Xuân đi, hạ đến, Alisa lần đầu tiên cảm nhận được ánh mặt trời gay gắt đáng ghét đến thế. Rất may mắn, vì căn nhà nằm giữa thiên nhiên nên nếu không đi lên mấy khu vực thưa cây thì vẫn rất mát.
Vì sự chăm chỉ của mình. Khối lượng kiến thức thần bí học dần dần vơi bớt. Thêm vào đó là sự thông minh và sáng dạ của mình, cô tiếp thu rất nhanh. Nên giờ nàng ta đã bắt đầu dư dả thời gian để chơi nhiều hơn.
Mọi chuyện đều khá bình thường. Thứ duy nhất bất thường là Aleksei dạo này không có vào bếp nấu nướng nữa, toàn sai hình nhân kia làm, hoặc đôi khi là Alisa chuẩn bị bữa ăn.
Anh cũng hạn chế ra ngoài vườn chăm sóc cây. Cũng ít đi dạo, lên đồi ngắm trời sao với cô hơn. Những thú vui của anh như vẽ tranh, chơi nhạc dần dần không còn đụng đến nữa.
Aleksei thường thường chỉ ở trong phòng vào buổi tối, và cả ngày ngồi trên ghế cạnh cửa sổ. Trông trầm mặc hơn hẳn trước đây.
Alisa nhiều lần muốn kéo anh đi chơi, ấy vậy mà khi thấy ánh mắt có chút mệt mỏi, cô lại thôi.
Một ngày nóng nực nọ. Alisa lè lưỡi trườn dài người vì oải. Aleksei thấy vậy, gợi ý.
“Nếu nóng quá, thì thử ra biển bơi đi.”
“A.”
Ý kiến rất hay, ấy vậy là con rối lại chưa từng nghĩ đến. Nàng liền chạy lên phòng, chuẩn bị vài bộ đồ mỏng để ra bờ biển chơi.
“Anh đi cùng tôi được không?”
Cô mong chờ hỏi, hy vọng Aleksei sẽ mủi lòng đồng ý. Đáp lại, anh chậm rãi lắc đầu. Alisa có chút chán nản, vai xịu xuống.
“Lần sau sẽ đi.”
Thấy vậy, Aleksei chỉ có thể tạm an ủi. Alisa vẫn luôn trẻ con, nghe thấy thế lại trở nên vui tươi.
“Mang theo hình nhân kia đi. Đề phòng bất trắc.”
Vậy là, hình nhân kỵ sĩ canh gác ngoài cửa đi theo Alisa. Bước ra ngoài, cô thấy đám thú tụ tập lại liền chạy thẳng ra vườn.
“Ây. Không được ăn, đó không phải đồ của chúng mày. Xuỳ xuỳ.”
Xua xong đám thú ăn vụng, Alisa rào lại khung gỗ bị đạp đổ. Đi kéo thêm bạn bè bơi cùng.
Vì quãng thời gian gần đây, Alisa thi thoảng sẽ đem chút đồ ăn phát cho nên mối quan hệ của họ trở nên thân thiết hơn. Dẫu cho đám động vật vẫn rất phá phách khu vườn của Aleksei và thường xuyên giật quần áo treo trên sào.
Mà chẳng hiểu sao, chúng chỉ toàn ăn phần cây Alisa trồng và quần áo của cô. Alisa từng bức xức kể khổ với Aleksei, anh chỉ cười cười đáp.
“Chúng nó rất quý cô đấy.”
Trở lại hiện tại, con rối lôi được vài loài động vật đi cùng. Vòng tay cô ôm một con heo rừng lông trắng nhỏ.
Nó là con của cái con heo rừng mẹ chuyên đi giật đồ của nàng ta. Không như phụ huynh vô cùng khốn nạn của. Đứa này lại ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Hành xử rất dễ thương. Mỗi khi Alisa cho nó đồ ăn, con heo sẽ dụi dụi vào chân cô.
“Pepper.”
Thế là Alisa đặt tên cho nó một cái tên. Trong số đám thú rừng, Alisa quý nhất là con này.
“Đi bơi thôi.”
“Ụt ụt.”
Lúc này, đi theo sau Alisa là hình nhân kỵ sĩ, và một vài con vật làm bạn cùng cô. Cả đám chạy thẳng ra biển nô đùa, nghịch té nước náo nhiệt. Chơi vui đến chập tối mới về.
