tục được nhìn thấy đủ loại vật phẩm cực kỳ thú vị ở thế giới bên ngoài.

Không như trước đây, khi Aleksei từng hỏi cô có hứng thú với bên ngoài không. Alisa chỉ ậm ừ đáp khẳng định, không thực sự muốn rời xa nhà. Mà giờ đây, chứng kiến đủ loại kỳ thú, sự mong chờ đã bắt đầu xuất hiện.

Máy ảnh đen trắng, thậm chí là máy chiếu phim cùng cuộn băng, máy phát nhạc từ cái đĩa đen, hay là chồng sách mới lạ Aleksei đem về đều gợi lên sự tò mò sâu sắc trong lòng Alisa. Tâm trí của cô đã bắt đầu hướng tới thế giới và văn minh ngoài kia.

Alisa thu dọn quà tặng về phòng mình. Rồi đòi Aleksei kể cho cô về quốc gia ngoài kia. Anh lại cười, trông nụ cười ấy vẫn thật đẹp. Những người quen của anh ngoài kia mà thấy cảnh tượng này, họ khẳng định sẽ tưởng mình nhìn nhầm.

“Ở bên ngoài, có ba… À không nên nói là bốn quốc gia lớn.” 

“Gồm Calvaria đầy sự nhiệt huyết và trật tự. Iskarov lạnh lẽo quanh năm nhưng ẩn chứa nghị lực phi thường. Một quốc gia đã từng tên Velmorra nay trở thành hai quốc gia riêng biệt tên Avalmere và Montelune.”

“Calvaria nằm ở hòn riêng phía đông nam bản đồ. Iskarov đặt ở đông bắc. Còn Avalmere và Montelune có diện tích lục địa lớn nhất, thống trị phía tây.”

“Ngoài ra còn vài quốc gia độc lập nhỏ lẻ khác, cùng các quần đảo lớn ở trên biển.”

Alisa nghe anh kể, mắt long lanh sáng ngời. Cô cảm thấy thế giới này thật rộng lớn. Khao khát tự do và khám phá được nhóm lên mạnh mẽ.

“Vây, chúng ta là đang ở nơi nào vậy?”

“Một hòn đảo vô danh bí mật.” 

Aleksei không trả lời rõ, nên con rối không hỏi thêm. Vì đây là phong cách của anh rồi.

Suốt mấy ngày kế tiếp, Alisa sau giờ học và làm việc nhà. Cô sẽ mày mò đống đồ vật Aleksei đem về. Bắt đầu từ cái máy ảnh, Alisa ban đầu chỉ bê cái khối hộp vô nặng ấy chụp mấy tấm ảnh lung tung. Rồi dần dần, nàng ta hiểu hơn về cách dùng thực sự của máy ảnh. Alisa chụp ảnh căn nhà, bầu trời, đám thú trong rừng và nhiều nhất là khung cảnh về Aleksei. 

Dạo này, anh thường xuyên ra vườn, trồng loại hạt giống mới anh mang về từ Calvaria.

Khi nàng ta hỏi nó sẽ nở ra cái gì, Aleksei nói rằng nó sẽ là những bông hoa đẹp đẽ, để làm phong phú khung cảnh hơi tẻ nhạt này.

“Rất nhanh, chỉ một tuần sau chúng sẽ nở.” 

Anh khẳng định. Alisa cũng tin tưởng, vì cô cảm thấy đó là điều tất nhiên với Aleksei.

Kế đó là coi mấy đoạn phim đen trắng. Có một câu chuyện khiến Alisa ấn tượng, nhưng lại vô cùng khó chịu.

Nó kể về một vị cô gái thường dân. Sống trong một quốc gia tràn đầy tín ngưỡng với thần linh. Rồi một ngày, cô được chọn trúng làm thị giả của thần linh. Từ đó, cuộc sống thường dân thay đổi. Cô ta có được quyền thế và tài phú không thua kém vua chúa. Trên dưới có kẻ hầu người hạ. Để đợi một ngày, người ta sẽ nâng cô lên kiệu, đi về phía khu rừng sâu tràn đầy sương mù. Tiến về quốc gia của thần linh để mãi mãi làm người hầu của ngài.

