I: Giữa bầy người
Giữa đám đông ồn ào, tôi ngửi thấy… mùi mục rữa… của tôi, không, của em, của chúng tôi.
Dưới cái nắng ban mai của vùng miền quê, đám thiếu niên liên tục đổ về phía trường.
Chen chúc và nghìn nghịt như kiến. Chúng tôi bước đi, tự hỏi rằng “Đến khi nào ánh nắng mới đủ để xuyên qua những nụ cười chật chội quanh đây.”
Ánh nắng bị những hàng cây lim che khuất, khi hình ảnh đường nhựa được thay bằng các tấm đá lót vuông vức đầy tù túng của sân trường, Mikoto dừng lại, tay chống cằm và hỏi.
“Chẳng biết kẻ điên nào nảy ra ý tưởng cho hàng loạt đám con người trạc tuổi vào một môi trường bé xíu, được điều hành bởi những người bị xã hội vùi dập. Nhỉ?”
Em quay lại, mỉm cười rồi nghiêng đầu thắc mắc. Cơ thể đầy đặn của em có thể được màu áo đồng phục che phủ, nhưng những vết bầm tím, vết cắt ấy vẫn luôn lấp ló, len lỏi vào ánh mắt tôi.
Chúng cộng hưởng cùng những vết tích trên cơ thể tôi. Một cảm giác nghẹn ngào, khó thở, lạnh buốt sống lưng.
Một cảm giác vừa quen vừa khó chịu…
“Anh hai?” Em nhìn tôi, ánh mắt tò mò không biết thằng anh nó đang lạc trôi ở phương trời nào rồi.
“Hừ, anh cũng không phân biệt được đâu là nhà tù đâu là trường học nữa.” Tôi đáp lại câu hỏi của em bằng ánh mắt trìu mến và giọng phán xét.
“Êêê… Làm gì dưới đó vậy con cô anh văn?” Nhóm bạn trên lầu gọi vọng xuống bằng cái biệt danh mà chúng tôi ghét nhất, con cô anh văn.
“Đang bàn chuyện nhaaa…Con mẹ mày” Mikoto lập tức mỉm cười, hai tay vẫy vẫy và đáp.
Nhưng tôi biết nụ cười ấy cũng chỉ là mặt nạ của em, một công cụ giữ cho chúng tôi sống sót ngay trong bầy người này.
“Lên lẹ đi! Sắp vào học rồi!” Hisuiko hét vọng xuống, giọng hơi gay gắt, như thể lúc nào cũng trong tư thế ra lệnh cho cả thế giới. Cái dáng cao gầy, tóc cắt ngắn gọn gàng như quân nhân của cô ta khiến lời nói thêm phần nghiêm khắc.
Hisuiko là kiểu người luôn nghĩ mình đứng đầu, lúc nào cũng “cố gắng” và “cố gắn” mà có lẽ đúng, với những kẻ luôn chạy theo điểm số.
“Nhanh lên! Con cô giáo ơi!” Izumi cũng chen vào, giọng cười pha lẫn chút bực bội thường trực.
Izumi, cao lớn, lãng tử, lúc nào cũng chỉnh tề như bước ra từ bìa tạp chí, nhưng chẳng ai để ý ánh mắt hắn lúc nhìn trai đẹp. Mấy trò đùa của Mikoto về hắn chẳng bao giờ khiến hắn thôi đỏ mặt. Nhưng hôm nay hắn bực thật.
“Ổn không?” Tôi ghé tai Mikoto thì thầm, mắt liếc quanh có lẽ sợ ai nhìn thấy vết tím trên chân em.
“Lâu dần thành quen thôi. Em siêu thích nghi mà.” Em cười tươi, nụ cười khiến ai cũng nghĩ em ổn, nhưng chỉ tôi mới biết đó là chiếc mặt nạ đẹp nhất của em.
“Sao lên lâu vậy Mizuto? Mikoto?” Tamaki ló đầu từ phía hành lang, tay cầm bịch bánh, miệng nhóp nhép, ánh mắt tò mò như đang hóng chuyện mới.