Alisa rón rén đẩy cửa, ngó trái ngó phải.
“Cô về muộn.”
Giọng anh vang ra, không nhìn ra cảm xúc gì. Điều này khiến con rối đứng thẳng lưng, cười ngượng.
“Thôi, vào đi.”
Có vẻ anh không định trách cô, Alisa mới dám bước vào bếp, hì hục chuẩn bị bữa tối. Aleksei không nói gì thêm, chỉ ngồi hết ngắm trời lại ngắm mầm hoa mãi chưa nở từ năm ngoái.
Một tháng lại hai tháng trôi qua. Alisa giờ đã có thể đánh bại hình nhân kỵ sĩ kia, cơ mà đó là do được chấp rất sâu. Tuy vậy, điều này vẫn khiến nàng vô cùng cao hứng.
Alisa vác gậy hồ hởi khoe. Đổi lại, Aleksei nhẹ nhàng xoa đầu cô, gật đầu, nở một nụ cười mỉm.
“Tốt lắm.”
“Thế giờ tôi đi chơi nhé.”
“Đi đi.”
Con rối nhanh chóng cất đồ thay quần áo, tót vào rừng cây, bế theo Pepper. Có vẻ nàng không nhận ra nhưng cách cô đối xử với Pepper phần nào giống cách Aleksei đối xử với cô.
Trên ghế, Aleksei nhìn theo bóng lưng Alisa khuất dần, thì thào.
“Càng ngày càng giống con người hơn rồi…”
Lời vừa dứt, trên khuôn mặt anh nứt ra một vết lớn. Một mảnh cơ thể cứ thế rơi xuống, để lộ ra một khoảng nhỏ cấu trúc bên trong. Tàn lửa đang dần tắt, các đốm sao không còn chói loà, các dải ánh sáng dần trở nên mờ nhạt.
“Không thể giấu được lâu hơn nữa rồi.”
Aleksei biết, dẫu không nói ra, Alisa cũng linh cảm được sự bất thường của mình.
Càng ngày anh càng yếu, không còn hoạt động nhiều như trước. Càng ngày càng mệt mỏi, thế nên không thể chỉ dạy tốt Alisa như trước. May thay, các kiến thức quan trọng nhất đã truyền đạt lại hết.
Một ngày tháng 4 nọ, trời nổi giông tố, mây đen che kín cả ánh mặt trời. Khiến cho khung cảnh trở nên vô cùng ảm đạm. Alisa vội chạy ra thu quần áo, bĩu môi.
“Lại mưa.”
Đêm đó, mưa như trút nước, tiếng giọt rơi đập mạnh vào mái nhà, vào mặt đất. Trười cứ đổ mưa mãi, không dứt liên tục 3 ngày 3 đêm. Khiến xung quanh sắp ngập tới nơi.
May mắn thay, cuối cùng cũng ngừng. Tạnh rồi, Alisa mới dám đi ra ngoài. Sau trận mưa dài, trời trở nên mát dịu lạ thường. Con rối khoan khoát hít vào một hơi. Chạy đi tìm đám bạn của mình.
“Pepper.”
Đám thú không thiếu con nào, trừ chú heo Pepper. Alisa tìm quanh cả nửa ngày không thấy đâu, lớn tiếng gọi, lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ. Bất ngờ, từ trên cây cao, một con khỉ lông vàng leo xuống. Nó kêu vài tiếng, kéo đũng quần Alisa như muốn dẫn cô đi đâu.
Một người một khỉ đi khoảng vài cây số. Dẫn xuống một khu đất đá ảm đạm.
Ở đó, Alisa thấy Pepper nằm bất động. Cô tới kiểm tra, chỉ thấy cơ thể nó đã lạnh ngắt.
“A!?”
Nó đã chết.
Alisa khó tin, cô nhìn quanh, thấy ở trên là một cái vách cao. Không khó để đoán, có vẻ Pepper đã chết vì rơi từ trên cao xuống. Có lẽ, vào 3 ngày mưa bão ấy, nó định đi đâu đó nhưng vì không nhìn rõ đường nên té ngã.
Cả người run run, ôm trong lòng cái xác ướt nhẹp không còn sinh khí. Alisa mắt đỏ hoe, cô vội chạy về nhà. Hy vọng ở đó, người mà nàng ta tin tưởng nhất sẽ có thể cứu sống con heo nhỏ này. Dù cho, ngay cả Alisa cũng không nghĩ Aleksei có thể làm được.
