Chương 2: Chiếc dù bằng mây che nắng, che mưa trong lòng của Griffin và Rosy
Griffin có vẽ được một bức tranh có hình cô gái đứng che chiếc dù bằng mây với niềm ký ức đong đầy yêu thương và nỗi nhớ Griffin không hề lầm tưởng.
Griffin thấy rằng mình đã luôn cố vẽ cho thật đẹp và đáng yêu nhưng sự thật là nét dịu hiền nhiều vì Rosy đã hiền lành như từng trải kiểu như bao niềm đau yếu và trắc trở cũng không oán trách Griffin nhiều. Griffin vui mừng như và hơn cả việc có cả “sắc hồng là bạn triệu”. Bao điều Griffin còn thiếu, còn yếu và còn siêu đều dành tặng cho Rosy thật nhiều. Griffin đã cảm thấy mình làm được rất nhiều điều cho Rosy yêu dấu.
Câu chuyện thơ
Câu chuyện thơ: Chiếc dù bằng mây
Chiếc dù bằng mây có nhiều công dụng thật đấy.
Nó thắp sáng tấm lòng mình này.
Sưới ấm tấm lòng ấm nóng này và che chở cho em mỗi khi lặng lẽ ngay vì em yêu anh nhất đấy nên em rối lòng một chút này.
Em thật tình cảm và em thấy mình đẹp đấy vì luôn thấy bóng tối mải hao gầy và tình mình nở rộng ra cả ngàn mây.
Em vẫn thấy ánh trăng kia thật gầy vì luôn có bóng hình anh đấy anh yêu.
Đám mây kia thì luôn luôn thấu hiểu tâm tình của em dành cho anh rất là nhiều.
Em như một cô tiên bay và chiều tới khi anh say sưa em như chất rượu nhưng trong lòng không ủ dột vì mưa nhiều.
Cũng chẳng thấy nắng quá xa là siêu vì lòng em biết nhiều điều đúng kiểu như có anh ở bên cạnh em nhiều.
Tiếp thêm cho em những sức mạnh ngàn câu triệu hồi được cả những “linh vật thần điêu”
Ánh nắng đầu hè giống như đám mây che nên khiến em đổ mồ hôi mát mẻ.
Tình trạng cơ thể rất mới nè.
Anh cảm thấy tâm trạng tốt rồi nhe.
Mưa tháng ba giống như nắng chiếu và đều là mây che cả
Che cho em và cả anh đó mà.
Hãy đi sâu vào trong khu rừng um tùm mây và ngửi mùi hương thoang thoảng mãi đong đầy.
Một chút lòng cảm thấy nhiều tâm sự đấy dù sự thật là muốn nói ra tất cả luôn rồi này.
Viết làm sao cho hết nữa được đây.
Viết làm sao cho tới tận trời mây như lòng đầy bao niềm vui ngất ngây
Một tấm lòng mãi mãi yêu anh này để bao điều xấu phải tan biến ngay
Và những điều tốt tâm không bao giờ nóng nảy đẹp như ánh trăng của đôi tình mình này.
Bao điều em viết nổi em muốn viết mãi truyện tình thôi.
Yêu Griffin quá nhiều rồi tâm tình em không cạn nổi mãi thôi.
Những đám mây toả sáng nhờ nhận ánh sáng mặt trời.
Và em cảm thấy tâm hồn mình không thể nào chơi vơi vì có anh luôn tới.
Mãi bên em thật rồi.
Để đám mây trở thành một chiếc dù tuyệt vời nó không phải có đối thủ là em vì em sẽ là người che chắn cho tấm lòng anh bèn hát lên khúc ca tâm sự thẹn.
Nó cùng em vẽ bức tranh sáng bén sắc như tâm đính hạt ngọc, kim cương và tinh tường như mái ấm tình trường và đẹp tưởng như chưa từng được hưởng.
Anh và em cùng nhau vương vấn thường.
Cùng nhau vui đùa chốn thiên đường ở muôn phương.
Để đám mây chở thành một chiếc dù tuyệt vời nó phải ngăn cản tất cả mặt trời và cái nóng ngăn cản tất cả cơn mưa và nước mắt.
Và sự thật luôn “sáng trắng tinh ngăm” để em không cần cầm chiếc khăn để lau mồ hôi trên trán nằm.
Chú giải:
Sáng trắng tinh ngăm: sáng, trắng tinh, nhưng lại không phải trắng tinh tình tình vì có chút ngăm, xạm
Trên trán nằm: (đảo ngữ) nằm trên trán
Những bài thơ ngoại truyện này tôi để vào chương này để cho đủ 2000 chữ thôi nha.