Tamaki, với mái tóc ngắn lòa xòa và cái dáng chả bao giờ thẳng lưng, chuyên gia tám chuyện, biết đủ mọi thứ về mọi người, dù chẳng ai biết gì về cô ấy.
“Đau chân quá đệ ơi, ra đỡ các thầy lên với!” Mikoto nháy mắt, tay giả vờ vịn tôi mà cười, mọi chuyện chỉ là trò đùa.
“Ê, hôm qua đang call mà hai tụi mày đi đâu vậy?” Izumi tiến lại, ánh mắt nghi ngờ, như thể chúng tôi đang giấu cậu ta điều gì.
Tôi thấy Mikoto nắm tay tôi chặt hơn, một hành động như câu trả lời im lặng rằng chỉ cần tôi là đủ.
“Anh em tao phải tắt máy để qua thăm.” Mikoto cười, tự nhiên như không.
“Thăm ai vậy?” Izumi cau mày, giọng khô khốc.
“Má mày.” Tôi đáp tỉnh bơ.
“Ahahaha, dính bẫy!” Mikoto phá lên cười, kéo tay tôi ra khỏi tầm tay Izumi, như thể chúng tôi luôn sợ thế giới ngoài kia chạm vào mình.
Phía xa, Mikawa đứng tựa vào lan can, tay cầm sách như thường lệ, ánh mắt luôn xuyên thấu người khác mà đôi khi chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra quanh mình.
Mikawa — con bé mọt sách, lý trí nhất nhóm, đôi khi nói những câu lạnh như băng mà không nhận ra đã làm ai đó đau, và dĩ nhiên, thỉnh thoảng bị Mikoto đem ra trêu đến mức đỏ mặt tía tai.
Tôi và Mikoto lướt qua chỗ Mikawa, em tôi cười đầy ẩn ý
“Hôm nay Mikawa lại đọc sách gì đấy? Hướng dẫn sống cô đơn à?”
Mikawa ngước lên, ánh mắt lạnh buốt, nhưng chẳng phản ứng nhiều, chỉ lẩm bẩm
“Học bài má, sắp thi rồi.”
Mikoto trêu chọc Izumi, kháy đểu Mikawa, tung hứng chơi chữ cùng tôi, còn Hisuiko và Tamaki đóng vai trò là khách mời cho buổi diễn.
Cứ thế, chúng tôi chìm đắm trong bữa tiệc trà của những kẻ hư cấu đến tận khi vào học.
Sự nhộn nhịp của tiệc trà đi qua, để lại những tiết học đầy tù túng.
“Ít ra còn nhồi nhét vài thứ có ích.” Tôi nghĩ thầm, khẽ liếc trộm bầu trời xanh ngát, trống trải như một trang giấy, chỉ chực chờ được lấp đầy bởi ước mơ và khát vọng tuổi trẻ.
Chỉ tiếc…Tôi làm gì còn thứ đó, chỉ còn một tâm hồn trống trải. Không mơ ước, chẳng mong ngày mai, nhưng vẫn lặng lẽ trôi theo.
Trầm cảm, với tôi không phải buồn, mà là chẳng còn muốn cảm gì nữa. Nhưng ít ra tôi còn có…
“Anh hai đang nghĩ gì vậy?” Mikoto thì thầm, tựa đầu vào vai tôi. Hương thơm từ mái tóc ngắn của em len lỏi vào mũi tôi, đánh tan dòng suy nghĩ.
“Tôi không chịu nổi. Cách họ hành xử, cách mình làm theo...” Tôi nói, cúi gằm mặt xuống, để tóc che đi đôi mắt thâm quầng.
“Em biết. Nhưng ít ra, chúng ta có nhau.” Em ấy nói, giọng trìu mến khác xa với cách nói mà em thường dùng với người khác.
Chỉ khi ở bên tôi, em mới có thể là chính mình. Và chỉ khi cạnh em, tôi mới cảm thấy bản thân còn chút giá trị.
“Anh nghĩ hôm nay sẽ thế nào?” Em ấy hỏi, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định mà run rẩy.