Cô đưa cái xác đến gần, nói ra mong muốn của mình. Đáp lại là sự thật phũ phàng.
“Không thể.”
“Sinh mệnh đã chết không thể sống lại.”
Aleksei lắc đầu, rồi tiếp tục.
“Tôi không thể làm gì hơn.”
Chỉ ba câu nói, Alisa đã hiểu triệt để.
Đây là lần thứ hai cô hiểu rõ hơn về cái chết.
Lần đầu tiên, là con nai bị dị biến. Hồi đó vì không có nhiều cảm tình, nên nàng chỉ hơi bi ai, rất nhanh đã quên.
Lúc ấy cô chỉ biết cái chết là sự kết thúc của một sinh mệnh. Sự dừng lại vĩnh viễn. Sự xa cách không bao giờ gặp lại.
Mà bây giờ, cô lại hiểu hơn một tầng ý nghĩa.
Đó là nỗi buồn bã của sự chia ly, tiếc nuối và lưu luyến. Sự đau lòng khi mãi mãi mất đi một người bạn.
“Hãy đem chôn cất nó.”
Aleksei gắng gượng đứng dậy, dẫn theo con rối ra một mô đất trống. Họ cùng nhau đào một cái huyệt, rồi đặt xác của Pepper vào.
Tâm trạng của Alisa trống rỗng và đầy sự mê mang. Bên trong tựa rách ra một khoảng trống nhỏ. Con rối đứng ngẩn người trước mộ được làm đơn giản.
“Mọi sinh mệnh đều sẽ chết sao?”
Alisa đột ngột hỏi.
“Tất cả đều có khởi đầu, ắt sẽ có kết thúc.”
Đáp xong, Aleksei định lê bước về nhà thì bị nàng ta kéo tay lại. Khuôn mặt cô cúi gằm, giọng nói lạc hẳn đi, hỏi.
“Anh… có thể mãi mãi ở bên tôi không.”
Chậm rãi, Aleksei xoa đầu con rối. Khuôn mặt cô được bàn tay anh chạm vào má, nâng lên. Chỉ thấy đôi mắt Alisa đã ướt đẫm, đỏ au, lệ nóng ứa ra chảy dài trên má.
“Đừng chết mà…”
Một khoảng lặng bóp nghẹt trái tim và từng hơi thở của hai người.
“Cô đã biết.”
“Ưm. Vì… anh dần dần trở nên mệt mỏi. Anh cũng không còn di chuyển nhiều. Cũng ít nói chuyện lại, hạn chế hoạt động. Hơn nữa, tôi nhớ lúc anh xoa xoa tay cho tôi. Bàn tay anh đã… vỡ nát.”
“Ban đầu… tôi nghĩ mình nhìn nhầm. Nhưng về sau anh biểu hiện ra một loạt trạng thái bất thường như vậy. Tôi… tôi mới nhớ ra.”
“Đối chiếu một vài kiến thức thần bí đã học.”
Alisa hít vào một hơi, nói tiếp.
“Các tồn tại bước lên thần thoại, đạt được thần tính. Cơ thể sẽ chuyển biến theo một hướng phi thường. Hoàn toàn thoát khỏi phạm trù nhân loại. Thế nên, cái chết của họ cũng vô cùng khác thường.”
Aleksei lắng nghe, chợt nở nụ cười.
“Học giỏi lắm.”
“Đây… đây không phải lúc.”
Vào lúc này, tại sao anh lại có vẻ vô cùng thản nhiên, còn có tâm trạng đùa dai. Điều này khiến Alisa vô cùng khó chịu.
“Phải. Tôi quả thực đang cận kề kết thúc.”
Anh xắn tay áo sơ mi lên, chỉ thấy các vết rạn vỡ lan rộng lên cả vai, tràn tới ngực và cơ thể. Alisa coi xong, giật mình thon thót.
“Xin lỗi vì đã giấu cô.”
“A… tôi không có ý đó. Đừng xin lỗi mà…”
Bàn tay thô ráp, to lớn của anh gạt đi hàng nước mắt lăn dài trên má Alisa. Aleksei vẫn giữ nụ cười trên môi.
“Cô đã rất giống con người hơn rồi.”
“Nhân tính của cô sắp hoàn thiện.”
Con rối chả hiểu ý định hay ý nghĩa câu nói vừa rồi. Trong lòng nàng giờ âm ỉ đầy sốt ruột.
