Bước chân của Alex nặng nề trên con đường mòn vốn quen thuộc ngày nào, giờ đây chỉ còn là những mảng đất đá lởm chởm, xen lẫn những vật dụng bị cháy đen không còn hình dạng ở xung quanh. Mỗi bước đi như là một lời tạm biệt lần cuối với từng kỉ niệm, gia đình, bạn bè đã mất mãi mãi.
Trước khi rời đi, cậu đã nhặt vài viên đá làm thành một ngôi mộ tạm bợ. Cầu nguyện cho tất cả mọi người được an nghỉ.
Bóng tối phía sau lưng cậu đang dần nuốt chửng nơi từng là nhà, là tổ ấm, giờ chỉ chẳng còn lại gì ngoài đống vụn hoang tàn.
Cậu cứ đi, cứ đi, theo hướng la bàn chỉ. Một hành trình dài dằng dặc nếu đi bằng xe ngựa. Huống chi là hiện tại cậu chỉ đi bộ.
Alex móc từ trong túi ra một ít quả dại, vài lá cây ăn được. Đây đã là lượng thức ăn cuối cùng của cậu. Xung quanh cũng chẳng có hồ hay ao nước nào để uống.
Đôi bàn tay run rẩy, khô ráp vì gió và bụi, bốc nắm quả dại ít ỏi lên. Cậu nhìn chúng, không phải bằng ánh mắt của người sắp được thỏa mãn cơn đói, mà bằng một sự tiếc nuối vô hạn, tiếc nuối cho cái giây phút ngắn ngủi khi chúng tan biến trong miệng.
Hình dáng của Alex lúc này là một sự đối lập đau đớn với cái tên gọi 'con người'. Cậu cao, nhưng chiếc áo chùng màu nâu sẫm, vốn đã rộng thùng thình, giờ đây càng buông thõng, trôi tuột trên khung xương gầy guộc. Đôi vai nhô lên như hai chiếc mắc áo nhọn hoắt, và mỗi hơi thở dốc đều khiến lồng ngực cậu hóp sâu vào trong. Cơ thể cậu dường như đã đánh mất đi phần lớn khối lượng, chỉ còn lại da bọc lấy xương và những sợi gân căng cứng.
Alex ngước nhìn bầu trời xám xịt phía trên, không phải để cầu nguyện, mà để tìm kiếm một đám mây có thể mang đến cơn mưa, một dấu hiệu của sự sống. Cậu nuốt xuống mẩu lá cây cuối cùng, cảm giác dạ dày trống rỗng bắt đầu co thắt dữ dội, như một con quái vật gầm gừ đòi ăn bên trong.
Đã ba ngày trôi qua, cậu cảm thấy đã đi khá xa rồi. Tiếng gió rít khe khẽ, mang theo hơi lạnh của màn đêm. Phía sau cậu là quá khứ, đầy đau thương và mất mát. Phía trước là tương lai, mờ mịt và đầy khó khăn. Đêm tối bao phủ, chỉ còn ánh trăng mờ ảo trên cao rọi xuống, xuyên qua từng tán cây to lớn, tạo nên những bóng đen kỳ dị, nhảy múa trên mặt đất. Alex bước đi thận trọng, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng kêu rả rích… Mọi thứ đều trở nên đáng ngờ trong không gian tĩnh mịch này.
Bất ngờ, một loạt tiếng động lộc cộc, the thé vang lên đằng trước. Alex khựng lại, nép mình sau một tảng đá lớn. Rồi cậu nhìn thấy chúng – một đám sinh vật nhỏ bé, da xanh xao, đôi mắt đỏ ngầu đầy hung hãn. Chúng đi theo bầy rất đông, khoảng hai mươi tên, trên tay chúng lăm lăm vũ khí: gậy gỗ, giáo gỗ, kiếm đã gỉ sét… thậm chí cả những hòn đá to bằng nắm tay. Chúng di chuyển lộn xộn, phát ra những tiếng kêu quái dị, thứ ngôn ngữ cộc cằn đặc trưng của goblin.