“Còn gì khác sao? Nhưng anh không để em một mình đâu.” Tôi đáp, liếc nhìn mái tóc đen mượt của em.
Rengg
Chuông reo, kéo chúng tôi về thực tại.
“Ah! Em đi cùng nhóm đây, anh đi không?” Em vội đứng lên, ra khỏi bàn.
“Không, đừng gắng sức quá.” Tôi trả lời.
Ngay khi bóng lưng em đi khuất, lớp học lập tức ngập tràn những lời nói, tiếng cười, đôi lúc là la hét.
“Tiếng cười rộn rã như những chiếc mặt nạ đồng loạt rung lên. Và em tôi lại phải diễn trò.”
Càng nghĩ, tôi càng nghẹn ắng lại. Vừa phải diễn vai gã hề trước đám đông, vừa âm thầm nén đau thương vào bên trong.
“Mi… koto.” Tôi bất giác thì thầm.
Rầm
“Mizuto, bài 3 làm sao hay vậy?” Một đứa cùng lớp hỏi tôi, hắn đập cuốn vở xuống bàn rồi ngồi hẳn lên đấy.
“Mệnh đề quan hệ.” Tôi đáp, chỉ mong câu trả lời đủ để thỏa mãn hắn.
“Là sao cha? Nói kỹ hơn đi.” Hắn ta đưa tay, gãi cái mái tóc lòa xòa như rễ tre rồi nhìn tôi.
“Xác định từ chỉ đối tượng đi rồi thay vào.” Tôi nheo mắt rồi nhìn thẳng vào mặt hắn như muốn nói “Đây là tối hậu thư.”
“Nói thế thì thua rồi. Ê tối nay đi net không?” Hắn ta đảo chủ đề, rõ ràng chẳng quan tâm mấy đến bài học.
“Không hứng.” Tôi nheo mắt đáp.
Như thể vừa hiểu ra ý nghĩa bức thư, hắn lập tức đứng dậy ôm cuốn vở ra chỗ khác.
“Rõ ràng là quá tự cao nên chẳng mấy ai thèm chơi cùng.” Tôi nghĩ.
“Thấy chưa, trai mời đi net còn không thèm, không lẽ mày chỉ chơi với gái?” Tamaki từ hư không nhảy ra trước bàn tôi.
“Chơi với ai chả được má?” Tôi vờ vịt, giấu đi sự khó chịu sau lớp mặt nạ.
“Ê Mizuto, sợ trai hay gì mà toàn chơi gái?” Bạn trai của Tamaki hỏi. Dạo gần đây cô ta có quen được bạn trai mới, nhìn rõ ràng là một good boy điển hình.
“Nhưng, cái gì dễ đến thì cũng dễ đi mà thôi” Tôi nghĩ, chẳng màng đến việc đáp lại cậu ta.
“Thế mày tính xen vô à? Còn lâu nha. Lo giữ cho chặt Tamaki không là mất đấy.” Mikoto tinh nghịch, chen vào giải vây cho tôi.
Cậu bạn cũng không thắc mắc gì thêm, chỉ quay ra ôm Tamaki như ôm gấu.
Tình yêu... lúc thì khiến người ta bỏ hết lớp mặt nạ, lúc lại đeo thêm lớp mới.
Tình yêu có thể khiến con người rũ bỏ mọi lớp mặt nạ, và ngược lại, có người chấp nhận đeo lên hàng chục lớp mặt nạ chỉ để yêu.
Thật khó để xác định Tamaki thuộc trường hợp nào. Tuy nhiên, đứng từ góc nhìn của một con người, việc bạn mình có người yêu chẳng có vẻ gì là xấu. Tamaki đang học cách yêu, sau này sẽ là nỗi đau, những khó khăn trong việc chấp nhận người kia, v.v. Song kết quả dù có ra sao thì cô ta cũng sẽ trưởng thành hơn và với một người bạn, đó là điều tốt.
“Tuổi trẻ, anh nhỉ?” Mikoto ngồi xuống cạnh tôi, ngửa người, đưa tay như muốn che đi ánh nắng ngoài cửa.
“Chúng ta cũng vậy thôi…” Tôi nói.
