Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 21: Chapter 21:
20px

Alisa không biết có nên có coi câu nói đùa ấy là thật hay không. Chỉ ậm ừ gật đầu coi như tán thành. Đành chuyển một chủ đề khác. Dạo gần đây, Alisa đã có thể nói nhiều hơn với Aleksei. Cô rất thích khoảng thời gian này. Giọng nói anh luôn ấm áp và trầm ổn. Không như trước đây, vì không đủ hiểu biết về thế giới. Con rối chỉ có thể vâng vâng dạ dạ.

“À thì. Ở ngoài kia có thần linh không?”

“Có.”

Anh trả lời chắc nịch. Lại khiến Alisa sốc đứng mồm chữ O thêm lần nữa, ánh mắt khó mà tin được. Vì từ lúc sinh ra, cô thực sự khá hạn hẹp về kiến thức bên ngoài.

“Không phải á thần trình tự 6. Mà là các vị thần thực sự. Các tồn tại vĩ đại thống trị đại địa, biển sâu hay bầu trời.”

“Đó là chư thần.” Anh bồi thêm.

Alisa khó hiểu tiếp lời.

“Nhưng anh bảo á thần là đỉnh cao mà?”

“Đó là đỉnh cao mà phàm nhân có thể tự mình vươn đến. Còn các chân thần, họ sinh ra đã là thần, sinh ra đã kiểm soát quyền hành. Họ không phải nhân loại. Đó là các thực tể vốn đã quyền năng. Thế nên mới được xưng tụng là chân thần. Chứ không phải á thần.”

“Từ thần linh này vốn không có ý nghĩa. Vì sự sinh ra của họ, sự mạnh mẽ của họ, sự vĩ đại của họ. Nó mới trở nên có ý nghĩa.”

Nhìn vẻ mặt ngu ngơ của con rối. Aleksei chậm rãi ngồi xuống bàn, từ tốn giải thích.

“Xem ra cô vẫn chưa hiểu rõ về á thần và chân thần khác nhau chỗ nào.”

“Á thần là một nửa là người, một nửa là thần. Họ chạm tới thần thoại, có được thần tính. Nhưng chưa hoàn toàn thoát phàm. Vì họ còn một phầm nhân tính còn lại bên trong.”

“Một bên họ quyền năng, mạnh mẽ, áp đảo các sinh mệnh cấp thấp. Bên còn lại, họ cũng vẫn bị chi phối bởi nhiều thứ như tình cảm, thù hận, dục vọng bản nguyên của nhân loại. Thế nên, họ nhiều lúc sẽ giống người hơn là thần.”

Aleksei chỉ tay lên bầu trời ngoài cửa sổ. Lúc này là buổi tối, có thể thấy rõ các ngôi sao.

“Nhìn thấy không.”

“Các chân thần đối với phàm nhân, hay thậm chí là á thần mà nói. Giống như khoảng cách từ trời đến đất. Xa xôi đến không thể với tới. Chỉ có thể ngẩng đầu ngắm nhìn.”

Theo từng lời kể của anh. Alisa đã có một cái nhìn mới về các vị thần linh trên cao kia. Đó là tồn tại hùng vĩ đến nhường nào, mới có thể được dùng mô tả như vậy gán cho.

“Vậy, trên thế gian này có bao nhiêu vị thần.”

Aleksei đáp.

“Với người phàm, ở Calvaria họ thờ phụng quang huy linh chủ, hoặc là nói, thần mặt trời. Iskarov thờ phụng nữ thần bạch ngân, có cái tên khác là nữ thần mặt trăng.”

“Còn ở Avalmere và Montelune. Tín ngưỡng từ xưa là huyết hải cự thần.”

Alisa ở bên, chống tay lên cằm, nghe đến say mê.

“Ba chủng tộc lớn gồm rồng, tinh linh và hải thú cũng có thần linh phù hộ riêng. Tuy nhiên mối quan hệ của chúng với thần linh không giống sự tôn thờ kiểu tín đồ như nhân loại. Mà là kiểu tổ tiên và hậu duệ hơn.”

