Hai kẻ vỡ nát/Chapter 13: The DeathChapter 13: The Death
20px

                                XIII: The Death

Từ ngày ta bước ra đường

mang theo bóng cũ – hai vầng nguyệt quang

đời không mở cửa vuông tròn

chỉ toàn gai nhọn, chỉ toàn sẹo sâu

đèn sách chúng mình qua mau,

toàn mỉm cười giả, toàn đau không lời

tuổi xuân gãy cánh giữa đời,

thưa bay đã rớt, chưa cười đã tan.

một người từng ngồi bàn bên

một người từng nắm tay ai giữa đường.

giờ là gió thoảng dưới phường,

là mèo đi lạc, là hương giữa mùa.

thôi thì sống kiểu người thua,

biết mình chẳng đủ, cũng không cần nhiều.

còn tim – vẫn cứ quạnh hiu,

nhớ hai bóng cũ – cứ liều mà thương.

Reng reng.

“Ơ…”

“Là báo thức?”

Tôi chống tay ngồi dậy. Đèn bàn vẫn mở – không – ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên gần tới đỉnh.

Reng.

Điện thoại lại đổ chuông. Izumi.

Ting.

Ngay sau đó, một tin nhắn từ Hisuiko.

“Ngủ quên à?”

“Lên nhanh không bọn tao tới nhà đấy.”

Tôi nhìn đồng hồ.

9:12

Họ hẹn chín giờ. Quán cách đây khoảng mười lăm phút đi tàu, chưa kể tắm gội, vệ sinh cá nhân cho ra dáng người bình thường.

“Tch.”

Tôi gập máy tính, suýt làm đổ ly cà phê. Một thoáng do dự khiến tôi liếc nhìn bản thảo của tác giả – Kurokawa Haruki.

“Không phải lần đầu xuất bản sách nhưng… có cảm giác thân quen.”

Reng.

“Biết rồi! Đợi xíu.” Tôi nhấc máy, nói vội vài lời rồi chạy vào phòng tắm.

Vòi nước kêu lên một tiếng nghẹt cổ như đang rửa mặt cho kẻ không muốn tỉnh.

Chẳng biết đã mấy lần như vậy rồi – ngủ gục trên bàn, mơ thấy một giọng nói không còn được nghe lại, rồi bị đời lôi dậy bằng tiếng rung của hiện tại.

Tôi mặc áo sơ mi trắng, khoác áo khoác xám, cột lại tóc bằng dây thun. Đi giày. Quên ví. Quay lại. Cầm điện thoại. Quay ra.

“Tàu đến sau chín phút. Vừa kịp.” Tôi khóa cửa, chạy vù vù xuống phố.

9:40

Tôi hồng hộc chạy đến quán hẹn – quán nhỏ, mùi thơm của bánh và cà phê như những bàn tay mềm mại chào đón tôi.

Tiếng chuông leng keng vang lên. Hương bánh quế, cà phê arabica quyện lại, phả ra từ căn bếp nhỏ.

Không gian hẹp, chỉ khoảng sáu bàn.

Tường phủ sơn xám nhạt, treo vài tranh in khổ nhỏ – những bức ảnh cũ không ghi năm chụp.

Quầy nước thấp, lót gỗ tối màu, sau đó là giá bánh cuộn trong kính. Nhân viên mặc tạp dề vải thô, không trang điểm, không chào quá to.

“Bên này!”

Tôi quay người về hướng phát ra âm thanh, ở góc trong cùng, sát cửa sổ là Izumi và Hisuiko.

Hisuiko ngồi thẳng, tay xoay ly nước, tay kia lướt điện thoại. Izumi thì nhìn thẳng về phía này – ánh mắt vừa giận vừa bất lực.

Tôi ngồi xuống, vừa kịp thấy Hisuiko và Izumi nhìn nhau rồi cùng nhìn tôi.

“Đêm qua mày ngủ với anh nào mà giờ trễ hẹn?” Izumi nói, đặt mạnh cốc nước xuống bàn.

“Nói vậy sai nha má!” Tôi đáp.

“Vậy tại sao mày đi muộn?” Izumi nói, ngẩng cằm.

“Ờ… à… không nhớ nữa.” Tôi gãi đầu.

“Hôm qua mình làm gì?”

Ánh nắng xuyên qua cửa kính mờ, rọi lên mặt bàn một vệt dài.