“Có điều, chúng ta lệch lạc so với người thường, hiểu đời hơn một chút…”
“Hết giờ deeptalk rồi, hai ông cụ non có ghép bàn ăn trưa cùng không?” Izumi hét lớn, đập mạnh hai tay xuống bàn.
“Chắc hai thầy xuống thư viện thôi, đã đau chân rồi còn không có cơm ăn. Buồn quá các đệ.” Mikoto nhanh nhảu.
“Xuống mà gặp Mikawa thì nhớ kêu nhỏ lên nhé!” Hisuiko nói, tay kê bàn lại cùng Izumi.
“Không nha!” Em ấy cười tươi, nhìn về phía Hisuiko trong khi kéo vạt áo tôi đi.
Cách em kéo tôi đi, xuyên qua hàng chục con người thật quật cường và đáng tin làm sao. Tôi cứ thế, để mọi việc trước mặt cho em lo.
Băng qua biển người ngột ngạt, Mikoto kéo tôi lên sân thượng, nơi không một bóng người. Chỉ còn tôi, em và cái nắng ban trưa.
Tôi nhớ ngày bé em thích những ngày nắng lắm. Những ngày em chưa vỡ vụn, những ngày em gửi nhờ nụ cười ngây thơ cho nắng giữ. Nhưng nắng lại vụng về, chẳng giữ nổi nụ cười cho em, làm em phải tự đeo lên cái mặt nạ hề kia.
“Anh hai…” Em ấy nói, lao thẳng vào lòng tôi. Ôm chặt lấy tôi như thể nếu buông ra, tôi sẽ tan biến còn em sẽ bị dòng đời cuốn trôi.
“Em… mệt. Chắc vậy.” Em nói, giọng sụt sùi.
Tôi đưa tay, xoa mái tóc mềm mượt của em.
“Cứ phải diễn trò như thế, rồi về nhà tháo mặt nạ ra. Anh hiểu mà…”
Em khóc, tôi dỗ dành. Việc này cũng không mấy xa lạ, từ ngày nắng đi, vườn trong mắt em luôn là mùa mưa.
Buồn trên khóe mi, chẳng ai vỗ về.
Em sụp đổ, mà vờ như không, chỉ tôi thấy, chỉ mình tôi ở bên.
Chúng tôi cứ thế, lặng im giữa cái nắng ban trưa, mặc cho thời gian trôi đi vô nghĩa.
Nhưng rồi, như một cái tát lạnh buốt từ thế giới ngoài kia, chuông vào học vang lên từng hồi dài, kéo chúng tôi khỏi cơn mộng mị.
Em buông tôi ra, lau vội nước mắt, nặn nụ cười méo mó thường ngày.
“Đi thôi anh, kẻo lại bị tụi nó hỏi móc.”
Tôi gật đầu, để mặc cho Mikoto lại kéo tôi xuống giữa biển người ồn ào — nơi không có chỗ cho những giọt nước mắt chân thật.
Vừa đặt chân vào lớp, những âm thanh hỗn tạp ập đến.
“Ê, hai tụi mày đi đâu mà giờ mới xuống?”
“Trốn tiết à?”
Tiếng cười khúc khích vang lên sau đó, thứ tiếng cười chẳng ai thật lòng.
Mikoto vẫn như thường, tươi cười, đáp lại những câu nói ấy bằng cái giọng nửa đùa nửa thật
“Ờ thì, hai anh em tao lên... tâm sự chuyện đời. Mấy người muốn nghe kể không?”
Mikawa đang ngồi tựa vào bàn, cuốn sách trên tay, mặt cau có như đang nghiền ngẫm thứ gì đó khiến cô ta khó chịu tột cùng.
“Ê má, cuốn Lolita này tao đọc mà thấy mắc ói á. Sao cái thể loại bệnh hoạn đó lại nổi tiếng được?”
Tôi không ngẩng lên, mắt vẫn nhìn trần nhà, lạnh nhạt đáp
“Cũng thường.”
Mikawa tròn mắt quay qua
“Cũng thường là sao? Ý mày là mấy cái kiểu loạn luân như vậy cũng... bình thường hả?”