Alisa chạm vào các vết nứt, cảm thấy vô cùng đau đớn.
“Có cách nào không? Tôi có thể làm gì cho anh giờ?”
“Không thể đâu. Tôi đã nói rồi, vạn vật đều có kết thúc. Tôi chẳng qua là đang đi đến điểm cuối của mình.”
“Nhưng tôi sinh ra để giúp đỡ anh mà. Phải không? Chẳng phải tôi sinh ra là để giúp anh sao?”
Alisa hơi nâng cao giọng, chất vấn Aleksei. Đối diện, người đàn ông ấy lần nữa dịu dàng trấn tĩnh tâm trạng bất ổn của cô. Dưới sự quan tâm mềm mỏng tựa ngọn lửa hồng ấm áp, Alisa dần dần bình tĩnh lại.
“Đúng vậy. Nhưng không phải là việc này.”
Anh nói xong, không trả lời thêm, chỉ đơn giản là yêu cầu con rối trở về nhà trước, còn bản thân ở lại đứng hóng gió.
Đợi đến khi Alisa đi xa hẳn. Aleksei nhìn vào nấm mộ của Pepper. Trong tầm nhìn siêu phàm của mình. Anh thấy một đốm linh tính còn vương vấn, quanh quẩn ở khu mộ.
“Tại sao không trở về minh giới?”
“Ụt ụt ụt.” Đốm sáng trả lời.
“Vẫn còn luyến tiếc sao. Nhưng nếu không rời đi, ngươi sẽ trở thành vong linh.”
“Ụt ụt ụt ụt.” Pepper trong hình hài đốm sáng, điểm linh hồn giãy giụa giải thích.
“Không muốn đi vào cánh cửa luân hồi, lãng quên mọi chuyện? Ngươi muốn ghi nhớ cái gì, khát vọng điều gì?”
“Ụt ịt.”
“Muốn giúp đỡ Alisa sao? Vậy được… ta sẽ đáp ứng yêu cầu của ngươi. Ngươi sẽ trở về minh giới. Nhưng không tiến về cánh cổng luân hồi mà sẽ bồi hồi ở giữa ranh giới của sông minh hà và hắc môn bạch môn.”
“Ngươi nguyện ý chờ đợi không biết bao nhiêu năm ở đó?”
“Ụt ụt ụt.”
Aleksei nghe từ giọng điệu của Pepper sự khẳng định. Tách một cái búng ngón tay.
“Nguyện vọng của ngươi đã được đáp ứng.”
Thế là heo Pepper dần dần trở nên mờ ảo, bị chuyển đến một không gian khác, gọi là minh giới.
Nó sẽ chờ đợi ở đó không biết bao nhiêu lâu vì 1 khoảnh khắc nào đó trong tương lai.
Anh hướng mắt về phía con rối, thì thầm.
“Mọi người đều đang hy vọng vào cô… Alisa.”
.
.
.
Ngày qua ngày, tuần qua tuần, Aleksei yếu lại thêm yếu. Sinh hoạt của anh chỉ loanh quanh trong nhà.
Có một lần, Aleksei muốn uống cà phê như mọi khi. Khoảnh khắc Alisa đưa anh cốc cà phê nóng pha sẵn. Thì anh lại không bắt được, khiến cốc thuỷ tinh rơi vỡ tan tành. Nhìn lại mới thấy cánh tay phải của anh đã không thể áp chế sự rạn vỡ. Hoàn toàn tan biến ngay trước ánh mắt không thể tin được của cô.
Từng đốm sáng ảm đạm bay lên, tan vào không trung.
“Tay của anh.”
Alisa hốt hoảng chạy vội tới đỡ Aleksei. Trong lòng như buộc một tảng đá lớn, nặng dần theo thời gian.
Aleksei mất đi một cánh tay từ đó.
Không dừng lại, anh mất đi thị lực, đôi mắt anh vỡ tan ra, đồng tử như một mảnh kính vỡ vụn.
Tiếp đó lại đến đôi chân, tuy không vỡ nát hoàn toàn cơ mà nó đã hoàn toàn phế bỏ. Khiến Aleksei không thể đi lại, chỉ đành ngồi yên trên ghế.
Vì lẽ đó, Alisa trở nên ít cười hơn. Cô cũng lười không muốn đi chơi đâu xa. Toàn bộ thì giờ rảnh đều ngồi cạnh Aleksei. Muốn khắc ghi từng khoảnh khắc cuối cùng với anh ấy.