Tuy vậy, tình hình thực tế. Tín ngưỡng chỉ là giả, một công cụ để tầng lớp cao cấp thao túng người dân. Còn về việc tuyển chọn người hầu, cũng chỉ là một cái cớ để nâng cao địa vị. Hay là nói, một màn kịch.

Còn về việc đi về thần quốc của thần. Chẳng qua là bắt người ta đi chết. Vì vào rừng rồi, ở đó hoang vu hẻo lánh. Họ sẽ cử sẵn đội sát thủ, chỉ chực chờ để giết chết tất cả. Họ có lo lắng người dân phát hiện ra hay không, thực tế là không.

Vì kẻ nào dám tự tiện đi vào thần quốc của thần, đó sẽ là sự khinh nhờn cực lớn với thần linh. Điều đó sẽ dẫn đến thần phạt không thể tưởng tượng nổi. Người dân bị tẩy não quá lâu, họ đã tin và sẽ mãi mãi tin.

Nhưng đời sẽ luôn có ngoại lệ. Đã có một chàng trai đi theo đời thị giả thần linh trước kia. Phát hiện ra âm mưu của hoàng gia và giáo hội. Và căm ghét cái chế độ nô dịch qua tín ngưỡng này.

Người nam đã thử đột nhập vào thánh điện, gặp gỡ thị giả thần linh tương lai kia. Anh ta cố gắng nói ra sự thật. Đổi lại, cô gái ấy, cũng là nạn nhân vốn bị tẩy não quá lâu, hoàn toàn không tin.

Nàng thực sự cho rằng mình là người hầu của thần được định sẵn. Dù sự thật phơi bày trước mắt. Sự bất hợp lý được nói rõ ràng. Nếu thần thực sự phù hộ. Tại sao lại có những năm mất mùa, tại sao dân chúng lại chết đói, tại sao lại xảy ra thiên tai dù họ đã cúng tế rất nhiều. Cô gái cũng ngờ ngợ nghi hoặc, nhưng cuối cùng vẫn tự lừa dối bản thân.

Nhiều năm sau, cô gái kia ở trong thánh điện. Ngày ngày học lễ nghi, học cách rót rượu, học điệu múa lấy lòng thần linh.

Còn chàng trai kia dẫn đầu một nhóm phản quân, định lật đổ chế độ tín ngưỡng mù quáng của người dân.

Nhưng, anh ta thất bại. Thất bại hoàn toàn. Dân chúng không tin, tín ngưỡng bám rễ cả trăm năm không thể bị lay động bởi một nhóm người. Anh ta thua, bị đưa lên máy chém. Và người phán án tử là cô gái được chọn ấy.

“Ta nhân danh thần linh. Phán án tử cho kẻ ngoại đạo dám báng bổ thần linh vĩ đại.”

Đáp lại cô gái, chàng trai kia chỉ cười một tiếng cười châm biếm. 

“Một đám ngu dốt.”

Đó là lời cuối cùng của anh ta.

Một thời gian sau. Tròn mười năm kể từ khi được chọn trúng. Cô gái dưới sự hô hào và cuồng nhiệt của người dân. Bước lên kiệu, được bốn tráng sĩ lực lưỡng khiêng về khu rừng nơi được gọi là thần linh quốc độ.

Chuyện gì đến phải đến. Cô gái chạm mặt đám sát thủ. Chúng nhanh chóng giết toàn bộ đám tráng sĩ đi theo.

Cô gái thấy cảnh tượng này, hiểu rõ được toàn bộ. Nhưng vẫn tự lừa dối bản thân. Hét lớn về phía đám sát thủ.

“Sao các ngươi dám làm càn ở lãnh địa thần linh? Các ngươi có biết ta là người được chọn hay không?”