“Tộc rồng có vị thần là tội ngục long vương. Hải thú và các loài biển sâu, thậm chí các thuỷ thủ ra biển tín ngưỡng vị thần tên là thánh chủ thâm hải. Còn tinh linh tộc, họ có mẫu thụ của tri thức và đại địa, cũng được tín ngưỡng bởi một bộ phận nông dân và học giả.”

“Đó là tất cả. Còn đâu, tất cả đều là tà thần không đáng tin.”

Nói tới đây, Aleksei có vẻ lại tranh thủ lên lớp Alisa một chút.

“Thế nên, nghi sử dụng sức mạnh nghi lễ. Ngoài cầu khẩn tinh vực, cô có thể cầu với các vị thần kia. Chẳng qua, cô cầu là việc của cô. Thần linh có chú ý hay đồng ý ban cho sức mạnh không là việc của họ.”

“Ò.” Alisa gật đầu.

“Vậy, Aleksei… mai sau nếu tôi muốn ra ngoài. Anh hãy đi cùng tôi nhé. Anh từng nói, tôi được tạo ra để giúp việc cho anh mà. Nên là, tôi chỉ đang làm đúng nghĩa vụ của mình thôi”

Khuôn mặt nàng ta rạng rỡ đầy mong chờ, hai tay dang rộng ra. Có vẻ con rối đã bắt đầu học được cách trả treo và mánh khôn lỏi.

Trái lại, biểu cảm của Aleksei có chút thay đổi. Lông mày nhíu lại một biên độ nhỏ khó nhận ra.

“Nếu có thể.”

Anh đáp không rõ ràng. Trong mắt Alisa liền coi đó là lời đồng ý, cười tít mắt. Chỉ có thể bồi thêm.

“Nhưng, cô hiện tại vẫn còn thiếu sót nhiều lắm. Vẫn cần thêm thời gian.”

Alisa hơi khó hiểu, gãi gãi đầu. Cô vốn đã bước vào giai đoạn phi phàm, trình tự 1. Quả thật hơi yếu, nhưng đủ dùng. Hơn nữa, bên cạnh nàng còn có Aleksei vốn mạnh mẽ, đi cùng anh thì hẳn sẽ không có vấn đề gì to tát. Tại sao anh lại có xu hướng muốn cản cô tiến ra khám phá thế giới sớm.

“Cô đang quá phụ thuộc vào tôi rồi. Có đôi lúc, mọi chuyện đều phải tự mình giải quyết.”

“Hơn nữa, thế giới ngoài hòn đảo tuy tấp nập mà cũng đầy nguy hiểm. Tôi đã từng nói qua rồi.”

“Ở đó, có đủ loại người. Các âm mưu, tham vọng quyền lợi và sức mạnh đến mức chém giết lẫn nhau. Hay đám tín đồ dị đoan thờ phụng các tà thần đầy ác ý.”

“Alisa à. Không phải tôi không muốn đưa cô đi. Nhưng đưa cô hiện tại ra, quả thực khá rủi ro.”

Dưới từng câu từng chữ trầm lặng, Alisa mới biết là do anh lo lắng cho mình. Cảm thấy hơi có lỗi vì đã có phần thái quá. Nàng ta đang muốn nói lời xin lỗi, thì bị anh cắt ngang.

“Nếu cô muốn ra ngoài đến thế. Cũng không hẳn là không được. Chẳng qua, cô sẽ phải học hỏi nhiều thứ hơn để bù đắp thiếu sót của bản thân.”

“Được chứ?”

“Ừm ừm.”

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua. Mùa đông chẳng mấy chốc kéo tới. Alisa đứng trước tủ quần áo. Một bên là quần áo do Aleksei đan cho nàng từ trước, trông khá đơn giản. Một bên là bộ đồ mùa đông anh mua từ bên ngoài về, rõ ràng đẹp đẽ hơn.

Tuy nhiên, Alisa chỉ liếc qua một cái. Cô liền chọn cái áo lên được Aleksei đan cho. Chất liệu mềm mại, ấm áp. Mặc lên liền cảm thấy vô cùng thoải mái.

