Chương 02.1
Những tiếng vó ngựa dồn dập vang vọng trong khu rừng đêm tĩnh mịch, mạnh mẽ xé tan màn đêm. Ánh đuốc trên tay họ cháy đỏ rực, bùng lên dữ dội trong gió.
Thịch... Thịch... Thịch...
Ban đầu chỉ là những rung động khẽ khàng, làm run rẩy những giọt sương trên đầu ngọn cỏ. Nhưng rất nhanh, nó biến thành một cơn địa chấn trầm đục. Những vũng nước tù đọng nổi lên những vòng sóng nhỏ, chúng bắn lên, vỡ tan tành.
Ánh lửa của ngọn đuốc vút qua những hàng cây đen đúa, hắt bóng vặn vẹo như những ngón tay khô khốc đang vươn lên từ mặt đất. Mùi của rêu mốc, nấm độc và lá mục bốc lên, quyện với sương đêm tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nhớp nhúa bám rít lấy phổi.
Từ trong lớp sương đêm dày đặc. Tiếng vó ngựa rầm vang. Một khối thép đen di động xé toạc màn sương mù.
Tiếng kim loại va vào nhau lách cách lạnh lẽo, tiếng thở phì phò phả ra hai luồng khói trắng đục ngầu của những con chiến mã bọc giáp, và tiếng móng sắt nghiền nát rễ cây dưới chân.
Đoàn kỵ sĩ thành Varstasail hiện ra. Những bộ giáp trụ toàn thân màu đen tuyền như những cái bóng cắt ra từ màn đêm.
Dẫn đầu là Harold Paert. Bộ giáp toàn thân anh màu đen nhám dường như hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, chỉ để lại hình ảnh huy hiệu đỏ rực hình khiên và đầu sư tử - đang gầm thét - khắc nổi trên ngực. Tấm áo choàng lót nhung đỏ sẫm cuộn lên trong gió như một dòng máu đông đặc.
Anh ngồi trên lưng con chiến mã đen trùm kín giáp mặt, chỉ để lộ đôi mắt ngựa vằn vện tơ máu.
“KIEEEEEEEKKKKKKK!!!”
Âm thanh chói tai vang dội khắp khu rừng, phá vỡ sự tĩnh mịch ban đầu. Hỗn loạn và điên dại.
Harold liếc mắt qua đoàn kỵ sĩ phía sau. Nhưng ai cũng không hề nao núng. Không một ai giật mình.
“Tốt! Đám tân binh năm nay chất lượng đây.” Anh thầm khen ngợi trong lòng.
Harold giơ nắm tay lên cao, ra hiệu. Cả đoàn kỵ sĩ khựng dây cương lại tức thì, đồng bộ như một cỗ máy. Những con chiến mã ngừng bước, vó sắt cào nhẹ xuống đất, lỗ mũi phả ra hai luồng hơi trắng xóa. Khuôn mặt Harold lộ ra sắc lạnh và cứng đờ như tạc từ đá.
Thoáng chốc mọi thứ lại im lặng. Tiếng gió rít qua kẽ lá, đem theo thứ mùi hôi thối và tanh nồng…
“AAAAAH!!!”
Âm thanh khác lại vọng đến. Có vẻ như đã nhận ra, Harold nhíu mày lại.
Soạt.
Âm thanh lưỡi kiếm trượt khỏi vỏ đanh gọn, sắc lạnh. Ánh thép loang loáng phản chiếu ngọn lửa đỏ quạch của cây đuốc.
"Phía trước!!! Chuẩn bị chiến đấu!!!"
Giọng Harold Paert trầm và vang vọng, đầy uy lực của một con sư tử đầu đàn.
"RÕ!!!"
Các kỵ sĩ đồng loạt đáp lời, âm thanh mạnh mẽ như sấm rền. Khí thế mạnh mẽ, đầy sự áp đảo của họ như muốn dập tắt ngọn lửa từ những cây đuốc.
Soạt! Soạt! Soạt! …
Âm thanh những lưỡi kiếm đã được tuốt ra khỏi vỏ liên tục vang lên, ánh lên một thứ ánh sáng chết chóc. Ánh mắt họ đanh lại. Cả khu rừng nín thở, co rúm lại trước thứ áp lực áp đảo của bạo lực thuần túy.
