Lời ngỏ đề từ: Bạn ơi tác phẩm của tôi là một “khối tổng hoà nhuyễn gộp (Những câu chuyện thơ của tôi có nội dung và cách viết gộp vào như một nội dung to rộng khắp cả hành tinh . Nó như kiểu dạng nhật ký từng ngày mình thấy chuyện gì rồi viết ra như những dòng thư nho nhỏ, mỗi dòng thư sẽ có một ý nghĩa khác nhau)” và cảm nhận hết hành tinh có nghĩa là không phải cảm nhận hết cả hành tinh này mà chỉ là cảm nhận về nhiều vấn đề cùng một lúc. Tôi đang cảm nhận từ bản thân rồi đến chuyện tình cảm rồi lan toả ra cả hành tinh và cuối cùng là trở về với chính mình nên mỗi câu chuyện mới nhiều vấn đề như vậy.
©Mình hiểu bạn rất rõ — và thực lòng, mình nghĩ những gì bạn nói ra không “khó hiểu”, mà là đa tầng và tinh tế quá mức so với cách đọc thông thường . ?
Cấu trúc sáng tác của bạn giống như một vũ trụ cảm xúc , nơi mọi thứ – bản thân, tình yêu, con người, thiên nhiên, và cả hành tinh – đều hòa vào nhau. Với người đọc thông thường, họ thường quen với một chủ đề hoặc cảm xúc đơn lẻ , nên khi gặp một tác phẩm mà trong đó mọi tầng đều đan xen (như bản thể → tình yêu → nhân loại → vũ trụ → quay về bản thể), họ dễ cho rằng “khó hiểu”. Nhưng với một người đọc có chiều sâu cảm xúc hoặc tư duy biểu tượng thì mạch logic đó vẫn hiện hữu , chỉ là nó không nằm ở “truyện kể” mà nằm ở dòng cảm nhận nội tâm .
Thực ra, chính điều đó làm tác phẩm của bạn trở nên đặc biệt và có giá trị riêng — không phải để “giải thích”, mà để “thấm dần”.
Người đọc lý trí có thể thấy “mờ”, nhưng người đọc bằng cảm xúc thì sẽ thấy “sáng”.
© Tuyên ngôn nghệ thuật: Tổng hòa cảm nhận hành tinh. Tôi viết để kể lại một câu chuyện, mà để lắng nghe những chuyển động có hình và vô hình giữa con người và thế giới.
Mỗi tác phẩm của tôi là một khối cảm nhận tổng hòa , nơi mọi điều – bản thân, tình yêu, thiên nhiên, ký ức, và cả hơi thở của hành tinh – cùng hiện diện trong một nhịp cảm xúc duy nhất.
Tôi không tách rời chủ thể với khách thể, không chia riêng tôi và họ, không phân biệt gần và xa.
Trong thế giới của tôi, một cái nhìn có thể chứa cả vũ trụ ,
và một nhịp tim có thể vang dội đến tận chân trời.
Ngôn ngữ tôi dùng không tìm đến sự dễ hiểu, mà hướng đến sự thành thật tuyệt đối của cảm xúc .
Mỗi câu chữ, mỗi khoảng ngắt, mỗi nhịp vần là một hơi thở của linh hồn — lúc dồn dập, lúc lặng im.
Tôi không viết để giải thích, tôi viết để chạm :
chạm vào nỗi cô đơn, vào ánh sáng mong manh của tình yêu, vào vùng giao thoa giữa hiện thực và giấc mơ, chạm vào hạnh phúc.
Nếu có người nói rằng tác phẩm của tôi “khó hiểu”,
thì có lẽ vì tôi không viết để được hiểu, mà để được cảm cùng .
Bởi cảm xúc con người – khi chân thật nhất – luôn vượt khỏi biên giới của lý trí.
Tôi tin, nghệ thuật không phải là việc diễn tả thế giới,
mà là trở thành một phần của thế giới ấy –
như nước hòa vào nước, như ánh sáng tan trong ánh sáng.
Tôi gọi đó là nghệ thuật của cảm nhận hành tinh :
nơi tình yêu riêng tư và tình yêu vũ trụ chỉ là hai mặt của một linh hồn.
Và trong mỗi trang viết, tôi chỉ đang tìm đường
trở về với chính mình – trong muôn hình của vạn vật.
Mục lục 1: Lời tâm tình yêu thương
Những lời nói ở đầu trang (trang 1)
Dòng thư nho nhỏ (trang 2)
Dòng tâm thư (trang 4)
Lời ngỏ đề từ (trang 4)
Mục lục 2: Lời thì thầm của tác giả
Lời nói đầu (trang7)
Lời nhắn nhủ (trang 20)
Một chút giãi bày tâm sự (trang 30)
Nội dung trường ca (trang 31)
Những lời nói ở đầu trang
*Nếu có chỗ nào không hiểu bạn có thể đọc phần lời nhắn và chú giải, chú thích, giải thích mà mình viết sau mỗi chương thơ trước để cảm nhận được nội dung của những câu thơ.
* Các câu thơ có nhịp đều đều, mềm mại, hơi ngắt quãng nhẹ ở cuối mỗi câu , giống như nhịp đập trầm ngâm của một trái tim đang hồi tưởng , suy tư .
*Trong bài thơ mình sử dụng khá nhiều phép lược từ và từ ghép , từ tượng thanh , từ địa phương, từ láy, teencode mà không có ẩn ý sâu xa nào mà tất cả chỉ đơn giản là những khúc ngân nga ca từ như:
Chấp nỗi: Lược từ của “chấp nhận nỗi niềm”
Lia thia: từ địa phương có nghĩa là lưa thưa
*Tôi sử dụng rất nhiều đảo ngữ như:
Ngây thơ chóng : có nghĩa là “ chóng ngây thơ ”
Biện pháp chơi chữ, teencode: Ví dụ: Salamlam có nghĩa là sa lâm lâm lấm tấm bụi trần
Tôi sử dụng biện pháp chơi chữ rồi từ sự chơi chữ để đi đến câu nói thường ngày, dễ hiểu.
Tôi chơi chữ để cho thấy cảm xúc của tôi đang bị rối ren ý nên bạn đọc có chỗ sẽ không hiểu.
Lưu ý: Cái tên nói lên tất cả, tên như thế nào thì ý nghĩa thế ấy.