Mấy tháng này, cô không chỉ học về phương diện huyền bí mà còn học cả về cách ứng xử đối nhân xử thế, gọi là EQ học. Một vài thường thức nên biết. Các kiến thức phổ thông. Aleksei sẽ chỉ cho Alisa một hướng đi, và cô chỉ việc tìm các sách liên quan để tự đọc. Nếu có gì không hiểu, thì cứ tìm Aleksei là được.

Đặc biệt hơn, cô phải học cả kỹ thuật đánh nhau và dùng vũ khí. Lúc nghe anh bảo, Alisa tròn cả mắt.

“Hả! Tại sao?”

Thế là Aleksei kể về đám người nhập ma kia. Bắt nguồn từ một chủng loài đến từ ngoài thế giới. Gọi là ác ma đến từ vực sâu. Một thế lực tà thần tiêu chuẩn.

Kẻ nhập ma là đám từ bỏ thân phận loài người. Chuyển hoá mình thành sinh vật vực sâu nguyên tội.

Có thể nói, từ lúc bước lên thần hệ vực sâu. Đã không còn đường quay đầu.

“Đám người nhập ma không gì là không dám làm. Vì ham muốn cá nhân của mình. Can tâm tình nguyện làm nô lệ cho ác ma trong vực sâu. Chúng đầu hàng số phận, đầu hàng dục vọng của mình.”

“Bắt cóc, buôn người, giết chóc đến huyết tế man rợ. Chúng làm tất cả để thoả mãn bản thân.”

Cả hai lúc này đang ngồi trên cành cây cao. Ngắm nhìn bầu trời sao buổi đêm. Qua lời kể của Aleksei, con rối thấy hơi lạnh gáy.

“Đó là lý do anh muốn tôi học kỹ năng đánh lộn?”

“Ừm. Để cô tự bảo vệ mình. Cũng để rèn luyện tinh thần cho cô luôn. Dù sao, bên ngoài kia chính là vừa đẹp đẽ lại dơ bẩn cùng tồn tại.”

Alisa tinh nghịch đá đá chân, khiến lá cây rung rinh. Càng ngày cô càng cảm thấy nhân loại thật phức tạp. Tại sao họ không thể nghĩ đơn giản như cô, hoặc như Aleksei. Điều đó sẽ giải quyết nhiều vấn đề cực kỳ dễ dàng.

“Tại sao lại dễ dàng từ bỏ, để sa vào cái nơi gọi là vực sâu như vậy. Họ chẳng phải là biết nó rất tệ rồi sao?”

Nàng ta bèn hỏi anh ta. Như một thói quen, khi không hiểu gì thì Alisa luôn tìm Aleksei để được giải đáp thắc mắc.

“Nhiều lý do lắm. Nhưng đa số là vì bản thân con người luôn cảm thấy không đủ.”

“Thật là rắc rối. Ài… con người thật là rắc rối. À, tôi không có ý gì với anh đâu.”

Aleksei cười cười, tựa hồi không bận tâm, giải thích làm rõ cho Alisa.

“Vì họ có trí tuệ, suy nghĩ, tư duy, cái tôi riêng cho từng cá thể. Suy nghĩ đồng điệu, thì là đồng minh. Suy nghĩ trái ngược, chính là kẻ đối nghịch.”

“Thế nên mới có sự phức tạp của xã hội.”

“Ò.” 

Alisa gật đầu như có như không, rõ ràng là không hiểu gì hết. Vì nàng chưa bao giờ được tiếp xúc với bên ngoài.

“Thôi muộn rồi, về nghỉ trước đi.”

“Ừm.”

Alisa nhảy xuống, trở lại căn nhà. Chỉ còn một mình, Aleksei mới thở dài một hơi.

Đột nhiên, một bên mặt của anh nứt vỡ ra với tốc độ đáng sợ. Lộ ra phần bên trong đầu. Không hề có các cơ quan như não, mạch máu, dây thần kinh như người thường. 

