Hành Trình Bá Vương/Chapter 2: Bước Đầu Thoát Khỏi Lồng GiamChapter 2: Bước Đầu Thoát Khỏi Lồng Giam
20px
#

Trần Phong đứng dưới cơn mưa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía dãy nhà chính của Trần gia.

Trần Hùng nằm bất động dưới đất, máu từ miệng gã hòa vào nước mưa, loang thành vệt đỏ.

Hai tên người hầu run rẩy, không dám tiến tới, chỉ lùi lại với vẻ mặt kinh hoàng.

Tiểu Nhi bước ra từ bụi cây, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy kính nể.

"Đại ca… ngài mạnh thật đấy," cô bé thì thầm, giọng vẫn còn run.

Trần Phong nhếch mép, quay sang cô bé: "Đây chỉ là bước đầu thôi."

Hắn cúi xuống, nhặt cây gậy gãy đôi của Trần Hùng, nắm chặt trong tay.

"Đi thôi, Tiểu Nhi. Ta không còn gì để lưu luyến ở cái nơi khốn kiếp này nữa."

Cô bé gật đầu, vội chạy theo, chiếc ô rách trên tay không che nổi mưa lớn.

---

Họ đi qua hậu viện, tránh xa ánh sáng từ những ngọn đèn dầu trong nhà chính.

Mưa vẫn rơi không ngừng, tiếng nước chảy át đi âm thanh bước chân của hai người.

Trần Phong cảm nhận cơ thể mình đã khác – sức mạnh từ Phá Phong Đan vẫn đang lan tỏa.

Hắn siết chặt nắm đấm, luồng nhiệt từ Hỏa Linh Căn khiến lòng bàn tay ấm nóng.

"Đinh! Công pháp Liệt Hỏa Quyền đã được kích hoạt," giọng hệ thống vang lên.

"Mở giao diện công pháp để xem chi tiết?"

Trần Phong thì thầm trong đầu: "Mở."

Trước mắt hắn, một màn hình ánh sáng hiện ra, chỉ mình hắn thấy được.

"Công pháp: Liệt Hỏa Quyền – Huyền cấp."

"Mô tả: Công pháp sử dụng linh khí hệ hỏa, mỗi quyền mang sức mạnh thiêu đốt."

"Cấp độ hiện tại: Nhập môn (0/100)."

"Điều kiện tu luyện: Dùng linh khí kích hoạt hỏa lực, cần môi trường có nhiệt độ cao để tăng hiệu quả."

Trần Phong nhíu mày: "Môi trường nhiệt độ cao? Chỗ nào đây mà có?"

Hắn nhìn quanh – mưa lạnh buốt, không một chút ấm áp.

"Chắc phải tìm chỗ khô ráo để luyện đã," hắn lẩm bẩm.

---

Đột nhiên, tiếng hét từ xa cắt ngang suy nghĩ của hắn.

"Trần Hùng đâu rồi? Sao lâu thế không thấy về?"

Một nhóm người xuất hiện từ phía nhà chính, tay cầm đèn lồng và gậy gộc.

Trần Phong kéo Tiểu Nhi núp sau một gốc cây lớn, quan sát từ xa.

Đó là đám người hầu khác của Trần gia, khoảng năm tên, dẫn đầu là một gã cao gầy.

Gã cao gầy quát lớn: "Tìm kỹ đi! Thằng phế vật không thể chạy xa được!"

Trần Phong nhận ra gã – Trần Lực, một quản sự dưới quyền Trần Hùng.

Ký ức cho thấy Trần Lực cũng từng nhục mạ và đánh đập Trần Thiên Phong không ít lần.

Hắn thì thầm với Tiểu Nhi: "Bọn chúng đến tìm ta. Đợi tí, ta xử lý."

Tiểu Nhi hoảng hốt: "Đại ca, bọn chúng đông lắm! Ngài mới đánh Trần Hùng, sức đâu mà đấu nữa?"

Hắn cười nhạt: "Yên tâm. Ta có cách."

Hắn nhắm mắt, tập trung vào Liệt Hỏa Quyền vừa nhận được.

Hệ thống hướng dẫn: "Hít thở đều, dẫn linh khí từ đan điền lên tay."

Trần Phong làm theo, cảm giác nóng rực từ bụng lan lên cánh tay phải.

Hắn mở mắt, nắm đấm bốc lên một tia lửa nhỏ, dù yếu ớt dưới mưa.

"Chút này đủ dùng rồi," hắn tự nhủ.

---

Trần Phong bước ra khỏi gốc cây, đứng chặn đường đám người.

