20px

Chương 2 (2)

Sau khi sơ cứu cho cậu thiếu niên bị bầy Goblin hành hạ.

Hai người lính xốc nách, một người nữa đỡ phần thân và chân, nhẹ nhàng nhấc bổng cái cơ thể rũ rượi ấy lên. Harold đón lấy, ép lưng cậu thiếu niên vào sau tấm giáp ngực lạnh lẽo của mình. Anh lấy cuộn dây thừng từ yên ngựa, quấn quanh người cơ thể ấy và thân mình, buộc chặt cậu vào người như một phần của bộ giáp. Rồi cẩn thận leo lên lưng ngựa.

Đầu cậu thiếu niên ngoẹo sang một bên, đập lách cách vào tấm hộ vai bằng thép mỗi khi con ngựa thở mạnh. Gareth thấy được điều đó, mặt nhíu mày lại, biểu cảm như có gì đó không ổn. Anh chỉ tay về phía cậu tân binh đã nâng cơ thể lên lúc nãy.

“Này. Cậu tân binh kia, leo lên theo đoàn trưởng đi, giữ an toàn cho thằng bé. đừng để nó chết trước khi về đến thành!”

“Dạ… Rõ!”

Nhận lệnh, cậu tân binh lúng túng leo lên lưng con ngựa, nhưng ánh mắt vẫn dao dác nhìn vào con ngựa, thoáng vẻ ngập ngừng. Như hiểu được điều mà cậu tân binh phân vân, Gareth nói tiếp.

“Đừng lo, Con Pasran thừa sức kéo nửa tấn mà không vấn đề gì.” Gareth gằn giọng, cắt đứt sự do dự của cậu lính.

“Đúng thế đấy.” Harold trên lưng ngựa gật đầu, khàn giọng xác nhận. “Lên đây.”

Cậu lính mới vội vã leo lên, ngồi sau lưng Harold, ép chặt cơ thể cậu bé vào giữa hai người đàn ông. Cậu lầm bầm một lời xin lỗi vô thức với con vật.

"Đi nào Pasran, mau đưa cậu bé này về thành!" Harold thúc ngựa, đạp nhẹ gót giày vào thân ngựa rồi quay người lại nói với đoàn kỵ sĩ. “Tôi trao quyền lại cho Gareth.”

Sau một tiếng hý dài, vó ngựa lại dồn dập vang lên, âm thanh ấy lại một lần nữa xé tan sự tĩnh mịch trong màn đêm u ám, nhóm Harold phóng mất hút vào trong bóng tối của khu rừng.

“Chậc, cái tên này… Này, ba cậu kia, mau bám sát theo đoàn trưởng.”

Gareth tặc lưỡi ra lệnh. Ba tân binh đã ngồi sẵn trên lưng ngựa, lập tức thúc ngựa bám theo. Những ngọn đuốc bùng lên, vẽ những vệt lửa loang lổ giữa rừng đêm.

“Được rồi, tập hợp!” Gareth xoay người về phía những người còn lại. Giọng nói gầm lên.

Đoàn kỵ sĩ nhanh chóng tập hợp lại.

"Chia làm hai đội!" Gareth ra lệnh. “Tiếp tục tìm kiếm khu vực xung quanh. Có lẽ vẫn còn những người khác may mắn sống sót."

“Rõ!!!”

Hai nhóm kỵ sĩ nhanh chóng được hình thành như đã được thiếp lập từ trước, lập tức tách ra tìm kiếm. Những ngọn đuốc lại được nổi lửa lên, bập bùng soi sáng khu rừng giữa đêm tối.

Khung cảnh phía Harold lúc này, đang phi nhanh về hướng thành Varstasail. Không phải phi nước đại điên cuồng, mà là những bước chạy dài, êm ái nhưng cực nhanh của giống ngựa chiến thuần chủng. Anh gồng cứng cơ thể, hơi nhấc người khỏi yên, cố gắng giảm hết mức từng cú xóc nảy của con ngựa để chúng không truyền sang cái thân xác sau lưng mình. Tiếng dây cương thúc ngựa liên tục, ngọn đuốc trên tay họ vẽ thành những vệt sáng nhòe nhoẹt trong bóng tối. Mỗi giây đều quý giá đối với mạng sống mong manh của cậu thiếu niên.

