Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 26: Chapter 26:
20px

“Ầy.”

Alisa vò mái tóc bạch kim, day day thái dương. Cảm thấy vô cùng nhức đầu. Nàng ta nhớ về lời dạy dỗ trước đây của Aleksei. Nói rằng thế giới bên ngoài cực kỳ nguy hiểm, với những người đi theo thần hệ thì càng nguy hiểm bội phần, cần phải trẩn trọng cảnh giác.

Vì người mang sức mạnh trình tự luôn có một linh cảm cao. Do cơ thể họ chứa hạch tâm và lượng linh lực vượt qua người thường. Thế nên họ đôi khi sẽ nghe thấy những lời thì thầm, mơ thấy cảnh tượng khó lý giải. Nguyên do là bị ảnh hưởng bởi các tồn tại cấp cao, thậm chí là tà thần.

Nhất là với người giai đoạn phi phàm, họ khuyết thuyết tính cẩn thận, dễ bị dụ dỗ, gây ra hậu quả khó lường, nhiều khi dấy lên cả 1 tai hoạ.

Lúc đầu cô cũng không để tâm lắm, song hiện tại, Alisa mới trải nghiệm qua sự đe doạ từ thế giới siêu phàm.

Vừa rời xa Aleksei đã là bão tố, điều này khiến Alisa hơi sờ sợ về tương lai mịt mù của mình. Hoá ra, anh vẫn luôn luôn bảo vệ cô khỏi các mối nguy từ trước đến giờ.

“Thôi kệ nó vậy. Không nhìn, không nghe lung tung là ổn.”

Alisa theo phản xạ tự khích lệ bản thân. Tay áp vào mặt dây chuyền, điều đó khiến nàng thấy yên tâm hơn hẳn. Tiếp đó, nàng quẳng luôn vấn đề quá sức phức tạp này đi. Tự nhiên cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. 

Khônh nghĩ thì sẽ không phiền não. Vô tri hưởng thái bình.

Hiện tại, vì không có bản đồ, mà cho dù có thì cô cũng không biết xem. Thành ra Alisa chẳng biết mình còn bao xa mới đến Calvaria. Chỉ có thể tin tưởng vào hướng la bàn chỉ và đợi.

Vì không có gì để làm, Alisa chỉ đành đi lên khu lái thuyền cao hơn một bậc. Nhìn cái bánh lái xoay vòng vòng, trông khá vui mắt, giống chong chóng đang quay, Alisa ngồi bệt xuống ngắm nó một cách khá vô tri. Bên cạnh, ở vòng tay Alisa ôm nào là gậy bất hoại, sách vận mệnh, la bàn chỉ hướng, giống tìm kiếm cảm giác an toàn.

Bóng người cô độc trên con thuyền cứ thế đi từ sáng tới tối, rồi từ tới đến chạng vạng hôm sau. Vào một khắc nào đó, Alisa gật ngù, rồi ngủ quên mất trên boong. Đến khi ánh bình minh chiếu lên mặt mới khiến nàng ta tỉnh dậy.

Alisa vươn người, thấy hơi đau lưng, nguyên nhân hẳn là do cô ngủ sai tư thế. Nàng ta vặn người, đột nhiên thấy trước mũi thuyền là đất liền. Chuyến đi 1 ngày 1 đêm đã mang cô đến Calvaria.

Bước xuống cồn cát vàng, Alisa loay hoay 1 lúc mới tìm ra cách thu lại chiếc thuyền lớn. Nàng nâng cao chiếc bình thuỷ tinh lên, nó liền bị hút vào trong, không khác gì một khối mô hình làm tỉ mỉ.

“Có hơi nóng.”

Thời tiết Calvaria thiên về khu vực nhiệt đới nên khá oi bức. Điều đó khiến Alisa kêu than, với 1 người sống quen trong rừng cây mát thì quả thực có chút khó chịu trong người.

Cô đi theo sự chỉ dẫn của la bàn, cuốc bộ từ bờ biển đến ngoại ô thành phố, di chuyển khoảng gần mười cây số. Với thể chất được tăng cường từ trình tự 1, Alisa trông vẫn vô cùng sung sức.

Băng qua ngoại ô hoang vắng, Alisa thấy rất nhiều ngôi nhà gỗ bỏ hoang, thậm chí có dấu hiệu đập phá. Nàng lách qua vũng nước lầy đục ngầu. Liền đoán ra nơi đây đã từng là một ngôi làng bị bỏ hoang.

“Ấy.”

Đến đây, la bàn đột nhiên ngừng chỉ hướng, nó trở lại trạng thái xoay vòng vòng khiến Alisa không còn biết mình phải đi đâu nữa. Nàng trở nên luống cuống, lạc lõng.

Không còn cách nào khác, Alisa chỉ đành đi bừa, nhắm thẳng rồi sải bước. Cô đi ngang qua một bờ sông, liền thấy một người đàn ông ngồi trên mỏm đất câu cá. Con rối định chạy lại hỏi đường, nhưng lại ngập ngừng không dám vì nhát.