“Mày đâu biết...” — Tôi nghĩ thầm, nhưng chỉ khẽ nhếch môi, chờ xem Mikoto đáp gì.
Mikoto vừa cười vừa dựa sát vai tôi, giọng như trêu mà cũng như đâm thẳng
“Do mày không phải nhân vật, mày cố tình không nhập tâm vào cuốn sách thôi. Chứ nhìn từ góc độ nhân vật, ai chẳng có lý do.”
Tamaki ngồi bên, ngước lên khỏi điện thoại, lắc đầu
“Mày lúc nào cũng bênh Mizuto. Nhưng mà Mikawa nói cũng đúng á. Kiểu đó... ghê lắm.”
Cô ta nói mà giọng nhỏ nhẹ, kiểu vừa không muốn làm mất lòng ai, vừa không chắc lắm về ý kiến của chính mình.
Izumi đập tay xuống bàn, nhướn mày nhìn tôi.
“Ủa sao? Ý mày là mấy chuyện như vậy mà mày thấy bình thường á?”
“Hèn chi... bảo sao chẳng thèm chơi với ai ngoài Mikoto.”
Mắt hắn sắc lại, kiểu như phát hiện “bằng chứng” của một kẻ lạ đời.
Hisuiko lúc này mới từ từ lên tiếng, mắt không rời cuốn tập đang tô những dòng gạch chân
“Nhưng mà... sách là sách. Đọc để hiểu, không phải đọc để làm theo.”
“Mikawa, mày có thể không thích, nhưng kiểu gì thì đó vẫn là một tác phẩm nổi tiếng vì lý do nào đó.”
Giọng cô ta đều đều, lý trí, kiểu người nguyên tắc, tách biệt cảm xúc khỏi lý lẽ.
Tamaki liếc Hisuiko, bĩu môi
“Ờ... thì tao biết là sách hay hay dở tuỳ gu, nhưng mà tao không nuốt nổi thể loại đó.”
Izumi gằn giọng
“Gu quái dị kiểu đó thì bảo sao...”
Tôi liếc qua Izumi, nhếch mép
“Gu của tao... không cần vừa mắt ai cả.”
Mikoto quay sang, nắm tay tôi siết chặt, ánh mắt cảnh cáo Izumi.
“Ít ra họ sống thật với bản thân, không như mấy đứa đạo đức giả, lúc nào cũng chửi rồi lại làm y chang.”
Izumi đỏ mặt, gằn giọng
“Ê mày nói ai đạo đức giả đó?”
Mikawa thở dài
“Mikoto, mày lúc nào cũng bênh nó. Mày không thấy cách nói của Mizuto lạ lắm hả?”
Hisuiko ngước lên, nhìn cả hai anh em, ánh mắt lạnh và nghiêm túc
“Tao nghĩ tụi mày nên cân nhắc lại cách nói chuyện. Mấy chủ đề đó không phải cứ muốn nói gì cũng được.”
Giọng cô ta bình tĩnh nhưng toát lên chất “người nguyên tắc”, kiểu luôn nhắc nhở về những giới hạn đạo đức, dù không hẳn phán xét.
Mikoto cười nhạt, mắt nhìn thẳng vào Hisuiko
“Vậy mày nghĩ cuộc đời lúc nào cũng phải theo luật hả? Nếu cuộc đời mày bị đập nát từng mảnh, liệu mày còn giữ nổi 'giới hạn' đó không?”
Cả nhóm im lặng một lúc.
Tamaki cười gượng
“Ờ... thôi nói chuyện khác đi tụi bay.”
“Đi thi học sinh giỏi môn anh đi Mizuto, mày có năng khiếu.” Không chờ đợi, Hisuiko đảo chủ đề.
Izumi vẫn khó chịu, nhưng không nói thêm.
Tôi ngả đầu ra sau, nhắm mắt
“Mấy đứa này, có ai hiểu được đâu.”
“Ừ vào đội tuyển với đi, có Hisuiko nữa mà.” Mikawa nói.
“Không?” Tôi đáp, khẽ cau mày.