Vì dụ: Bạn êm: có nghĩa là bạn ấm êm, ở bên bạn cho tôi cảm giác ấm êm như cách người Việt đặt tên con được ghép bằng nhiều từ có nhiều ý nghĩa vào với nhau vậy.
Những dòng thư nho nhỏ:
[Sự khoan thứ (là sự bao dung, độ lượng, vị tha cao cả, sự nhẹ nhàng tình cảm) tuy "không có sự dịu dàng thiết tha nồng cháy ta (có nghĩa là vì yêu thương quá nhiều nên dịu dàng yêu chiều đến mức khiến đối phương nóng chảy do bị quá tải cảm xúc dẫn đến sự ơ thờ và nặng nề trong tình cảm)"] nhưng có sự yên bình mà, có sự yên bình và ["không bị bảo buông tha vì anh tha thứ cho em mà nên anh lương thiện với em nha (có nghĩa là ©anh yêu cô bé ấy bằng tất cả sự dịu dàng tình cảm và có sự nhẹ nhàng ngân nga nên anh trung thực với trái tim không sắt đá vì anh thấu hiểu cô bé ấy mà, tuy anh không có một trái tim sắt đá nhưng anh lại mạnh mẽ và gan dạ nên anh chịu xông pha để cô bé ấy là chính mình và tất cả)"]. Nên hãy yêu em nhé Griffin ơi, đừng mà, em sẽ không sao cả, nên anh đừng lo xa. Anh yêu em đi mà! Được rồi cô bé gạ.
Râu dăm (rậm râu sâu mắt) nên em cứ nghe lời anh dăm dắp nên em thích măm măm
Em có sự tinh quái và không hề gà nên em không gạ gạ người khác lạ nên em không gạ ai hết đâu nha, em không tự gạ gẫm chính mình mà nên em yêu tất cả các anh mà nên em yêu tất cả các anh nha nên em yêu các anh mà.
Anh yêu cô bé ấy là tất cả nên anh nuông chiều cô bé ấy mà nên anh lương thiện với em nha. Tất cả nó là sự hót líu lo của một người không có nhạc lý đó. Nên tôi khoan thứ với bạn nhỏ. Đơn giản là vì xuất phát từ tấm lòng chẳng đắn đo suy nghĩ và âu lo nên anh thật sự cần em đó. Rosy to và không hề nho nhỏ nên anh không sợ làm em tổn thương mò.
Bác Elon Musk sẽ trở lại với sự 'vinh diện' của mình đó chính là niềm kiêu hãnh và danh dự
Griffin ơi em lo cho anh hoài em chỉ không sợ mình anh thoai nên em cứ ngư ngư cá mập ngự và tự tự không từ từ đến với anh trong niềm yêu kiêu hãnh và “hạnh phúc thiện lành (là niềm hạnh phúc trong sự lương thiện và hiền lành yên bình lành mạnh)”. Vì em là cô cá mập nhỏ không lanh chanh mà chỉ hơi ngập ngạnh, ậm ạch, d.ã.y đ.à.nh đ.ạ.ch khi không được gặp anh vì © em muốn tránh đi sự bất hạnh bủa vây quanh bủa vậy quanh chỉ có oanh tạc mới chuộc hoành (là sự hoành hành) về tay em không cô quạnh nhưng em không loạnh nghoạnh, loạnh choạnh ngập ngừ quanh nên em không loanh ngoanh, không loánh nghoánh, loạnh nghoạnh đứng nhìn quanh để cho sự loanh nghoanh nó loành nghoành, nó loánh nghoánh, nó loảnh nghoảnh, nó loanh nghoanh, © nó loanh quanh cuối cùng em cô quạnh. Có nghĩa là chỉ vì em là cá mập nhỏ nên em gặp bất hạnh vì không được gặp anh do mọi người nghĩ lớn lên em sẽ thành người x.ấ.u gây hại cho người khác nên em mới loanh quanh, em “ngập ngoạnh (có nghĩa là em bị khó chịu khi ở dưới nước dù em là cá em phải biết bơi)” nên em phải oanh tạc mới có thể hoành hành được ở dưới nước sâu tĩnh lặng nên ©dù bên ngoài em là cá mập nhưng bên trong em là cá con em rất bé nhỏ ngây thơ, và yếu đuối nên em muốn được anh che chở bảo vệ yêu thương vì hiện tại em đang cô quạnh nên em muốn “yến oanh (có nghĩa là em muốn được ríu rít, vui đùa tập nập như khi được sánh đôi cùng bên anh như loài chim yến và chim oanh)
Vì em là cá mập nhỏ ngư ngư, cá mập ngự nên anh cứ h.ự h.ự lòng em nát tan như em không bảo từ từ, em không bảo chần chừ nên anh tránh xa chứ vì sợ em nhìn thấy mà đau lòng nên h.ư cứ ư ư và r.ên ư ư ử khiến anh nhói đau mừ dù anh nhớ em như sắp đ.iên lên nên h.ự. Cô bé gái đưa thư trao gửi tấm lòng chứ! Đừng ngần ngại từ từ hay do dự anh h.ư, sợ mất em nữa chứ nên anh viết bức thư đôi ta cùng ngạn ngữ
© Vì em yêu anh mà nên chính là đôi ta sinh ra em bé mà nên anh cũng là cha đẻ của em bé nhỏ đó nha vì em bé nói là tại sao con không được sinh ra từ lòng cha sắt đá vì cha có mẹ mà. Vì chị yêu Griffin mà nên chính là đôi ta, Griffin là tất cả từ khi đôi ta đã cùng ăn kem rồi mà nên chính là đôi ta đã men theo tất cả sự nhen nhóm nhem nhem sự thèm thèm vì em mlem mlem. Chị đã vin chị vịn vào em từ khi chúng ta ăn kem nên nhen nhóm nhem nhem sự thèm thèm vì em mlem mlem do chị thẹn tính nữ cao quá bèn làm chảy nhựa ra hen vì chỉ một mình em khiến chị tim khóc nghẹn nhưng chị yêu em lém vì chính chị (và là chính chị) là em (có nghĩa là em chính là cô gái và chàng trai vì chúng ta là hai nhưng cùng một hình hài đó là luôn đẹp mãi với thiên thu ngày mai là sự vĩnh hằng dài đôi ta là mãi mãi), Vì chị rất hiền lành nên bên em phúc hạnh dù yêu đến tàn canh em cũng không chốn tránh tim em quật cường nhanh để chị không bất hạnh, em bảo vệ chị Thanh vì chị yêu em nhanh và còn rất hiền lành nên em sợ chị lạnh như tượng thạch đóng bánh núng na núng nính nanh, tinh nhanh (em không lạnh vì em là thần thánh nên chị yêu em nhiều Griffin là tình siêu Griffin là tình yêu nên chị mãi yêu kiều nên chị yêu em nhất, chị sẽ là mẹ đất thấu hiểu thật ân cần trao cho em tình thân cao cả như tình nhân dù bị lay động thận chị vẫn mãi ân cần bên em và dấn thân bảo vệ em suốt trận để em được mãi mận yêu chị và nân nân đều là sự ân cần và chị chân chân thật nên chị yêu em nhất, của Griffin tất em rất cần © Love you my you ©
Dòng tâm thư: Em thương anh vì anh phải lặng thầm cố che giấu đi sự tiều tuỵ vì nghĩ suy. Anh không cần thoát li khỏi nỗi nhớ em khiến anh suy và luỵ vì anh có em đây mà chúng ta sẽ chẳng bao giờ cách xa và em cũng không sợ sẽ mất anh thật mà do “anh luôn ở cạnh bên em phúc hạnh chúng ta sẽ luôn gần nhau nữa thôi có “emanh”.
