Trước kỳ thi đại học, để giải tỏa áp lực học hành, tôi nói dối tuổi rồi quen một anh người yêu qua mạng hơn mình đúng mười tuổi.
Khi ấy tôi học lớp 12, còn anh đã 28.
Anh chín chắn, điềm đạm, luôn biết cách dỗ dành mỗi lần tôi cáu gắt, bao dung mọi tính xấu và những cảm xúc thất thường của tôi.
Nhờ có anh, quãng thời gian ôn thi cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Chỉ là…
Ngay từ đầu, tôi chưa từng nghĩ mối quan hệ này sẽ kéo dài.
Tôi mới mười tám.
Còn anh đã là một “ông chú” hai mươi tám tuổi.
Khoảng cách ấy khiến tôi không đủ can đảm.
Vì vậy, vừa kết thúc kỳ thi đại học, tôi lập tức gửi cho anh một tin nhắn.
“Chúng ta không hợp đâu, chia tay nhé.”
Không chờ đối phương phản hồi, tôi thẳng tay chặn toàn bộ phương thức liên lạc.
Một màn chia tay diễn ra chóng vánh, không báo trước.
Khi điểm thi được công bố, tôi đạt 685 điểm.
Tôi đỗ vào ngành Y khoa lâm sàng của Đại học Y Hoa Nam.
Bố bảo ông có một người bạn vong niên đang là giáo sư của khoa.
Người đó mới hai mươi tám tuổi.
Cũng là giáo sư trẻ nhất của học viện.
Thế là bố dẫn tôi đến chào hỏi.
Thế nhưng…
Càng nhìn vị giáo sư trẻ trước mặt, tôi càng thấy gương mặt ấy quen đến lạ.
Cho đến khi anh bình thản tự giới thiệu.
“Tôi là Thẩm Khinh Châu.”
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Người yêu qua mạng vừa bị tôi chặn… cũng tên Thẩm Khinh Châu.
Tấm ảnh anh từng gửi chỉ chụp góc nghiêng.
Mà góc nghiêng ấy lại giống người trước mặt đến khó tin.
Lẽ nào…
Đời này thật sự có chuyện trùng hợp như thế?
“Con bé này, đừng mải ngắm trai nữa.”
Bố tiện tay gõ nhẹ lên đầu tôi.
“Chú Thẩm của con từ sau khi bị người yêu qua mạng chặn liên lạc thì ghét con gái ra mặt rồi.”
“Hai đứa lại còn lệch vai vế.”
Nói xong, ông quay sang giới thiệu.
“Tiểu Thẩm, đây là con gái tôi, Tô Vãn Lê…”
“Tô Vãn Lê?”
Vừa nghe thấy cái tên ấy, Thẩm Khinh Châu lập tức nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt sắc đến mức khiến da đầu tôi tê dại.
“Anh Tô, nhà anh còn cô con gái nào tên Tô Lưu Lê không?”
Tiêu thật rồi.
Ngày trước, tôi từng lấy chính ảnh của mình chỉnh AI cho trông trưởng thành hơn rồi gửi cho anh.
Tiện miệng còn bịa luôn cái tên Tô Lưu Lê.
Bố tôi ngơ ngác.
“Tôi chỉ có một đứa con gái.”
“Có điều nó thích tự xưng là Tô Lưu Lê, bảo cái tên đó nghe hay hơn.”
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ thấy ánh mắt của Thẩm Khinh Châu như muốn khoan thẳng hai cái lỗ trên mặt mình.
1
Tôi rụt cổ, cười méo xệch.
“Ch… chào chú Thẩm.”
Anh không đáp.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tô Lưu Lê?”
Anh đọc chậm từng chữ.
Mỗi tiếng vang lên đều như giẫm đúng dây thần kinh của tôi.
Bố tôi vẫn chẳng nhận ra bầu không khí kỳ quái giữa hai người.
Ông vui vẻ vỗ vai anh.
“Tiểu Thẩm, sau này con bé là sinh viên của cậu rồi. Phiền cậu để mắt giúp tôi.”
Lúc ấy, Thẩm Khinh Châu mới chịu dời mắt khỏi tôi.
Anh khẽ cười.
“Anh Tô cứ yên tâm.”
“Tôi sẽ… chăm sóc cô ấy thật tốt.”
Giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.
Chỉ có hai chữ “chăm sóc” bị anh cố tình nhấn mạnh khiến sống lưng tôi lạnh buốt.
Đáng tiếc…
Bố tôi chẳng phát hiện ra điều gì.
Ông vẫn cười ha hả.
“Con bé nghịch lắm.”
“Nhờ cậu để ý nó.”
Đứng bên cạnh, tôi chỉ ước mình có thể hóa thành một con chim cút rồi chui luôn xuống đất.
Đúng lúc chuẩn bị ra về, điện thoại của bố bỗng reo.
Ông nghe máy vài câu rồi quay sang dặn tôi.