“Tại sao? Why? Nhóm ai cũng đi chuyên hết còn mỗi hai anh em thôi đấy.” Hisuiko chăm chăm.
“Thiếc gì, tao còn chẳng biết ngày mai hoặc có khi bây giờ bản thân đang muốn gì.” Tôi nói, nghiêng đầu để cặp mắt vô hồn chĩa thẳng vào Hisuiko.
“Hèn thì nói là hèn đi còn bày đặt.” Mikawa nói. Cái giọng nói cứ bình bình ấy gần như có thể chọc tức bất cứ ai.
Nhưng…Tôi chẳng cảm thấy gì, chỉ còn sự vô thường và khô khốc trong tôi.
“Ê! Không thích ganh đua thì sai à?” Mikoto lên tiếng bảo vệ tôi.
“Đâu cần phải có giải, thi để biết mình ở đâu, thi để được học cùng người giỏi hơn. Đơn giản vậy thôi.” Hisuiko giải thích.
“Biết là nhóm đề cao tri thức rồi, nhưng việc theo đuổi như thế nào là việc riêng của từng cá nhân, đừng có mà áp đặt.” Mikoto lớn tiếng.
“Thôi mấy má ơi! Nói nữa bạn D buồn đó.” Tamaki nhảy vào, lập tức chuyển hướng cuộc tranh luận sang mỉa mai người bị ghét nhất lớp.
“Ê má!” Izumi nói, một tay vỗ nhẹ Tamaki tay còn lại che miệng mà khúc khích.
Sau câu đùa của Tamaki, cả đám đều khùng khục cười. Bầu không khí căng thẳng cũng từ đó mà dịu xuống.
Không chỉ có sự căng thẳng dần lắng xuống, mặt trời bên cửa sổ cũng đang từ từ khuất dạng, tạo nên một cảnh hoàng hôn ấm áp…Đó là cách mà người bình thường nghĩ về hoàng hôn.
Dưới một vùng trời, sẽ có kẻ hạnh phúc cũng như người đớn đau.Với chúng tôi, sắc cam của hoàng hôn chỉ chứa chan nỗi thất vọng, kiêu ngạo và nặng nề.
Kết hợp với đàn người ồ ạt đổ ra khỏi cổng trường, hoàng hôn và nỗi sợ sau đó càng làm chúng tôi cảm thấy rùng rợn.
“Anh hai…Em đói.”
“Chỉ đủ tiền mua cà phê thôi, đỡ nhé?” Tôi hỏi.
“Umm.” Em đáp.
Tôi cầm vài đồng xu lẻ, đảo nhanh bước chân đến máy bán nước ở sân ga, bấm vội một lon cà phê rồi chạy lại hàng ghế.
Cạch
“Anh nghĩ hôm nay sẽ là gì?” Em mở nắp, nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu nâu trong lon rồi hỏi.
Leng keng leng keng.
Tiếng tàu điện vang lên, phá vỡ không khí ảm đạm bằng âm thanh chói tai đầy khó chịu.
“Dù có là gì đi nữa…Anh vẫn sẽ chịu cùng em.” Tôi nói, mắt hướng về phía đường ray.
“Uống đi.” Từ phía sau, em bước lên đưa cho tôi nửa lon cà phê còn lại. Ánh mắt em như đang bừng cháy một ngọn lửa hồng, ngọn lửa bập bùng trên hàng mi đỏ hoen.
“Uống nốt đi.” Tôi đáp.
“Vậy là…Anh không muốn chịu khổ cùng em sao?”
“Anh…” Tôi không biết nói sao, chỉ lặng lẽ cầm lấy lon cà phê mà nốc cạn.
Cà phê đắng, rất đắng nó như thực tại nhưng ở dạng lỏng vậy, đánh tan và kéo tôi ra khỏi mọi giấc mơ. Tuy vậy, chúng tôi phải uống, uống để sống sót qua hôm nay, uống để đồng cam cộng khổ cùng nhau, để có thể ôm lấy nhau mà cầm cự trước cơn bão đang tới.
Chẳng cần cơn bão kia tới, bão lòng trong chúng tôi đã đủ lớn để đánh gục bất cứ tâm hồn nào.