Đáng chú ý hơn cả là một con goblin to lớn hơn hẳn những tên còn lại. Nó cao gấp ba bốn lần những con khác, thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Da nó sẫm màu hơn, gần như đen, và nó vác trên vai một chiếc chùy gai to tướng, lưỡi gai nhọn hoắt ánh lên một cách đáng sợ dưới ánh trăng, và cả những mảng màu đỏ dính trên đó như là máu. Phải chăng chúng đã giết thứ gì đó, hoặc có thể là… con người? Con goblin to lớn này có vẻ như là thủ lĩnh của đám goblin, bởi những con goblin nhỏ hơn liên tục liếc nhìn và tỏ vẻ phục tùng nó.
Tim Alex đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên cậu đối diện với một đám quái vật đông như vậy. Nỗi sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cậu cố gắng kìm nén, nhớ lại những lời Lão Bran kể về sự nguy hiểm của goblin và cách chúng thường đi săn theo đàn. Cậu biết, với tình trạng hiện tại, cậu không thể đối đầu trực diện được, đúng hơn là cậu không được để chúng phát hiện ra. Cậu phải tìm cách vượt qua chúng mà không gây ra tiếng động. Nhưng có con đường nào khác không, khi đám goblin đang chắn ngang con đường duy nhất dẫn đến dãy núi Krellie?
~RẮC!!!~
Âm thanh của cành cây khô gãy vụn dưới gót chân Alex vang lên trong đêm tĩnh mịch như một tiếng sấm sét cắt xuyên qua khu rừng. Ngay lập tức, một con goblin ở rìa đám dừng lại. Cái đầu nhỏ bé, nhọn hoắt của nó giật mạnh lên, đôi mắt đỏ ngầu nheo lại, cố định vị nguồn gốc tiếng động. Nó khịt khịt cái mũi tẹt, rồi quay phắt về phía Alex đang ẩn nấp.
Con goblin chỉ tay về phía tảng đá, miệng phát ra những tiếng kêu the thé, một tràng âm thanh lộn xộn, cảnh báo đồng bọn. Lập tức, sự lộn xộn ban đầu của đám goblin biến mất, nhường chỗ cho sự cảnh giác. Những cái đầu xanh xao đồng loạt hướng về phía tảng đá, vũ khí được siết chặt hơn trong bàn tay đầy móng vuốt sắc nhọn. Con goblin to lớn cũng ngừng nhai thứ gì đó đang cầm trên tay, đôi mắt đỏ rực như hòn than cháy, chăm chú nhìn về phía bóng tối.
Alex siết chặt nắm tay, tim đập loạn xạ. Lúc này đây, sai lầm! Một sai lầm ngu ngốc có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Cậu cảm nhận được ánh mắt thù địch của lũ goblin đang hướng về phía mình. Nếu không thể trốn thoát, cậu sẽ bị giết chết bởi lũ goblin này.
Lúc này, một con goblin đang từng bước tiến lại gần tảng đá Alex đang ẩn núp. Không còn thời gian để suy nghĩ, Alex nhặt lấy vài viên đá, tung người khỏi tảng đá. Cậu liền ném đá vào mặt tên goblin, rồi lập tức bỏ chạy vào phía bóng tối dày đặc của khu rừng. Con goblin la toáng lên, đồng bọn phía sau liền lập tức đuổi theo cậu.
Tiếng chân lộp cộp hoảng loạn trên nền đất khô cằn, hòa vào tiếng xào xạc của lá cây. Cậu chạy hết tốc lực, lách mình qua những thân cây khẳng khiu, cố tận dụng bóng tối để che mắt kẻ thù. Từ phía sau, tiếng kêu the thé của lũ goblin rộ lên. Tiếng chân lộc cộc ngày càng gần, cho thấy tốc độ đáng kinh ngạc của những sinh vật nhỏ bé này trong rừng núi. Alex cảm nhận được sự hiện diện của chúng ngay sau lưng, hơi thở nóng rực và mùi hôi tanh phả vào không khí.
Nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy cậu. Cậu chưa bao giờ chạy nhanh như vậy, tim cậu như muốn nhảy ra ngoài. Cậu không có vũ khí, không có kinh nghiệm chiến đấu. Tất cả những gì cậu có chỉ là đôi chân và ý chí sinh tồn mong manh. Cậu vấp phải rễ cây, suýt chút nữa thì ngã nhào, nhưng cậu cố lấy lại thăng bằng và tiếp tục chạy, không dám ngoảnh đầu lại. Tiếng chùy gai khổng lồ của con goblin to lớn thỉnh thoảng lại vang lên đâu đó phía sau, một lời nhắc nhở đáng sợ về mối nguy hiểm đang rình rập. Hy vọng mong manh duy nhất của Alex là bóng tối và sự hiểm trở của khu rừng.
~ Khéeeeeeekeeeekeeekeeke!!!~
Đột ngột! một vật gì đó nhẹ nhưng đầy móng vuốt sắc nhọn lao đến từ phía sau. ~Goblin!!!~ Một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng Alex. Một con goblin đã nhào tới bám vào lưng cậu. Con goblin cười phát ra thứ âm thanh ghê rợn, chói tai. Những ngón tay gầy guộc, đầy móng vuốt của nó bám chặt vào áo cậu, hàm răng sắc nhọn cố cắn vào cổ cậu. Một cơn đau nhói lan ra từ bả vai khi móng vuốt của nó cào xé lớp vải áo mỏng, đâm xuyên thẳng vào da thịt cậu. Alex loạng choạng, suýt mất thăng bằng. Trọng lượng và sự tấn công bất ngờ khiến cậu choáng váng. Tiếng rít the thé đầy khoái trá của con goblin vang lên ngay sau gáy cậu, thứ mùi hôi tanh của loài vật này phả thẳng vào mặt cậu, khiến cậu cảm thấy ghê tởm.
Cậu cố gắng dùng tay quơ quào phía sau, tìm cách túm lấy con quái vật đang bám chặt như đỉa đói. Mỗi cử động của cậu khiến móng vuốt, hàm răng của nó càng cắm sâu hơn vào da thịt, cơn đau ngày càng dữ dội.
Chạy trốn giờ đã trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Trọng lượng của con goblin trên lưng khiến cậu chậm chạp, mất đi sự linh hoạt. Cậu cảm nhận được sự hưng phấn của con quái vật nhỏ bé này, nó tin rằng con mồi đã nằm trong tay nó. Nhưng Alex không dễ dàng bỏ cuộc. Cậu nghiến răng, dồn hết sức lực còn lại, quyết tâm hất con goblin ra khỏi người. Đây là lần đầu tiên cậu phải đối mặt trực tiếp với sự tàn bạo của thế giới này, và cậu biết, nếu không thể tự cứu lấy mình, cậu sẽ không bao giờ có thể thực hiện được lời hứa của mình.
Như một trò đùa của số phận, thứ từng là hy vọng sẽ giúp Alex chạy thoát khỏi đám goblin lại trở thành vật cản khiến mạng sống cậu dường như bị cắt đứt. Một thân cây to lớn không biết đã bị đổ ngã từ khi nào, chắn ngang con đường mòn, ẩn khuất trong bóng đêm tĩnh mịch của khu rừng. Và rồi… Một thoáng mất tập trung vì cơn đau mà con goblin gây ra, không thể quan sát xung quanh. Alex đã đâm sầm vào thân cây to lớn đó…
Cú va đập mạnh khiến đất đá xộc lên lưng Alex, cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Hơi thở của cậu bị ép nghẹn lại, tiếng rên rỉ khẽ thoát ra từ môi cậu. Con goblin vẫn bám chặt trên lưng, những móng vuốt của nó càng đâm sâu, xé mạnh hơn khi cậu ngã xuống.