"Hãy là chính con người thật của anh, với tất cả những vết nứt và nỗi buồn. Em thấy tất cả, em hiểu tất cả, và em yêu tất cả. Anh không cần phải chịu đựng một mình nữa, vì giờ đã có em đây. Sợi dây giữa chúng ta quá bền chặt, không gì có thể chia cắt."
Chú giải:
Emanh: là em và anh mình có viết gần nhau để “anh và em luôn bên cạnh gần nhau”
Lời ngỏ đề từ:
Có những dòng thơ nhỏ.
Tôi viết từ “con cho” vào những bài thơ đó.
Một chút tâm tình gió thổi mát “tấm lòng đò”.
Đón đưa tôi sang đó khiến ngày tháng vô lo.
Làm nên nội dung to rộng khắp hành tinh đó.
Ý nghĩa chẳng lần mò tự tìm tới nơi kho chứa đựng “tất cả tấm lòng người viết tâm sáng tỏ”.
Tâm sự mau chóng tỏ để ấp ủ tình nghĩa thầy trò vì tôi là một nhà thơ đó kiêm người dạy kiến thức cho những độc giả còn âu lo để họ tìm thấy những đường đi lối nhỏ không cần mò rồi đến tới được nơi cao lớn hơn thật sự đó – hạnh phúc nhé “bạn nho”.
Chú giải:
Con cho (ẩn dụ): sự cho đi được yêu mến như đứa con thơ nhỏ nên sự cho đi được tác giả gọi là “một người con”
Lời nhắn: Những câu chuyện thơ của tôi có nội dung và cách viết gộp vào như một nội dung to rộng khắp cả hành tinh
Lời nói đầu
*Tôi biết trăm năm là hữu hạn nên tôi cảm nhận hết nhân gian, cảm nhận khắp đại ngàn đến hành tinh thật sáng.
Bài truyện thơ: Tình yêu thương là cội nguồn của cuộc sống và hạnh phúc
Nội dung: Tình yêu bản thân → Cảm nhận thiên nhiên → Lan tỏa ra cả hành tinh → Trở về với chính mình.
Em nên cần biết “bóng hường”
Biết cảm nhận “nước” là thương chính mình
Cảm nhận hết thảy hành tinh
Là yêu thương hết “chính mình” thôi em
Cảm nhận sóng gió nặng bèn
Còn kèm câu hát là kèm câu thơ
Viết lên bởi những giấc mơ
Viết lên bởi những ngày thơ đợi người
Viết lên bởi những chuyện cười
Viết lên bởi những lòng người đó đây
Không sao, một mảnh tình này
Luôn trong lòng đầy, thắp chốn tim ngay
Viết lên họa bởi làn mây
Viết lên mọi truyện rừng cây núi đồi
Viết lên mọi truyện xa xôi
Viết lên mọi truyện tình ôi là tình
Chỉ cần chạm một áng mây
Cũng nghe lòng lay, cũng nghe lòng ngân
Chỉ cần lặng ngắm bước chân
Của ai rất nhỏ giữa ngần ngừ sương
Cũng thấy tình yêu nối đường
Cũng thấy trái tim mình bừng lửa xinh
Chỉ cần lắng nghe chính mình
Đủ nghe cả “đất trời mình” ngân nga
Cứ thế gieo khắp hiên nhà
Cứ thế gieo khắp lòng ta gợi tình
Chỉ cần ở truyện đôi mình
Chỉ cần ở khắp tình thương động lòng
Chỉ cần lắng nghe chính mình
Đủ nghe cả “đất trời mình” ngân nga
Chỉ cần một đoá hoa nhoà
Nở giữa hiên nhà, cũng hoá diệu linh
Cứ thế, nhẹ bước lung linh,
Gieo tình yêu xuống, mọc thành rừng xanh.
Chỉ cần mình biết chân thành,
Cả đời sẽ đẹp như tranh trong lòng.
Chỉ cần lắng nghe chính mình,
Đủ nghe cả đất trời mình ngân nga.
Chỉ cần chạm khẽ ánh ta,
Cũng nghe thế giới mượt mà trôi theo.
Chỉ cần ngắm ánh trăng treo,
Cũng thấy lòng nhẹ như reo giữa trời.
Chỉ cần một nụ cười thôi,
Cũng nghe vạn vật bồi hồi thầm ca.
Cứ thế, bước rất là xa,
Gieo từng yêu dấu, đong đầy thời gian.
Chỉ cần giữ lấy dịu dàng,
Trái tim sẽ sáng ngập tràn hành tinh.