“Izumi còn mấy năm học y nữa nhỉ?” Hisuiko lên tiếng.

“Khoảng hai năm.”

“Vẫn khoa nội?” Tôi hỏi.

“Ừ. Lần trước mém chuyển qua sản, mà không hợp.”

“Cũng đúng, em bé mà thấy mặt Izumi chắc chui lại vào bụng luôn.”

“Gì?” Izumi nói, Hisuiko che miệng – khúc khích.

“Tao cho mày mười giây để nói lại đó con kia.” Cậu ta trừng mắt nhìn tôi.

“Đùa, đùa mà.”

Tôi và Hisuiko bật cười nhỏ, Izumi tỏ ra giận dỗi nhưng ánh mắt đã nhẹ đi.

Tôi kể mình vẫn làm cho nhà xuất bản. Mảng truyện ngắn.

“Lương thấp, deadline cao, thức đêm, nhưng ổn.”

“Vãi. Chê một đống xong lại bảo ổn?”

“So với việc làm chân sai vặt cho bác sĩ thì ổn chán, với lại tao tự do hơn trong việc sắp xếp thời gian.”

“Mikawa mà biết sắp xếp à?” Hisuiko mỉa mai.

“Làm việc ở nhà xuất bản nghe cũng thú vị á. Kể thêm xem?” Izumi nói, uống một ngụm nước.

Tôi bắt đầu kể về việc thi thoảng có những đêm thức trắng vì vài bản thảo dở hơi. Rằng phải từ chối sao cho khéo. Rằng mỗi ngày đều rút bài Tarot…

Nắng mờ dần khi Izumi nhắc đến tên Tamaki.

“Tao vẫn không hiểu sao nó làm như vậy. Tao có thử đọc một ít sách tâm lý, nhưng chưa rõ mấy…”

“Có lẽ chúng ta nên đi đôi giày của họ, đặt mình vào góc nhìn và hoàn cảnh của người ấy…”

“Nhưng ta đâu thể sống phần đời của nhau?” Izumi nghiêng đầu.

“Hoặc do Tamaki giấu nó quá kỹ?”

“Không chỉ Tamaki,” Tôi chêm thêm, liếc mắt nhìn sang khung tranh cũ.

“Cả hai người kia nữa.”

“...”

“...”

Một khoảng trống chen giữa cả ba. Không phải ghế. Không phải đồ đạc. Là một khoảng không ai dám chạm tay hay nhìn vào.

Mizuto. Mikoto.

“Có lẽ ngay từ đầu họ đã muốn nói về những chuyện này…”

Tôi liếc qua Izumi đang nhìn chằm chằm vào tách trà.

“Có lẽ đang soạn lại nội dung mình sẽ nói rồi…”

Còn Hisuiko thì mặt biến sắc trong khi lướt điện thoại.

“Hisuiko thông minh cũng đang phải tra cứu thông tin.”

“Gần đây có những bản thảo, đầu truyện…”

“Đầu truyện? Như thế nào?” Cả hai cùng lúc quay mắt về phía tôi.

“Chúng… làm tao nhớ đến hai người kia.”

“Không thể.”

“Có cả sách xuất bản rồi nhỉ? Vậy là cuốn nào? Tao có thể sẽ đọc thử.” Hisuiko nói.

“Kurokawa Haruki thì phải. Có vài truyện ngắn đã được xuất bản.”

“Kurokawa Haruki…”

“Thế giới có đến tám tỷ người mà? Việc bắt gặp những văn phong giống nhau, tạo cảm giác thân quen có lẽ cũng bình thường? Tao không rõ nữa.” Izumi nói.

“Tao sẽ đọc thử.” Hisuiko tay lướt điện thoại. “Haruki Kurokawa nhỉ? Hình như hơi kín tiếng, thậm chí không lộ mặt luôn này.”

“Không lộ mặt?” Izumi cau mày.

“Không thể đâu… như chính Izumi nói đấy thôi.

“Chúng ta nên đọc thử sau đó tìm hiểu thêm về tác giả không?”

“Tác giả kín tiếng thế này, Izumi tự tìm hiểu nhé?” Hisuiko phản bác.

“Làm gì có nhà xuất bản nào chịu xuất bản một tác phẩm mà không nắm rõ thông tin về tác giả? Có khi lên trang mạng lại có đấy.”

