Đêm đến, khi thế giới chìm vào giấc ngủ. Aleksei ở trong phòng, vẫn ngồi trầm ngâm. Trước mặt anh đặt đạo cụ siêu việt ánh trăng trong bình. Tối nào cũng vậy, Aleksei không bao giờ ngủ. Hay nói đúng hơn, anh không cần phải ngủ. Thế nên anh luôn ở lì trong phòng đến tận sáng.
Tuy nhiên đêm nay, anh quyết định đi vào khu rừng. Cầm theo ánh trăng trong bình, qua một cái hít sâu, liền dồn một lượng lớn sức mạnh, đánh thẳng vào đạo cụ siêu việt kia. Vĩ lực không thể tưởng tượng đè nặng xuống. Khiến cho ánh trăng trong bình vỡ nát hoàn toàn. Aleksei đưa tay, bắt lấy một điểm sáng màu bạc trắng thuần.
Đó chính là một loại lực lượng siêu nhiên. Hoặc nói, hạch tâm của đạo cụ siêu việt này.
Ở giới thần bí, ngoài luật tương truyền. Còn có một định luật khác. Gọi là định luật bất biến và quy hồi. Nó phát biểu rằng lực lượng siêu nhiên, không tự sinh ra hay tự mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này qua dạng khác.
Điển hình là người phàm rút sức mạnh từ tinh vực để thăng cấp. Khi họ chết đi, năng lực cốt lõi từ hạch tâm sẽ phân tán và trở về tinh vực. Tuy nhiên, bằng một số biện pháp, có thể lưu trữ lại sức mạnh hạch tâm bị phân tán.
Đồng dạng, các đạo cụ quyền năng cũng bị ảnh hưởng bởi định luật này. Chúng sinh ra do nhiễm phải sức mạnh từ tinh vực trong các hoàn cảnh đặc thù, hoặc được người ta cưỡng ép chế tạo bằng hạch tâm.
Tất cả sức mạnh thần hệ trên thế giới này đều bắt nguồn từ tinh vực.
Aleksei cầm lên hạch tâm của đạo cụ. Đây là một hạch tâm của thần hệ bạch ngân. Một thần hệ thường được nắm giữ bởi quốc gia Iskarov.
Với thứ này, người ở trình tự 3 thần hệ bạch ngân có thể tiêu thụ nó. Dùng làm tiền đề để bước vào trình tự 4.
Điều này có phần giống như đang ăn thịt người khác.
Trong cuốn sách anh viết cho Alisa chưa giải thích rõ ràng về định luật này mà chỉ nói sơ sơ qua. Thế giới huyền bí điên cuồng và tàn khốc. Aleksei vẫn chưa muốn cô biết quá sớm về tính chất này, anh vẫn muốn con rối cứ ngây ngơ hồn nhiên như vậy.
Tất nhiên, anh vẫn sẽ dạy cho cô sau này. Đây là kiến thức vô cùng quan trọng.
Hiện tại Aleksei dùng địa vị áp đảo, đánh nát vật chứa mà vẫn giữ nguyên vẹn hạch tâm siêu việt. Sau đó tạo ra một vật chứa mới, đó là hình thù một quyển sách. Rồi dung nạp hạch tâm vào. Cuối cùng, gia cố và phong ấn đặc thù nguy hiểm lại.
Cuốn sách mang trong mình sức mạnh trình tự 4 đã hoàn tất. Đủ an toàn để sử dụng, tuy nhiên có vài giới hạn. Bởi vì Alisa chỉ có trình tự 1. Mà lại dùng đạo cụ cấp độ siêu việt. Điều này sẽ gây ra sức ép cực lớn lên cô, gây ra các hậu quả không thể lường trước.
Giới hạn đó là một lần cầu mặc khải dùng xong cần phải đợi 7 ngày. Và không thể tìm hiểu các sự kiện ở cấp độ quá cao và sẽ tự động tránh né, lược bớt các thông tin thuộc về tà thần.
Đó chính là giới hạn, cũng là bảo hộ anh đặt ra.
Bởi vì Aleksei không thể ở bên cô được lâu nữa. Đây là sự chuẩn bị tối thiểu của anh.
Cuốn sách bìa màu bạch kim hoàn toàn thành hình. Xung quanh còn vương lại lấp lánh các ánh sao.
“Cứ gọi là sách vận mệnh đi.”
Giờ đây, đạo cụ siêu việt thành hình. Ngoài khả năng chiêm bặc. Aleksei còn khai phá thêm một vài sức mạnh cốt lõi của trình tự 4 thần hệ bạch ngân.
Như đã nói ở trên, người ta có thể qua nghi thức ma pháp cố định hạch tâm rồi ép vào vật phẩm, tạo thành đạo cụ quyền năng hoặc vật phẩm bị nhiễm khí tức siêu nhiên mà hình thành. Nhưng cái này đầy rẫy nhược điểm.
Thứ nhất, cách làm quá thô sơ và hoang dã. Khiến vật phẩm đầy rẫy các loại hiệu quả xấu khó mà chấp nhận được.
