Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 22: Chapter 22:
20px

Buổi chiều giữa mùa đông tuyết rơi nhẹ, Aleksei bận rộn cầm dụng cụ quét dọn hạt tuyết đọng lại trên khu vườn nhỏ của mình. Đồng thời anh cũng tạo ra một ngọn lửa cháy mãi không tắt, xếp ở từng khu vực tránh cây chết lạnh.

Ngoài sân, Alisa đang học kỹ xảo chiến đấu với hình nhân kỵ sĩ Aleksei tạo ra từ trước. Nó làm hành động gì, Alisa sẽ làm theo. Từ chạy vòng quanh đến các tư thế ra đòn.

Sau khi kết thúc khoá học cơ bản. Aleksei yêu cầu con rối đấu tay đôi với hình nhân kỵ sĩ vẻ ngoài cổ kính kia. Tất nhiên, Alisa lúc ấy trưng ra vẻ mặt như sắp khóc, nhưng cô vẫn nghe lời anh làm theo.

Nhìn điệu bộ ủ dột của nàng ta, Aleksei xoa xoa đầu an ủi lẫn động viên cô. Tinh thần của Alisa qua đó được lên dây cốt. Biểu cảm bừng bừng nhiệt huyết.

Cho đến khi những tiếng kêu la thất thanh vang lên. Dẫu cho Aleksei đã giảm độ khó xuống. Chỉ cho hình nhân dùng tay trần, không tấn công, không di chuyển hay né tránh, chỉ phản công ngược lại bằng các đòn vật hoặc chặn. Cơ mà nó vẫn là quá khó cho Alisa.

Nàng ta hết lần này đến lần khác bị trớ đà, té ngã hoặc là bị quăng ra xa. Lúc này cực kỳ nhếch nhác, khuôn mặt đã có chút mếu máo đầy ấm ức.

“Urrrggg…. Đau quá. Tại sao anh lại cho tôi cảm giác này cơ chứ. Có thể loại bỏ ra được không?”

Alisa nằm dài trên đất hỏi. Đáp lại là cái lắc đầu của Aleksei, anh lại đáp mơ mơ hồ hồ.

“Cơn đau là một phần của sự sống.”

“Nhưng mà đau quá.”

Aleksei cười mỉm, dìu Alisa dậy đặt cô ngồi trên một tảng đá lớn. Anh phủi phủi bụi dính đầy trên quần áo cho cô.

“Cô từng nói muốn trở nên mạnh mẽ hơn để giúp tôi mà. Thế nên đây là điều cần thiết.”

“Vâng.”

Alisa uể oải đáp, dù sao trong mắt anh, nàng ta cũng chỉ là một đứa trẻ. Thấy vậy, Aleksei treo thưởng một chút.

“Nếu cô chịu khó một chút. Tôi sẽ làm cho cô một món đồ bất kỳ mà cô muốn.”

“Thật sao, bất kỳ thứ gì?”

“Ừm.”

Nghe đến phần thưởng hào phóng, con rối lập tức quên đi mệt mỏi, cười toe toét. Ngay lập tức phóng ta sân đánh nhau với hình nhân kỵ sĩ cao hơn hai mét kia. Thực ra, dù Alisa có lười biếng một chút thì anh vẫn sẽ làm cho cô. 

Về phía Alisa, cô nhận ra bị hành như này cũng có một cái lợi. Đó là nàng ta sẽ không phải nấu bữa tối nữa. Thay vào đó, Aleksei sẽ phụ trách việc này. Mà khỏi phải nói, món ăn anh nấu rất ngon.

Cuộc sống của hiện tại của Alisa phải nói là vô cùng bận rộn. Ít nhất, Aleksei vẫn sắp xếp cho cô quãng thời gian để đi chơi. Mà đi chơi này, chỉ là tản bộ quanh rừng hoặc đi ngắm trời sao trời trăng. Đây cũng không thực sự là vui chơi, nhưng với Alisa cô cảm thấy vậy là đủ rồi.