Bài thơ: Hoa cài lên áo
Anh bỗng thấy mình như khách qua đường
Đứng ngắm nhìn em giữa “phố tình trường”
Một cánh hoa rơi từ đâu chẳng rõ
Vương trên tà áo, nhạt nhoà đôi mi
Em cúi xuống nhặt chiều thu vào tay
Nụ cười làm xanh màu lá cũ
Chiếc lá mang theo cả mùa thu
Như tấm lòng em dù yêu vẫn yếu
Trong những khoảnh khắc được anh cưng chiều
Anh muốn hỏi: “có phải mùa đông năm ngoái
Em cũng đi qua đây một mình.”
Nhưng gió cuốn câu hỏi trong im lặng
Chỉ còn hai bóng người ngả vào nhau
Những niềm đau dần dần sẽ phai màu
Cái lạnh buốt của mùa đông đã cũ
Em che dù vì lá rụng cuối thu
Rơi áo anh khiến lòng em nhận đủ
Khoảnh khắc cũ nhưng người mới dịu dàng
Em yêu chàng yêu nhiều năm tha thiết
Dẫu tạm biệt cũng luyến tiếc trong tim
Ngày anh tìm một cô em ở lại
Tâm sự dài cho lòng đầy tình ái
Thuở tình si em cũng muốn điều gì?
Được anh ôm vào lòng tim che chở
Cùng nằm mơ giấc ngủ ấy dịu hiền
Chúng mình giống như hàng cây đứng đợi
Rễ chạm nhau mà chẳng nói nên câu
Em trao anh một bông hoa xinh đẹp
Cài lên áo và mải nói chịu liền
Anh sẽ giữ bằng trái tim xa nhất
Để em nhớ anh bất chấp ngày đêm
Để chúng ta với một tấm “lòng thêm”
Mãi ấm êm dù sự đời lay chuyển
Để chúng ta với một tấm lòng nguyên
Mãi ấm êm dù thế gian lay chuyển
Khi gặp lại thì tâm sự sẽ dài
Rồi mãi mãi đứng ở “bài ký ức”
Câu chuyện thơ: Một ngày làm em bé
Ngoài trời mây vàng trôi lặng lẽ.
Em biết mọi chuyện, có em nghe.
Em nhấp một ngụm cốc nước chè.
Chuyện xưa kể lại lòng cũng nhẹ.
Em đến tâm sự với bạn bè.
Sóng gió mà chi rủ lòng nghe.
Có những sự tình thật be bé giấu trong túi gấm lụa mỏng nhẹ.
Em nhìn khoảng trời thật im re.
Điều gì khiến em vòi vĩnh mẹ.
Cho em có được điều be bé.
Để em được làm trẻ ranh nhe.
Trở về tuổi thơ chốn cầu, bè.
Bình tâm lội suối tâm mỏng nhẹ.
Đó là sự thật "chốn làng me".
Trao cho em tỉnh giấc mộng trưa hè.
Để em được làm một em bé.
Luôn nũng luôn nịu mọi người nè.
Để mọi người là người trông trẻ.
Còn em thì lại hay khóc nhè.
Nhưng nay đã nín thật rồi nhe.
Để không khiến mẹ em buồn nè.
Bài thơ: Anh có hôn em không?
Anh đừng lo hôn em là rác rưởi
Đừng tất tưởi, thắp sưởi ánh chiều tà
Đừng gây ra cây lá đành nở hoa
Đừng làm ánh chiều tà thêm giọt lệ
Vì em là buổi xế chiều không tệ
Em là những giọt lệ thêm sắc hè
Em là cả một bầu trời đẹp mê
Là những ngày anh khóc về nỗi nhớ
Vì anh mơ ngày tháng em đợi chờ
Và anh nói em ơ thờ anh nhỉ
Có một chút, không sao, em nặng chí
Nên giấc nghỉ em không thể yêu anh
Vậy mà anh sớm tối muốn lòng thành
Làm sao em gánh "lòng anh một mảnh"
Có nên đành em thức giấc "canh thanh"
Hạnh phúc lành đến với anh sao tránh
Như đức hạnh của em với điềm lành
Ban cho anh với niềm tin bất hạnh
Vì em thấy sao siết bao "ngày cạnh"
Anh ở bên bạn bè mới của anh
Em chỉ là người yêu một lòng thành
Trao cho anh giấc mơ em không đánh...
