Góc nhìn thứ ba của cái chết/Chapter 2: Vụ án cháy giả tạoChapter 2: Vụ án cháy giả tạo
20px

Chương 02 Vụ án cháy giả tạo

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi vụ án khép lại. Cha tôi lại bận rộn với những cuộc họp và báo cáo, còn tôi thì phải sống chung với một “vị khách” kỳ lạ.

Cô gái tên Chie, người mà tôi gặp đúng vào đêm hung thủ xuất hiện suốt mấy ngày liền chỉ quanh quẩn trong phòng tôi.

Có lúc cô ta nằm bất động từ sáng đến chiều khá kỳ quái, đến tối thì lại ngủ tiếp. Nhưng cũng có lúc tôi lại thấy cô ấy chăm chú đọc sách, hoặc xem các bản tin thời sự.

Một buổi sáng, khi tôi đang lấy quần áo từ máy giặt đem phơi, đầu óc cứ quẩn quanh những câu hỏi chưa lời đáp, cuối cùng tôi tiến lại gần cô ta.

Cô ấy đang nằm ngửa trên giường tôi, điều khiển tivi bằng một tay, mặt vô cảm.

“Này, rốt cuộc cô là ai vậy?”

 Tôi hỏi.

“Hừm…”

Chie lim dim đáp lại, giọng hờ hững như thể việc trả lời đã tiêu hao năng lượng của cô ta.

“Acedia, anh biết không?”

Tôi cau mày cái tên Acedia từ đó không xa lạ với những người có kiến thức tìm kiếm rộng rãi.

“Nếu tôi nhớ không lầm thì… Acedia là một trong Thất Hình Đại Tội. Tội lười biếng… đúng không?”

Chie xoay đầu, nhìn tôi bằng nửa con mắt.

“Ừ, Là ta đây.”

Tôi đứng hình vì cảm thấy điều này khá vớ vẩn nhưng vẫn muốn hỏi tiếp cho vui.

“…Vậy tại sao Acedia, một Đại Tội lại ở thế giới con người?”

Cô ta vặn người một cái, như mèo lười.

"Đó là một câu chuyện khá dài và phức tạp."

Tôi chưa kịp hỏi thêm, cô ta đã phẩy tay.

“Đừng hỏi nữa, ta không muốn phí năng lượng.”

Một lát sau, giọng cô ta lại vang lên, nhỏ nhẹ nhưng nghe kì quái.

“Ngươi đang nghĩ đến những khả năng xấu nhất đúng không? Tùy ngươi nếu ngươi định ăn sáng thì… chuẩn bị cho ta một phần luôn đi.”

Giọng nói là sao vậy? Và cái thái độ đó.

Cô ta vừa nói vừa chớp mắt cực chậm, như kẻ không quan tâm đến bất cứ chuyện gì. Nhưng chính sự thờ ơ đó lại khiến tôi càng bực bội.

Dù không muốn thừa nhận, tôi biết mình đang sống cùng một thứ cực kỳ nguy hiểm.

Tôi xuống bếp, thử cố gắng trấn tĩnh lại… nhưng đầu óc vẫn quay cuồng với hàng tá vấn đề 

***

Một hồi lâu sau khi Takumi vừa chuẩn bị bữa sáng xong thì Chie trồi lên từ cái xác của chính mình, lười biếng duỗi người rồi ngồi vào chiếc ghế đối diện.

Trên bàn là một chiếc bánh kẹp trứng ốp la và cốc cà phê đen nóng còn nghi ngút khói.

Chie không hỏi, chỉ đưa tay nhấc cốc cà phê lên nhấp một ngụm.

Cô khẽ nhướng mày.

“Ra vậy. Cậu nghĩ caffeine giúp ta tăng tỉnh táo, năng lượng và khả năng tập trung sao?"

"…Cũng không tệ.”

Không chút ngượng ngùng, Chie cầm chiếc bánh kẹp, cắn một miếng lớn rồi nhai chậm rãi như thể đó là nghĩa vụ nặng nề.

Một lát sau, cô đặt bánh xuống bàn và nhìn sang tôi 

“Vậy, cậu đã biết cách xác định thời gian tử vong chưa?”

Tôi đang rửa tay thì khựng lại.

“Xác định thời gian tử vong… cái đó ngành pháp y hiểu rõ hơn tiếc là hiện tại tôi đang chuẩn bị hồ sơ xin việc luôn rồi.”