Đáp lại, một tên trong đám sát thủ chỉ cười khẩy.

“Thần linh làm gì có thật. Đúng như lời tên kia đã nói. Haha. Một đám ngu dốt. Cô cũng vậy, vô cùng ngu dốt.”

Vậy là, hắn ta nâng đao lên. Đâm vào điểm chí tử, kết liễu một cuộc đời vừa đáng cười lại đáng thương.

Đến lúc chết đi rồi, cô gái ấy vẫn lừa dối mình là người được chọn. Dù sự thật phơi bày rõ ràng hết trước mặt. Giống như ôm một giấc mộng mãi mãi không thành.

Đó là một đoạn phim khá ngắn, chỉ có hơn mười phút. Bối cảnh dựng lên cũng không cầu kỳ. Nói chung, là một thước phim tiết kiệm và thiếu chi phí. Nhưng thông điệp nó mang lại thì vô cùng thấm thía.

Alisa bó gối lại, trầm ngâm nhìn về phía Aleksei, hỏi.

“Tại sao người ta lại cứ muốn lừa dối mình? Tại sao khi sự thật ngay trước mắt, họ biết và hiểu về sự thật. Họ lại không tin tưởng, cứ tự lừa dối mình như vậy?”

Anh rời khỏi ghế, bước tới lấy ra cuộn băng, cảm thán.

“Một thước phim cũ à.”

“Khoảng mấy chục năm trước. Khi đoạn phim này ra mắt, chỉ bởi một nhóm nhỏ người trẻ tuổi làm ra. Thời ấy, nó được cho là báng bổ và bị cấm.”

“Tuy nhiên, thời gian trôi qua. Tâm trí dân chúng rộng mở hơn. Họ bắt đầu hiểu hơn về câu chuyện và ý nghĩa bộ phim. Thậm chí, phía các giáo đường còn hỗ trợ phổ biến đoạn phim này.”

“Bởi vì tín ngưỡng thần linh. Không phải là mù quáng, không phải là một công cụ để thao túng.”

“Tín ngưỡng thần linh là đi theo con đường của vị ấy. Bước theo bóng dáng hư ảo vốn không thể chạm tới. Tiếp nối ý chí của thần.”

“Thế nên, họ cho rằng thước phim này là lời răn vô cùng thấm thía cho đám người mộ đạo. Tránh do những tín ngưỡng sai lầm.”

Trần thuật xong, Aleksei mới quay trở lại trả lời câu hỏi của Alisa.

“Sự tự lừa dối, giống như một sự bảo vệ. Hoặc, một hy vọng xa vời nào đó. Niềm tin của con người rất cứng rắn. Họ sẽ xù lông lên khi có ai đó chạm vào niềm tin của mình. Và sẽ vô cùng tán đồng theo những người có chung một niềm tin.”

“Sự thật bày ra trước mắt. Nhưng để bảo vệ cái điều họ đã tin. Người ta chỉ có thể lừa dối chình mình.”

“Họ đã sống quá lâu trong cái niềm tin ấy. Thật khó để phá bỏ nó cho dù đó là giả.”

Nói đến đây, Aleksei chậm rãi xoa nhẹ đầu Alisa.

“Cô đâu thể nào đánh thức một người đang giả vờ ngủ.”

Ánh mắt anh thâm tuý sâu lắng, ẩn chứa vô số kinh nghiệm nhân sinh được đúc kết. Alisa cảm nhận được bàn tay anh chạm vào. Tâm trạng xúc động dịu xuống. Cô nhẹ giọng hỏi.

“Vậy, ta phải làm gì để họ tỉnh ngộ?”

Câu trả lời lại khiến nàng ta bất ngờ, khiến đầu cô hiện lên một cái dấu hỏi chấm to đùng. Chỉ thấy anh nửa đùa nửa thật đáp.

“Đánh họ một trận. Cho dù ngủ thật hay giả vờ ngủ, thì đều phải bật dậy khỏi giường.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...