Chương 1: Ngày đầu tiên khi đôi ta lại cách xa
Griffin hỏi: Bây giờ em sẽ nắm tay ai? Em sẽ còn có thể nắm tay ai?
Griffin ngây ngô nhìn vào bức ảnh kỷ niệm của cả hai, đơn giản là muốn được cùng nhau sống mãi. Griffin muốn đợi Rosy mỉm cười và quay lại nắm tay Griffin và ôm Griffin thật chặt. Griffin nhớ Rosy rất chậm thậm chí chẳng dám rời đi. Bởi vì Griffin sợ nếu nhớ quá nhanh sẽ chẳng kịp chờ đợi người nữa. Nên cuộc hành trình nhung nhớ này không chỉ có mình em đơn độc.
Griffin muốn mình hoá thành một đám mây để được gió cuốn đi xa tới nơi Rosy đang ở, để được ôm trọn đất trời và vòng tay ấm áp sẽ sinh sôi.
Một ngày dài như thế tâm hồn em không chênh vênh đến lạ. Đôi chân vô thức bước đi trên đường làm em hoà mình vào đám đông hối hả lúc nào không hay. Bất giác em chợt nhìn về phương hướng quen thuộc đó nơi có chị Rosy ở đấy đợi em thơ nhỏ. Nhưng trên môi em một nụ cười bỗng rơi vào tĩnh lặng. Nơi đông người tập nập này em thấy mình chợt cô đơn. Ai cũng rồi như con gió này lướt qua cuộc đời ta nhưng để lại một hơi mát dịu dàng đến lạ.
Người ta nói trái đất hình tròn và nhỏ bé nhưng tại sao ta vẫn phải xa nhau?
Và sự thật vẫn không thôi úa màu?
Em có chút thấy lòng mình đau đáu.
Liệu yêu thương nơi chị giờ có ở bên em?
Em thì đang rất nhớ chị nhưng chưa thể đi tìm vì trời còn sáng đèn và bên kia quả địa cầu nơi chị đang ở đó còn bóng đêm mờ mịt.
Trong phút giây em tự hỏi chính mình liệu một cái buông tay thôi có thể khiến chị rời xa em mãi mãi không? Ôi sự thật đau lòng.
Nhưng dù trái đất này có rộng lớn đến bao nhiêu, dù hai người đang không được ở bên cạnh nhau vẫn nhớ nhau mãi mãi nên yêu nhau chẳng thể nào là sai. Em thì không cần một ai khác ngoài chị đâu Rosy à.
Giữa sự bộn bề của cảm xúc và cô đơn ở trong tim em muốn được nắm tay chị đi dạo phố cùng một tâm hồn nên thơ không nỗi sợ có lúc đôi ta phải rời xa.
Câu chuyện thơ
Câu chuyện thơ: Đôi ta yêu nhau nhiều dù đang xa cách
Mình từng yêu nhau rất nhiều.
Bao điều anh cũng đều hiểu hết.
Chỉ vì anh không biết mệt và sẵn sàng đến với em vì tình.
Một chút tâm chắc nịch, yêu em mãi ngày xinh.
Có chút gì không thích thì hãy nói anh nghe.
Để anh không phải vẽ nên những sự cầu nè.
Yêu một cô nàng hay khóc nhè là như yêu bao điều tâm đẹp đẽ và yêu cả những sự giằng xé trong tim.
Yêu những nỗi bất chợt mãi đi tìm vì đôi ta xa nhau cả ngàn bước.
Anh thì tâm không thể nào biết trước vì rằng truyện gì có sẽ mãi xảy ra.
Anh chỉ là một người đàn ông thật thà và luôn yêu em – tình mình cao cả.
Anh luôn muốn nói một điều là anh yêu em nhất trái đất này nha.
Dù ngàn nỗi trông gai và cách xa anh cũng không thấy khó khăn gì đây nà.
Nên em cố gắng đợi anh chút nha khi nào học xong anh sẽ tới rước và ôm em trong vòng tay ấm nóng nha.
Để một bờ vai vững trãi nà sẽ chở che cho em suốt cuộc đời đó nha.
Yêu em như yêu những điều là bao ngày siêu đều hiểu nhá.
Anh thì tâm có chút nà nhưng luôn luôn thấu hiểu lòng em hết đó nha.