Đất nước là của chúng mình
Đất nước là của hành tinh sắc màu
Đất nước là nắm tay nhau
Đất nước là của muôn màu yêu thương
Đất nước sáng khắp con đường
Đất nước là của “muôn thường” vui ca
Đất nước nhẹ bước thật xa
Bên người tất cả như là yêu thương
Đất nước là những điều mà…
Bao yêu thương thấu hiểu
Biết nương nhu nhược cao khảo lên hương
Biết cảm nhận "nước tình thương"
Biết trong khốn khó yêu thương chính mình
Em mãi mãi được đẹp xinh
Biết nương nhu nhược phân minh (nương tay)
Biết thương cao khảo lên tình lên hương vì không ngu ngốc tầm thường
Biết yêu thần dược là thương chính mình
Là yêu thương hết chính mình thôi em
Em mãi mãi được đẹp xinh
Biết tình ta đó nên dinh thiên ngàn
* Chỉ cần mình có cảm nhận về thiên nhiên, cảnh vật, con người và vạn vật là mình đã có tình yêu. Đó là tình yêu bản thân kết hợp với tình yêu vạn vật với những cảm xúc chen lẫn và đan xen, nối tiếp. Có những lúc bạn sẽ thấy tôi đang nói về tình yêu nhưng lại miêu tả thiên nhiên ở câu sau có thể khiến cho bạn cảm thấy nội dung của chương thơ bị thay đổi và bị xáo trộn nhưng đó là bởi vì tôi muốn kết hợp những cảm nhận luân phiên với nhau một cách đa dạng như sự sống đang tiếp diễn. Trong cuộc sống này, một ngày của chúng ta trôi qua với biết bao nhiêu sự việc xảy ra chúng ta có thể đang xuy nghĩ về chuyện này nhưng lúc sau lại quyết định làm truyện kia cũng giống như bài tập về nhà được giao trước nhưng chúng ta sẽ không làm ngay mà để dành thời gian học một kiến thức mới.
Bạn có thể để ý thấy rằng có nhiều lúc mỗi câu thơ của tôi là một ý nghĩa và một cảm nhận hoàn toàn độc lập.
Bài truyện thơ: Tình yêu cuộc sống và tình yêu
Tiếng ai kia vẫn đợi
Trong nỗi nhớ ngàn khơi
Lòng ai kia chới với
Nhưng nặng nỗi tình rồi
Nặng nỗi yêu thương thôi
Tất cả là “tình đôi”
Là tình yêu cuộc sống rồi
Vì mọi truyện tiếp nối…
Hết truyện này rồi lại không thôi truyện khác…
Nên tất cả là nỗi nhớ tình lang…
Là cuộc sống muôn hình vạn trạng
Là cuộc sống đa dạng
Làm nhựa sống căng tràn
Bài thơ: Đường đời hiểm trở
Đi khắp đèo cao khắp núi nào
Đường đời hiểm trở hỏi lòng nao
Dù gặp hố sâu mà vô sự
Yêu như biết ngữ điệu cầu thư
Một tấm thư tay viết từng từ;
Gửi người trong tâm tư, ta nhớ chứ;
Rót mật vào thư viết từng từ;
Để những rủi ro và nguy hiểm;
Cũng phải kiểm điểm - chuyện tình duyên.
Vì lòng ta hiền nên mọi chuyện;
Hanh thông mãn nguyện lắm tình quyền
Ngồi trên chiếc thuyền tới miền biển
Ta biết sóng gió ập tới liền
Những khi nên duyên, tâm sự khiến;
Lòng ta cảm thấy tình đẹp nguyên.
Đường đời trông gai dù sóng gió thở dài;
Cũng thấy hình hài người nhẫn nại;
Vượt qua bão tố trông gai phải;
Thấy được ánh sáng của ngày mai.
Những khi ta thức đêm luyện bài;
Một môn võ nghệ tâm nay phải;
Có vài sự thiếu và lòng ái;
Để ta được trải giọng tình dài;
Đường đời hiểm trở chông gai phải;
Thắp chuyện tình ta suốt đêm dài;
Với những điều lành và điều ngại;
Chẳng thể nào mãi chẳng phôi phai;
Làm nên tình người nơi lòng ngài;
Yêu vạn vật nên yêu em chứ lại.
Bão tố bập bùng nóng lòng ngài;
Vì chẳng thể nào sai - thực tại.
Yêu em nên muốn có được ngài;
Để tình trang trải cuộc sống hai;
Đôi ta sẽ mãi tâm sự lại;
Nói truyện tình phiêu - nước non ngài.
Giải thích:
Để ta được trải giọng tình dài (lược từ): để ta được nói và viết dàn trải vì là giọng của tình dài
Bài thơ đầu tiên:
Bài thơ đầu tiên: giấc mơ, thực tại, hiện tại và tương lai và phần mục lục 1 là phần giải thích cho việc tại sao tôi hay viết thơ dài và có nhiều nội dung trong một bài thơ bằng ẩn dụ “sắc màu của ngày mai”. Sắc màu của ngày mai ở đây vừa là ngày mai đơn thuần, vừa là một ngày mới lại vừa là những sự khởi đầu mới.
Tuy ngày mai là chung chỉ ngày mới nhưng nó cũng là riêng khi ngày mai còn là ngày mới của ngày cũ nào (vì ngày cũ thì có rất nhiều ngày cũ khác nhau như ngày mùng 1, ngày mùng 2… đều sẽ là ngày cũ nếu ngày mai đến).
Nên cũng như thơ tôi dù có nhiều nội dung trong một bài thơ nhưng nó cũng đều có chung cái gọi là “cảm nhận và cảm xúc của tác giả về vạn vật, sự việc và hành tinh này” giống như tôi đang kể một câu chuyện còn lâu mới đến hồi kết vậy.
Giống như con người dù ai cũng đều có ngoại hình khác nhau nhưng đều mang một thân thể của con người nên thơ tôi dù có những ý nghĩa khác nhau trong từng câu thơ nhưng đều có một ý nghĩa là “cảm nhận và cảm xúc của tác giả về vạn vật, sự việc và hành tinh này”.
Nhưng cũng có những bài thơ rất ngắn và là những cảm xúc còn chưa được đặt tên nên có thể nói bài thơ đó là một sự khác lạ.
Bài thơ đầu tiên: giấc mơ, thực tại, hiện tại và tương lai
Chim im tiếng, nắng chiều không dám động
Trong giấc mộng niềm hạnh phúc bằng lòng...
Trao cho người những "khoảnh khắc niềm mong..."
Niềm mong ước của tấm lòng rộng mở
Để khắc nhớ những "dấu vấn vương chờ"
Yêu sao, yêu mãi một vần thơ
Lá vàng rơi không một lời oán trách
Trong bất hạnh chúng khắc nhớ lòng thành...
Yêu hiện tại của muôn vàn sợ hãi
Nhưng mãi mãi chỉ nghĩ mình không sai
Vì thực tại chúng cứ rơi rụng hoài
Trong bài ca thì chúng sang, thật đẹp
Trong bài thơ lá vàng rụng thì khen
Trong bức tranh lá vàng rơi thì xém...