Harold chĩa mũi kiếm thẳng về trước.
“Tiến!”
Không gian bùng nổ.
Mặt đất rung chuyển dữ dội như động đất. Cả đoàn kỵ sĩ đồng loạt phóng đi.
Những con ngựa hừng hực khí thế, phi nhanh như lướt bay trên mặt đất. Từng thớ cơ rắn chắc xuất hiện lập loè dưới ánh sáng của ngọn đuốc, chiếc bờm được chải chuốt kĩ càng tung bay. Từng con ngựa tựa như chiến mã bước ra từ thần thoại.
Tiếng móng sắt cày nát đất đá và tiếng gió rít gào qua khe hở của những bộ giáp rền vang. Cây cối hai bên đường lùi lại vùn vụt, cành lá bị sức gió quật vào rách tơi tả. Đội hình mũi tên xuyên toạc màn đêm.
Khoảng cách được thu hẹp trong chớp mắt.
Tiếng động bất thường thu hút sự chú ý của vài con goblin. Chúng khựng lại, hướng đôi mắt đỏ ngầu về phía phát ra âm thanh. Càng lúc âm thanh càng to hơn, gần hơn.
Sự hung hăng ban đầu dần biến mất, nhường chỗ cho sự hoang mang.
Mặt đất rung lên bần bật…
Chưa kịp quay đầu gọi đồng bọn. Khối thép đen lao sầm vào những cơ thể thịt da xanh nhầy nhụa. Không có lời cảnh báo.
RỘP! RỘP! RỘP!
Tiếng lồng ngực vỡ vụn vang lên khô khốc khi những vó ngựa bọc sắt nghiền nát ba con Goblin đầu tiên cản đường. Máu đen bắn thành vòi, phun xối xả lên những ống chân ngựa sáng loáng.
Từ phía sau, con chiến mã của Harold phóng vụt lên, nó húc thẳng ức ngực bọc tấm giáp gai vào một con Goblin đang giơ rìu.
BỘP!
Đầu con Goblin vẫn dính chặt vào tấm giáp gai, cơ thể con quái vật bị dậm nát, nổ tung theo đúng nghĩa đen. Nội tạng, ruột gan và những mảnh xương trắng hếu văng tung toé.
Harold giơ cao thanh kiếm, Lưỡi kiếm đen không phản chiếu ánh sáng, nó nuốt chửng không gian. Chĩa vào con đầu đàn. Hobgoblin.
“Nghiền nát nó!”
Giọng nói uy lực hoà cùng tiếng gầm của đoàn kỵ sĩ và tiếng hí của ngựa hướng thẳng sự đe doạ vào lũ goblin.
Con Hobgoblin khựng lại, nó gầm lên đầy tức giận, lao nhanh tới với cây chuỳ gai khổng lồ.
Harold Paert thúc ngựa về phía con goblin to lớn. Tên Hobgoblin giương cao cây chuỳ, bổ xuống, nhắm thẳng vào đầu con ngựa. Harold giật cương, con ngựa chồm lên né đòn trong gang tấc. Cây chuỳ bổ phập xuống đất, đất đá phía dưới lập tức bị nghiền nát thành vụn. Con quái vật chưa kịp rút vũ khí, anh thúc ngựa, giơ cao chân dậm mạnh xuống tay của con Hobgoblin.
Phập!
Mũi kiếm của Harold đâm phập vào yết hầu con quái vật, xuyên qua lớp da dày sần sùi, trượt qua sụn cổ họng và trồi ra sau gáy.
Anh xoay cổ tay. Lưỡi kiếm xoắn lại trong thịt.
Xoẹt!
Một cú vung tay, nhát cắt ngọt lịm chém ngang cổ con Hobgoblin. Cái đầu to lớn rơi xuống đất với một tiếng "Thịch" nặng nề.
Thân hình không đầu lảo đảo, một cột máu đen ngòm phun toé lên, rồi đổ rầm xuống nền đất lạnh lẽo.