Tuy nhiên…

Dù đã cố gắng, nhưng mỗi cú dậm chân vẫn có thể truyền một lực chấn động nhỏ lên những vết thương khắp thân thể, và khung xương chậu đã vỡ của cậu bé. Như một giọt nước tràn ly. Đầu cậu bé lắc lư, va đập vào bộ giáp, máu từ mũi và tai bắt đầu rỉ ra theo nhịp phi của ngựa. Cậu tân binh ngồi phía sau đang đỡ lấy phần chân nát bấy, cảm nhận được hơi nóng hầm hập từ cơ thể nhỏ bé đang áp sát vào người mình, và cả mùi của sự hoại tử đang bắt đầu lan tỏa từ vết thương ở chân.

“Đoàn trưởng, cậu ấy đang chảy máu!” Cậu lớn giọng, vội vã lau đi những vết máu đang rỉ ra. Tôi nên làm gì đây?”

“Xé áo choàng tôi! Cầm máu! Đừng để thằng bé chịu chấn đông mạnh!” Harold quay đầu, quát lớn về phía sau.

Cậu tân binh nhanh chóng làm theo. Rút con dao găm bên hông ra, cắt đi phần áo choàng phía dưới, xẻ dọc phần đã cắt làm ba, cuốn lại những chỗ đang rỉ máu. Cậu cố nhổm người dậy, dùng tay giữ đầu cái xác, ngăn không cho nó va đập nữa. Máu của từ cái xác thấm ướt tấm áo choàng, nhớp nháp và ấm nóng. Cậu không quan tâm, cố gắng làm tốt những gì có thể.

Trong thoáng chốc lơ là. Những tán cây thấp là đà quất vào mũ giáp họ lốp bốp, những bụi gai ven đường vươn ra như những ngón tay khô khốc cố níu lấy vó ngựa. Khu rừng già dường như không muốn buông tha con mồi của mình.

“Chết tiệt.” Harold thầm rủa khu rừng này, đồng thời dùng tay che lấy mặt.

Dù vậy, tốc độ của họ vẫn không thề giảm. Mắt Harold dán chặt vào con đường mòn phía trước, tai lắng nghe nhịp thở ngày càng yếu ớt bên tai mình.

Dần dần, sự ngột ngạt của những tán cây rậm rạp bắt đầu nới lỏng. Những thân cây đen đúa thưa dần, nhường chỗ cho những bụi cây thấp và mỏm đá phủ rêu phai mòn. Không khí thay đổi. Mùi ẩm mốc, thối rữa của rừng già vơi đi từng chút, thay vào đó là luồng gió lạnh buốt, khô khốc và mang theo mùi ẩm ướt của bụi đất.

Họ đã ra đến bìa rừng.

Trước mắt họ, thảo nguyên Varstasail trải rộng ra vô tận như một đại dương mực đen ngòm dưới bầu trời không sao.

Không còn những tán cây che chắn, cơn gió đêm trên thảo nguyên lồng lộn như một con thú điên, quất thẳng vào mặt nhóm Harold. Gió rít gào qua khe hở của mũ giáp tạo thành những tiếng hú rờn rợn. Nhiệt độ tụt xuống nhanh chóng. Lớp sương muối bắt đầu đóng băng trên những bộ giáp sắt, phủ lên một lớp áo trắng mờ ảo, lạnh lẽo.

Vù… Vù… Vù…

“Gió mạnh! Bám chặt vào!” Harold quát lớn, ra hiệu cho cậu tân binh.

“R… Rõ!”

Chân cậu bấu chặt vào thân ngựa, thân thì đang bám sát vào cậu thiếu niên. Tất nhiên là vẫn không quên nhiệm vụ giữ cho cơ thể này không bị chấn động mạnh. Tiếng móng sắt nện xuống nền đất cứng của thảo nguyên vang lên thình thịch, thình thịch, đều đặn, như nhịp tim của chính vùng đất cằn cỗi này.

