Những cột khói không chỉ đơn thuần là màu đen, mà là cả một bảng màu tang tóc. Từ màu xám chì u ám nơi ngọn lửa đã tàn, đến màu nâu đất bẩn thỉu của những vật dụng bị thiêu rụi, và đôi khi, phảng phất lên cả sắc đỏ sậm ghê rợn ở những nơi vẫn còn âm ỉ cháy. Thậm chí, cái tĩnh lặng bao trùm không gian còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào.

Trước đây, nơi này luôn rộn rã tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng búa gõ đều đặn từ xưởng rèn, tiếng thu hoạch rau củ từ đất. Giờ đây, tất cả đã tan biến, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc, một sự vắng lặng đến mức Alex có thể cảm nhận được bằng từng sợi tóc dựng ngược trên gáy, từng nhịp tim, từng mạch máu đang đập.

Bước chân cậu khẽ khàng trên nền đất cháy xém, lẫn trong tro bụi là những mảnh vụn không thể nhận dạng – có lẽ là một phần của con búp bê gỗ bị cháy đen hay một mảnh vải rách nát của chiếc váy của một thiếu nữ xinh đẹp. Mỗi bước đi của cậu như giẫm lên một mảnh ký ức vỡ vụn, tất cả chỉ còn lại là tàn tro.

Gió không mang theo hơi ấm, chỉ có cái lạnh thấu xương của sự mất mát, tựa như bàn tay vô hình của tử thần vẫn còn lảng vảng nơi đây.

Alex cúi xuống, nhặt lên một mảnh gỗ cháy đen, vẫn còn hơi ấm nhè nhẹ, cậu cảm thấy như một tia hy vọng mong manh lẻ loi vừa chạm vào đầu ngón tay, rồi vụt tắt. Những ngón tay siết chặt mảnh gỗ, cậu nhận ra nó là một phần của chiếc nôi mà cha cậu đã tự tay làm cho em gái. Em gái... Khuôn mặt bụ bẫm, đôi mắt to tròn ngơ ngác của con bé vụt qua tâm trí cậu, rồi lại chìm vào bóng tối. Khung cảnh cha tỉ mỉ gọt giũa, đóng từng miếng gỗ như thế nào,…

Những hình ảnh ấy cứ liên tục ùa về, chúng cứ giày vò trong tâm trí cậu, như những vết dao cứa sâu vào vết thương đang ứa máu. Hơi ấm vương trên mảnh gỗ không khiến cậu thấy an ủi, mà như một lời nhắc nhở tàn nhẫn nỗi đau mất mát. Nỗi đau không chỉ là mất mát về thể xác, mà còn là sự trống rỗng, hụt hẫng không thể lấp đầy. Đây sẽ là một vết sẹo tinh thần mà cậu sẽ phải mang theo suốt cuộc đời.

Một tiếng rên khẽ khàng, đứt quãng, bất ngờ xé tan bức tranh tĩnh lặng đang bao chùm. Alex giật mình quay phắt lại, ánh mắt cảnh giác quét qua đống gạch vụn. Rồi cậu nhìn thấy một thân hình già nua, gầy gò nằm gục lẫn trong những mảnh vỡ của bức tường đổ nát. Lão Bran… Khuôn mặt nhăn nheo, mái tóc bạc phơ rối bù, lấm lem tro bụi và máu khô. Quần áo lão tả tơi, vài chỗ rách toạc để lộ những vết thương rớm máu. Một cánh tay của lão có lẽ đã bị gãy, sưng tấy dị thường. Thân dưới lão có cũng đã bị dập nát và chôn vùi dưới lớp gạch vụn của bức tường, từng viên vẫn còn ám khói, chất chồng lên nhau. Bên cạnh đó là một cột gỗ lớn vẫn còn cháy dở và vài món đồ như búa đập, chảo nhỏ… vương vãi xung quanh.

Alex sững sờ, trái tim cậu nghẹn lại. Lão Bran là một trong số ít những người đối xử tốt với cậu trong ngôi làng này, người thường kể cho cậu nghe những câu chuyện về thời xa xưa và những vùng đất xa xôi. Cậu vội vã chạy đến bên lão, quỳ xuống.

"Lão Bran! Lão Bran, người vẫn còn sống!" 

Giọng Alex khàn đặc, vừa mừng rỡ vừa lo lắng. Cậu nhẹ nhàng lay vai lão, cố gắng đánh thức người đàn ông đang nằm bất động. Mùi khói và mùi máu xộc vào mũi cậu, khiến cơn buồn nôn trào lên, đắng nghét muốn trào hết ra ngoài. Cậu cố lấy lại bình tĩnh, Lão Bran là người duy nhất còn sống sót mà cậu tìm thấy.

“Nhóc… vẫn… sống, tốt… rồi.”

Giọng lão Bran run rẩy, yếu ớt như một ngọn nến sắp tàn, nhưng trong ánh mắt mờ đục vẫn ánh lên một tia ấm áp. Alex thở phào nhẹ nhõm.