Một ngày nọ, Aleksei đột ngột hỏi lịch.
“Ngày hôm nay là bao nhiêu vậy?”
“Ngày 27 tháng 6.”
“Dìu tôi lên phòng.”
Con rối làm theo lời anh. Trước khi đi, anh còn dặn cô không được vào đây khi chưa có sự cho phép. Dù rất lo nhưng nàng vẫn nghe theo ý Aleksei.
Sáng hôm sau, nghe tiếng gọi vọng ra từ căn phòng. Alisa mới dám đẩy cửa đi vào. Cô chậm rãi đưa anh xuống ghế ở tầng 1.
Dù đã mù, nhưng anh vẫn giữ thói quen hướng về phía cửa sổ, hướng về phía xa xăm kia.
Đặt cốc cà phê pha sẵn trước bàn, còn bản thân Alisa vẫn ưa thích hồng trà. Cả hai trầm mặc không ai nói gì. Aleksei thì nhàn nhã thưởng thức cà phê đen, Alisa cũng làm theo, chẳng qua lần này cô không bỏ đường vào như mọi khi.
“Cô biết hôm nay là ngày gì không?”
Anh cười cười, ra vẻ bí hiểm. Con rối lắc đầu, thấy thế anh cũng không định đùa dai.
“Nay là sinh nhật thứ 2 của cô.”
“Đây là món quà tôi làm tặng cho cô nhân nhịp này.”
Từ trong túi, anh lấy ra một gói quà nhỏ bọc giấy màu. Alisa run run nhận lấy, dưới sự mong đợi của anh. Cô từ từ mở ra.
Bên trong, một vật hình tròn chạm khắc tinh xảo hiện ra. Đó là một cái la bàn màu gỗ bạch dương thanh tú. Cái kim lớn ngay giữa liên tục xoay chuyển, không tuân theo định lý thông thường. Các vạch chỉ màu trắng được đánh chính xác. Theo thứ tự từ đông tây nam bắc.
“Nó… để làm gì? Tại sao kim chỉ lại xoay liên tục như vậy?”
Aleksei ngả lưng ra ghế, không trả lời ngay mà hỏi ngược lại.
“Tôi từng hỏi cô. Cô có tò mò lý do tôi tạo ra cô để giúp tôi việc gì cho tôi? Có nhớ không?”
Alisa tìm về hồi ức, đó là ngày đầu tiên nàng được sinh ra, cũng là ngày này năm ngoái. Khi ấy, Aleksei đang dạy cô cách rửa bát.
“Chiều nay chưa nói hết. Cô có tò mò lý do vì sao tôi lại tạo ra cô để giúp việc cho tôi chưa?”
Trong tiếng nước chảy róc rách, âm thanh lạch cạch từ bát đĩa. Aleksei đứng ở bồn nước để rửa bát, còn con rối đứng bên cạnh để quan sát.
“Không ạ.”
Alisa nghẹn ngào đáp.
“Nhớ.”
Rồi anh chỉ tay về xa xa, duy trì giọng điệu bình thản.
“Mục đích tôi tạo ra cô. Chính ra sau khi tôi chết, cô sẽ thay tôi ra thế giới ngoài kia. Kéo dài những bước chân của tôi.”
“Cavaria, Iskarov, Avelmere và Montelune.”
“Tất cả mọi nơi trên thế giới này.”
“Mà la bàn ấy, sẽ chỉ dẫn cho cô một con đường đúng đắn. Alisa à.”
Nói đến đây, sự nứt vỡ trên người anh đột ngột tăng tốc. Mảnh cơ thể cứ vậy rơi rớt, không hề thương tình dừng lại. Alisa đứng bật dậy, cô biết ngày này rồi cũng tới, nhưng không thể nào chấp nhận được.”
Nàng ta khuỵu gối, nhào vào lòng Aleksei. Con rối khóc lớn, nước mắt trào ra không ngừng, trong tiếng nấc, Alisa khẩn khoản cầu xin một phép màu nào đó.
“Đừng mà… đừng đi mà… đừng bỏ tôi lại một mình… Aleksei.”
“Tôi sợ lắm… t… tôi… Aaaa…”
“Đừng chết mà… xin anh…”
Nước mắt nàng rơi lã chã. Tay Alisa chơi vơi, giống đang cố gắng níu kéo tia hy vọng mong manh nào đó.