Chie xoay chiếc cốc trong tay, ánh mắt nửa buồn ngủ nửa chán đời.

“Để trả ơn cậu vì đã cho ta chút tỉnh táo…”

Cô hạ cốc xuống, giọng chậm rãi như giảng cho một đứa trẻ.

“…ta sẽ giải thích cho cậu vài điều cơ bản.”

Chie khoanh tay, ánh mắt vẫn nửa tỉnh nửa ngủ, nhưng giọng thì đều và lạnh đến mức tôi cảm giác như mình đang nghe bài giảng của tử thần.

“Thi thể chưa có dấu hiệu phân hủy."

"Căn cứ vào độ phù của cơ thể, nạn nhân bị sát hại chưa quá một ngày… cũng có thể là vào tối hôm qua.”

Cô nhấp thêm một ngụm cà phê rồi tiếp tục.

“Sau khi chết, trong vòng 72 giờ, nhiệt độ cơ thể sẽ giảm dần."

"Rồi máu đông lại, cơ co cứng khi vượt qua 72 giờ khoảng chừng bốn đến năm ngày quá trình phân hủy rõ rệt sẽ bắt đầu.”

Tôi nuốt nước bọt vẫn lắng nghe chăm chú dù nghe có hơi rợn người đi nữa nhưng rất cuốn đến khó hiểu.

Cảm giác nhưng phía trước đối diện tôi là một trí tuệ nhân tạo vậy.

Chie ngẩng đầu nhìn tôi đôi mắt nhìn vào khoảng không rồi chỉ tay đến miệng.

“Mùa hè… dấu hiệu thối rữa xuất hiện trong 24 giờ, mùa đông… sẽ chậm hơn, khoảng 36 đến 48 giờ.”

Cô dừng lại, vẻ mặt cô không được tốt lắm rồi một lúc từ từ tan và về bình thường.

Vừa rồi cô ấy đang nghĩ đến điều gì đó nên mới biến đổi sắc mặt.

“Hư thối… tức là thối rửa.”

Tôi khoanh tay lại, cố giữ bình tĩnh.

“Vậy tại sao cô lại nói cho tôi biết những điều đó?”

Chie nhún vai, thả người xuống ghế như thể xương cô mềm ra.

“Đơn giản thôi. Ta đang rất chán."

"Và cậu biết đấy…"

"Sự nhàm chán chính là kẻ thù không đội trời chung với tội lỗi của ta lười biếng đây..”

Tôi bật cười khổ ngay cậu bắt đầu ăn sáng.

“Thì ra là vậy…”

Chie gật nhẹ, đưa tay xoay xoay chiếc cốc trống từ từ ngã bản thân khỏi ghế với chiếc lưng có hơi rù như một con tôm.

“Nên nếu có gì đủ thú vị… nhớ gọi ta dậy.”

***

Buổi sáng tại khu trung tâm thành phố luôn mang một vẻ đẹp vừa náo nhiệt vừa trật tự đến kỳ lạ. Ánh nắng sớm chiếu xuyên qua các tòa nhà chọc trời, phản chiếu lên lớp kính trong suốt, tạo thành những vệt sáng dài lấp lánh như rải vàng khắp mặt đường.

Bên cạnh những kiến trúc hiện đại ấy là các ngôi đền cổ, nép mình yên tĩnh, mái ngói phủ rêu óng ánh dưới sương mai.

Đường phố lúc 7 giờ sáng sạch đến mức không thấy một mảnh rác. Người đi bộ bước vội vã, đa phần là dân văn phòng; tiếng giày gõ nhịp đều lên mặt gạch.

Cửa hàng tiện lợi 24/7 vẫn sáng đèn, máy pha cà phê tự động đang xả hơi nóng phả ra mùi thơm đậm. Trong các hẻm nhỏ, vài cụ già đã bắt đầu quét sân, tiếng chổi tre sàn sạt vang vọng nhẹ nhàng.

Chie khẽ ngáp dài, đưa tay che miệng. Mái tóc vàng nhạt mềm mượt của cô buông rủ xuống, bắt sáng buổi sớm khiến nó gần như phát sáng.

Cô liếc nhìn những dãy tòa nhà cao tầng, rồi nhìn sang dòng người đang bắt đầu đông dần.