Aleksei ngồi từ trên ban công tầng 2. Phóng ánh mắt xuống, trong góc nhìn của anh, Alisa nô đùa với đám thú trong rừng. Nhưng Alisa lại khác, cô bị một con lợn rừng lông đen tha mất cái váy đang phơi trên sào. Liền tức giận đuổi theo.

“Con kia. Mau đứng lại.”

Vào một tối nọ, trong lúc ăn Alisa lên tiếng.

“Aleksei. Về phần thưởng anh đã hứa.”

“Cô đã nghĩ ra rồi sao?”

“Đại khái…”

Cô cười ngượng nghịu, có vẻ như ý tưởng chỉ vừa mới thành hình, chưa rõ ràng nhưng Alisa đã vội vàng nói ra. Thành ra giờ bị bí.

“Cứ nói đi.”

“Tôi muốn… một vũ khí. Ừm, loại hình cận chiến có thể mang cho tôi ưu thế về tầm đánh.” Alisa bắt đầu mô tả.

“Thương hay kiếm dài?”

“Mấy cái đó trông sắc bén nhìn ghê người quá. Tôi không thích.” Alisa xua tay.

“Hay là chuỳ, búa chiến?”

“Chúng quá thô kệch, lại nặng nề. Không đẹp.”

Aleksei vẫn kiên nhẫn đưa ra gợi ý.

“Hay là sử dụng súng. Có nhiều loại lắm.”

“Thứ đó quá dễ đoạt mạng người khác. Tôi không muốn.”

Vì tiếp xúc với kho tàng tri thức mà Aleksei đem về. Alisa cũng đã biết đến thứ gọi là súng. Tuy vậy, Alisa nhìn nhận cái thứ vũ khí trông nhỏ gọn ấy lại quá sức nguy hiểm và độc ác.

Lần này, Aleksei đặt tay lên cằm, suy nghĩ thứ gì có thể làm hài lòng con rối khó chiều này.

“Tôi biết cô muốn thứ gì rồi.”

“Thật sao.”

Tại sao anh ấy lại biết, đến cả mình còn không rõ thứ bản thân muốn là loại vũ khí gì. Alisa lẩm bẩm trong lòng, nhưng cũng đầy chờ mong.

“Ngày mai cô sẽ thấy.” 

Aleksei nói xong, đi thẳng lên phòng. Đóng kín cửa, ở trong đó đến tận chiều. Lần đầu tiên, trừ lúc đi vắng, Alisa thấy anh không xuống tầng 1 ngồi vào sáng sớm.

Vì anh cứ ở lì trên phòng, Alisa thử lên gọi Aleksei xuống ăn trưa cùng, anh chỉ đáp.

“Sắp xong rồi, cô cứ ăn trước đi.”

Hành động tràn đầy sự thần thần bí bí. Điều đó càng khiến nàng ta tò mò hơn về món quà mình sẽ nhận được.

Ở bãi đất, Alisa đấu tay tôi với hình nhân. Sau lưng cô, Aleksei thình lình xuất hiện từ khi nào không biết. Anh gọi một tiếng, ném về phía con rối một cái túi thon dài màu đen. Nàng ta bối rối, kéo cái khoá mở túi ra.

“Món vũ khí cô muốn. Có lợi thế tầm đánh, không sắc bén, không thô kệch và nặng nề. Cũng không có tính gây chết người cao.”

“Oa.”

Đó là một cây gậy dài, thân màu nâu, hai phần đầu dày, có sức nặng, được chế tác tinh xảo, trông vô cùng cứng cáp. Đây quả thực là loại vũ khí mà cô mong muốn. Không ngờ chỉ qua vài câu mô tả không rõ ràng, Aleksei đã nghĩ và tạo ra nó.

“Cô có thể truyền linh lực của mình vào để gia tăng sức nặng của cây gậy, khiến mỗi cú đập trở nên uy lực hơn.”

Alisa làm theo rót một lượng linh lực vào khiến các hoa văn hoạ tiết khắc trên cây gậy bừng sáng. 

Vì sự luyện tập về thần bí học chăm chỉ. Cô đã có kinh nghiệm sâu hơn về thao túng và kiểm soát sức mạnh phi phàm của mình.