Mưa tạt vào mặt, nhưng ánh mắt hắn lạnh băng, không chút sợ hãi.

Trần Lực nhìn thấy hắn, ngạc nhiên, rồi cười khẩy: "Thằng phế vật? Mày dám đứng đây?"

Hắn không đáp, chỉ giơ nắm đấm, tia lửa nhỏ vẫn cháy dù mưa lớn.

Trần Lực gầm lên: "Tao không biết mày làm trò gì, nhưng chết đi!"

Gã lao tới, gậy gỗ vung mạnh, linh khí màu xám tụ quanh tay.

Bốn tên còn lại cũng xông lên, vây quanh Trần Phong từ mọi phía.

Tiểu Nhi hét lên từ xa: "Đại ca, cẩn thận!"

Trần Phong không né, tung cú đấm đầu tiên, nhắm thẳng vào Trần Lực.

"Rầm!" – một tiếng nổ nhỏ vang lên, tia lửa bùng lên khi nắm đấm chạm gậy.

Gậy gỗ cháy xém, Trần Lực bị đẩy lùi ba bước, tay run rẩy.

"Khốn kiếp! Mày làm sao đánh được tao?" gã hét lên, kinh hãi.

Trần Phong không dừng lại, xoay người đấm tiếp vào tên gần nhất.

Tia lửa bắn ra, tên người hầu hét thảm, ngã lăn ra đất, áo cháy một mảng.

Ba tên còn lại hoảng loạn, nhưng vẫn cố vung gậy tấn công.

Hắn nghiêng người tránh một đòn, tung thêm hai cú đấm liên tiếp.

"Rầm! Rầm!" – hai tên nữa ngã xuống, mùi khét lẹt lan tỏa trong không khí.

Tên cuối cùng bỏ chạy, nhưng Trần Phong nhặt một khúc gỗ, ném mạnh.

Khúc gỗ trúng lưng, tên đó ngã nhào, nằm im dưới mưa.

Trần Lực gầm lên, lao tới lần nữa: "Tao giết mày!"

Hắn cười lạnh, tung cú đấm cuối cùng, lần này lửa bùng mạnh hơn.

"Rầm!" – Trần Lực bay ra sau, đập vào gốc cây, bất tỉnh ngay lập tức.

"Đinh! Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Đánh bại đám người truy đuổi."

"Phần thưởng: 300 điểm Bá Vương, Linh Khí Tụ Hồn Đan."

Trần Phong thở hổn hển, mưa làm dịu đi cái nóng từ nắm đấm.

---

Hắn quay lại, kéo Tiểu Nhi ra khỏi chỗ nấp.

Cô bé nhìn đám người nằm la liệt, miệng há hốc: "Đại ca… ngài quá mạnh!"

Hắn cười nhạt: "Chưa đủ. Đây chỉ là lũ tép riu."

Hắn mở giao diện hệ thống, kiểm tra phần thưởng mới.

"Linh Khí Tụ Hồn Đan: Tăng tốc độ hấp thụ linh khí trong một giờ."

Hắn nuốt viên đan dược, cảm giác cơ thể nhẹ nhàng hơn, linh khí tràn vào đan điền.

"Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Nhập môn (10/100)," hệ thống thông báo.

"Đánh nhau cũng tăng cấp công pháp à? Hay đấy," hắn tự nhủ.

Hắn nhìn Tiểu Nhi: "Đi thôi. Ta cần rời khỏi Trần gia trước khi bọn lớn hơn đến."

Cô bé gật đầu, chạy theo hắn, bóng hai người khuất dần trong màn mưa.

---

Họ đi về phía cổng sau của Trần gia, nơi dẫn ra khu rừng bên ngoài.

Mưa dần nhỏ lại, nhưng sấm chớp vẫn rền vang trên bầu trời.

Trần Phong dừng lại, nhìn về phía khu rừng tối om.

"Đây là bước đầu tiên. Huyền Vũ Đại Lục rộng lớn, ta sẽ chinh phục từng tấc đất."

Hắn quay sang Tiểu Nhi: "Sẵn sàng chưa? Từ giờ, cuộc sống của chúng ta sẽ khác."

Cô bé mỉm cười, lần đầu tiên không còn sợ hãi: "Sẵn sàng, đại ca!"

Trần Phong bước vào rừng, mưa sau lưng như khúc nhạc mở đầu cho hành trình dài.

Hệ Thống Bá Vương lặng lẽ ghi nhận: "Con đường bá chủ, chính thức bắt đầu."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...