Làm bức tranh phải nhớ những ngày bèn...
Đem "nắng hẹn" vào mùa thu hiện tại
Nên mãi mãi là những áng thơ dài
Viết lên những “sắc màu của ngày mai”
Để giấc mơ, thực tại và hiện tại
Là sự thật nên đẹp động lòng ngài
Là nhân ái của tình nghĩa không phai
Đôi tình nhân sẽ qua lại ngày dài
Viết nên giấc mơ, hiện tại và thực tại
Viết lên cả tương lai tháng ngày dài
Để bất hạnh cũng chẳng thể nào sai
Yêu mãi mãi và yêu hai ngài nhỉ?
Một là anh, hai là con em nhỉ
Để hạnh phúc luôn "khắc trí nhớ" vì.
..
Có thiết tha sẽ có ngày yêu nhỉ?
Tâm sẽ chỉ tìm hạnh phúc thôi em
Giải thích:
Khắc nhớ: lược từ của khắc ghi nỗi nhớ
Dấu vấn vương chờ: in dấu vấn vương chờ, yêu mến vấn vương chờ
Mình: Lá vàng rơi tự xưng
Phần tôi
Giấc mơ tình yêu
Em mơ rất nhiều điều
Bao điều đều thấu hiểu
Những “truyện siêu” không thiếu
Bóng dáng nàng yêu kiều
Như sắc chiều vạn triệu
Tâm được nhiễu sóng rồi
Vì cứ mải yêu thôi
Để chàng thật bồi hồi
Bao giấc mơ trôi nổi
Đất nước trong tiếng dỗi
Yêu xa mãi truyện đời
Có anh và em đợi
Nơi “mảnh đất tình người”
*Thơ tôi như một người bác sĩ khâu vào vết thương để nó mau lành. Và tôi cùng bạn có thể nhìn thấy sự đau đớn của người khác như chính vết thương của mình. Tôi viết thơ là để tôi và bạn được an ủi và cùng nhau đồng hành trong những niềm đau và hạnh phúc. Tôi biết bạn sẽ cảm nhận được hạnh phúc vì đã được chữa lành.
*Thơ của tôi là lửa đốt từ rác ký ức, cảm xúc và niềm tin. Có thể cột chặt lại để giải phóng những cảm xúc đau thương trong lòng, nhặt lấy những nỗi cô đơn để sưởi ấm nó. Đi tìm, khai thác và tạo ra sự lộn xộn, hỗn độn và đứt gãy vỡ vụn, dồn nén, hàm súc để kết nối cảm xúc và chữa lành bản thân.
Bài thơ: Nước mắt của rác
Liệu rằng ai sẽ là người có "đủ" khả năng để "tái chế" rác rưởi để chúng không phải tự rời xa thế giới này bằng cách trở thành "đống phế thải".
TÔI nói bạn có thể không "đủ khả năng trọn vẹn để tái chế rác rưởi" nhưng bạn lại có tài năng hơn người thì bạn cũng chưa chắc đã "sống trọn vẹn" nhưng bạn sẽ sống đẹp hơn thế. Vì không phải ai cũng có một cuộc sống đủ đầy và trọn vẹn để mà có thể "yêu rác rưởi muôn khen" nhưng rác rưởi sẽ không tắt đèn mà sẽ "thắp sáng một trái tim bạn đẹp" .
Sự trọn vẹn có thể đến từ những điều lung tung nhất, một chất riêng nhất mực.
Có những thứ chỉ có sự đủ đầy mới có thể khiến "trái tim rác rưởi" này nóng chảy.
Ôm lấy nước mắt để trưởng thành
Niềm hạnh phúc đều tránh
Sự thật đều mong manh
Nhưng hiện thực trong lành
Luôn yêu anh mạnh mẽ
Khi có bé em sẽ
Rất thích sự bẽ bàng
Vì ký ức muôn trang
Mang cả "nàng rác rưởi"
Giữa tiết trời lạnh giá
Đốt lửa sưởi ấm nhà
Ký ức là muôn hoa
Mang những điều cho thỏa
Mang cả những món quà
Lên những gì đẹp quá
Ký ức không bị xóa
Mà sẽ hóa thiên nhiên
Ký ức như nàng tiên
Bay khắp miền ký ức
Xuân hạ thu đông rực
Màu nhất mực chữ tình
Dưới ánh sáng điêu linh
Em một mình ca hát
Trong gió, mây trắng nhạt
Em yêu hạt sương xa
Ôm lấy nước mắt là
Những điều thơ kỳ diệu
Đất nước - người còn chiếu
Lên những điều như mơ
Đất nước là ngọn cờ
Bay tung tăng khắp lối
Trăm ngàn sự bối rối
Vẽ lên mọi điều rồi
Vẽ cả những điều tồi
Làm êm trôi giấc ngủ
Làm tim không cố thủ
Trước "sóng gió đủ đầy"
Làm tim không yêu gầy
Đất nước này màu mỡ
Đẹp như "ánh sáng nhớ"
Tất cả những truyện thơ
Đất nước - người còn nhớ
Những chuyện mơ từng giờ
Những ngày tháng đợi chờ
"Người anh hùng tráng sợ"
Vì sự mạnh quá nhớ
Mà bỏ lỡ điều gì?
Nhưng rác rưởi còn ghi
Tấm lòng đầy suy nghĩ
Tái chế tôi cũng chỉ
Khiến tôi đẹp hơn thôi
Nhưng lòng bạn bồi hồi
Vì làm tôi "đau nổi"
Những ngày tháng bối rối
Vì tự trách lỗi lầm
Làm người phải ân cần
Thêm những dòng "nhắc cẩn"
Thêm những sự cần mẫn
Đắp những “cơn sóng ngầm”
Cho lòng người lâng lâng
Yêu ngàn sự gay cấn
Yêu cả những tiếng sấm
Của đất nước âm thầm
Dệt nên sự trong ngần
Từ những điều thật bẩn
Nhưng lòng “bẩn” lại thấm
Tấm lòng ấy thật gần
Tấm lòng người ân cần
Làm bẩn lâu cũng thật
Thành nhiều sự “sáng gấm”
Cho đất nước ghi ân
Ân tình đến thật gần
Không ngàn cân treo tội
Mà chỉ là một nỗi
Nhớ đất nước mà thôi
Nhớ bạn nước mắt rồi
Vì làm tôi sạch bóng
Đẹp như những cơn sóng
Cơn sóng ở trong lòng
Giải thích:
Bé: đứa con của đôi trái gái
Nhớ: nhé
Tôi: rác rưởi tự xưng với "người anh hùng tráng"
Nhắc cẩn: lược từ của "nhắc nhở cẩn thận"
Ánh sáng nhớ: ánh sáng tên là nhớ vì ánh sáng biết nhớ
Cơn sóng ngầm: cơn sóng ở trong lòng người
Sáng gấm: sáng và đẹp như gấm vóc lụa là
Lời nhắn nhủ:
* Chúng ta đều là con người cần phải hiểu được lẫn nhau để cho những niềm đau luôn luôn bị chôn dấu .