“Thì ra…”

 Cô nheo mắt, giọng nói lười biếng nhưng vẫn đầy quan sát.

“…khu vực sinh sống của con người vào buổi sáng cũng nhộn nhịp đến vậy.”

Cô bước chậm rãi trên vỉa hè, hai tay nhét trong túi áo khoác, dáng vẻ như một bà cụ thiếu sức sống hơn là một thiếu nữ. Bên cạnh cô là Takumi, chàng trai với mái tóc đen, đôi mắt đen, tay đang cầm một túi nilon đựng đồ vừa mua từ siêu thị gần đó.

Cậu liếc sang Chie.

“Nhìn cô đi theo tôi đến siêu thị mà cứ như… miễn cưỡng lắm vậy. Đôi lúc tôi nghĩ cô giống những bệnh nhân mắc hội chứng trì hoãn luôn đấy.”

Chie nhún vai, gương mặt lười nhác nhưng lời nói lại rất thản nhiên.

“Thế à. Đơn giản là tôi… thiếu động lực thôi. Nhưng theo cậu một vòng cũng tốt ít nhất để hiểu rõ tầm quan trọng hơn về thế giới con người.”

Cô ngẩng đầu nhìn nắng.

“Ít ra… sống lại ở đây cũng khá thú vị.”

Tôi bật cười nhẹ cẩn thận lựa chọn lời nói của mình, tôi chầm chậm nói.

“Cô vui là tốt rồi.”

Chie lập tức đổi giọng đầy bình tĩnh rồi thở dài.

“À, trưa nay tính làm món gì thế?”

Tiếng chuông báo cháy chát chúa vang lên từ phía con hẻm cạnh trung tâm. Âm thanh gấp gáp ấy hòa lẫn với tiếng gỗ nổ lách tách, tiếng kính vỡ tan, và tiếng kêu hoảng loạn của những cư dân đang đổ xô ra xem.

Chie hỏi khi bị đánh thức bởi tiếng còi cứu hộ.

"Tiếng gì thế?"

Tôi giật mình, túm lấy tay Chie nhanh chóng đến hiện trường đám đông.

"Hở?"

“Cháy bên kia! Đi thôi!”

“Khoan đã!”

Chie còn chưa kịp phản ứng thì đã bị tôi đã kéo cô chạy theo dòng người. Xe cứu hỏa đã có mặt, vòi rồng phun nước ào ạt vào ngọn lửa đang bùng dữ dội trong khu nhà trọ cũ.

Khói đen kịt cuộn lên, mùi nhựa cháy, gỗ mục và mùi axit khó chịu quện lại, xộc thẳng vào mũi khiến nhiều người phải che mặt.

Sau gần một giờ chiến đấu, ngọn lửa mới dần bị khống chế. Ngay khi lính cứu hỏa tiến vào kiểm tra, xe cảnh sát hú còi lao đến. Đám đông lập tức dồn lại nhiều hơn, làm Chie khó khăn khi chen từng bước giữa những cơ thể nóng hực và ồn ào.

Tôi phải nín thở khi thấy họ đưa một vật gì đó ra khỏi căn phòng cháy.

Là… một thi thể toàn cơ thể đen sạm, co rút lại như một khúc gỗ cháy dở. Đường nét khuôn mặt đã biến dạng hoàn toàn, quần áo cháy thành tro. Không còn chút hình dáng của con người.

Tim Tôi như đập thịch thịch mang cảm giác lạnh lẽo và mỏng manh.

Điều này thật điên rồ khi đây là lần đầu cậu nhìn thấy một xác chết bị thiêu tận mắt ngoài đời thực khác với những lời kể từ thầy giáo.

Chie nghiêng đầu sát tai cậu, giọng nhỏ đến mức chỉ một mình cậu nghe.

“Do co rút cơ bắp khi gặp nhiệt, thi thể sẽ cong lại… tư thế cháy điển hình. Tuy nhiên…”

Cô nhìn chằm chằm vào thi thể, đôi mắt vàng phản chiếu cảnh tượng như phân tích từng milimet.

“…nạn nhân không chết trong đám cháy.”

Tôi sững người nghĩ thầm.

"Cái gì cơ…?"

Một giọng quen thuộc vang lên từ phía hàng rào cảnh sát.

Thanh tra Sakuragi Daisuke là cấp dưới thân tín của bố Takumi khi thực tập cảnh sát viên, hiện tại anh ta đang nhận báo cáo từ nhóm pháp y mặc áo trắng. 