Ánh trăng lưỡi liềm lạnh lẽo treo lơ lửng trên cao, rọi xuống thảm cỏ những vệt sáng bạc ma quái. Dưới ánh sáng nhợt nhạt đó, những gợn sóng cỏ đen nhấp nhô trông như hàng vạn cánh tay đang vươn lên từ địa ngục.

Cậu tân binh cố dùng phần áo choàng còn lại che kín lấy đầu cậu thiếu niên, che chắn khỏi những luồng gió cắt da cắt thịt. Cậu cảm nhận được cơ thể nhỏ bé kia đang lạnh dần đi,m. Mỗi cú xóc nảy khi vó ngựa chạm đất đều truyền thẳng vào lồng ngực. Từng chút, cú xóc đó đang xé toạc những vết thương bên trong cái xác thêm một chút. Những vết thương trên thân thể lại bắt đầu chảy máu, thấm đẫm mảnh áo tả tơi.

“Đoàn trưởng! Những vết thương đang chảy máu!”

Chẳng có phản hồi đáp lại từ Harold. Anh nghiến răng, bàn tay sắt siết chặt dây cương đến trắng bệch. Dường như anh không nghe thấy, hoặc chẳng có thời gian để đáp lại khi đang chống chọi những luồng gió điên cuồng đang cản trở.

Đột nhiên, con chiến mã hí lên một tiếng hoảng loạn, chệch hướng chạy.

Từ trong bóng tối, những cái bóng đen lao ra từ làn khói đen lơ lửng trong không khí. Nhanh hơn gió, im lặng hơn cái chết.

“Fein? Chết tiệt.”

Harold rủa thầm, thoáng ngạc nhiên khi phải chiến đấu với bầy ma thú vào lúc này. Bảy con Fein bao vây lấy con ngựa. Anh giật cương ngựa dừng lại. Tay định rút kiếm chiến đấu nhưng khựng lại, vì phía sau anh là thân xác cậu thiếu niên buộc trên lưng. Cậu tân binh hoảng loạn trước cuộc tập kích bất ngờ này.

“Aa… a… Đoàn trưởng… lũ Fein này…”

Những đôi mắt rực lửa đỏ và cái miệng toác rộng đến tận mang tai, lộ ra hai hàng răng nanh kép sắc như dao cạo. Chúng đang nhăm nhe con mồi trước mắt. Dù chỉ là ma thú cấp thấp, nhưng vì thường đi săn theo bầy nên khá phiền phúc khi phải chiến đấu với chúng. Đặc biệt là trong hoàn cảnh éo le như hiện tại.

“Chết tiệt. Mình không có ma pháp diện rộng nào. Giá mà có Gareth ở đây…” Harold tự trách mình trong lòng.

“Húuuuuu….”

Sau khi tiếng hú từ con đầu đàn dứt. Toàn bộ bảy con Fein dựng ngược lông lên, bước vào cuộc chiến săn mồi. Chúng đồng loạt nhảy bổ vào nhóm Harold.

Một con Fein lao tới từ bên trái, móng vuốt của nó cào vào tấm giáp chân của Harold, tạo ra tiếng két chói tai. Anh buông dây cương, rút thanh kiếm bên hông. Một đường kiếm quét ngang. Con Fein đang cắn vào chân ngựa bị chém đứt đôi người, vệt máu dài vung vãi ra thảm cỏ. Con ngựa lồng lên đá hậu, vỡ sọ một con khác đang lao tới.

Anh bị hạn chế cử động, phải dùng thân mình che chắn cho cậu bé, biến mình thành bia đỡ. Mỗi đòn tấn công đều bị mất đi độ hiệu quả. Lũ Fein liên tục dày vò con mồi. Một con Fein cắn phập vào vai trái cậu tân binh. Răng nanh xuyên qua khe hở giáp, cắm vào thịt. Cậu gầm lên, đâm ngược mũi dao găm ra sau, xiên thủng họng con thú.