Tàu điện khẽ rung lắc như thể cảm nhận được điều ấy. Nó lướt qua những con phố dài ngập trong ánh hoàng hôn cam đỏ. Mặt trời kéo theo vệt đỏ sẫm, loang dần trên nền trời xám, rọi thứ ánh sáng chập chờn qua khung cửa kính bám bụi.
Tôi ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn mông lung về phía những dãy nhà đang trôi tuột về phía sau. Mikoto tựa đầu vào vai tôi, tay em nắm chặt lấy cổ tay tôi, như sợ nếu buông ra, cả hai sẽ bị cuốn trôi khỏi thế giới này.
“Anh hai này...”
Em khẽ thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy giữa âm thanh đơn điệu của bánh xe lăn trên đường ray.
“Ước gì... mình có thể mãi ngồi thế này, không phải về nhà.”
Tôi khẽ gật đầu, mắt vẫn dán vào cảnh vật đang chuyển động ngoài khung kính.
“Anh biết.”
Ngoài kia, thế giới vẫn vận hành, con người vẫn cười nói, vẫn đeo những chiếc mặt nạ đẹp đẽ mà chúng tôi chưa bao giờ có.
Tàu băng qua cây cầu bắc ngang con sông lớn, mặt nước phản chiếu thứ ánh sáng đỏ quạch, như đang bốc cháy dưới tàn tích của một ngày sắp tắt. Tôi thấy trong đó hình bóng méo mó của mình và em, hai cái bóng loang lổ như vệt màu bẩn thỉu trên tấm gương vỡ.
“Về đến đó...” Mikoto ngập ngừng, bàn tay em khẽ run lên. “Chắc lại trận nữa.”
Tôi đưa tay còn lại siết nhẹ tay em, không nói gì. Vì biết nói gì bây giờ? Biết bao lần rồi, những vết bầm, những lời chửi rủa như dao cắt vào da thịt — chúng tôi đã quá quen, nhưng cũng chưa bao giờ thôi sợ.
Tôi nhớ căn nhà cũ kỹ, những bức tường bong tróc, những khung cửa sổ luôn đóng kín, những âm thanh gào thét và ly vỡ mà hàng xóm vờ như không nghe thấy. Căn nhà đó… cái lồng đã khép lại từ lâu.
Mikoto siết chặt tay tôi hơn, dựa sát vào tôi. Cái ôm run rẩy của em là thứ duy nhất khiến tôi còn cảm thấy mình tồn tại.
“Anh hai, nếu một ngày... mình không chịu nổi nữa...”
Em không nói tiếp, nhưng tôi hiểu. Tôi quay sang nhìn em, bắt gặp đôi mắt ươn ướt nhìn thẳng vào mình, như chứa đựng cả bầu trời hoàng hôn đỏ máu.
“Anh luôn ở đây.” Tôi khẽ đáp, trượt bàn tay lên mái tóc em, vuốt ve.
Tàu điện lao qua trạm dừng cuối cùng trước nhà chúng tôi. Qua lớp kính, tôi nhìn thấy bóng những căn nhà cũ, những ô cửa tối om như con mắt trống rỗng đang dõi theo. Căn nhà của chúng tôi cũng nằm đó, khuất sau hàng cây khô quắt, những bức tường nứt nẻ như chính cuộc đời hai anh em.
Tiếng loa thông báo điểm đến vang lên, kéo tôi về thực tại. Mikoto ngẩng đầu, gượng cười, đôi mắt vẫn ánh lên sự mệt mỏi cố giấu.
“Đi thôi anh.”
Tôi đứng dậy, nắm tay em. Ánh hoàng hôn chiếu xiên qua khung cửa kính, hắt bóng hai chúng tôi đổ dài trên sàn tàu, quấn lấy nhau như thể nếu tách rời ra, chúng tôi sẽ vỡ vụn.
“Giữa dòng người,” — tôi thầm nghĩ, siết chặt tay em hơn nữa, — “chúng tôi tựa vào nhau để không rơi thành từng mảnh.”
Chaporia
Bình Luận (0)