"L… lão Bran!… Cháu... cháu không hiểu! Mọi... mọi người đâu rồi?"

Alex lắp bắp hỏi, ánh mắt tuyệt vọng nhìn quanh đống đổ nát. Rồi cậu tập trung lại, nhìn những vết thương trên người Lão Bran.

“Để cháu kéo lão ra!”

Cậu hoảng loạn, vội vã hất tung những mảng vụn đang đè lên lão Bran. Mảnh vụn, mảnh vỡ sắc nhọn đâm vào tay cậu khiến nó chảy máu nhưng cậu vẫn không ngừng.

“Đừng… gắng…, lão… không… nữa… rồi…”

Giọng lão Bran thều thào, mỗi từ như một hơi thở cuối cùng cố gắng thoát ra khỏi lồng ngực đau đớn, thậm chí còn không thể nói một cách trọn vẹn. Máu khô vón cục trên khuôn mặt nhăn nheo, lẫn với tro bụi tạo thành những vệt nham nhở ghê rợn. Đôi mắt lão đục ngầu, mệt mỏi nhìn lên bầu trời đen kịt, không có lấy chút ánh sáng nào. Vết thương trên cánh tay sưng tấy, tím bầm, có lẽ xương đã gãy đôi. Thỉnh thoảng, một cơn ho khan chật vật, đau đớn lại khiến khuôn mặt lão nhăn nhúm thêm, và những giọt máu tươi lại rỉ ra từ khóe miệng.

"Không!… đừng nói vậy!"

Alex hoảng hốt, hai tay cậu run rẩy nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của lão. Đôi bàn tay cũng đã nhuộm đỏ máu, lấm lem đất đá.

"Cháu… cháu sẽ kéo lão ra rồi cùng rời khỏi đây! Rồi ta cùng… đến nơi an toàn!”

Giọng cậu nghẹn lại, nước mắt trực trào ra. Cậu không muốn tin, trong lòng không muốn tin rằng người cuối cùng mà cậu tìm thấy cũng sắp rời bỏ mình.

"Chắc chắn… vẫn còn ai đó, chúng ta không thể bỏ cuộc."

Ánh mắt cậu tuyệt vọng đảo quanh những tàn tích, những ngôi nhà đổ nát thành từng đống gạch vụn vô hồn. Mùi khét lẹt của gỗ cháy và thịt cháy lẫn trong không khí ẩm ướt, nặng trịch.

Từ cánh tay đã gãy nát, lão chậm rãi, run rẩy cử động cánh tay.

Khuôn mặt cũng nhăn nhúm biểu lộ cơn đau nhức nhói. Trong tay lão vẫn nắm chặt một thứ gì đó. Lão đưa ra trước mặt alex.

“Cầm… la bàn… rời… khỏi… đây!”

Alex nhận lấy. Đó là một chiếc la bàn cũ kĩ hình bát giác, nặng trịch trong tay cậu. Vỏ ngoài bằng đồng thau, bị cháy xém thành màu than, chỉ còn lại vài mảng lớp patina xanh đen. Một góc la bàn đã bị móp méo sâu như bị một vật nặng đập xuống.

"Không!!! Cháu không thể bỏ lão lại!"

Alex nói, giọng cậu nghẹn lại, đôi tay run rẩy cố gắng nắm chặt tay lão. Đôi mắt cũng đã đầm đìa nước mắt.

"Cháu sẽ giúp lão ra, chúng ta..."

"Nghe… ta, nhóc!"

Giọng nói lão Bran thều thào yếu ớt, hơi thở gấp gáp tràn đầy đau đớn. Lão ngắt lời cậu.

"Rời… Và… Sống…!!!”

Hơi thở tắt lịm, cơn đau cũng biến mất theo…

Và sau lời nói cuối cùng đó,…

Lão Bran đã chết.

Bàn tay gầy guộc đang nắm lấy tay Alex cũng từ từ buông thõng, rơi xuống nền đất lạnh lẽo. Đôi mắt đục ngầu vẫn nhìn lên bầu trời vô định, nhưng giờ đây, ánh sáng trong chúng đã tắt hẳn. Khoé môi hơi khẽ nhếch lên như lời chào tạm biệt thế giới. Không còn tiếng rên rỉ, không còn cử động, không còn đau đớn. Chỉ còn lại sự im lặng vĩnh viễn.

Alex quỳ sụp xuống, giữa đống đổ nát của ngôi làng thân thuộc cậu từng biết. Chết lặng nhìn khuôn mặt hốc hác của lão Bran. Cậu khẽ lay người lão, nhưng không có phản ứng. Lão Bran đã ra đi, mãi mãi. Cảm thấy như tim bị hụt mất một nhịp, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cậu, nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén mà tuôn rơi, nóng rát trên gò má lấm lem tro bụi.