Đánh đổi cả một tương lai "đẹp hạnh"
Yêu anh nhất cũng chỉ một mình anh
Vậy mà anh sớm tối ở cạnh nhành...
Hoa đang nở với hương lành lộng lẫy
Còn em đây tỏa khí chất tràn đầy
Sự cá tính của người thầy trong mắt
Làm người tưởng một ánh nhìn vắn tắt
Như thắt chặt, thấu đặt cả tâm can
Vậy mà anh lại nghĩ ngợi muộn màng
Cho rằng em phải tự mang "nắng hạn"
Tự em mang những "ngày sang chật cạn"
Không một chút...thở nổi đâu hỡi chàng
Vì em sống như mang thêm gánh vác
Nói khả năng có hạn...thì lại tháng ngày tràn...
Với những lời trách cứ còn sang, ngang...
Dù em không phải con cua đầu hàng
Cũng biết rằng tình chàng không lay động
Một vết thương cứ thế mà sâu rộng
Vì em sống với nỗi sầu trông mong
Có. Sao không? Tấm lòng anh đẹp rộng
Vậy mà không mang nổi ánh tình hồng
Trao cho em để lòng em đẹp lộng...
Lẫy thắp sáng ánh nhìn...khiến người trông
Anh ơi anh một ngày tháng nếu không...
Mang ái ân của nỗi sầu thắp đống
Thì còn đâu tình nghĩa rộng trong lòng
Anh hiểu không chàng trai của ngày nhỏ
Đã cùng em ươm giấc mơ học trò
Đi bên em thắp chốn thong dong đó
Để ở bên người con gái chẳng sầu lo
Giải thích:
Lòng anh một mảnh: lòng anh được đặt tên một mảnh vì anh muốn em yêu anh trọn vẹn như một mảnh vải chứ không phải nửa mảnh vải.
Bài thơ: Hạt mưa hoa trắng lụa
Anh nhặt cánh hoa rơi giữa phố chiều
Em hong khô bằng “ánh mắt trong yêu”
Nhìn em liều những điều chưa dám nói
Em sành sỏi giỏi “chuyện đôi tình mình”
Em yêu bằng chính con tim biết dính
Vào hạt mưa những “cánh hoa yêu vừa”
Không cần hứa cũng không cần nói nữa
Chỉ một nụ hôn chất chứa những hạt mưa
Đã khiến lòng bông hoa ấy khi xưa
Đem lòng yêu những ngày mưa hơn nắng
Đem sự đắng của nước mắt mưa hoà…
Vào gió nhoà lên “đôi mi tráng lệ”
Lung linh thế “một ánh mắt tìm về”
Nơi anh mê bao nhiêu câu nói tệ
Để lòng thật từ bi bác ái mê
Cơn mưa hoa không xoá nhoà ký ức
Mà chỉ đang khóc nức nở thôi anh
Vì xa cách mà lòng đành ở lại
Đôi ta phải “tìm nhau mãi dài dài”
Những tâm sự của những “truyện biết ai”
Đang cố gài lên những trang ký ức
Một bóng hình cô gái ấy dịu hiền
Thuở triền miên nhớ chàng ơi da diết
Bao nắng quyện làm sao xuyến lòng ta
Hạt mưa sa hạt mưa mải la cà
Vào chốn hoa làm ánh mắt xưa quá
Còn anh thì bỗng hoá “dáng siêu minh”
Anh một mình giữ trọn trái tim mình
Trao cho em ngàn “đời tình” không mệt
Đừng vội vã, đừng dệt truyện đôi ta
Cứ để cho ngài mưa sa thong thả
Đem rừng hoa đến tặng em làm quà
Ánh mắt nhoà đi những giọt lệ xoá
Bao nỗi đau bao vấp ngã thâm sâu
Của tấm lòng khi mình anh nể trọng
Bóng dáng của người hiền “học tình miền”
Về với miền ký ức xa xôi luyến
Vì anh ở nơi chiến tuyến chờ em
Dẫu không phải đi vào chốn bom rền
Cũng khiến em thôi ấm êm muôn thuở
Vì anh chỉ đi xa giữa “tình mùa”
Tình mùa của “hạt mưa hoa trắng lụa”
Chỉ một nụ hôn ôm lấy những hạt mưa
Đã khiến lòng hoa ứa thuở khi xưa
Có biết chăng ngày mưa đến rất vừa?
Chaporia
Bình Luận (0)