“Con ở đây nói chuyện với chú Thẩm trước nhé.”
“Bố xuống đón người một lát rồi quay lại.
”
“Bố…”
Tôi vừa định giữ ông lại thì ông đã đi mất.
“Cạch.”
Cửa văn phòng khép lại.
Ánh sáng ngoài hành lang cũng bị ngăn cách.
Căn phòng lập tức chìm vào yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ vang trên trần.
Tôi đứng cứng đờ.
Phía sau bàn làm việc, Thẩm Khinh Châu chậm rãi xoay cây bút máy trong tay.
Không nói lấy một lời.
Không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
“À thì…”
Tôi cười gượng, cố phá tan sự im lặng.
“Chú Thẩm, nghe bố cháu nói chú tốt nghiệp Harvard đúng không? Giỏi thật đấy… ha ha…”
Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu.
Đôi mắt rất đẹp.
Đuôi mắt hơi nhếch lên.
“Tô Lưu Lê.”
Anh lại gọi cái tên ấy.
Giọng điệu đầy ý trêu chọc.
“Cái tên em tự nghĩ ra…”
“Nghe cũng không tệ.”
Mặt tôi nóng bừng.
Xong.
Lần này thật sự xong đời.
“Chú Thẩm…”
Tôi vội vàng xua tay, cố cứu vãn tình hình.
“Chuyện trên mạng chỉ là hiểu lầm thôi…”
“Hiểu lầm?”
Anh đặt bút xuống.
Lười biếng tựa vào lưng ghế, ánh mắt đầy hứng thú nhìn tôi.
“Em nhắn cho tôi một câu.”
“‘Chúng ta không hợp nhau, chia tay đi.'”
“Rồi lập tức chặn toàn bộ liên lạc.”
“Như vậy cũng gọi là hiểu lầm sao?”
Tôi nghẹn họng.
Không thốt nổi một lời.
Anh còn khẽ hất cằm.
“Sao nào?”
“Bây giờ gặp người thật rồi…”
“Lại thấy hợp nhau?”
Cứu tôi với.
Xấu hổ đến mức chỉ muốn lập tức biến khỏi Trái Đất.
Tôi cắn răng, miễn cưỡng nở một nụ cười.
“Chú Thẩm rộng lượng như vậy…”
“Lúc đó cháu còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.”
“Lại đúng thời gian áp lực thi cử.”
“Hay là…”
“Chú cứ coi như đang chơi trò với một đứa trẻ… được không?”
2
Tối hôm đó, tôi gần như mất ngủ.
Chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên nụ cười đầy ẩn ý của Thẩm Khinh Châu.
Đặc biệt là câu nói cuối cùng.
“Tôi sẽ… chăm sóc cô ấy thật tốt.”
Hai chữ “chăm sóc” ấy cứ như một lời tuyên án.
Tôi lăn qua lăn lại trên giường ký túc xá, ôm gối thở dài.
“Trời ơi… Sao trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy chứ?”
Người yêu qua mạng bị tôi chặn.
Lại chính là giáo sư mà bố dẫn đến gặp.
Lại còn là bạn thân của bố.
Nếu biết trước sẽ có ngày này, năm đó đánh chết tôi cũng không dám chặn anh.
Sáng hôm sau.
Lễ khai giảng chính thức bắt đầu.
Toàn bộ sinh viên năm nhất của khoa Y đều tập trung trong hội trường lớn.
Tôi ngồi ở hàng giữa cùng ba cô bạn cùng phòng vừa quen hôm qua.
“Cậu tên gì?”
“Tô Vãn Lê.”
“Tớ là Lâm Hân.”
“Tớ là Chu Mạn.”
“Còn tớ là Đường Vi.”
Ba người đều rất hoạt bát.
Chỉ có tôi cười gượng.
Đầu óc vẫn đang nghĩ xem phải làm thế nào để tránh mặt Thẩm Khinh Châu.
“Tớ nghe nói năm nay khoa mình có giáo sư siêu đẹp trai.”
“Còn trẻ nữa.”
“Hình như mới hai mươi tám tuổi.”
“Tốt nghiệp Harvard.”
“Tớ còn nghe nói chưa có bạn gái.”
Ba cô bạn ríu rít bàn tán.
Tôi lặng lẽ cúi đầu.
Có.
Đã từng có.
Sau đó bị người ta chặn luôn rồi.
…
Đúng lúc ấy.
Tiếng micro vang lên.
Hiệu trưởng bước lên bục phát biểu.
Sau màn giới thiệu dài dòng, ông mỉm cười.
“Tiếp theo, xin mời giáo sư trẻ nhất của Học viện Y Hoa Nam, cũng là người sẽ trực tiếp phụ trách lớp Y khoa lâm sàng khóa này.”
“Giáo sư…”
“Thẩm Khinh Châu.”
Cả hội trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay.
Tim tôi thì rơi thẳng xuống đáy.
Không.
Không thể nào…
Chaporia
Bình Luận (0)