Hành Trình Bá Vương/Chapter 3: Dưới Bóng Rừng SâuChapter 3: Dưới Bóng Rừng Sâu
20px
#

Trần Phong bước qua cổng sau Trần gia, bóng tối của khu rừng nuốt chửng thân hình hắn.

Tiểu Nhi đi sát bên, đôi chân nhỏ bé cố bước nhanh để theo kịp hắn.

Mưa đã nhỏ lại, nhưng những giọt nước vẫn rơi từ tán lá, tí tách xuống đất.

Tiếng sấm xa xa vọng lại, ánh chớp thỉnh thoảng xé toạc màn đêm.

Hắn dừng chân, nhìn quanh – khu rừng rộng lớn, cây cối um tùm, không một dấu hiệu của đường đi.

"Đại ca, chúng ta đi đâu bây giờ?" Tiểu Nhi hỏi, giọng hơi run.

Trần Phong nhíu mày, đáp: "Chẳng biết. Nhưng ở lại Trần gia là chết chắc."

Hắn nhìn cô bé, ánh mắt trầm xuống: "Mày không sợ à? Theo ta là khổ đấy."

Tiểu Nhi lắc đầu: "Em không sợ. Đại ca là người duy nhất tử tế với em ở cái nhà đó."

Hắn gật đầu, không nói thêm, tiếp tục bước vào sâu trong rừng.

---

Càng đi, không khí càng nặng nề, mùi đất ẩm hòa lẫn mùi lá mục xộc lên mũi.

Trần Phong cảm nhận linh khí trong rừng dày đặc hơn so với bên ngoài.

Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, cố hấp thụ linh khí qua Linh Khí Tụ Hồn Đan.

Cơ thể hắn nhẹ nhàng hơn, đan điền ấm lên, như một lò lửa nhỏ đang cháy.

"Đinh! Linh khí hấp thụ tăng 5%. Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Nhập môn (15/100)," hệ thống thông báo.

Hắn mở mắt, nhếch mép: "Hay thật. Đi bộ cũng lên cấp được."

Tiểu Nhi ngơ ngác: "Đại ca nói gì thế?"

Hắn phẩy tay: "Không có gì. Đi tiếp thôi."

Họ đi thêm một đoạn, ánh chớp lại lóe lên, soi rõ một con đường mòn nhỏ.

Trần Phong dẫn Tiểu Nhi theo đường mòn, hy vọng tìm được chỗ trú tạm.

---

Đột nhiên, một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ phía xa.

Trần Phong dừng lại, tay giơ lên ra hiệu cho Tiểu Nhi im lặng.

Hắn lắng nghe – tiếng gầm gần hơn, kèm theo tiếng lá cây xào xạc.

"Đại ca, đó là gì vậy?" Tiểu Nhi thì thầm, tay nắm chặt áo hắn.

Hắn nhíu mày, lục lọi ký ức của Trần Thiên Phong.

Khu rừng này là Hắc Phong Lâm, nơi sinh sống của nhiều yêu thú cấp thấp.

Tiếng gầm này, có lẽ là Hắc Lang – yêu thú Luyện Khí tầng hai, chuyên săn mồi về đêm.

Hắn thì thầm: "Là sói. Chuẩn bị chạy nếu cần."

Tiểu Nhi gật đầu, nhưng đôi chân cô bé run rẩy, rõ ràng rất sợ.

Trần Phong siết chặt nắm đấm, tia lửa từ Liệt Hỏa Quyền lại lóe lên yếu ớt.

Hắn tự nhủ: "Nếu đánh được Trần Lực, một con sói chắc cũng không khó."

---

Từ bóng tối, một đôi mắt đỏ rực xuất hiện, nhìn chằm chằm vào hai người.

Hắc Lang bước ra, thân hình to lớn, lông đen bóng loáng dưới ánh chớp.

Nó gầm gừ, nước dãi chảy dài, rõ ràng xem họ là con mồi.

Trần Phong đẩy Tiểu Nhi ra sau: "Trốn sau cây kia. Đừng ra ngoài."

Cô bé vội chạy, núp sau một gốc cây lớn, mắt vẫn dán vào hắn.

Hắc Lang không chờ đợi, lao tới, móng vuốt sắc nhọn xé gió nhắm vào ngực hắn.

Trần Phong nghiêng người tránh, tung cú đấm Liệt Hỏa Quyền vào sườn nó.

"Rầm!" – tia lửa bắn ra, nhưng Hắc Lang chỉ lùi một bước, lông cháy xém một mảng.

Hắn nhíu mày: "Da dày thế sao?"