“Nhưng có khi bảo mật thông tin tác giả cũng là trách nhiệm của nhà xuất bản thì sao? Izumi, mày chỉ đọc có sách giáo khoa thôi thì sao biết rõ được? Nhỉ? Mikawa?”

Hai người cứ thế đặt ra những giả thuyết sau đó lại tự bác bỏ.

“Một vòng luẩn quẩn – không – đáp án ngay trước mắt còn gì?”

Tâm trí tôi bắt đầu chiếu lại khung cảnh hôm đó.

“Mưa to – không – không to, chỉ rả rích, sau đó ào ào… trên cây cầu đó, mình cố lăn lộn, tìm chút hy vọng để níu kéo…”

“Mikawa?” Một giọng nói vang lên từ phía xa, từ đầu cầu – không. Là Hisuiko, cô kéo tôi lại thực tại.

“À – gì?” Tôi cố bắt kịp tình hình

“Hè năm sau cùng đi du lịch nhé?”

“Ừ. Chắc chắn rồi. Tao muốn chụp thật nhiều ảnh.” Tôi nói.

“Mày á? Gửi bạn trai đúng không? Anh nào, nói đi tao tư vấn cho.” Izumi mỉm cười, giọng vừa trêu vừa dò.

“Không. Làm gì có bạn trai nào chứ… chỉ là… chỉ là…”

“Chỉ là tao nhận ra… những gì tao còn giữ lại của họ… chỉ là…” Cổ họng tôi nghẹn lại, kẹt cứng ngỡ sắp phát nổ.

“...”

“Mình…”

Từng hình ảnh họ vụt qua trong tâm trí. Mizuto, cao gầy. Thường mặc áo phông và quần dài tối màu. Tóc chẻ hai mái. Mikoto cũng cao, thấp hơn Mizuto một chút. Cũng thường mặc giống Mizuto, đôi lúc chuyển sang chân váy. Tóc ngắn, năng động.

Điểm chung của họ là màu mắt. Họ có chung màu mắt… đen – không – xám.

“Xám nhỉ? Hay là màu xanh ngọc? Không. Không nhớ…”

“Bĩnh tĩnh hơn rồi hẵng nói.” Izumi thở dài.

“Ư… ừ.”

Tôi hít một hơi sâu, thở ra, mắt nhìn lên trần thạch cao của quán.

“Tao nhận ra tất cả những gì mình còn giữ lại của họ chỉ là ký ức. Họ không chụp bất cứ tấm ảnh nào để lưu giữ kỷ niệm, mạng xã hội có cũng chỉ để liên lạc với vài người. Đến cả khi mất cũng chẳng thấy xác…”

Tôi cúi đầu, nén chặt thứ sắp trào khỏi mắt, nói tiếp.

“Tao không muốn như vậy, không muốn để cái thời gian xóa nhòa sự hiện diện của bản thân, không muốn ngày nào cũng lên lớp, đi làm rồi ngã vào giường với trạng thái cạn kiệt sức lực nhất là khi tao đang trong khoảng thời gian đẹp nhất của đời người.”

Tôi nhìn lên. Izumi đang nhìn xa, mắt hơi hẹp lại, Hisuiko dựa vào ghế, không chen lời. Hai người họ.

“Thế nên… thế nên tao đã học cảm nhận bình yên từ những thứ nhỏ nhặt. Tự yêu mình. Yêu cả cuộc đời này dẫu nó có khó ở đến phát bực. Tao muốn mọi khoảnh khắc đều đáng nhớ – không phải chỉ là một vùng sương ký ức… mà là… mà là… một cuộc đời thực sự sống.”

Một khoảng lặng. Izumi gật đầu.

“Vậy chốt đi chơi nhé?”

Hisuiko cười nhẹ. “Ba đứa, không rủ thêm ai.”

Cạch.

Chúng tôi cụng ly, không hô hào, không nói gì thêm. Chỉ một lời hứa giữa không gian ngập nắng.

Khi bước ra ngoài, trời đã dần ngả chiều. Gió se lạnh quấn lấy cổ. Tôi đi bộ ra ga tàu, qua những góc phố nhộn nhịp vẫn đọng mùi ẩm mát.

Về đến phòng, tôi khóa chặt cửa, bật đèn, dán chặt bản thân với những bản thảo chưa duyệt.