Dù sao thì từ trước đến nay ngoài nói chuyện với anh ấy, chơi với đám thú hoang thì đây là lần đầu tiên Alisa tiếp xúc với người lạ. Thế là nàng cứ đứng ngẩn người ra ở đó, đến khi người nam đang câu cá kia phát hiện, vẫy vẫy tay chào.

“Chào quý cô đằng ấy. Có chuyện gì sao?”

Lúc này muốn trốn cũng không nổi. Alisa chỉ bẽn lẽn tiến tới. Hiện tại, cô đang đeo đôi găng tay màu đen che đi đặc điểm là các khớp nối của mình, tránh phiền phức không đáng có. Dù sao trong thường thức nhân loại, 1 con rối biết đi biết nói biết dùng cả năng lực phi phàm trông không khác gì một tà vật cả. Mấy kiến thức cơ bản này, Alisa vẫn đủ hiểu biết.

“Ừm, chào cậu, tôi là Alisa. Tôi là muốn hỏi đây là đâu?”

Người thiếu niên trẻ đó trông có vẻ thân thiện, ánh chừng gần tới tuổi trưởng thành. Anh ta mặc quần dài nâu xắn cao đến đầu đối, đi chân trần, dáng vẻ chất phác lại toả ra khí chất của một nông dân rắn rỏi.

Nghe câu hỏi của cô gái trước mặt, cậu ta hơi giật mình dò xét một chút. Thấy Alisa mặc một bộ váy có chất vải tốt. Lại trông sạch sẽ, có một chút hơi hướng của một cô gái giàu có. Hơn nữa cách cô hỏi trông có vẻ cứng nhắc, câu nệ. Liền đoán có vẻ là con gái một thương gia có gia giáo nào đó đi lạc.

“Ừm, chào cô. Tôi là James Hayes. Cô đang ở ngoại ô phía đông thành phố Santiago.”

Người tên James theo phản xạ giới thiệu lại tên mình. Nghe câu trả lời, tai Alisa vểnh lên, cô có nhớ trong sách từng đề cập qua nơi này.

Có lẽ mình nên tiến tới vùng trung tâm thành phố. Alisa nghĩ bụng, hỏi thử đường từ chỗ chàng trai đang câu cá kia.

Cậu ta cũng rất nhiệt tình chỉ cho, thậm chí còn vẽ lên đất một bản đồ tối giản để Alisa hình dung được.

“Cảm ơn cậu rất nhiều.

“Không có gì.”

Sau khi cảm tạ xong, Alisa đang định rời đi thì nhớ lại cảnh tượng lúc băng qua ngôi làng bỏ hoang, không nhịn được hỏi.

“Tại sao ở đằng kia trông hoang tàn vậy?”

“À ý cô là nói cái làng đấy à?”

James chỉ chỉ về phía Alisa vừa đi ra, khinh khỉnh đáp.

“Thế đạo loạn lạc, bọn họ bị một toán thổ phỉ ùa tới đánh cướp, làng thì toàn người già, phụ nữ và trẻ em, đám trai trẻ lên thành phố lập nghiệp hết rồi. Dân trong làng chết mất một phần tư.”

“Mà tôi thì khá hên. Nhà gia đình tôi ở ngoài rìa làng, may mắn thoát được một kiếp, không ai bị làm sao. Chẳng qua là mấy tiêu chỗ ngủ thôi.”

Khoé mắt Alisa giật giật, nghe từ thổ phỉ, cướp bóc, người chết hơi khiến cô giống bị dị ứng. Cái này không giống trong sách mà cô đọc lắm, đành hỏi tiếp.

“Phía bộ phận trị an không tới quản sao?”

James lắc đầu, nhẹ tênh mà đáp.

“Quản thì có quản, cơ mà vì chúng tôi ở ngoại ô nên họ đến chậm lắm, rồi mới ra cơ sự này. Hiện tại bên đó hẳn đang bận tối mắt tối mũi với mấy kẻ nhập ma kia rồi.”

Ở Calvaria, khái niệm vực sâu, ác ma hay kẻ nhập ma rất phổ biến, ai ai cũng biết, ai ai cũng ghét. Dù sao họ đã phải chịu đựng bóng tối của vực sâu suốt trăm năm, hình thành nên bản năng kháng cự rất mạnh mẽ.

“Ờ… ừm, thế mọi người còn lại đâu hết rồi?”

Thấy James trả lời vậy, cô không biết tiếp lời sao, chỉ đành chuyển chủ đề. Cảm giác này thật giống hồi đầu cô mới sinh ra, cũng không biết nên nói gì với Aleksei.

“Chuyển lên đồi ở, dựng tạm mấy cái lán sống qua ngày. Nếu không phải có người già đi không nổi, chúng tôi dự là định chuyển ra xa hơn nữa rồi đấy.”