Ơi cô nàng mãi mãi tâm thật thà em luôn luôn cùng chung nhịp đập với anh nha.
Để khi sóng gió và cả tâm ta sẽ không phải vất vả để yêu thương.
Để đến khi có lúc phải nằm giường ta ôm nhau “bóng người đường” tận hưởng.
Những hạnh phúc thoả mãn tâm ta sướng đôi ta sẽ thấy rằng điều mãn nguyện là thường tình vì lúc cũng xảy ra với những thầm thương trao tặng khi đôi ta đang xa cách tình trường.
Cả hai không ai muốn xa nhau trước vì mọi truyện đột ngột bước sang đường như sóng gió ở lại với vấn vương.
Cứ đi đi và đến nơi ta mãi để khi xa ta một mình nhẫn nại.
Trong nỗi nhớ khoảnh khắc đó tìm dài đó là khoảnh khắc khi đôi ta cùng nhau học bài và yêu nhau cùng những điều tâm sự phải có một sự thật là chúng ta luôn luôn không biết cãi nhau là gì nên sóng gió cũng chẳng biết gi thêm điều gì chi.
Có những lúc anh chợt vội buông tay đã làm ngã em xuống vực sâu thật này để em bơi trong làn sương trông thấy cùng nước mắt nhuộm màu mảnh tình này như đôi ta đang xa cách nhau vậy.
Nên em buồn nhiều chút mắt thôi rơi.
Những ánh sáng thật sự có bệnh rồi đó là bệnh tương tư ngàn câu dỗi vì anh đã trối bỏ em thật rồi.
Ôi cô nàng mãi mãi đẹp xinh ôi sao em lại nói tình tôi như thế.
Dù anh có chút nặng ngày về cũng không có bỏ “cô bé thề” của anh.
Anh có bảo không đón em đâu – lạnh.
Hãy cho anh một chút tấm lòng thành vì yêu anh nên em vẽ những xa cách bất hạnh như rơi xuống vực sâu trong bức tranh.
Anh biết nàng là người thi sĩ không tài lanh có chút nóng vội nhanh còn mạnh.
Dù bức tranh cũng thật sống động đến cảm lạnh nhưng chỉ khiến anh canh cánh tấm lòng thành
Nhưng đôi ta yêu nhau thật hạnh phúc. Bức tranh nào?
Làm gì có bức tranh nào lành mạnh khi nó được vẽ bởi tình yêu xa cách.
Và bức tranh không phải là một tấm lòng thành của anh.
Anh cảm thấy mình không đủ sức để nắm lấy.
Một thứ tình cảm sắp đi đến bờ vực và sắp đổ vỡ.
Không phải là vì anh biết sợ.
Mà chỉ là em vẽ quá nên thơ.
Tại sao dòng nước trong tranh lại tâm sự với anh nhở?
Nó bảo rằng anh cứ để nàng chờ.
Vì nàng đã vẽ nó đẹp quá rồi đó cơ.
Khi nàng rơi xuống dòng nước cùng còn thuyền đưa nàng hãy nằm mơ.
Rằng dòng nước sẽ trôi xa mãi nhớ.
Trôi đến nơi anh đứng chờ và ôm em cùng với những điều yêu cơ.
Không phải là anh biết mình sẽ tránh đi những sự bất hạnh của tình lành.
Vì rơi xuống nước thì cũng như vẽ trên một bức tranh.
Vì em đâu có rơi thật nên lòng anh đành tua đi tua lại đoạn dài tránh để đoạn video em quay em đang vẽ tranh lại lên cao với mây xanh.
Đẹp là anh và ôm em thật ấm nóng và thật mềm lành để em không thấy bức tranh trở nên nóng lạnh vì em vẽ nó bằng cả tấm lòng thành đợi anh nên bức tranh có chút hiu quạnh vì đôi ta đang xa cách.
Vì em đã vẽ ra nỗi khó khăn nào tránh được như tấm lòng của em lúc xa anh.
Còn rơi xuống vực sâu có dòng nước lành thì cũng chỉ như uống cốc nước lạnh vì nước sẽ như tấm nệm mây xanh để em rơi mà dòng nước không lảng tránh sẽ đỡ em bằng cả tấm lòng thành.
Còn rơi xuống bụi cây thì sẽ mạnh nên tán lá sẽ đỡ nổi em nhanh.