“Kurokawa Haruki…”

Tôi ngồi bên bàn,  đèn vàng hắt xuống chiếc laptop mới mua, bài nhạc được phát từ nó cứ lặp đi lặp lại như nhắc nhở deadline đã sát nút.

Tôi đánh dấu vào những đoạn cần chỉnh sửa cho bớt cực đoan, cắt bỏ một phần này, thêm chi tiết thị giác.

Đọc đến đoạn cuối, nhân vật chính nói với bạn mình:

“Nhanh thôi. Thời gian sẽ bào mòn hết — ký ức, kỷ niệm, cả những vết thương mà ngày đó khiến ta phát điên. Đến khi đối diện lại, thứ duy nhất làm được chỉ là nhắm mắt, cười trừ. Và đừng mơ mộng chuyện trùng phùng — gặp lại chỉ càng gượng gạo. Coi như hết duyên cho nhẹ đầu…” Nhân vật chính nói.

“Giá mà ngày đó ta không hạnh phúc đến thế thì tốt biết mấy… giá mà tôi có thể yêu người nghệ sĩ chứ không phải vai diễn của anh ta…” Người nữ nghẹn ngào.

“Thoải mái đi. Cô có quyền nhớ về một người như thế nào mà? Một điểm lợi của mấy con sâu mọt gặm nhấm quá khứ đấy. Thế nhé.”

Tôi dừng lại.

Chữ trên trang như chao nhẹ, hòa vào những mảnh ký ức đã chìm từ lâu. Một khoảng sân sau ẩm ướt. Ánh mắt xám – hay xanh ngọc – nhìn thẳng tôi. Giọng nói trầm, và tiếng cười mảnh.

Tôi khẽ đẩy tập bản thảo ra xa, dựa lưng vào ghế.

Không gian phòng chật hẹp bỗng đầy ắp sự im lặng.

Như thể họ vừa đi ngang qua, để lại mùi hương của một buổi chiều đã mất.

Ở một nơi khác, cách xa đến nỗi, dù ký ức có tan thành sương khói cũng chẳng thay nghĩa lý gì, một ngôi nhà gỗ nằm lọt thỏm giữa những ngọn đồi, cánh rừng phương bắc. Mái lợp chắc chắn, mùi sơn mới toanh, bên trong tràn đầy ánh sáng từ khung cửa sổ lớn mở ra khoảng xanh bất tận.

Trên bàn viết, giấy in xếp thành từng chồng ngay ngắn, một chiếc máy in nhỏ nằm cạnh giá sách dày đặc. Mùi giấy hòa vào mùi gỗ mới và chút hăng hắc của cà phê vừa pha.

“Meo.”

“...”

Haruki – ngồi trước bàn phím, tiện tay xoa đầu con mèo bên cửa sổ. Cậu đã xuất bản hai đầu sách gây tranh cãi nhưng chưa từng lộ mặt trước công chúng, chỉ nhận tiền từ người của nhà xuất bản.

Phía sau, Amamiya Aoi – trợ lý –  nằm dài trên ghế, tay lật bản thảo, tay còn lại cầm cốc cà phê đang nguội dần, trên người là một con mèo khác đang lặng im nhìn về phía chân đồi.

“Anh nghĩ ra tên đầu truyện mới chưa?”

“Có lẽ sẽ là tiểu thuyết dài hơi. Dưới hai mặt trời.” Haruki gõ thêm vài chữ, dừng lại. Cậu đứng dậy, bước đến ôm Aoi từ phía sau.

Ngoài kia, rừng thở ra một làn gió lạnh.  Ánh sáng đầu ngày quệt ngang cửa kính, kéo bóng họ dài ra, nhập vào nhau.

Aoi kéo mắt ra bên ngoài, dường như muốn áp trán vào cửa kính lạnh buốt.

“Vẫn chưa quen với cái lạnh ở đây…” Giọng cô khẽ, như muốn tan theo tiếng gió.

Haruki khoác thêm áo, ngồi xuống mép bàn, đưa mắt nhìn dãy núi mờ sương.

“Sẽ quen thôi. Nhưng em nên chuẩn bị… mùa đông lại sắp tới rồi.”

“Chúng mình đã đi qua cái nắng gắt mùa hạ, sống sót dưới những trận bão mùa thu và sắp tới là gió lạnh mùa đông… mùa xuân có lẽ vẫn đang đứng bên kia dốc, ngoảnh lại nhìn chúng tôi từ xa, rất xa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...