James Hayes cảm thấy nước động, kéo mạnh cần câu lên được một con cá be bé, rồi vứt nó vào xô.

“Sau đó mọi người định thế nào?” Alisa tò mò hỏi chàng trai trông vẫn rất lạc quan kia.

“Thì cử người nào còn trẻ còn sức tới thành phố cử báo tình hình lên cục, đợi người ta phái cảnh sát đến giải quyết, xong thì trở lại làng. Chỉ hy vọng tiền trợ cấp đến sớm sớm một chút.”

Alisa có nhớ ở Calvaria nói chung, khi một tập thể bị gặp phải các sự kiện như cướp bóc, gặp sự kiện có dính tới sức mạnh siêu nhiên hay phát hiện tín đồ tà thần. Có thể cử báo lên cục, sở cảnh sát qua đó có thể xin được một khoản tiền nhỏ để khắc phục hậu quả.

Ít ra ở khoản này, hoàng gia Calvaria cũng không keo kiệt. Có lẽ là vì dân số chết đi nhiều quá sẽ xảy ra nhiều vấn đề nhức nhối, nên các lãnh đạo phải siết chặt vấn đề về dân cư này.

“Haizz, đáng buồn là ngôi làng này thực sự quá hẻo lánh. Không có làng nào lân cận nên không hưởng được ưu đãi của trách nhiệm tập thể.”

James than thở, lần nữa vung cần câu.

“Trách nhiệm tập thể là gì?”

“À. Là những ngôi làng hoặc thị trấn cạnh nhau. Nếu một làng nào bị toán cướp ập đến mà làng bên không giúp đỡ thì sẽ bị phạt nặng.”

“Ầu, ra vậy.”

Thấy không còn gì để tìm hiểu nữa, Alisa chào James rồi rời đi theo hướng anh ta chỉ. Còn về phía James, anh ta thấy câu không nổi nữa mới lững thững leo lên đồi trở về. Trên đó, hàng chục cái lán cái lều được dựng lên một cách khá tạm bợ bằng ván gỗ, vải bạt phủ thêm lá cây. Người ta gom củi khô làm tạm một cái bếp, treo nồi lên dây thép để nấu ăn.

Có các ông cụ bà cụ kêu rên vì chân bị đau do chạy quá nhiều. Người này bôi thuốc cho người kia. Đám trẻ con vẫn cứ hồn nhiên vô tư chơi đùa. Còn đám lớn hơn, chạc tuổi James thì bận bịu làm việc.

Kể ra cũng thật may mắn làm sao khi trời không mưa, nếu không thì khẳng định toàn bộ người già sẽ đổ bệnh.

James Hayes đi thẳng về lán của mình, nơi đó có mẹ của cậu. Bà ấy đang mang thai đứa em trai đã gần 9 tháng, chuẩn bị sinh tới nơi. Đây là lý do James không rời đi lên thành phố. Anh ta muốn chăm sóc mẹ của mình.

“Mẹ.”

“James. Con về rồi. Nè, mẹ mới nghĩ ra cái tên cho đứa em trai của con.” 

“Nó sẽ tên là Veythar Hayes.”

Bà bầu nằm trên nền đất trải chiếu, hào hứng nói.

“Nhưng mà đã sinh đâu mà biết là em trai hay em gái hả mẹ.”

“Rõ ràng là con trai mà. Mẹ thèm đồ chua, mặn thịt thì chính là con trai.”

Ở Calvaria có truyền miệng vài liệu pháp dân gian để xác định thai phụ đang mang thai con trai hay con gái bằng cách theo dõi sở thích ăn uống của bà bầu trong kỳ thai sản.

Thèm đồ chua, mặn thường được cho là sinh con trai. Còn thèm đồ ngọt, trái cây, đồ ăn mát thì được cho là sinh con gái.

Tất nhiên chỉ là truyền miệng, không có cơ sở nào đáng tin cậy. James cũng chẳng tin, nhưng vì không chấp mẹ bầu nên thôi kệ, miễn bà ấy vui là được.

Ở bên kia, Alisa băng qua một đoạn đường lắt léo. Đi vòng vòng vèo vèo đến tận trưa mới nhìn thấy bóng dáng thành phố Santiago. Mang trong mình hơi thở của xã hội văn minh phát triển.

Khác hẳn với cảnh hoang tàn rừng rú. Nơi này lại giống ảnh phản chiếu ngược vậy. Một thị trấn đồi núi với những ngôi nhà trắng có mái ngói đỏ cam san sát nhau, được xây dựng trên sườn đồi đá. Nổi bật trên nền trời xanh và ánh nắng đỏ chói. Cây cối cỏ dại mọc rải rác, đa số nhìn thấy là mấy gốc dừa. Có lẽ là do đặc thù khu vực đới nóng.

Đây cũng chính là nơi Aleksei trở về hoàn thành một số công chuyện từ năm ngoái.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...