Cậu đã khóc… thật to… như khi mới sinh. Tiếng khóc từng là lời chào với thế giới này, giờ đây, tiếng khóc là lời oán than với thế giới này.

Một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm lấy Alex. Nỗi đau mất mát gia đình, sự căm phẫn trước cảnh tượng tàn khốc, và cả lời trăn trối cuối cùng của Lão Bran. Ngôi làng này là quê hương, nơi cậu sinh ra và lớn lên, nơi có sự ấm áp của gia đình, nơi có tiếng cười hạnh phúc vô bờ… Tất cả đã bị thiêu rụi không còn dấu vết.

Cha, mẹ, em gái,… tất cả đều đã mất. Ngọn lửa đã cướp đi tất cả những gì cậu yêu quý nhất.

Alex nhẹ nhàng khép đôi mắt đã mờ đục của Lão Bran lại. Cậu siết chặt chiếc la bàn cháy xém trong tay, một vật kỷ niệm cuối cùng từ ngôi làng thân yêu. Đứng dậy giữa đống đổ nát hoang tàn, cậu nhìn về phía chân trời xám xịt. Không còn gia đình, không còn quê hương, chỉ còn lại một mình cậu.

Gió đêm thốc qua những vách tường cháy đen, rít lên từng hồi như tiếng ai oán của những linh hồn chưa siêu thoát. Mùi khói khét lẹt hòa cùng mùi máu tanh nồng đặc quánh lại trong không khí, bám chặt lấy da thịt, len lỏi vào từng hơi thở khiến buồng phổi cậu nóng rát. Bóng tối dường như đang cô đặc lại, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại của tàn tro, bao vây lấy dáng hình nhỏ bé đơn độc. Từ sâu thẳm bên trong cậu lúc này, một ngọn lửa khác lại bùng lên.

Nước mắt dần khô lại, nhường chỗ cho một sự nóng rực đáng sợ lan tỏa trong lồng ngực.

TẠI SAO?

Câu hỏi ấy vang lên trong đầu cậu, rõ ràng và sắc lẹm. Một ý chí trả thù bùng lên, hòa lẫn với nỗi đau tạo thành một ngọn lửa đen tối, thiêu đốt sự ngây thơ ngày nào. Ánh nhìn từ trong đôi mắt cậu, giờ đây đã trở nên cứng rắn, pha lẫn sự đau đớn và quyết tâm mãnh liệt.

Chính vào khoảnh khắc tâm trí cậu định hình rõ mục tiêu ấy, chiếc la bàn bỗng nhiên phát sáng trong lòng bàn tay cậu. Một luồng nhiệt nóng bừng truyền từ kim loại vào da thịt, chạy thẳng lên não bộ khiến cậu giật bắn mình.

~Bộp~

Theo phản xạ, Alex giật mình vung tay ném chiếc la bàn ra xa. Cậu ngã ngồi về sau, hơi thở trở nên dồn dập, như thể vừa có thứ gì bóp nghẹt cổ họng.

Cái gì thế này?

Cậu tự hỏi, trong khi đang nhìn vào chiếc la bàn dưới nền đất đen đúa. Sau một lúc trấn tĩnh, cậu cẩn trọng tiến tới. Lúc này cậu mới nhìn rõ hơn được chiếc la bàn. Dọc theo viền là những ký tự kì lạ gần như mòn hết, chỉ còn lờ mờ như những vết sẹo hằn lên kim loại.

Sau khi đảm bảo mọi thứ an toàn, bàn tay run rẩy vươn tới, nhấc lên và mở nắp chiếc la bàn…

Mặt kính bên trên đã vỡ vụn tan tành thành vô số mảnh sắc nhọn, kẹt lại trong khung đồng. Kim chỉ hướng xoay vòng vòng một hồi, rồi đột ngột dừng lại, ghim chặt vào một hướng duy nhất. Kim chỉ hướng bị cong như một chiếc lưỡi liềm, gỉ sét đến mức gần như dính chặt vào đáy. Bên dưới là một bề mặt đã ố vàng và không hề có ký hiệu phương hướng.

Kì lạ là khác với những la bàn thông thường, sẽ luôn có hai đầu kim chỉ hai hướng đối lập nhau, và một đầu sẽ luôn mặc định chỉ về hướng bắc. Chiếc la bàn trên tay cậu lúc này chỉ có một mũi kim, như thể phần đối trọng đã bị bẻ gãy từ lâu.

Cậu xoay người, ngước lên nhìn theo hướng mũi kim chỉ…

Ngay phía xa trước mắt là một dải băng màu đen, ẩn nấp sau những rặng mây trong màn đêm đen. Cậu nhận ra ngay đó là gì. Không rõ nó to lớn đến mức nào. Một sự hiện diện hùng vĩ vào ban ngày, nhưng lại là nỗi ám ảnh kinh hoàng khi màn đêm buông xuống.

Đó chính là… NÚI KRELLIE!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...