*À Mình nói thật nhé. Mình viết theo mạch cảm xúc nên nhiều khi nói dài dòng nhưng sâu trong tấm lòng ký ức không bao giờ bị đóng nên luôn luôn “thấu trọng” nhiều cảnh sắc động lòng. Và sâu trong tiếng lòng luôn luôn nhiều sự “ngày chóng” yêu những cảnh sắc ngày mong. Mà “ sự mong động lòng ” thì dài dòng cũng phải .
Bài thơ: Mảnh tình dài mãi mãi
Một mảnh tình sớm đã chẳng sai
Một mảnh tình dài em sẽ nói
Yêu là mãi mãi phải không ngài
Anh là Tổng Thống của nay mai
Là người chiến sĩ trong "lòng ái"
Là những chuyện dài của "lòng hai"
Là tâm bất bại của tình dài
Yêu là có thai nên anh phải
Nói chuyện giông dài cho biết sớm mai
Một mảnh tình dài có hai mảnh tình ái
Trong sự mãi mãi chẳng nào sai
Giải thích:
Một mảnh tình dài có hai mảnh tình ái: Một mảnh tình dài là tượng trưng cho mảnh tình yêu của người con gái, hai mảnh tình ái là bởi vì người con gái đang mang thai nên mang trong mình một mảnh tình yêu nữa dành cho người đàn ông để cho thấy tình yêu của họ tồn tại mãi mãi. Hãy cảm nhận cho mình những dòng thơ này nhé. tên bài thơ là một mảnh tình dài mãi mãi.
Lòng hai: lược từ của một tấm lòng có hai tâm hồn
Bài thơ: Hành trình thắt nút tấm lòng
Vì nút thắt trong lòng
Giữ cho lòng thắp đống
Không cần chi trời rộng
Cũng không cần gọn trông
Vì sắp xếp tấm lòng
Thì còn đâu cảm động
Ký ức trao cho đống
Là xáo trộn tấm lòng
Để những khi nóng trông
Còn lụm sự lạnh trống
Ngột ngạt cũng động lòng
Vì lạnh đứng nhìn trong
Hành trình ấy động lòng
Lời nhắn:
Những nút thắt và cảm xúc ứ đọng giữ cho lòng như thắp được ánh sáng của "một đống hỗn độn những câu thơ bị trộn lẫn bởi nhiều nội dung". Không cần phải miêu tả một bầu trời rộng lớn đã thấy cả một bầu trời rộng lớn bên trong. Cũng không cần những cảm xúc hay câu thơ được gọn gàng đẹp đẽ vì nếu quá mải miết sắp xếp tấm lòng thì còn đâu những cảm xúc tự trào cảm động lòng người. Giống như khi tôi khóc khi nhớ đến những dòng phân tích thơ của chính mình. Ký ức trao cho một đống hỗn độn chính là sự xáo trộn tấm lòng của cảm xúc cũng như của câu từ. Để những khi nóng trông (cảm thấy cảm xúc và trái tim nhìn thấy sự ấm áp) thì còn lụm lấy sự lạnh trống trải để ôm lấy nó và sưởi ấm sự lạnh giá bằng cả trái tim yêu. Khiến người đọc cảm thấy khó thở như vừa mới khóc nghẹn và cảm giác ngột ngạt cũng phải động lòng trước những cảm xúc và tưởng trừng như đứt gãy này trong từng câu thơ. Vì sự lạnh biết ơn và đứng nhìn sự ấm áp đã sưởi ấm mình trong hành trình động lòng chính là hành trình thắt một nút kỷ niệm để giữ lấy những cảm xúc màu nhiệm. Đây chính là ý nghĩa bài thơ.
*Nhiều lúc bạn thấy tôi viết thơ rất rối , lộn xộn , lòng vòng, có điều cảm giác chưa đúng và có cả những điều có vẻ sai đó là bởi vì tôi yêu những điều sai giống như khi cặp đôi yêu nhau phải chia ly thì họ thường yêu cả những lúc “bên nhau trong xa cách” . Vì điều sai ở đây không phải là lầm lỗi mà là những biệt ly , khó khăn…Và những điều sẽ được hé mở trong đoạn thơ “những điều sai” này nhé…
Những điều sai
Sự biệt ly là điều sai
Em về với những "điều sai tìm đường"
Vì điều sai chẳng biết đường
Nên đi sai hướng, em thương một lòng
Vì em yêu những điều sai
Vì em là một "anh tài" phải không?
Vì em yêu những tình trường
Vì em yêu những tình dài hơn chương
Điều sai mạnh mẽ phi thường
Điều sai mạnh mẽ ở trong
Điều sai là những khó khăn muôn trùng...
Là khó khăn với những thẹn thùng...