Ánh mắt anh ta khẽ dao động khi đọc tài liệu, có điều xảy ra trong báo cáo pháp y với một người điềm tĩnh như Daisuke.

Chie khẽ dựa vai vào Takumi, giọng cô đều đến lạnh lẽo.

“Nhìn nét mặt của anh ta là biết rồi.”

Tôi nhíu mày việc thấu hiểu cảm xúc của ai đó cũng đơn giản vừa khó hiểu chỉ để ý một chút là chúng ta sẽ biết được họ thật sự có gặp chuyện gì không.

“Ý cô là?”

"Ta có thể đoán đại loại một phần báo cáo như trong miệng nạn nhân không có tro than.”

Chie nói như thể cô đang đọc chính tờ báo cáo kia, nhưng giọng nói không rõ ràng.

"Theo thống kê “trong phổi không có muội than hay khí CO. Một người chết cháy khi còn sống không thể nào không hít phải khói. Điều này chứng tỏ có nghĩa là…”

Cô nhếch môi nhẹ với lời thẳng định của chính mình.

“…người này bị giết trước, rồi hung thủ mới phóng hỏa để xóa dấu vết.”

Tôi siết chặt tay, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Những gì Chie nói hoàn toàn trùng khớp với những bài học cậu từng nghe từ bố người chết trong lửa sống sẽ có muội than trong khí quản đó là bằng chứng không thể chối cãi.

"Mà đó chỉ là giả thuyết thôi, nhưng mà chỉ cho cậu nghe thử thôi."

Cậu quay sang nhìn Chie.

Không phải kiểu nhìn thắc mắc mà là kiểu nhìn chăm chú, như cuối cùng cũng nhận ra rằng cô gái vàng tóc lười nhác này đang suy nghĩ điều gì đó sâu sắc hơn rất nhiều.

Vài phút sau, khu vực quanh nhà trọ đã bị cảnh sát phong tỏa hoàn toàn. Những dải băng vàng căng ra, tiếng loa yêu cầu người dân lùi lại vang lên liên tục. Nhân viên cứu hỏa lẫn cảnh sát phối hợp di tản người dân khỏi khu vực vừa xảy ra cháy.

Trong đám đông, Thanh tra Sakuragi Daisuke người quen của gia đình Takumi cuối cùng cũng nhìn thấy cậu.

"Cậu là Toshiro Takumi, đúng không?"

Giọng anh nghiêm nhưng không khó chịu.

Tôi nhún vai, nở một nụ cười xã giao.

“Ồ, thì ra anh vẫn nhớ tên em."

"Tất nhiên rồi."

Daisuke đáp, khoanh tay đứng nhìn cậu.

"Gia đình cậu, anh thuộc hết. Như nhớ mặt tội phạm vậy."

Tôi toát nhẹ mồ hôi lạnh trong lòng nghĩ.

"Tại sao nghe không giống lời khen chút nào vậy…?"

Cậu cố nghiêm túc trở lại.

“Không biết cảnh sát có cần bọn em giúp gì không?”

“Bọn em?”

Daisuke cau mày, rồi cúi xuống nhìn Chie cô gái tóc vàng đang đứng cạnh tôi.

Ánh mắt anh ta lập tức trở nên ngại ngùng lạ thường.

“Ở đây… tốt nhất là không cho trẻ con bén mảng vào thì hơn.”

Chie lập tức bật dậy như lò xo.

“Trẻ con cái đầu anh thì có! Nói lại thử xem!”

Tôi phải hai tay giữ vai Chie lại, bởi cô trông như sắp lao vào đạp Daisuke một cú.

Cậu thở dài đúng là có chút cảm giác bản thân đang trông trẻ thật, và cũng không ngờ cô ấy khá trẻ con khi bị người khác nghĩ là trẻ con mặc dù có chút mỉ mai.

Chie bực bội vòng tay trước ngực, nhìn thẳng vào Daisuke.

“Này, nạn nhân không chết vì cháy, đúng không? Mà là bị sát hại trước đó.”

Ánh mắt Daisuke lập tức sắc lại.

“Làm sao cô nhóc đây biết?”

Không khí trầm xuống.

Tôi nín thở, còn vài người đứng gần đó cũng liếc nhìn.

Sau một giây, Chie chống hông nói đầy tự tin.