Nhưng bầy Fein hung hãn không dừng lại ở đó. Nhận thấy sự kháng cự từ con mồi, con đầu đàn lại cất thêm một tiếng hú dài. Từ trong bóng tối, những vệt khói đen đặc lại xuất hiện, một bầy Fein khác lại xuất hiện. Số lượng đã lên tới hơn 10 con. Chúng nhe răng, đồng loạt cất tiếng hú thị uy sức mạnh. Tiếng hú vẫn chưa dứt…

Harold ngạc nhiên.

Một luồng gió lớn quét qua, kéo theo những sợi khói đen bao quanh con đầu đàn. Một cú dậm chân mạnh xuống đất, đám khói lập tức tan biến. Từ trong đó, một con thú to gấp hai lần lũ Fein còn lại. Bộ lông đen xù xì nhọn hoắc, ánh mắt đỏ rực có thêm tia lửa, ranh năng dài hơn và một chiếc sừng mọc trên đỉnh đầu.

“Nó đã tiến hoá thành Beast Fein!” Cậu tân binh hoảng hốt trước màn tiến hoá này.

Harold nắm chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt lúc này đanh lại đầy căng thẳng.

“Chuyện khốn nạn gì thế này!” Anh chửi rủa trong đầu.

Bất lợi càng thêm bất lợi.

“Theo ghi chép, Beast Fein hoàn toàn vô nhiễm với tấn công vật lý.”

Cậu tân binh nhận thức được sự nguy hiểm của dạng tiến hoá này. Đối với những kỵ sĩ thuần sử dụng vũ khí, Beast Fein thực sự là ác mộng họ không muốn chạm trán nhất. Nhưng với Harold thì khác.

“Quả cầu lửa!”

Anh buông thõng dây cương xuống, giơ tay sử dụng ma pháp, một quả cầu lửa được bắn ra từ vòng tròn ma pháp trên tay.

Bùm!

Trong khoảng khắc ngắn, đám Fein cùng con đầu đàn đã tránh được. Tiếng nổ lớn tạo ra một đám khói đen. Sau khi tan biến đi thì nó chỉ một vệt đen trên đất, chẳng có gì. Chúng tập hợp lại lần nữa.

Không để con mồi có cơ hội chủ động. Từ trong bóng tối, con Beast Fein cất tiếng hú, ra lệnh thuộc hạ tấn công. Hai con Fein bọt mép trào ra, lao lên nhảy bổ vào Harold…

Vút! Vút!

Hai thanh kiếm bạc xé gió bay tới, cắm phập vào thân hai con Fein đang nhảy lên. Lực ném mạnh đến mức ghim chặt chúng xuống đất, khiến chúng bị thương nặng.

Từ phía sau, ba bóng đen lao tới như những cơn lốc, tiếng vó ngựa xồng xộc trong đêm. Ba kỵ sĩ của Gareth phái đi đã đuổi kịp. Họ không nói một lời, lao thẳng ngựa vào giữa bầy Fein, dùng lực lao đi thúc thẳng vào lũ quái vật. Hai kỵ sĩ nhanh tay thu lại thanh kiếm đang cắm trên mặt đất.

Một kỵ sĩ vung kiếm cắt ngang, hắn bất ngờ khi cú chém xuyên qua người con quái vật. Con Beast Fein liền nhảy lên tấn công, vung móng vuốt sắc nhọn, cắt một vệt sâu dài trên áo giáp của hắn.

“Cẩn thận! Đó là Beast Fein!” Harold gầm lên báo cho ba kỵ sĩ vừa đến đề phòng.

Thoáng chốc một con đường mở ra, chắn ngang lũ quái vật. Họ gương kiếm thủ thế bao quanh Harold. Cất lên những giọng nói đầy tự tin, tạo ra một cảm giác có thể tin tưởng ở bọn họ.

“Đã rõ!”

"Đi đi Đoàn trưởng! Chúng tôi sẽ xử bọn chúng!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...