Mất đi kẻ chỉ huy, đám goblin còn lại càng trở nên hoảng loạn, sự kháng cự của chúng chẳng khác nào lũ sâu bọ đang giãy giụa trước thần chết.
Một con Goblin nhảy xổ từ trên cành cây xuống, dao găm nhắm thẳng vào Harold. Không cần ngước lên, tay trái bọc găng sắt tóm gọn lấy cổ chân khẳng khiu của nó giữa không trung.
Rắc!
Anh bóp nát mắt cá chân nó như bóp vụn một cành củi khô. Con quái vật rít lên chói tai. Harold giật mạnh, đập thẳng cơ thể nó xuống nền đất cứng. Một cú dẫm từ đôi bốt sắt nặng trịch. Hộp sọ con Goblin vỡ toác, óc trắng nhầy nhụa tràn ra, hòa lẫn với bùn đất đen ngòm.
Vỡ trận! Đám goblin còn lại bỏ chạy toán loạn.
Những kỵ sĩ còn lại xuất hiện chặn đường thoát. Lưỡi kiếm đen phản chiếu ánh sáng của bóng trăng mờ ảo, những đường kẻ đỏ máu nổi lên, nuốt chửng không gian.
Xoẹt!
Một cú vung tay, một đường chém ngang tầm mắt. Đầu của hai con Goblin bay vút lên không trung, trong khi hai cái thân cụt đầu vẫn chạy thêm hai bước nữa. Máu từ cổ phun ra như suối tạo thành một màn sương đen ngòm.
Một kỵ sĩ khác thúc ngựa, đập nát hông một con Goblin đang bỏ chạy, tiếng xương chậu vỡ vụn nghe giòn tan, một cú chém cắt phăng đầu trên nền đất. Một người khác dùng kiếm đâm thẳng tới, ghim chặt hai con quái vật lại với nhau như xiên thịt, mũi kiếm xuyên thủng đầu con này cắm sang phổi con kia.
Một cuộc thảm sát. Từng con chạy trốn bị tiêu diệt từng chút một.
Cú đạp của con ngựa bay đầu tên Goblin.
Cái đầu văng trúng một con khác đang chạy, nó ngã xuống, một kỵ sĩ phi ngựa tới, chân ngựa dậm nát đầu nó, máu bắn lên giáp thân ngựa. Kỵ sĩ trên lưng phi thanh kiếm, ghim thẳng đầu một con Goblin xuống đất, chết ngay tức khắc.
Kỵ sĩ khác nhảy xuống bổ dọc thanh kiếm, cả người con goblin bị chẻ ngang như củi gỗ, máu ra bắn ra thành một vũng, nội tạng theo đó mà lòi ra, rơi xuống đất. Bồi thêm một cú chém ngang vào con đang hoảng hốt kế bên, cái đầu bay lên không trung rồi rơi bịch xuống đất. Một thanh kiếm khác bay xuyên qua bụi cây, cắm chặt đầu con Goblin vào thân cây, dòng máu đen chảy dọc thân nó.
Tiếng vung kiếm, chém, chặt, dậm chân, đá,… khô khốc vang lên lần lượt. Hoà cùng tiếng “thác máu” phun trào. Không động tác thừa, tàn nhẫn và dứt khoát. Tiếng đổ gục của lũ goblin từng nhịp nối tiếp, không một tiếng kêu la nào kịp hốt ra.
Chớp mắt, cuộc chiến đã kết thúc.
Những con ngựa dừng lại, thở phì phò phả ra khói trắng xoá, hí vang trời. Những thanh kiếm được tra gọn vào vỏ, sau khi đã vẩy đi thứ máu tanh bám trên thân.
Harold Paert ngồi trên lưng ngựa, quan sát đánh giá tình hình bằng đôi mắt sắc lẹm của mình.
“Gom xác lại tiêu huỷ đi. Kiểm tra xung quanh, đảm bảo không sót con nào.”
Harold ra lệnh, giọng khàn đặc, trầm dõng dạc.
“Rõ.”
Các kỵ sĩ xuống ngựa đào hố gom xác. Số khác tản ra xung quanh kiểm tra.