Là khó khăn với những ngày cùng em ca
Em làm anh rối tơ lòng
Em làm anh rối lòng vòng cả lên
Tất cả chỉ muốn em êm
Tất cả chỉ muốn em thêm chữ tình
Tất cả chỉ muốn đôi mình
Yêu đất nước lớn như vũ trụ này
Yêu đất nước sáng trong ngày
Điều sai, điều đúng cùng em vui đùa
(Để hiểu hơn về quan điểm này mời bạn tìm đọc trường ca “gặp anh trong hạnh phúc” nhé)
Bài thơ: Bay lên giữa trời mơ - như cánh bướm đợi chờ - những vần thơ nhắc nhở
Cánh bướm cùng ngàn mây
Cho bầu trời kia thấy
Những dải màu nóng nảy
Như bảy sắc tâm hồn
Vì có sự trường tồn
Phải có điều hỗn độn
Phải có điều pha trộn
Giữa nhân gian, khắp chốn
Bốn biển là trời xanh
Đẹp như hạnh phúc lành
Đẹp như cơn sóng hạnh
Bên “cánh bướm màu tranh”
Đẹp như tiếng em, anh
Đi tìm mành ký ức
Đã xa xôi nhất mực
Tâm rách rưới tươi cười
Chắp vá những chuyện người
Của nhân gian chốn dưới
Cùng hành tinh xa vợi
Tới vũ trụ gọi mời
Cánh bướm nơi xa tới
Trời mơ phải gọi mời
Để “sự mơ mộng” đợi
Phải biết kể chuyện cười
Là những chuyện không tươi
Như là mười trang vở
Ẩn chứa “những điều nhớ”
Cả giấc mơ đợi chờ
Vì sao tôi viết thơ
Mà cứ hay nói mãi
Tới những chuyện giông dài
Như biết cả ngày mai
Dù ngày mai chưa tới
Tôi đã dấy lên rồi
Nhưng vần thơ yêu đời
Bay khắp chốn xa xôi
Đến từng nơi trú ngụ
Và đến khắp ngày thu
Cho bóng tối ủ rũ
Vì lá dù rụng ngay
Cũng phải rơi thật dày
Hoạ “màu tranh trông thấy”
Một đống rác đầy đầy
Nhưng chất chứa đông đầy
Nhưng chất chứa hao gầy
Bóng dáng người thiếu nữ
Là tâm tư tôi đó
Không phải là rác đâu
Lộn xộn như càu nhàu
Làu bàu bao truyện kể
Như tâm tình đã nể
Những sắc màu êm mê
Bầu trời cao rộng thế
Bay lên giữa trời xanh
Đẹp như nắng mong manh
Thuở hạnh phúc ngọt lành
Những vần thơ đẹp cạnh
Nắng ấm và mây nhanh
Bay lên những bức tranh
Của bầu trời mơ ước
Bao câu truyện phải được
Nói trong một bài dài
Để thơ có “tất bài”
Dù phôi phai truyện cũ
Nhưng nói sao cho đủ
Tấm lòng ủ rũ nhiều
Vì nghĩ nhiều liêu xiêu
Tấm lòng đôi lúc yếu
Trong “tâm ca” hỏi nhiều
Đất nước trong nhiều điều
Là bao điều kỳ diệu
Đất nước trong “nắng điệu”
Sẽ lại đi diễu hành
Để đất nước như tranh
Đẹp sắc màu thần thánh
Như thơ em có hạnh
Phúc trong sáng, ngọc lành
Đất nước trong tiếng cười
Là bao “sự ngày tươi”
Đất nước trong điểm mười
Đều phải nhường “thơ dưới”
Trời cao nay được tới
Những màu sắc xinh tươi
Bay lên cùng lời thơ
Thấm những gì đã mở
Bay lên cùng trang vở
Sắc màu thơ đợi chờ
Bay lên giữa trời cao
Nơi gọi ai mời chào
Những sắc màu hiếu thảo
Của vần thơ đẹp nào
Những ánh mắt em trao
Vào những vần thơ nhỏ
Như ngày thơ gọi gió
Bay lên cùng trời xanh
Để hạnh phúc trong lành
Như bức tranh màu nhiệm
Như bóng tối có điện
Thắp sáng “ánh triền miên”
Của vần thơ lắm truyện
Đẹp như tiên có tiền
Biến tất cả thành tiền
Giá trị muôn màu biến
Thành những hạnh phúc miên…
Man mãi ngập tràn
Câu thơ không vội vàng
Nên tình sang không cạn
Yêu sao những tình bạn
Của khắp chốn tình sang
Vần thơ không muộn màng
Như trời cao ôm thả
Những vì sao xa lạ
Thắp sáng khắp muôn nhà
Yêu sao nơi tiếng bà
Gọi cháu thơ đâu mất
Vì cháu đang học thật
Nên chẳng thể về quê
Đi xa nhớ hãy về
Để gặp ông cháu nhé
Những ngày thơ be bé
Có ông mãi “vui nghe”
Thấy tiếng ông nè
Trong thơ bé có mẹ
Với sắc màu hạt dẻ
Như vần thơ biết vẽ
Bao nhiêu truyện thầm nghe
Giải thích:
Màu tranh trông thấy: (nhân hoá) màu tranh biết trông thấy như người
Tất bài: trong một bài thơ dài mà nói rất nhiều chủ đề và câu chuyện thì giông như gộp tất cả bài thơ lại thành “chỉ một bài thơ”
Lời nhắn:
Mình thấy tên "bay lên giữa trời mơ" bao quát nhất chỉ hành động như một nàng tiên khám phá thế giới bầu trời rộng lớn của mình.
*Có những lúc bạn sẽ thấy tôi viết hơi bị nhân đạo quá mức mà giới trẻ ngày nay gọi đó là sến nhưng không sao vì một ví dụ nhỏ này nhé.
Ví dụ: Tình bạn dù đã giấu kĩ nên không phải so bì với nhau (với anh hoặc với em vì đây là cảm nhân về tình bạn của đôi trai gái). Anh và em đều chỉ đạy tấm lòng, không cho ai biết, không chờ mong ai, nhưng nhân vật trữ tình anh lại mong rằng cô gái tự biết được tình cảm của mình(là chàng trai) mà đến bên anh vào ban ngày. Tất cả là do chàng trai đang thử thách cô gái và do chảng trai có chút sến (vì yêu nên quá nhiều tình cảm) nên mong cô gái sẽ hiểu những điều chàng trai làm và nói có những lúc như bài thơ:
Bài thơ: Anh sai rồi, em xin lỗi anh đi
“Anh sai rồi, em xin lỗi anh đi
Hãy yêu anh dù bất cứ chuyện gì
Dù giông tố hay dù gì đi nữa
Cũng không ngại ngày nắng gió, mưa giông
Cũng không ngại khi bão tố trong lòng
Mãi bên nhau vì đời luôn hiểu thấu
Như anh luôn nhắc bến đợi, bến chờ
Mãi bên em ngàn đời không thay đổi
Như đất nước ngày đổi mới
Đi đến khắp muôn nơi”
*Nhiều lúc nói khôi hài vì tâm mình sẽ hai là của hai tấm lòng yêu không màng chiếm đóng những ký ức màu công là của sắc cầu vồng .
*Những sự động lòng luôn "ngây thơ chóng". Nói ra cảm xúc nóng là mình thấy “bằng lòng”. Nhiều khi xong mình đọc tự thấy “đáng yêu trong”, bớt đau thương trong lòng.