Thứ hai, các năng lực trình tự khi chế tạo kiểu vậy không đầy đủ, lại còn phụ thuộc vào tính ngẫu nhiên.
Ví dụ chế tạo vật phẩm từ hạch tâm có 5 loại năng lực, lúc tạo tác ra chỉ còn 1 năng lực. Lại còn không thể chọn năng lực mình muốn, chỉ có thể mong đợi vào xác suất hoặc may mắn. Hên thì ra sức mạnh mong muốn, không thì thôi.
Ánh trăng trong bình kia cũng chỉ sở hữu 1 năng lực của trình tự 4. Là chiêm bặc và cầu mặc khải.
Tuy nhiên, trên đời này có 1 thần hệ có thể khai phá toàn bộ sức mạnh thần hệ, đem nó chế tạo thành đạo cụ phi phàm. Phắc phục toàn bộ vấn đề kể trên.
Giảm thiểu hiệu quả xấu tới cực hạn.
Khai thác tối đa các năng lực thần hệ, trình tự càng cao thì tay nghề càng tốt, năng lực được khai thác càng nhiều.
Tên thần hệ ấy là “thần hệ thiên không”.
Mà thần hệ của Alisa đi theo, gọi là “thần hệ khai sáng.”
Aleksei cầm cuốn sách. Tay còn lại đưa lên, kéo ra một tầng sương mù trắng mịt. Áp đặt vào năng lực của sách vận mệnh.
Dù khai phá hoàn toàn năng lực cốt lõi của sách vận mệnh. Aleksei không định để Alisa sử dụng luôn. Đơn giản vì năng lực quá mạnh, con rối không thể chịu nổi. Đến khi nào nàng ta đạt đến trình tự cao hơn, các năng lực sẽ dẫn dần mở khoá.
Tuyết vẫn rơi, phủ một tầng trắng mỏng trên đầu và vai áo Aleksei.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, từ mùa đông qua mùa xuân. Mùa lạnh qua đi để chào đón năm mới.
Alisa mặc bộ váy màu đỏ, thêu các chỉ vàng các hoạ tiết nổi, cổ viền trắng muốt. Cô được Aleksei cầm tay dẫn đi dạo quanh khu rừng, xung quanh là đám thú nối đuôi nhau đi theo. Với cô, việc tản bộ kiểu này cũng chính là một dạng đi chơi, được đi cùng Aleksei thì còn thích hơn nữa.
Niềm vui của Alisa vẫn thực đơn giản, trong sáng.
Để chào đón năm mới, Aleksei đã tự tay làm cho Alisa một bộ đồ đỏ.
Dựa theo phong tục ở Calvaria. Đầu năm mặc đồ đỏ sẽ đem lại may mắn lớn.
“Tại sao anh lại không may cho mình một bộ?”
Nhìn Aleksei vẫn chỉ mặc trên người áo sơ mi và quần dài phổ thông. Alisa nghiêng đầu hỏi.
“Không cần đâu. Cho cô là đủ rồi.”
“Ò.”
Trong không khí đáng mừng, ngay cả những con chim trên cành cũng hót thật lớn, giống hát một bài ca chào đón năm mới. Mà ở dưới, các loài động vật cũng rống lên hưởng ứng. Alisa thấy vậy, kéo kéo tay áo anh. Ánh mắt nài nỉ đòi Aleksei thổi một khúc nhạc.
“Được thôi.”
Anh đồng ý, bắt lấy khung trung, tạo ra một cây sáo. Đặt lên môi, trong ánh mắt đầu mong đợi của Alisa, âm thanh dịu nhẹ và êm ái tấu lên. Hài hoà với tiếng chim hót và âm thanh của thiên nhiên.
Alisa rất tận hưởng, dù khoảng thời gian này, cô cũng không có nghỉ tập chơi nhạc, và trình độ cũng lên đến mức tốt. Nhưng so với Aleksei thì thật là không đáng nhắc đến.
Khúc nhạc kết thúc, con rối cười tươi tít mắt, vỗ tay đầy tán thưởng.
“Có muốn ra biển chơi chút không?”
“Ở ngoài có một con thuyền lớn.”
Anh hỏi, chỉ tay hướng ra ngoài. Nghe xong, tâm trí Alisa cảm tưởng sắp nổ tung vì phấn khích. Cô biết và đã từng thấy biển ở xa xa khi ngồi trên đồi ngắm trời sao. Tuy nhiên chưa đi lần nào. Một phần vì e ngại, phần khác là bận rộn không để ý. Lần này, anh thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả thuyền thì không lý nào cô từ chối.
Ở bờ biển, một con thuyền gỗ cỡ lớn đậu sẵn ở cảng nhỏ. Con thuyền ấy màu gỗ sồi, có 3 cánh buồm lớn màu trắng đã căng sẵn, luôn sẵn sàng để chạy. Mũi thuyền nhọn và dài hướng về phương xa và các cuộc phiêu lưu.
“Lên nào.”
“Vâng.”
Cả hai bước lên boong, nội thất cực kỳ sạch sẽ. Alisa chạy quanh kiểm tra các phòng, thấy bên trong đều vô cùng rộng rãi. Cái thuyền này ước chừng có thể chứa được hơn chục người.