Alex cố gắng lật người đứng dậy, nhưng con goblin nhỏ bé và nhanh nhẹn đã kịp thời trườn xuống bụng cậu, nó dùng những chiếc răng nhọn hoắt nhắm ngay vào yết hầu. Cậu cảm nhận được hơi thở nóng rực và mùi hôi thối của nó ngay sát mặt mình, một nỗi kinh hoàng tột độ trào dâng.
Trong bóng tối mờ ảo, cậu nhìn thấy những bóng hình nhỏ bé khác đang tiến lại gần, tiếng kêu the thé của chúng ngày càng lớn. Con goblin to lớn vẫn đứng im một chỗ, nhưng chiếc chùy gai trên vai nó đã được hạ xuống, sẵn sàng cho cú đánh chí mạng. Alex biết, nếu không nhanh chóng thoát khỏi tình huống này, cậu sẽ bị giết bởi lũ quái vật hung tợn này. Đôi mắt đang mờ dần đi, nằm bất lực trên mặt đất, với con goblin đang cắn xé trên người, lần đầu tiên trong đời, Alex cảm nhận được sự bất lực và tuyệt vọng đến cùng cực.
Mình không thể chết một cách vô nghĩa.
Mình phải sống sót.
Mình còn lời hứa phải thực hiện.
Mình còn lý do để tiếp tục tồn tại.
Đám goblin đã tụ tập xung quanh, bao vây Alex. Chúng bày ra một nụ cười man rợ, nham hiểm. Thay vì kết liễu cậu ngay lập tức, lũ goblin bắt đầu giở trò tra tấn, hành hạ thân xác. Một tên dùng gậy nhọn chọc vào mạng sườn, khiến cậu hét lên đầy đau đớn. Tên khác thì nắm tóc cậu, kéo mạnh đầu cậu lên rồi đập mạnh xuống nền đất, nó cười khanh khách với những âm thanh the thé. Con goblin béo nhất trong đám còn dùng chân đạp mạnh vào bụng cậu, khiến cậu như bị ép hết không khí trong phổi ra ngoài.
Chúng không vội vã giết, mà từ từ tận hưởng sự bất lực và đau khổ của con mồi. Ánh mắt đỏ ngầu của chúng ánh lên vẻ thích thú bệnh hoạn khi thấy Alex quằn quại trên mặt đất. Mùi hôi tanh nồng nặc phả vào mặt cậu, cùng với tiếng cười ghê rợn, khiến Alex cảm thấy ghê tởm dâng lên đến tận cổ họng.
Cơn đau thể xác hòa lẫn với sự nhục nhã và tuyệt vọng. Cậu không thể tin đây là kết thúc của mình, bị hành hạ và giết chết bởi những sinh vật hèn hạ này. Một tiếng hét phẫn nộ, đầy căm hờn xé toạc màn đêm tĩnh mịch: "Chết tiệt! Lũ khốn kiếp tụi mày!" Tiếng hét của Alex vang vọng trong khu rừng, một lời tuyên chiến yếu ớt nhưng đầy phẫn uất với lũ goblin đang vây quanh cậu. Vừa dứt câu…
~“Aaaaaaaaaa…!!!”~
Một tiếng "Rắc!" kinh hoàng vang lên trong đêm tối, xen lẫn đó là tiếng cười man rợ của con goblin to lớn và lũ goblin nhỏ. Chiếc chùy gai giáng xuống với lực khủng khiếp, giáng xuống đầu gối phải của Alex. Lập tức, một cơn đau xé thịt, buốt tận óc lan tỏa khắp cơ thể cậu, khiến mọi giác quan như tê liệt. Xương bánh chè vỡ vụn, những mảnh xương sắc nhọn đã đâm vào những thớ thịt mềm bên dưới lớp da, thậm chí là cả mạch máu.