“Vì tôi là thám tử.”

Hai giây im lặng trôi qua rồi.

Tôi và Daisuke cùng bật cười sặc sụa.

Tôi ôm bụng, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì quả thực thế giới hiện nay vẫn còn nghề thám tử đa phần đã ít ỏi dù nó đã từng một thời gian hoàng kim về những bậc thầy thám tử được ghi nhận trong lịch sử.

“Haha, xin lỗi… không chịu được…”

Daisuke cố giữ mặt nghiêm nhưng thất bại.

“Cô bé đừng đùa, chú sặc nước mất.”

“Hai người cười cái gì!?”

Gương mặt Chie đã trở nên đỏ bửng lên vì tức bên trong đó kèm theo là sự xấu hổ.

Cô quay ngoắt người định bỏ đi thì tôi nhanh tay túm cổ áo kéo lại.

“Này! Buông ra!”

Tôi chỉnh lại vẻ mặt nghiêm túc, quay sang Daisuke.

“Anh Daisuke, thật lòng mà nói… để cảnh sát tự điều tra sẽ mất rất nhiều thời gian. Cho phép bọn em ý em là em và Chie hỗ trợ chút sẽ tiết kiệm thời gian hơn.”

Daisuke nhìn cậu, rồi nhìn Chie, gương mặt dần trầm xuống. Anh suy nghĩ vài giây… khá lâu.

Anh ta không nghĩ rằng hai chúng tôi sẽ không làm loạn hiện trường đấy chứ mà đây cũng không phải chủ đích của Chie mà bị tôi kéo vào vấn đề này.

Tôi đang khiến Chie cảm thấy nặng nề hơn. 

Cuối cùng anh thở dài.

“Được rồi, nhưng nhớ cho rõ hai đứa không được chạm bất cứ thứ gì ở hiện trường.”

“Vâng!”

Tôi đáp ngay.

Chie thì khoanh tay, thở dài đầy bất mãn.

“Tại sao ta phải làm chuyện này chứ!? Ta còn muốn về ngủ cơ…”

Tôi nói ngay, giọng dụ dỗ khúc khích rồi trả lời.

"Làm tốt đi, tối nay tôi sẽ đãi cô bằng món súp miso hảo hạng."

Chie đứng hình và tỏ ra muốn hỏi về thứ đó cô không biết đó thứ gì qua nghe lời cậu kể nói vậy có thể đoán đó có vẻ là một đặc sản.

"Món gì vậy? Ngon không?"

"Ngon, còn nóng, thơm, dễ ăn và.."

"Nhưng ta muốn đi ngủ!"

Tôi giơ hai ngón tay khi muốn lao kéo cổ vậy cứ như vô số dây xích vào người cô ta vậy không để cô trốn tránh trách nhiệm.

“Tôi sẽ mua cho cô một cái gối mới.”

Ba giây, Chie bây giờ cô mới biết rằng cô đã quen rằng một tên con người đó mới là một tên ác quỷ thực thụ.

“…Thỏa thuận.”

Chie gật đầu mạnh bày tỏ sự đồng ý với cuộc giao dịch này của cậu cứ như nó rất quý giá đối cô ta vậy chứ.

Tất nhiên, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Thanh tra Daisuke, cả nhóm tiến vào khu trọ đã bị phong tỏa.

Ngay phía trước, một bà lão tóc xoăn bạc phơ đang được lấy lời khai. Giọng bà ta the thé, khô khốc và… hoàn toàn không mang sự thương tiếc nào.

“Con bé đó á? Ừ thì… chết cũng tội nghiệp."

 Bà phẩy tay như nói về nạn nhân 

“Mà nó hút thuốc ghê lắm. Tôi nói hoài là cháy nhà như chơi, vậy mà chẳng nghe.”

Bà lão khoanh tay, thở dài đầy kiểu ta đã nói rồi mà.

“Làm ca đêm, rồi về tới phòng là bật nhạc đùng đùng. Nhiều lần tôi ngủ tưởng có động đất luôn."

Chie liếc sang viên cảnh sát đang ghi chép, hỏi nhỏ.

“Đây mà là lời khai nhân chứng chính thức sao?"

Cảnh sát chỉ biết thở dài mà đáp với vẻ mặt một cách hãi hùng như đây là điều bình thường trong cuộc sống hằng ngày gặp không ít.