Trái tim con rối lần đầu tiên rỉ máu. Cảm tưởng có thứ gì đó đang vỡ tan. Một sự trống rỗng ùa tới.
Cái chết đang đến với Aleksei, nó sẽ không vì lời cầu xin đầy tuyệt vọng của Alisa mà tha cho anh. Nó vẫn sẽ vô tình, vô cảm mang anh đi xa. Xa đến mức cô không bao giờ có thể chạm tới.
Cái chết là gì?
Là sự kết thúc, sự ngừng trệ và dừng lại vĩnh viễn của một sinh mệnh.
Là sự chia lìa không thể vãn hồi, gồm nỗi buồn và sự mất mát.
Và… là sự đau xót không thể xoá nhoà trong tim.
Cuối cùng, Alisa đã hiểu hoàn toàn về cái chết.
Nhưng cái giá là gì?
Một con nai nào đó trong đám thú trong rừng.
Chú heo lông trắng Pepper.
Và Aleksei.
Quá đắt đỏ. Quá bi thương.
“Hãy khóc đi. Khóc xong rồi thôi. Chỉ để bản thân mình yếu đuối một khoảnh khắc ngắn.”
“Đừng giữ mãi nỗi thê lương trong lòng. Đừng để nó làm yếu lòng.”
“Đừng cố gắng chối bỏ hay phủ nhận. Hãy học cách chấp nhận và vượt qua nỗi đau.”
Alisa lắc đầu.
“Không muốn đâu. Không làm được.”
“Ở lại với tôi đi mà.”
Sự tan vỡ ăn mòn, khiến gần như cả thân thể Aleksei tựa hồi sắp tiêu biến.
Từ người anh, tản ra các vì sao, dải ánh sáng và một ngọn lửa chỉ một hai giây sau là tắt ngúm. Trở về với tro tàn và cát bụi.
Chợt, Aleksei quay qua một bên. Ánh mắt anh hiện lên vẻ kinh ngạc. Rồi dịu dạng, nở một mỉm cười an nhiên.
Alisa ngước lên, nước mắt đã khiến giương mặt cô ướt đẫm. Biểu cảm mếu máo, méo xệch đi. Trông vô cùng đáng thương.
“Hãy sống thật tốt.”
“Không, đừng nói nữa mà.”
“Hãy luôn vui vẻ, hạnh phúc.”
“Không muốn nghe.”
“Hãy luôn luôn… tràn đầy hy vọng.”
Nói xong, Aleksei hoàn toàn tan biến. Chỉ để lại con rối quỳ dưới sàn.
“Aaaa……”
Nàng ta gào khóc. Có cảm giác nghẹn ứ cổ họng. Giống như kẹt cái gì đó, chỉ muốn hét thật lớn để phát tiết.
Alisa cứ khóc mãi, khóc đến mệt nhoài người. Khóc đến ngất lịm người đi.
Năm ngoái là ngày sinh nhật tuyệt nhất.
Năm nay là ngày sinh nhật tệ nhất.
Trên bàn, chậu hoa được anh trồng mãi không nở lần này lại trổ bông.
Đó là một nhánh hoa đỏ chói. Các cánh hoa mỏng, cong ngược lên trên, tạo thành hình dạng giống như những tấm vải mỏng uốn lượn.
Hoa bỉ ngạn đỏ.
Mà ở bên ngoài, lúc này đám thú cũng tụ tập xung quanh căn nhà gỗ giản dị. Chúng đều đồng loạt cúi thấp đầu, mặc niệm cho Aleksei. Ngay cả những con cá ngoài biển cũng ngóc đầu dậy, kêu lên tiếng kêu ai oán sầu thảm.
Tại Calvaria, thành phố Santiago, trong tiệm đồ cổ ngày cũ.
Cassian và Javie bước ra ngoài đường, nhìn lên bầu trời, không hiểu sao trong lòng cảm thấy nặng trĩu và trống rỗng, mất hết động lực.
Trời hôm đó lại mưa. Mưa từ hòn đảo nhỏ nơi anh và cô cùng sống. Mưa đến cả Calvaria, mưa tới tận Iskarov, kéo dài ở Alvamera và Montelune. Giống như bầu trời cũng khóc thương cho sự ra đi của Aleksei.
Đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa.
Chaporia
Bình Luận (0)