“Đi nhé.”
“Vâng.”
Alisa vừa đáp xong, Aleksei liền thốt lên hai chữ.
“Khởi hành.”
Bánh lái, chân vịt, cánh buồm tự hoạt động như thể có sự sống. Theo lệnh của Aleksei, chúng vận hành một cách trơn tru. Con thuyền theo đó mà di động chậm rãi. Rời xa dần hòn đảo.
Trên boong không hề rung lắc, Aleksei đã thiết kế sao cho thuyền luôn ổn định, tránh say sóng cho con rối.
Alisa reo lên một tiếng, vịn vào lan can ngoái lại cảnh hòn đảo cứ nhỏ dần, xa dần.
“Cẩn thận ngã.”
Gió mang theo vị mặn của biển lướt qua. Trong mắt mắt Alisa chợt hiện ra các gợn sóng và bọt nước bắn ra từ đại dương.
“A. Cá. Nhiều cá quá.”
Từng đàn cá phi thẳng lên khỏi mặt nước, bay thành hình vòng cung. Đủ các thể loại, từ cá to đến cá nhỏ, đa dạng chủng loại lấy đà phóng lên. Như đang trình diễn một buổi lễ long trọng, hoặc trông như đang khoe mẽ bản thân trước hai người trên thuyền.
“Đẹp quá. Aleksei, coi nè.”
Chiếc thuyền và đàn cá song hành cùng nhau cả chặng đường dài. Đi từ sáng sớm đến giữa trưa. Hoàn thành một vòng chạy quanh đảo. Trở về cảng đỗ, Alisa vẫy vẫy tay chào đám sinh vật biển còn đang nhảy lên xuống trên nước.
Chiếc thuyền nổi lên các đốm sáng tinh tú, biến nhỏ lại, trông như một cái mô hình. Aleksei nâng tay lên thu hồi nó lại, sau đó nhét vào một cái bình thuỷ tinh, đem về cất.
Ở trước cửa nhà, một đàn chim bay đến. Chúng đem một cái vòng hoa sặc sỡ màu và hương thơm, đội lên đầu Alisa.
“A. Cảm ơn nhé.”
Cô cảm thấy chỗ hoa này trông quen quen. Suy nghĩ chút mới nhớ ra, đó là hoa từ vườn của Aleksei, chỗ hoa đó anh mang hạt giống về từ Calvaria gieo trồng nên.
“Hoa là để dùng cho những nhịp vui.”
Có lý. Alisa nghĩ vậy, thôi không tiếc của nữa.
Ở trước cửa nhà, các loài động vật đang bận rộn trang trí một cái cây cảnh. Chúng đem cách bông hoa Aleksei trồng gắn lên. Trông có chút hài hước và ngộ nghĩnh.
Alisa cười lớn, tâm trạng cực kỳ vui vẻ trước cảnh tượng náo nhiệt. Cô nhảy chân sáo, đứng trước của nhà. Nàng ta vỗ vỗ vào vai hình nhân kỵ sĩ rải đầy lá cây và thực vật trên người. Sau đó tự tin đẩy cửa bước vào.
Một phong tục khác ở Calvaria gọi là bước chân đầu tiên.
Nói rằng, người bước chân đầu tiên vào nhà sẽ đem đến may mắn cho gia đình cả năm. Thế nên Alisa, người mặc bộ váy đỏ tượng trưng cho may mắn sẽ là người bước vào.
“Xong rồi, vào đi Aleksei.”
“Đợi một chút.”
Anh điềm tĩnh đáp, tiến vào vườn hoa mình trồng. Ở một góc khu đất, xuất hiện một mầm hoa lẻ loi cô độc. Tất cả các bông đều đã trổ hoa, mà riêng nó thì chưa nở.
Aleksei tạo ra một bình thuỷ tinh, nhẹ nhàng cẩn thận đem đất và bông hoa chưa nở ấy vào. Sau đó quay trở lại, đặt nó lên bàn cạnh cửa sổ anh thường anh ngồi ngắm bình minh và uống cà phê.
“Sao nó vẫn chưa nở thế?”
“Chưa đến lúc thôi.”
Nói xong, Aleksei nhìn ra bên ngoài, đưa ra mệnh lệnh cho kỵ sĩ đang canh gác ngoài cửa. Hình nhân theo lệnh, bưng ra ngoài một cái bàn nhỏ và hai cái ghế, cùng với đó là một mâm đồ ăn ngon lành chuẩn bị sẵn. Kế đó, hình nhân từ trong bếp, bắc năm cái nồi nhôm khổng lồ. Chia đều vào các bát tô cho đám thú.
Hình nhân kỵ sĩ tiếp đó đem một phần ăn còn lại, mang ra biển.
“Bữa ăn ngon nhất là khi ăn cùng với nhiều người.”
Anh nói, dẫn con rối ra ngoài ăn bữa cơm tất niên.
Đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau đón năm mới…
…và có thể sẽ là lần cuối cùng.
Chaporia
Bình Luận (0)