Em đừng lo vì rơi xuống không trung lành có đôi cánh của anh tâm sự mỏng và hạnh phúc đó “nàng lành”.
Em đừng có người mới đừng yêu ai khác ngoài anh đừng để anh sống trong nỗi niềm cô quạnh và sẽ thấy tâm anh hạnh phúc tránh đi cả những điều lành.
Em nói đi cô gái, em muốn gì mà sao màu mắt em trong thế.
Một màu mắt mãi sáng và đẹp mê để tấm lòng của anh không ê chề một chút.
Nhưng anh chỉ biết là mình mãi gấp rút nhắc nhở những điều nhỏ như run run.
Vì tâm anh lạnh lắm run và nhão nhoét như bùn vì em đã xay tâm lòng anh thành chất lỏng giống đất vun để em vun trồng mãi những ngày tháng nặng dài.
Để khi tâm sự cứ qua lại thì em biết mình đã vội yêu ngài.
Chỉ vì anh có chút lòng mặc cảm rằng sẽ có chàng trai khác hơn anh yêu em và yêu những bức tranh em vẽ bằng cả những tháng ngày lành.
Em biết không anh một mình không chóng vánh đã thấy rằng hạnh phúc nở ra cành hoa lá và những tán cây xanh vây quanh anh như tấm lòng em sưởi ấm mạnh.
Đó là niềm hạnh phúc của anh nơi đầu cành.
Ngàn sao sánh nổi trái tim anh vì anh biết cô nàng yêu anh nhất và lòng sẽ không tránh đi cả những sự ngày tháng mong cầu đôi tình nhân bất hạnh vì sự thật là ta đang xa cách và có được ở gần nhau lắm đâu em.
Nên anh nhớ em lắm rồi “nàng khen”.
Cho anh một chút thẹn lòng bèn để anh được yếu đuối chút rồi anh trở thành một người đàn ông mạnh và không thẹn.
Yêu em mãi với một tấm lòng đáng khen kèm bao yêu thương trao cho em trọn vẹn.
Anh không phải người vô tâm cũng chẳng phải người hết sự ân cần.
Anh chỉ đang một mình phải dấn thân vào sóng gió cuộc đời và bụi bẩn.
Vì trái đất muôn hình vạn trạng vấn, hỏi anh rằng anh có quật cường không?
Để bảo vệ em cô nàng của “tình mong” và xứng đáng với những gì em mong ngóng.
Vì anh biết rời xa em chẳng dễ dàng chút nào nhưng anh thấy lòng mình cứ sao sao một chút tấm lòng trào, bước dạo tới vũng nước trong suốt tấm lòng nào để anh được gửi em một lời chào rồi chúng mình cùng tâm sự nào em nhé.
Yêu em dù tình không đẹp đẽ vì chúng ta đã xa cách lâu quá rồi em nè
Nhưng không sao anh sẽ mạnh mẽ nhe để bảo vệ em suốt tháng ngày xa cách nhẹ
Anh chỉ biết một mình ngồi khóc, ré vì điều gì xót xa, chua xót nè
Nếu dòng nước trong xanh quá cũng sẽ bị cấu xé trái tim vì đang xa cách nhau thật em nè.
Nhưng tình sẽ đến và đẹp thật em nhe khi tương lai chúng ta gặp nhau nè.
Những khi tâm anh ca khúc “vấn vương tình trường” thì những đẹp đẽ tình trường, đẹp đẽ thường là yêu thương.
Đôi ta gặp nhau ngượng.
Bài thơ ngoại truyện này tôi để vào để cho đủ 2000 chữ thôi nha.
Câu chuyện thơ: Màu mắt em
Trong phòng yên ắng mùa thu tới.
Em viết những trang giấy gọi mời.
Căn phòng yên ắng màu mắt hơi có chút rạo rực của tình khơi (khơi nguồn cảm hứng).
Khiến em biết mình tâm sự trời (tâm sự trời biển).
Em biết là mình màu mắt mới có chút ánh bạc của tình nơi màu mắt tinh anh đẹp nhất đời.
Trao em chút lòng sâu trọng gợi bao nhiêu tâm sự mãi êm chơi như bức họa mây nắng tình đời.
Em có bảo rồi em biết tới những màu mắt mới bởi tình ơi, tôi yêu bạn nhất đó "tình đời (bạn trai)".
Chaporia
Bình Luận (0)