Hắc Lang gầm lên, quay lại cắn vào tay hắn, hàm răng lóe sáng trong bóng tối.

Hắn lùi nhanh, dùng tay trái chặn hàm nó, tay phải đấm liên tiếp vào đầu.

"Rầm! Rầm!" – hai cú đấm trúng đích, lửa bùng lên, Hắc Lang rú lên đau đớn.

Nhưng nó không bỏ cuộc, hất mạnh, đẩy Trần Phong ngã xuống đất.

Tiểu Nhi hét lên: "Đại ca!"

Hắn lăn người tránh cú vồ tiếp theo, đứng dậy, thở hổn hển.

"Khốn kiếp, dai sức thật," hắn lẩm bẩm, linh khí trong người cạn dần.

---

Hắc Lang lao tới lần nữa, lần này nhanh hơn, nhắm vào cổ hắn.

Trần Phong cắn răng, tập trung toàn bộ linh khí vào nắm đấm phải.

Hắn hét lớn: "Chết đi!"

Liệt Hỏa Quyền bùng lên, ngọn lửa đỏ rực lần đầu tiên cháy mạnh dưới mưa.

"Rầm!" – cú đấm trúng ngay đầu Hắc Lang, tiếng xương vỡ vang lên.

Yêu thú rú lên thảm thiết, ngã vật ra đất, khói bốc lên từ vết cháy.

Trần Phong thở dốc, quỳ một chân xuống, tay chống đất.

"Đinh! Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Đánh bại Hắc Lang."

"Phần thưởng: 500 điểm Bá Vương, Hắc Lang Nha (vật phẩm chế tạo)."

Hắn nhếch mép: "Được lắm. Đánh nhau đúng là cách lên cấp nhanh nhất."

---

Tiểu Nhi chạy ra, đỡ hắn đứng dậy: "Đại ca, ngài không sao chứ?"

Hắn gật đầu: "Không sao. Chỉ mệt chút thôi."

Hắn mở giao diện, kiểm tra phần thưởng.

"Hắc Lang Nha: Răng của Hắc Lang, có thể dùng làm vũ khí hoặc bán lấy linh thạch."

Hắn nhặt chiếc răng lớn từ xác Hắc Lang, cất vào áo.

"Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Nhập môn (30/100)," hệ thống thông báo.

Hắn cười nhẹ: "Cứ đánh nhau thế này, chắc lên cấp nhanh lắm."

Tiểu Nhi nhìn xác Hắc Lang, hỏi: "Đại ca, giờ làm gì với nó?"

Hắn đáp: "Lột da, lấy thịt. Chúng ta cần thức ăn và chỗ trú."

Hắn dùng thanh gỗ sắc nhọn, bắt đầu lột da Hắc Lang, dù tay còn run vì mệt.

Tiểu Nhi giúp hắn, dù cô bé vụng về, nhưng vẫn cố hết sức.

---

Sau một lúc, họ có một tấm da sói và ít thịt, đủ dùng trong vài ngày.

Trần Phong tìm một hang đá nhỏ gần đó, kéo Tiểu Nhi vào trú tạm.

Hắn dùng Liệt Hỏa Quyền đốt một đống củi khô, lửa bùng lên, sưởi ấm hang đá.

Tiểu Nhi ngồi cạnh đống lửa, nướng thịt Hắc Lang, mùi thơm lan tỏa.

Hắn ngồi đối diện, cảm nhận linh khí trong hang dày đặc hơn ngoài rừng.

"Đinh! Phát hiện khu vực tu luyện: Hang Hắc Thạch."

"Khuyến nghị: Tu luyện tại đây để tăng tốc độ hấp thụ linh khí."

Trần Phong gật đầu, nhắm mắt, bắt đầu dẫn linh khí vào đan điền.

Hắn thì thầm: "Huyền Vũ Đại Lục, tao mới chỉ bắt đầu thôi."

---

Thời gian trôi qua, lửa trong hang vẫn cháy, ánh sáng hắt lên khuôn mặt Trần Phong.

Tiểu Nhi nhìn hắn, ánh mắt dần thay đổi từ sợ hãi sang tin tưởng.

Ngoài hang, tiếng mưa đã ngừng, nhưng gió rừng vẫn rít qua kẽ lá.

Trần Phong mở mắt, linh khí trong người dồi dào hơn trước.

"Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Nhập môn (40/100)," hệ thống thông báo.

Hắn đứng dậy, nhìn ra bóng tối: "Hắc Phong Lâm, đây là nơi ta đặt nền móng đầu tiên."

Hành trình của một Bá Vương, giờ mới thực sự bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...