“Đúng vậy…”  

Anh cảnh sát đáp với vẻ mặt như muốn về nhà ngay.

Bà lão nói tiếp giọng như cãi nhau ngoài chợ.

“Con bé tên Mizuno Rika, hai mươi sáu tuổi."

"Làm ở tiệm tiện lợi gần đây. Được cái ngoan… mà chỉ ngoan khi buồn ngủ thôi. Tỉnh rồi là phiền phức lắm.”

Cả ba đến hiện trường đó là khu trọ cũ kỹ, tường bong tróc, hành lang vẫn còn nóng âm ấm dù lửa đã được dập từ lâu.

Khi cảnh sát mở cánh cửa phòng đã cháy gần như rỗng, hơi khét lập tức ập vào mặt mọi người đặc quánh, nặng nề, khó thở.

Tôi nhăn mặt và ho vài cái kể cả khi đã đeo khẩu trang y tế.

"Trông nó nhỏ hơn vẻ bề ngoài nhỉ."

Tường đen sạm, bụi than phủ lớp dày lên mọi thứ. Đồ nhựa chảy thành từng mảng nhão. Sàn loang tro mỏng, giẫm xuống nghe sột soạt như bước trên xương khô.

Không khí ở hiện trường thật khiến tôi đến mức ngột ngạt, một luồng áp lực vô hình xen lẫn vào lúc tôi không hay biết hoặc từ đâu đến.

Chiếc giường chỉ còn bộ khung cong vặn và tủ lạnh phồng rộp như da bị bỏng nặng.

Gương phòng tắm nứt thành mạng nhện, phản chiếu ánh đèn pin thành hàng trăm tia sáng yếu ớt.

Tôi chỉ cúi xuống một điểm trên sàn phòng khách nơi cháy mạnh hơn xung quanh.

"Chỗ này đen hơn hẳn những vùng khác."

Chie lập tức chú ý đến vệt cháy lan trên cửa sổ kéo ra sàn và bình tĩnh kết luận.

"Vì đó chính là điểm phát hỏa."

Daisuke gật đầu đồng tình với Chie trong vô thức.

“Nhóm pháp y cũng nghi ngờ đây là phóng hỏa, ngoài ra họ còn báo cáo trong tro thu được dấu vết ethanol nồng độ 90%."

Tôi nghe đến vậy thì nói liên tưởng lúc mình còn học trong tiết hóa học khi còn được ngồi trong ghế nhà trường.

"Cồn 90 độ trong hóa học gọi tên khác là C₂H₅OH, đặc tính của nó rất bắt lửa rất nhanh, rất dễ bay hơi, dễ cháy mạnh, và sát khuẩn cực nhanh."

"..."

Vậy là đầu của tôi đã liền nhảy số mà vô tư thì thầm, sau đó nhận ra biểu cảm của Chie trở nên nghiêm túc, tôi đã vẩy tay đùa giỡn.

"Dù sao, cũng khá ấn tượng đấy."

"À, cảm ơn."

Chie tiến đến cửa phòng ngủ, cô đưa ngón tay gạt tro đi, mắt khẽ nheo lại. Ổ khóa cháy xém nhưng vẫn còn những vết cạy xước cực nhỏ phía dưới lớp tro.

Một viên cảnh sát bước tới, đưa cho thanh tra một bao vật chứng. Bên trong là một mảng nhựa nóng chảy, trong suốt, méo mó.

Tôi nhìn kỹ và nói dựa theo mắt

“Giống… vỏ chai nước?”

"Không đâu."

Daisuke đáp và thu tay bao vật chứng.

“Là chai cồn công nghiệp, hung thủ mang theo. Hắn định dùng lửa để hủy sạch dấu vết… nhưng đáng tiếc không triệt để.”

"Ngoài ra, các camera đem đi sửa ngay đúng thời điểm, cũng thật đáng nghi nhỉ."

Chie nhẹ nhàng ngẩng lên nhìn trần nhà rồi chỉ ngoặt đầu chỗ khác.

“Không đâu… hắn bỏ sót vài thứ cũng nhờ thứ đó, chúng tôi gần như sắp biết được sự thật."

Daisuke bật thốt khoảng khắc đó.

“Khoan đã!? Chúng ta đã gặp hung thủ rồi sao?”

"Không trực tiếp."

Chie trả lời với giọng thản nhiên và điềm tĩnh.