Nhanh chóng, xác chết của lũ goblin được gom lại, ngổn ngang như rác thải dưới cái hố sâu, chất thành một đống. Mùi thối và máu tanh nồng nặc bốc lên. Một kỵ sĩ cầm đuốc, ném vào đống xác. Lập tức lửa bén bốc lên, bao trùm tất cả.
Một âm thanh xào xạc nhỏ vang lên. Harold chú ý lên trên cành cây. Một con Goblin còn sót lại đang ẩn nấp. Dường như nó biết mình đã bị phát hiện, nó liền ném một con dao găm về phía Harold rồi bỏ chạy.
Anh gạt phăng con dao đi, tay còn lại giơ lên. Một vòng tròn ma thuật với những hoa văn kì lạ hiện ra.
“Gió cắt.”
Một lát cắt vô hình bay đến, cắt qua cành cây và cắt đôi người con Goblin. Cả hai rơi sầm xuống đất. Anh đi đến, nhặt cái xác lên rồi quăng vào đống lửa.
Một người hô lớn.
“Đoàn trưởng! Ở đây có người!”
Harold nhanh chóng tiến lại gần. Người lính tránh sang một bên, soi ngọn đuốc xuống bụi gai rậm rạp. Harold nheo mắt, đôi bốt sắt lún sâu xuống bùn máu.
“Chúng đã giấu xác cậu thiếu niên vào bụi cây!”
Trong bụi cây đầy gai nhọn, một cái xác nhỏ bé nằm co quắp. Không, chưa phải cái xác. Lồng ngực vẫn còn rung nhẹ, một nhịp điệu đứt quãng, yếu ớt như ngọn đèn trước gió bão.
Đó là một thiếu niên, hay đúng hơn, là một đống thịt nát mang hình hài con người.
Quần áo cậu ta rách tả tơi, nhuốm đẫm máu tươi và bùn đất. Harold cúi xuống, mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Anh đưa tay chạm vào cổ cậu bé.
“Không có…” một dòng suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh.
Cẩn thận kiểm tra mạch đập nơi cổ tay gầy guộc đầy rẫy vết thương.
“Cũng không. Cậu bé chết rồi chăng?”
Rồi cuối cùng áp tai vào lồng ngực không còn phập phồng. Một tiếng thở nhẹ, yếu ớt như sợi tơ mong manh khẽ chạm vào tai anh.
"Cậu bé vẫn còn sống!" Harold thốt lên, giọng pha lẫn sự ngạc nhiên.
Harold lập tức rút con dao găm bên hông, xẻ dọc áo của cậu thiếu niên, tránh để bị nghẹt thở thêm.
Người lính đưa ngọn đuốc lại gần. Ánh sáng rọi thẳng vào cơ thể nạn nhân, phơi bày sự trần trụi tàn khốc. Một kỵ sĩ đứng sau lưng Harold hít một hơi lạnh buốt. Người thì gục xuống một bụi cây mà nôn mửa hết ra.
Khuôn mặt cậu bé sưng húp, biến dạng đến mức không thể nhận ra nhân dạng. Chân phải cậu bé không còn thẳng. Nó cong gập ngay tại ống quyển, xương chày gãy đôi chọc thủng da thịt, lòi ra một đoạn xương trắng hếu. Đầu gối đã bị đập nát, một mớ hỗn độn của máu, thịt nát và đầy mảnh xương vỡ vụn. Máu vẫn đang rỉ ra từ đó, nhỏ giọt xuống đám lá mục. Phần bụng dưới bầm tím đen kịt, sưng to bất thường.
“Chúng đập nát chân để cậu không thể chạy, rồi từ từ hành hạ cậu bé.” Người lính đứng phía sau thì thầm với giọng chua xót. Một nữ kỵ sĩ thì ôm mặt xúc động, không thể chứng kiến thêm được nữa.
"Gãy nát xương đùi và xương chậu. Xuất huyết nội. Các vết thương sâu…"
Harold lẩm bẩm, đánh giá thương tích. Anh tháo găng ra, chuyển động theo phản xạ, không một chút chần chừ. Anh gầm lên.
"Gareth! Đưa tôi lọ 'Nước mắt quỷ' và dây da!"