Dù không thực sự nhuần nhuyễn lắm, do cũng chỉ là trình tự 1 nên không thể đòi hỏi hơn được.

“Hây.”

Alisa hét lên một tiếng lớn lấy khí thế. Vụt thẳng vào hình nhân kỵ sĩ đứng thủ ở đối diện. Nàng ta dồn toàn bộ uất ức phải chịu vào đòn này. Nhìn thì Alisa ngoan ngoãn nghe lời Aleksei đấu tập, cơ mà bị đánh đau thì vẫn quạo. Nên nàng ta muốn nhân cơ hội này trả thù. Dù rằng hình nhân này không có ý thức, người điều khiển chính mới là Aleksei.

Tiếng va chạm nổ như tiếng pháo bông. Alisa đập vào mạn trái kỵ sĩ, dưới uy lực không thể cản nổi, bao gồm cả uất hận và sự ức chế tích luỹ dài ngày. Cô lần đầu tiên đánh ngã được hình nhân kia.

“Haha.” 

Alisa cười khí thế, quay lại định khoe khoanh với Aleksei. Thì trước mặt tối sầm lại, tay run lẩy bẩy, tê rần rần rớt cả vũ khí.

“A. Sao vậy?”

Trước khoảnh khắc tưởng như sắp ngã đến nơi. Aleksei đã bước đến để đỡ cô, sau đó điều chỉnh lại tư thế để cõng nàng ta vào nghỉ ngơi. Tiện đường, anh thao túng hình nhân kỵ sĩ mang cây gậy của Alisa cất đi.

Cảnh này khiến Alisa thấy quen quen. Chẳng phải hơi giống lúc nàng vừa bước vào giai đoạn phi phàm, trình tự 1 cũng gặp tình huống kiệt sức không đi nổi. Cũng là anh đã cõng cô từ nhà kho trở về.

“Đòn vừa rồi, cô dùng cạn linh lực của mình đánh ra. Lại thêm lực phản chấn dội ngược lại. Hiển nhiên, cơ thể cô không thể chịu nổi.”

“Ò.”

Đặt Alisa xuống ghế, Aleksei nâng bàn tay cô lên, dịu dàng nắn bóp cho vơi cảm giác nhức nhối. Sự thoải mái dễ chịu truyền tới, khiến con rối vô cùng thích thú, lại cười ngây ngô.

“Ơ, tay anh sao thế?”

Chợt, nàng ta thấy trên bàn tay Aleksei nứt ra các vết đen, trông giống một tấm kính thuỷ tinh bị rạn sứt. Nghe vậy, Aleksei sững lại một nhịp ngắn khó mà nhận ra.

“Không có gì đâu. Có thể do cô mệt quá nên nhìn nhầm thôi.”

Alisa nháy nháy mắt coi lại, thấy bàn tay anh vẫn rất bình thường bèn thôi. Nhưng sâu trong thâm tâm lại dấy lên một tia linh cảm nhỏ đầy bất an và bức bối.

“Tóc cô lại rối rồi.”

Đến khi nghe thấy lời của anh, Alisa tạm thời quên đi lo âu. Aleksei cầm đến một cây lược, tỉ mỉ chải chuốt lại mái tóc bạch kim óng ánh đẹp rạng ngời cho nàng.

Đây cũng là một thói quen mới, vì mỗi khi đánh lộn với kỵ sĩ kia xong. Tóc của cô chắc chắn sẽ rối tung rối mù, trông rất mất thể diện. Ban đầu, Alisa còn trốn lên phòng để tân trang bản thân lại vì xấu hổ với bộ dạng nhếch nhác.

Về sau Aleksei khuyên nhủ vài câu, thế là con rối rất vâng lời ngồi yên để anh chỉnh trang lại cho.

Không thể không nói, cách anh từ tốn lại tỉ mỉ chải tóc còn tốt hơn chục lần so với tự tay Alisa chăm sóc. Nghĩ vậy, Alisa cảm giác bản thân hơi phế phế. Vì trí tuệ, vẽ tranh, chơi nhạc, chăm sóc cây trồng, thêu thùa, may vá, nấu ăn hay chăm sóc người khác anh đều giỏi. Nhìn còn tưởng anh mới là người giúp việc cho cô.