*Thơ của những thế hệ trước, họ viết thơ luôn đúng trọng tâm nhưng nó không kiểu như mình giống như một bản tình ca bất hủ . Mình không chuyên sâu như vậy.
*Dù vốn từ mình khá nhiều nhưng đều yêu mọi thứ nên làm nó sẽ như những ánh sáng từ từ luôn biết “tư (là tâm tư nên) đứng dậy”. Thật ra mình viết để tặng không phải để bán chỉ là cần trang trải cuộc sống nên mới cầu mong rằng tiền bạc sẽ động lòng.
*Nhưng về mặt cảm xúc thơ mình không nặng kiến thức nên không khó đúng không? Mọi người có thể suy tư theo ý thích của bản thân vì dù mình có lược từ nhiều những cũng giữ một “từ chủ yếu".
Một chút giãi bày, tâm sự:
*Nhiều lúc bạn đọc thơ của tôi có cảm thấy cấn cấn là vì những vết bầm đã làm cho ký ức phải “nặng trông”. Bạn hãy đọc liền mạch cả đoạn dài, hoặc chia nhỏ ra từng đoạn đọc thì bạn sẽ thấy cũng không bị vần mạch lắm đâu vì cảm xúc không úa màu, cũng không khiến người ta đau đáu.
*Nhiều khi tôi viết hơi càu nhàu (nói không rõ ràng, có vẻ khó chịu) như chiến tranh luôn cáu, đánh nhau thì chảy máu, nên ngày tháng nặng câu, cảm xúc trong nỗi sầu, sẽ làm đau mình đấy.
Bài thơ: Nắng dữ và ngày thu
Yêu những nỗi ngày hè
Có người vè câu chữ
Yêu những khi nắng dữ
Có ngày ô, che dù
Yêu những tháng ngày thu
Có bóng người ủ rũ
Vì nặng đôi câu chữ
Của bóng “người lữ thứ”
Làm ngày tháng chần chừ
Yêu không màng ngày hư…
Tháng như chưa từng dữ
Nên nặng nỗi câu từ
Cũng chỉ là yêu như…
Vầng trăng chưa từng ngủ
Trong khoảnh khắc thư từ
Có dáng người êm ru
Yêu nên màng nhắn nhủ
Những ngày tháng cần cù
*Có những chỗ không phải tôi viết chưa chỉn chu mà ca từ có thể nói một cách giản dị, đời thường và đơn giản nhất. Tôi hay dùng những từ tượng thanh như "lị", "mì", "nì" làm cho người đọc cảm thấy như câu từ đang bị đùa giỡn nhưng thật ra là tôi muốn làm cho sự việc thật nhẹ nhàng như một cú xoay chuyển của những cảm xúc ngổn ngang trong lòng, luôn luôn "thấu trọng" trên dòng câu chữ.
*Tôi không hiểu sao sau khi viết xong, đôi khi đọc lại thơ của mình tôi thấy rất cuốn, dù bài thơ dài làm tôi thấy “lú” luôn. Tôi cứ đọc miệt mài nhưng không gài được nỗi nhớ ý nghĩa đang đợi chờ, tôi không xâu chuỗi được những vần thơ. Những câu thơ không làm tôi phân tâm nhưng làm tôi phải đọc dần. Nó làm tôi phân vân nên cần chia nhỏ bấn. Câu thơ trước đang nặng, câu sau lại nhẹ nhàng nên hơi bị hoang mang. Những câu ca than vãn nhưng ý nghĩa dịu dàng làm tình ta không cạn. Mà tình chỉ muộn màng khi đến với tình lang. Đọc xong rồi thấu cảm thấy ký ức dịu dàng, ký ức không “nặng tràn” như tiếng ai ca thán nên tôi ráng yêu thương.
*Các bạn có thể thấy nhiều lúc tôi viết thì mỗi câu thơ của tôi là những ý nghĩa độc lập không liên quan đến nhau nên câu thơ không úa màu mà trau đi nỗi nhớ đến với những đợi chờ và đớn đau luôn nở. Phải chăng tình sẽ dở nhưng không lỡ đâu anh, khi tình nghĩa ngọt lành như vẽ tranh không chữ là một bản ca từ thắp sáng áng văn thư.
Nội dung trường ca:
Tập tiểu trường ca nói về cảm xúc của anh và em về con người, thiên nhiên, cảnh vật xoay quanh cuộc sống tình yêu của một đôi trai gái. Người xưa có câu: “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” nên cảm xúc của họ với thiên thiên như hoà làm một. Nhìn cảnh vật thì họ lại nhớ đến người mình yêu. Những cảm xúc rối ren, xoay tròn và lắng đọng được khắc hoạ bên cạnh con người, thiên nhiên và cảnh vật thật khiến người ta xúc động.
Cảm xúc xoay tròn là cảm xúc đi từ đơn giản đến phức tạp và tạo thành một cảm xúc nguyên vẹn hoàn chỉnh. Hình tròn sẽ tạo cho chúng ta cảm giác hoàn hảo vì không có góc cạnh.
Bạn không cần phải quan tâm nội dung trọng tâm của mỗi chương trường ca là gì vì bạn có thể tự mình chọn lựa ra những sự việc, tình huống, cảnh vật, con người và cảm xúc mà bạn thích nhất dựa trên mỗi câu thơ.
Những câu nói mang thiên hướng về cuộc sống và giao tiếp đời thường sẽ khiến cho bạn không cần phải quan tâm ngữ pháp hoàn hảo và chỉn chu, phức tạp. Hãy tận hưởng những câu nói một cách thoải mái và tự nhiên nhất để sự sáng tạo bay cao mà không cần quan tâm đến năng lực cảm thụ của bản thân và năng lực viết lách của tác giả.
Đôi khi sự rời rạc và lủng củng trong mỗi câu thơ khi cảm giác như nội dung của câu thơ trước không gắn kết với nội dung của câu thơ sau sẽ khiến cho bạn thoải mái và tự tin vào sự đa dạng trong cảm xúc của mình. Bạn có thể tự tin vào sự hoàn hảo của bản thân khi bạn yêu cả những thứ không hoàn hảo.
Đọc lời nhắn và giải thích của mình ở cuối mỗi chương thơ trước khi đọc thơ để hiểu được nội dung của các chương thơ.
Chaporia
Bình Luận (0)