Alex gào thét trong đau đớn, một tiếng thét xé lòng, đầy tuyệt vọng. Máu nóng phun ra từ đầu gối đã dập nát bởi chuỳ của con goblin to lớn, nhuốm đỏ một vùng lớn của mặt đất lạnh lẽo. Cậu cố gắng cuộn tròn người lại, ôm lấy cái chân đau đớn, nhưng cơn đau dữ dội khiến mọi nỗ lực đều trở nên vô ích, thân thể dường như tê liệt, cứng đờ lại. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt lấm lem, cậu van xin trong tiếng nấc nghẹn:
"Aaaaaaaaaa…. D… dừng lại đi… làm ơn… dừng lại đi mà…"
Nhưng goblin đơn giản là lũ quái vật hèn hạ, ở chúng không tồn tại cái gọi là nhân tính, tha thứ và hy vọng. Chúng thích sự đau đớn, tuyệt vọng. Càng hành hạ, chúng càng trở nên phấn khích hơn trước sự đau khổ, bất lực của con mồi. Tiếng cười the thé vang vọng trong đêm, như hàng ngàn vạn lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim đang rỉ máu của Alex. Với cái đầu gối bị thương nghiêm trọng, mọi hy vọng trốn thoát của cậu gần như tan biến. Cậu nằm đó, bất lực và đau đớn, chịu đựng những hành động tàn ác của lũ quái vật khát máu cho đến lúc chết.
Cơn đau khủng khiếp vượt quá ngưỡng chịu đựng, nuốt chửng mọi giác quan của Alex. Từng đợt sóng đau nhức như thiêu đốt, xé nát từng thớ thịt, khiến cậu không còn cảm nhận được gì khác. Đầu gối phải tê dại, nhưng cơn đau vẫn âm ỉ lan tỏa, nhuộm đỏ cả vùng đất xung quanh.
Máu chảy ra không ngừng, thấm đẫm quần áo rách rưới của cậu, tạo thành một vũng đỏ sẫm dưới người. Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khiến cậu buồn nôn. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, những bóng hình goblin quái dị nhòe đi rồi biến mất trong màn sương đau đớn.
Tiếng cười man rợ của chúng cũng dần trở nên xa xăm, như vang vọng lại từ một thế giới khác. ~ Khéeeeeeekeeeekeeekeeke!!!~
Trong cơn mê man, những hình ảnh vụt qua tâm trí Alex – khuôn mặt hiền hậu của mẹ, nụ cười rạng rỡ của em gái, ánh mắt trìu mến của cha, những câu chuyện cổ lão Bran thường kể. Tất cả dần tan biến vào bóng tối, nhường chỗ cho khoảng không vô tận, lạnh lẽo.
Cậu chấp nhận buông xuôi, chấp nhận số phận nghiệt ngã. Không còn sức lực chống cự, không còn hy vọng níu giữ. Bóng tối bao trùm lấy ý thức cậu, kéo cậu xuống một vực sâu không đáy. Có lẽ đến đây là kết thúc. Có lẽ số phận của cậu chỉ là một cái chết tức tưởi, vô danh giữa vùng đất hoang vu này. Cậu lịm dần đi, hoàn toàn bất động, chìm vào bóng tối mịt mùng vô tận...
—————
“Chết tiệt! Chúng ta đã đến trễ rồi!”
“Báo cáo! Không còn người nào sống sót cả.”
“Khốn kiếp! Đây đã là ngôi làng thứ ba rồi.”
“Những cái xác này… Chúng ta nên làm gì tiếp đây, thưa đoàn trưởng?”
“Gom tất cả lại! Giúp mọi người được chôn cất và an táng đoàng hoàng.”
“Đã rõ!”
“Báo cáo! Có một chồng đá kì lạ. Hình như là một ngôi mộ, ngay đường chính của ngôi làng.”
“Có khả năng vẫn còn ai đó sống sót. Tất cả, theo nhóm, tản ra tìm ngay! Số còn lại, tiếp tục việc chôn cất!”
“RÕ!!!”
Chaporia
Bình Luận (0)