Gareth ném vội cho Harold một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ dung dịch màu vàng đục sền sệt và một cuộn dây da bò cứng. Anh luồn sợi dây qua đùi cậu thiếu niên, vị trí ngay phía trên vết thương. Anh nghiến răng, dùng hết sức bình sinh siết chặt sợi dây lại.
Phụt!
Sợi dây da thít sâu vào đùi cậu thiếu niên, nghiền nát lớp mỡ dưới da, ép chặt động mạch đùi vào xương. Máu đang phun xối xả ở vết thương lập tức bị nén cho ngưng chảy, những vẫn còn rỉ ra. Da chân cậu bé chuyển sang màu tím tái, rồi trắng bệch vì thiếu máu.
Tiếp đó, anh dùng răng cắn bật nắp lọ thủy tinh. Một mùi hăng hắc, chua loét bốc lên, nồng nặc hơn cả mùi giấm thối. Đây là thứ thuốc cầm máu cực mạn, có khả năng đốt cháy bề mặt vết thương để tạo sẹo tức thời, nhưng tác động của nó cực kì đau đớn. Đó là lí do cho tên gọi “nước mắt quỷ”.
Anh dốc ngược cái lọ xuống, đổ trực tiếp vào đầu xương đang lòi ra.
Xèo... Xèo...!!!
Thứ dung dịch vàng đục chạm vào thịt tươi, sôi lên sùng sục, sủi bọt trắng xóa. Khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi thịt cháy khét lẹt, kinh tởm đến lợm giọng.
Đau đớn là không thể tưởng tượng nổi. Cậu thiếu niên, dù đang hôn mê sâu, vẫn cong người lên, lồng ngực ưỡn cao, miệng há hốc ra một tiếng rít tắc nghẹn trong cổ họng. Cơ thể co giật dữ dội, điên cuồng.
"Giữ chặt cậu bé xuống! Đừng để lật người!" Harold quát.
Một kỵ sĩ lao đến, đè chặt hai vai cậu thiếu niên xuống. Harold ở phía dưới thì cố gắng giữ hai chân không cự động mạnh. Khung cảnh đáng sợ khiến những người lính rùng mình phải quay mặt đi.
“Mở to nhìn cho kĩ vào! Sau này các ngươi cũng có thể là người tiếp theo đấy!”
Tiếng thét lớn của Gareth tát thẳng vào mặt những người lính. Ép buộc họ phải quan sát trực tiếp.
Những thớ cơ xung quanh vết thương co rúm lại, cháy đen, cứng đờ. Máu ngừng chảy hoàn toàn, bị niêm phong bởi lớp vảy cháy sém nhân tạo. Cậu thiếu niên lúc này đã lịm đi, cơ thể mềm nhũn ra như một đống bùn nhão. Cơn đau quá mức lại khiến não bộ cưỡng chế đưa cậu vào trạng thái bất tỉnh.
"Xương lệch quá nhiều." Harold lầm bầm, mồ hôi hột lăn dài trên trán dù trời đêm lạnh giá. "Phải nắn lại mới nẹp được. Xin lỗi nhóc, Bello sẽ giết ta nếu thấy cảnh này."
Anh đặt hai bàn tay lên hai đầu đoạn xương gãy. Hít một hơi sâu, hắn dùng lực thô bạo bẻ ngược cái chân lại cho thẳng trục.
RỐP!
Tiếng xương va vào nhau khô khốc, vang vọng giữa khu rừng đêm tĩnh mịch. Hai đầu xương vỡ nghiến vào nhau, tạo ra một âm thanh kinh dị. Tiếp đó, anh nhanh chóng áp hai đoạn gỗ thẳng vào hai bên chân, dùng phần còn lại của cuộn dây da Gareth đưa quấn chặt lại. Thoăn thoắt, chính xác, tàn nhẫn nhưng hiệu quả, giống như phong cách của người thầy điên rồ năm xưa.
“Tốt!” Harold đứng dậy, lau bàn tay dính đầy máu và dịch mủ vào áo choàng. "Cái chân coi như giữ được, còn mạng sống thì..." Anh bỏ lửng câu nói, nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của cậu thiếu niên.
"Nhanh lên! Đưa cậu bé lên ngựa!"
Chaporia
Bình Luận (0)