Bên trong phần đầu Aleksei, ngay chính giữa. Lơ lửng một khối cầu đang cháy nhỏ, giống tàn lửa trên củi mục. Từ khối cầu tái nhợt, bao quanh bởi các vòng tròn giống vành đai liên tục xoay chuyển. Cùng với đó, các dải ánh sáng mờ mịt tuôn ra. Điểm xuyết bởi các đấm sáng tinh thần, giống các quần tinh khi anh thi triển sức mạnh.

Aleksei đưa tay lên ôm mặt. Cơ thể lảo đảo như sắp ngã. Thì được đỡ lại bởi các nhánh cây vươn dài.

Các nhánh cây đỡ lấy anh, đặt vào một chỗ thoải mái để nghỉ ngơi. Đồng thời, các tán lá vươn ra như bàn tay, nắm lấy các đốm tinh thần đang liên tục thoát ra. Nhét lại vào phần vỡ vụn của Aleksei.

Aleksei ho lên một tiếng. Đôi mắt anh ánh lên tia sáng. Cố gắng áp chế lại tình hình cơ thể đang trở nên tồi tệ. Ở bên cạnh, các nhánh cây tự bứt lá ra. Đắp lên phần bị tổn hại, cố gắng chữa lành cho anh. Các lá cây xanh lục chuyển biến, hoá thành một phần cơ thể Aleksei. Nhìn qua, trông như chưa có chuyện gì xảy ra.

Giọng nói nữ tính lại xuất hiện.

“Cơ thể ngài đang dần đến giới hạn. Ngài đã dùng quá nhiều sức khi ở Calvaria rồi.”

Aleksei chỉ đơn giản là đứng dậy phủi bụi dính trên quần áo. Đáp với sự trầm mặc.

“Tôi biết.”

Rồi anh nhìn về phía xa, nơi căn nhà gỗ, có một con rối do chính tay anh chế tác đang đợi.

Nhớ lại sự vô tư, ngây ngô và cũng rất dễ mến. Aleksei cảm thấy chua chát.

“Mọi chuyện sau này. Chỉ có thể để nàng ta gánh vác một mình.”

“Ta có quá vô trách nhiệm không?”

Giọng nói dịu dàng kia muốn nói gì đó để an ủi Aleksei. Nhưng không tìm ra được lời lẽ thích hợp. Chữ ra đến miệng lại bị nuốt vào. Cuối cùng chỉ có thể trả lời một cách ấp úng.

“Chúng ta nên tin tưởng Alisa, đúng chứ?”

Aleksei nghe vậy, lặng im. Anh tựa hồ chìm sâu vào ký ức xa xôi, hồi tưởng lại khoảng khắc nào đó.

“Đúng vậy. Nên tin tưởng.”

“Vì nàng ta chính là… hy vọng.”

Thời gian của mình không còn nhiều. Aleksei đã thông qua nhiều cách khác nhau để làm Alisa chú ý và hướng đến bên ngoài. Thông qua các vật dụng thú vị mua về, các câu chuyện.

Sau đó, anh bắt đầu vội vã chỉ dạy nàng ta đủ loại kỹ năng cần thiết để dùng ngoài thế giới đầy sự hỗn loạn kia. Từ trí tuệ, ứng đối, tư duy đến kỹ xảo chiến đấu.

Ở giai đoạn phi phàm. Tức trình tự 1 đến 3 về bản chất chỉ thuộc về sự tăng cường cơ thể và một vài năng lực cấp thấp. Họ vẫn có thể bị tổn thương bởi đạn pháo và tai nạn. Nên người ở giai đoạn phi phàm, nhất là trình tự 1 và 2 vẫn phụ thuộc rất nhiều vào ngoại vật ngoại lực.

Cho nên bây giờ, Alisa phải học khá nhiều. Dù nàng ta vô cùng ngoan ngoãn học tập. Tuy nhiên, Aleksei muốn cô được vui chơi hồn nhiên hơn, được trải qua quãng thời gian vui vẻ. Chứ không phải cật lực giống hiện tại.

Nếu được, Aleksei ước mình có thể mang theo Alisa ra bên ngoài cho nàng ta chơi thoả thích. Qua đó, anh có thể dễ dàng bảo vệ cô trước mọi sự nguy hiểm.

Chỉ tiếc rằng, thời gian của anh không còn nhiều.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...