"Hung thủ hẳn là người duy nhất biết cô ấy làm ca đêm, sống cùng tầng, biết giờ cô ấy về một cách chính xác điều đó chứng tỏ hung thủ luôn theo dõi hành động và giờ hành chính của nạn nhân."

"Về động cơ có lẽ là bắt nguồn từ xích mích nhỏ nhặt, điều này phù hợp hơn."

Chie tiếp tục nói và giải thích hiện trường cách hung thủ gây án.

"Ổ khóa ở cửa phòng không dấu hiện cạy, ngoài ra hung thủ không thể qua cửa sổ vì nạn nhân rất ít về phòng, nên suy đoán bà chủ là đồng phạm với hung thủ có vẻ bà chủ không ưu với nạn nhân lắm."

"Bà ta đưa chìa khóa bản sao chép cho hung thủ để giết người, cũng có thể do trước đây bà chủ từng cãi nhau lớn với nạn nhân."

"Vừa rồi tôi phát hiện ra ổ khóa của phòng ngủ đã bị cạy có để lại vài vết xước nên hung thủ có thể mang tua vít có vết mẻ nhưng vẫn chưa không đủ để kết luận hung thủ."

"Khu trọ nhiều người ai cũng có thể có tua vít nhưng có thể hung thủ đã thủ tiêu hung khí rồi."

“Hoảng loạn ấy, hắn trốn vào phòng ngủ. Ổ khóa ở đó có vết cạy chứng tỏ hắn không biết cửa này mở theo hướng khác so với bình thường.”

"Hung thủ đã ở trong phòng nạn nhân, tuy nhiên vừa nãy tôi mới đã đi ngang các phòng trọ khác và phát hiện những cửa phòng ngủ họ đều đẩy vào nhưng cửa nạn nhân có lẽ bị lỗi nên muốn mở phải kéo ra nên mới cạy cửa để rình nạn nhân trong lúc bất cẩn hung thủ có lẽ đã dùng khăn có thuốc mê nạn nhân."

"Hung thủ có thể chạy ra ngoài bằng cửa sổ rồi đổ chất gây cháy nên vết kéo từ cửa sổ đến sàn nhà, hung thủ rời hiện trường trước khi lửa bùng mạnh."

Chie suy nghĩ cách nào đó để giúp cảnh sát thu hẹp phạm vi tìm kiếm hung thủ, chỉ cần loại bỏ toàn bộ người Không sống cùng tầng, Không có cách tiếp cận cửa nạn nhân, không biết lịch làm ca đêm của nạn nhân.

"Thanh tra Daisuke, hiện tại nghi phạm còn 5 người sống ở gần phòng trọ nhỉ."

"Đúng vậy, không sai."

Chie đã kể với Daisuke về toàn bộ kế hoạch của mình.

“Lần cuối cô ấy đi làm về là lúc mấy giờ?”

"Nếu ai trong số nghi phạm trả lời sai thì có kết luận người đó là hung thủ."

Daisuke hỏi Chie mặc dù kế hoạch rất tốt không tệ.

"Tại sao cô nghĩ như vậy?"

"Nếu đặt chính mình ở góc hung thủ mà đặt câu hỏi ấy lúc đó hung thủ sẽ nghĩ đều gì?"

Daisuke lập tức kinh ngạc chỉ vừa suy nghĩ và tưởng tượng thôi, đó là một trò tâm lý.

"Tất nhiên hung thủ có lẽ một kẻ chú trọng vào thời gian nghĩ rằng cảnh sát đã biết thời gian nạn nhân về phòng mà nếu trả lời đúng quá sẽ bị nghi ngờ nên có khả năng là trả lời sai cũng có thể.."

Daisuke lúc đó nói câu mà Chie định nói tiếp.

"Nếu ai kể lời khai quá chi tiết cũng là hung thủ nhỉ."

"Ồ, đúng vậy."

"Được rồi, cả hai đứa có thể về nhà còn về phía cảnh sát không dựa dẫm quá nhiều vào nữ thám tử trẻ tuổi đây được."

Khi mọi chuyện kết thúc, Chie bỗng ngáp một cái rõ dài, rồi ôm lấy lưng tôi như một con chú mèo kiệt sức. 

Tôi vẫn đang cố củng quyết tâm của mình, nhưng khung cảnh đã diễn ra gần như kết thú

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...