Từ đó, cô cũng không còn ngượng ngùng vì dáng vẻ lăn lộn bẩn thỉu nữa mà chuyển qua ngại vì cái khác.

“Ngồi nghỉ chút đi, tôi cần làm chút việc.”

Chải cho mượt lại mái tóc bạch kim cho Alisa. Anh đi lên tầng hai, mang xuống một cái bình thuỷ tinh kỳ quái. Alisa tò mò ghé mắt vào. Nhận thấy sự chú ý của cô, anh giải thích.

“Đây là một đạo cụ cấp siêu việt. Tương ứng trình tự 4 tôi nhặt được hồi trước. Tên là ánh trăng trong bình.”

Nó là ánh trăng trong bình mà Aleksei tiện tay mượn dùng của kẻ nhập ma Oliver. Cái tên bị sự tồn tại địa vị cao ở vực sâu giáng lâm lên người rồi chết vì không thể chịu nổi áp lực từ sức mạnh cấp thần tính.

“Oa. Nó có khả năng gì vậy?”

“Nhìn trộm vận mệnh, qua đó đạt được lời giải đáp. Một dạng bói toán chiêm bặc vậy.”

Aleksei phất tay, đạo cụ phi phàm bị bao trùm bởi ngọn lửa rực chói. Trước đó là loại bỏ dấu vết từ sự tẩy lễ vực sâu. Nhưng tác dụng phụ của đạo cụ này vẫn rất nghiêm trọng và khó chấp nhận.

“Mỗi một đạo cụ đều luôn mang trong mình một vài hiệu quả xấu. Chẳng hạn như cái này. Khi người ta sử dụng nó càng nhiều, nó sẽ lấy đi thị lực của cô. Dần dần dẫn đến mù loà.”

“Không chỉ vậy, đôi khi bói toán bằng ánh trăng trong bình còn có thể chỉ hướng đến các đáp án không nên biết, không nên chạm đến. Thậm chí là các bí mật kinh hoàng có thể dấy lên hỗn loạn và tử vong.”

“Mà cái đạo cụ này, khiến cô dễ bị gặp phải các tồn tại cấp bậc cao đến mức chỉ tiếp xúc gần thôi cũng chết bất đắc kỳ tử.”

Hiệu quả xấu cuối cùng, chính Oliver đã được trải nghiệm. Hắn quả thực đã chạm phải tồn tại địa vị cao ở vực sâu rồi chết.

“Ấy, nguy hiểm vậy? Tại sao anh không ném nó đi?”

“Tôi chỉ là đang áp chế hiệu quả xấu của nó thôi.”

Anh dừng lại một chút, nâng cái bình lên giống kiểm tra tình trạng vật phẩm.

“Để cho cô có thể dùng đấy. Có thích không?”

Con rối gật đầu lia lại, đoạn, cô xoa xoa cằm.

“Cơ mà cái bình này trông kém sang quá.”

“Muốn tôi sửa thành hình dạng gì không.”

“Có thể luôn ạ?” 

Alisa không còn quá bất ngờ như xưa, theo phản xạ hỏi ngược lại. Aleksei ừm một tiếng khẳng định.

Cô nhìn quanh căn nhà, tìm kiếm linh cảm. Ánh mắt dừng lại trên giá sách đầy ắp kia, cao giọng nói.

“Tôi muốn hình một cuốn sách.”

“Được thôi.”

Không hiểu sao dạo này Alisa có cảm giác Aleksei rất chiều chuộng mình, từ việc nấu đồ cho ăn, liên tục an ủi và động viên, hoặc là chải tóc cho. Lại trong cùng một ngày liên tiếp tặng cô 2 món quà rất có ý nghĩa lại cực kỳ ấn tượng.

Mà thực ra miễn là nhận quà từ tay Aleksei. Cô đều cảm thấy nó chính là ý nghĩa.

“Hì hì.”

Con rối cười ngốc nghếch trên ghế, ngắm cảnh Aleksei điều khiển ngọn lửa tác động lên đạo cụ kia.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...